Về quê – Drop
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm, đi vài bài quyền cho khỏe khoắn, đánh răng rửa mặt, và… sang nhà ngoại cô bé ăn sáng. Sau bữa ăn, nhỏ rủ tôi:
– Em cần mua 1 ít đồ dùng cá nhân, không biết anh có rảnh không? Nếu có thì chở em đi.
– Hì, dĩ nhiên là anh rảnh rồi, em vào thưa với ngoại em, rồi anh chở đi.
Trên đường đi, tôi hỏi thăm cuộc sống gia đình nhỏ trên Sài Gòn, nhà nhỏ có khách sạn ở quận Phú Nhuận, gia đình khá giả. Nhỏ là con một, nhưng ba mẹ ít nuông chiều, mà khá nghiêm khắc, hè này lẽ ra nhỏ đi du lịch Vũng Tàu với lớp, nhưng bố nhỏ không cho đi, tức bố quá, nhỏ khăn gói về quê chơi với bà ngoại. Nhỏ kể xong, tôi mới chiêm nghiệm ra tôi và nhỏ gặp nhau trong hoàn cảnh không hề được sắp đặt trước: chỉ cần 1 trong 2 chúng tôi đi du lịch hè này thì chúng tôi đã không gặp nhau, nghĩ đến đây tôi mới biết mình may mắn về việc lớp tôi đã không thống nhất được lịch trình đi Nha Trang, không may sao được, tôi còn sẵn sàng đánh đổi hàng trăm chuyến du lịch như thế, chỉ để được tắm cho nhỏ chỉ một đêm mà.
Ra đến nhà ngoại, cậu tôi không có nhà, tôi hỏi mượn xe gắn máy nhà mợ. Thật ra tôi chạy xe đạp cũng được, nhưng tôi không muốn nhỏ bị nắng lâu, và đường trong kênh cũng khá xấu, tôi chỉ tội nghiệp cho nhỏ nếu ngồi xe đạp. Cũng may, buổi chiều cậu tôi mới cần dùng đến xe, thế là chúng tôi đổi qua xe máy, tiếp tục bon bon ra đầu kênh. Ra đến nơi, tôi tìm chỗ gửi xe và đi bộ cùng nhỏ đến chợ. Trên đường đi, một thằng du côn thấy cô bé đi với tôi, 1 thằng thanh niên lạ hoắc, biết không phải người địa phương, thằng du côn buông lời chêu ghẹo:
– Chào em, lát đi chơi với anh nhé.
Cô bé quay mặt lại nhìn thằng du côn, rồi nhìn tôi cười, tỏ ý dửng dưng lời trêu ghẹo của thằng du côn. Đi với thằng đai đỏ Vovinam cộng thêm 3 năm luyện võ với các bậc đàn anh trong câu lạc bộ như tôi, trăm thằng du côn cũng chẳng sợ nữa huống chi chỉ 1 thằng.
Vô đến chợ, cô bé mua đủ thứ bánh kẹo, trái cây, xà bông tắm… mớ kẹo ăn cả tuần còn không hết, tôi khệ nệ vác đồ cho cô bé quay trở lại xe, đi ngang thằng du côn, nó nhìn tôi bằng con mắt chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống. Đến chỗ lấy xe, vừa dắt xe ra thì thằng du côn xuất hiện, hắn nhìn tôi nạt:
– Ê, thằng kia, mày cút khỏi đây, để con bé đó ở lại.
Tôi chỉ mỉm cười, dựng chống xe xuống, xe còn trong bãi, người chủ bãi giữ xe thấy vậy lảng đi chỗ khác, chắc biết thằng này du côn có tiếng trong vùng nên muốn tránh. Tôi lại nhìn cô bé, cô bé chỉ nhìn tôi rồi mỉm cười, tôi tiến vài bước về phía thằng du côn:
– Để cô bé kia ở lại hả? Được, đến lấy đi.
Thằng du côn thấy tôi ngoan ngoãn, không có vẻ kháng cự, tiến lại phía cô bé, hắn dửng dưng đi ngang trước mặt tôi không chút đề phòng, tiện chân, tôi dùng chân hất mạnh vào chân thằng du côn, mất đà, người hắn bị nhấc lên cao do cú hất chân khá mạnh của tôi, rồi đổ phịch xuống đất, hắn chưa kịp hoàn hồn thì tôi đã dùng tay xuống tấn chặt 1 cú trời giáng vào đùi hông, hai cú ra đòn nhanh như chớp, thằng du côn rú lên đau đớn, miệng mếu máo xin tha. Tôi chỉ đợi có vậy, quay lại dắt cô bé lên xe, tôi trả tiền gửi xe rồi đi, bỏ m̒