Đánh thức tình thu – Tác giả Khởi nguồn dục vọng
May mắn thế nào hắn bị ngã vào đúng trong thùng rác, trong đó có vô vàn thứ rác từ bệnh viện & bệnh nhân, dường như đó là nơi dành cho hắn, giống như nhân cách của hắn vậy: RÁC RƯỞI.
Hắn lập tức được bốc ra khỏi thùng rác và đem lên xe đẩy cứu thương đưa vào phòng cấp cứu, máu chảy hòa lẫn vào rác như thể đó là thứ hắn nên trở thành.
Em vẫn khóc thương hắn, tôi đỡ em ngồi dậy vào xe lăn, em khóc như sắp ngất đi: “Bố ơi… bố ơi… huhu…” Tôi thì không cảm xúc, có lẽ hắn nên ra đi mãi mãi, giải thoát cho em thì tốt hơn. Nhưng em có vẻ không nghĩ như vậy, em giờ đã gọi hắn là bố, hắn cũng vậy lúc cuối cùng hắn đã gọi em là bố, tại sao?
Đầu tôi đang quay cuồng, có rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp:
“Em, mình về phòng đợi đi, người ta cấp cứu sẽ lâu đó”
“Không… Huhu… em sẽ ở đây… đợi bố… huhu…”
“Thế ngồi đợi ở đây, anh đi lấy nước cho em uống nhé”
Tôi chạy một mạch về phòng bệnh của em, phòng bệnh và phòng cấp cứu cách nhau một dãy nhà, tôi đi vào trong phòng lấy nước, nhưng trên cốc nước lại đặt một tờ giấy đã nhem nhuốc ướt không biết vì nước hay là nước mắt cá xấu của hắn ta.
Không biết hắn tìm đâu ra được tờ giấy, cây bút đã biến mất, có lẽ hắn đã mượn ở quầy y tá và đem trả bút rồi. Chữ hắn khá xấu và nguệch ngoạc, tôi căng mắt ra đoán chữ mới dịch được.
…
Đã từ rất lâu rồi bố chưa xưng bố và gọi con là con, những năm tháng khi mẹ con vẫn còn sống, bố luôn sống trong nghi ngờ rằng con có phải là con gái của bố hay không? Nhiều lúc mọi người hay trêu đùa rằng: Nhìn con chẳng giống bố tẹo nào cả, về chiều cao và vẻ bề ngoài con hoàn toàn giống mẹ, cả hai người đều cao hơn bố.
Thế rồi mẹ con mất, bố rất yêu mẹ con, rồi đâm ra thành hận, tại sao mẹ con lại ra đi sớm như vậy? Ra đi đột ngột như vậy? Không có một lời nhắn nhủ nào, không có một lời giải thích nào?
Trước khi bố và mẹ kết hôn, mẹ con có rất nhiều người theo đuổi, có cả bố, nhưng bố đã đố kị và dùng chiêu trò để hãm hại toàn bộ những người theo đuổi mẹ con, trong đó có cả bố của Khải Phong là ông Khải Minh, lần đó bố đã cải trang và lợi dụng lúc đường vắng vẻ, xe đi xuống dốc, đạp bay chiếc xe đạp của ông ấy khiến ông ta ngã gãy tay, ông ta không có bằng chứng nào buộc tội bố cả, ông ấy chỉ âm thầm ấm ức trong lòng và thi thoảng lén gặp mẹ con, đến khi mẹ mang thai con thì hắn không gặp nữa, bố nghi ngờ hắn đã có quan hệ bất chính với mẹ và thù ghét ông ta, do đó chắc chắn ông ấy sẽ ngăn cản cuộc hôn nhân này vì hiểu lầm xưa kia của bố.
Bố xin lỗi con vì nhẽ đó mà có lẽ con sẽ không được chấp nhận làm dâu nhà họ. Bố xin lấy tính mạng của mình ra để bù đắp lại những lỗi lầm năm xưa của mình và con có thể gửi lời xin lỗi của bố đến ông ấy không?
Những sự việc đáng ghê tởm trước kia mà bố đã làm với con, cho dù bố chết đi hàng ngàn lần cũng không thể nào rửa sạch hết tội, bố không dám gặp lại mẹ con, có lẽ mẹ con đang ở trên thiên đàng, còn bố sẽ mãi mãi bị đày xuống địa ngục, bố xin lỗi, bố chỉ có thể dùng cái chết để tạ lỗi với con, có lúc bố đã ảo tưởng rằng mình đã yêu con như một tình yêu giữa nam và nữ.
Nhưng không đó chỉ là sự ghen tuông mù quáng vì những ám ảnh năm xưa nó dồn nén, nó tích tụ lại trong lòng, đến khi nó bùng nổ, nó khiến bố như trở thành một con người khác, một con thú thì đúng hơn, mất đi nhân tính để rồi hành hạ con. Nghĩ lại cái đêm mà bố lấy mất đi lần đầu tiên của con đó… bố đã rất hoảng sợ, cả một tuần liền bố trốn về một vùng quê hẻo lánh và sống trong run sợ suốt một tuần liền, bố rất sợ, có tiếng động rất nhỏ là bố giật mình, sợ con sẽ làm điều gì dại dột và công an sẽ lập tức đến bắt bố đi, bố sẽ trở thành một kẻ đồi bại hiếp dâm con gái mình và gián tiếp gây ra cái chết tức tưởi cho con, những họ hàng ở quê, bác Thi, hàng xóm, hay cả xã hội này sẽ lên án bố.
Những ngày đó bố muốn tự sát mấy lần, nhưng không làm được, vì quá hèn nhát và sợ hãi, rồi khi con dần quên đi nỗi đau đó, không tố giác bố, bố tự hứa với lòng sẽ không bao giờ lặp lại hành động đó thêm một lần nào nữa.
Nhưng khi thấy con gần gũi Phong trở lại, cơn ghen trực trào và nó bùng phát mãnh liệt khiến bố liên tiếp phạm sai lầm…
Bố chỉ biết xin lỗi, mong con tha thứ, bố xin dùng cái mạng già này để bù đắp một phần rất nhỏ những tổn thương trong lòng con và mong ước gia đình bên đó chấp nhận con làm con dâu của họ.
Tai nạn vừa rồi của con bố không hề liên quan, kẻ làm ra việc này phải bị trừng trị thích đáng. Có một lần Phong bị ngã xe đạp là do bố đã làm điều đó.
Mong con gửi lời xin lỗi của bố đến cả gia đình Khải Phong, bố chân thành xin lỗi.
Xin lỗi con, bố thật không xứng làm bố của con nữa, không còn mặt mũi nào đối diện với sự thực này, nó đáng ghê tởm, hèn hạ, không thể dung thứ. Có lẽ đây là báo ứng của bố, đừng buồn khi người bố mất nhân tính này ra đi, hãy sống thật vui vẻ, hạnh phúc như chính con trước kia, chả có gì phải buồn mà con nên vui mừng vì đây là kết cục mà bố đáng phải nhận, con rất kiên cường, mạnh mẽ bố cảm nhận được điều đó ở con, con sẽ sống tốt, bố tin vào điều đó và tự nguyện ra đi không mong cầu thêm điều gì nữa.
Vĩnh biệt con, chúc con hạnh phúc.’
…
Tôi nghĩ lại những sự việc đã xảy ra đối với em, chính xác là hắn ta nghi ngờ và thầm khẳng định em (Kiều Thu) không phải con gái mình nên đã quan hệ với em như một người phụ nữ của hắn, hắn ảo tưởng rằng mình đã yêu em và muốn lấy em làm vợ như một kẻ cuồng dâm biến thái. Những năm tháng đó em lấy đâu ra sự mạnh mẽ và khả năng chịu đựng được sự áp bức, ức hiếp của hắn?
Thật sự khâm phục em, người con gái kiên cường của anh, anh sẽ không bao giờ để mất em thêm một lần nào nữa.
Không phải em có quan hệ gì với bố tôi mà thực sự là quan hệ căng thẳng từ năm xưa giữa bố em và bố tôi, vì người mẹ đã mất của em, do vậy bố một mực phản đối tôi và em qua lại với nhau, bố còn bị hắn hại gãy cả tay nữa, tôi chưa từng biết đến sự việc đó, mà lúc đó thực sự tôi còn chưa ra đời nữa, sao mà biết được, bố và mẹ tôi cũng chả ai kể lại sự việc đó cả.
Nhưng làm sao hắn biết chắc chắn em là con gái thực sự của hắn nhỉ? Sáng nay có cuộc gọi và hắn đang chuẩn bị nhận thứ gì đó thì phải.
Vụ em bị đâm xe là như nào? Tôi vẫn thấy hơi khó hiểu, bố em vừa thú nhận không làm việc đó, thường thì những lời trước khi chết rất thật lòng, vậy là ai làm?
Nếu theo logic thông thường thì tôi nghĩ đó là do bố em bởi vì em đi xe của tôi và mặc áo của tôi, cả đội luôn cái mũ bảo hiểm của tôi nữa, nên bố em đã nhận nhầm người và gây ra tai nạn cho em.
Còn nếu đó không phải là bố em thì ai muốn hại tôi? Hay thực sự là muốn hại em? Hại tôi thì tôi chưa tìm ra kẻ thù nào đáng nghi cả, anh Toàn ganh tị tôi với em chăng?
Hay thực sự người mà chúng ngắm đến chính là em? Nếu thực sự họ nhắm vào em thì đó như một sự bất ngờ lớn khi em đi xe của tôi và họ thực sự có một nước đi cao tay, em đi xe của tôi không nằm trong dự tính của họ, nhưng họ lại nhận ra em, từ đó họ hành động, vừa gây ra tai nạn cho em vừa có thể hướng sự nghi ngờ sang bố em.
Liệu kẻ nào vừa muốn làm hại em vừa muốn đổ thừa cho bố em?
…
Tôi lấy nước rồi quay lại hành lang phòng cấp cứu, em vẫn ngồi đó khóc, có một y tá đi ra ngoài, em dùng tay đẩy bánh xe lăn tiến lại gần:
“Bố em thế nào rồi ạ…”
“Vẫn đang cấp cứu, chưa thể nói trước được điều gì…”
“Huhu… mong các bác sĩ, y tá cứu giúp… cầu xin mọi người…”
“Chị bình tĩnh… mà trên tay bệnh nhân có cầm theo tờ giấy này, bệnh nhân giữ rất chặt, có lẽ là một thứ gì đó quan trọng… tôi nghĩ nên để người nhà giữ…” rồi đưa tờ giấy đó cho em. Nó không giống mảnh giấy lắm mà nó như một cái cục gì đó bị vo tròn, thấm máu.
Em mở ra xem vào khóc to hơn: “Bố ơi… hu hu… bố…”
Tôi tiến lại gần an ủi em, nhìn vào tờ giấy đã lem luốc vì bị thấm máu, có chữ ký và dấu mộc đỏ của Trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền địa chỉ ở thủ đô HM, rất khó nhìn vì nó đã thấm máu nhưng chất lượng giấy khá tốt nên vẫn còn đọc được, tôi nhìn xuống bên dưới đó là phần kết luận là: Hai mẫu có cùng huyết thống Cha – Con với độ tin cậy 99,9999%.
Tôi đưa cho em bức thư mà bố em để lại, em khóc to hơn:
“Bố ơi… mẹ ơi… cứu bố đi… huhu… Mẹ ơi giúp con… Huhu… bố đừng bỏ con đi… mẹ đi rồi… con ở với ai… huhu”
Tiếng khóc thê lương của em vang vọng làm mọi người nhìn thương xót, có những y tá không kìm được nước mắt, tôi nhìn em mà đau xót cho số phận của em, nước mắt tôi cũng rơi, cả hai chúng tôi cùng khóc, em khóc vì sắp mất đi người bố ruột, tôi khóc cho số phận đau đớn, cực khổ của em…
Chúng tôi ngồi đợi đến hơn 1h chiều vẫn chưa cấp cứu xong, có lẽ họ đang phẫu thuật gì đó bằng nghiệp vụ khá phức tạp.
Bố mẹ tôi không biết có thông tin ở đâu gần 2h chiều cũng chạy đến bệnh viện, rồi cả cơ quan các sếp, nhân viên cũng bắt đầu có mặt khá đông.
Họ cũng biết ý, em đang rất sốc, hiện tại không nên hỏi gì nhiều, họ chỉ động viên em, em thì đã mệt như sắp ngất đi, khóc mấy tiếng liền làm mắt em nhòe đi không còn nhìn rõ ai là ai nữa.
Tôi đưa khăn lau nước mắt cho em, rủ em về phòng nghỉ ngơi đợi, nhưng em nhất quyết ngồi trên chiếc xe lăn và đợi ngoài cửa phòng cấp cứu.
Mấy chị cùng cơ quan mua cho chúng tôi vài cái bánh và vài hộp sữa, tôi ăn cho đỡ đói nhưng em chỉ mút một ít sữa cầm hơi rồi thôi, không ăn thêm gì cả.
Sau hơn 7 – 8 tiếng thì ca cấp cứu diễn ra thành công, bố em bị chấn thương sọ não khá nghiêm trọng phải phẫu thuật do va vào thành thùng rác và đa chấn thương vùng thân do rơi từ độ cao lớn, nếu không có cái thùng rác với những thứ rác rưởi bên trong chống đỡ thì bố em đã nằm bẹp dí dưới nền đất lạnh và được hốt não, hốt xác về thẳng nhà làm đám tang rồi.
Ca phẫu thu