Truyện Sex Tình dục tuổi học trò
…
– T … nói nè!
– Nói nè, có nghe không …
Em lay tôi dậy … thì ra nãy giờ ngủ gật trên ngực em..
– Sao… L …
– 12 giờ rồi đấy … !
– Cái gì ? – Tôi bật dậy …
– 12 h ! – Em nói
– Chết T rồi ! – Tôi hốt hoảng
– Sao … về trễ má la hả … – Em ngơ ngác nhìn tôi …
– Ừh ! Lúc nãy 8h đi kêu là đi 15 phút … giờ quá 4 tiếng mới chết chứ … – Tôi dậy kiếm cái áo mặc lại …
– Trời ! Thế giờ sao đây … ! – Em lo lắng hỏi:
– Hay là … cứ nói thật đi, nói má là đang đi bị mệt nên phải vào nhà bạn tạm …
– Không được! Nói vậy càng chết nữa! Rồi má sẽ hỏi han này nọ, phiền phức lắm …
– Chứ giờ nói sao !
– Thôi để đó T lo … à ! Mấy chị nhà L về chưa
– Chưa, sao lâu dzữ không biết … mà để tui chở T về. Vậy nhen … sao … được không ?
– Không ! Để T tự lo … má T mà thấy L thì mệt lắm …
Vừa nói xong … khuôn mặt em gợn lên những nét buồn bã … em ngồi xuống nệm … không nói gì nữa, chắc là L đang nhớ lại chuyện cũ, chuyện những định kiến của gia đình tôi về em … khốn nạn thật, tự nhiên lỡ lời ra mà không suy nghĩ … tôi vội nắm tay em …
– Ý T là khuya rồi, nếu mà thấy L thì má T sẽ hỏi này nò, lúc đó phiền cho L thôi.
Em gật đầu … đôi mắt em đang nói lên những suy nghĩ mặc cảm trong em … tôi có thể thấy rõ … tôi ôm em vào lòng …
– Thôi … để L xuống mở cửa… về đi không trễ nửa …
Tôi dắt xe ra … em đi theo sau … chúng tôi quyến luyến nhìn nhau … tôi biết em không muốn ở lại một mình giữa khuya trong căn nhà trống vắng này … nhưng làm sao đây… giá mà tôi đưa em về cùng … em khép cổng lại … đôi mắt dõi theo từng bước đi của tôi … không … không thể như thế này, nãy giờ em chăm lo cho tôi biết chừng nào, chẳng lẽ giờ tôi lại để em lại …
– L … T nói nè… – tôi quay đầu xe lại …
Em vội mở cổng chạy ra …
– Sao T …
– Mấy bà kia gần về chưa … ?
– Không biết … thường thì đi khuya thế này thì chắc đi tới sáng luôn … – em ngập ngừng …
– Trời! Gọi điện hỏi thử
Nhận ra sự lo lắng của tôi em nói :
– Không sao đâu! T cứ về đi.
– T về … không yên..
– Không sao mà !
– T … ở lại với L nhen…
Tôi lấy hết can đảm đề nghị em … tôi chỉ vừa quyết định trong giây lát .
– Đừng! Má T đang trông ở nhà, về đi ! L đã nói không sao mà ! T sợ gì chứ ! Về đi !
Tôi kiên quyết
– Không sao! T cũng hay qua nhà bạn ngủ mà! Chắc má T biết T qua nhà bạn nên không có lo đâu! Giờ bỏ L lại, T không yên tâm .
Em nắm tay tôi đẩy ra xe :
– L không sao mà … L biết là T lo cho L nhưng mà xin T đấy! Mẹ T mà biết T ở nhà L chắc mình không gặp nhau nữa đâu, nghe L đi, xin T mà …
Mắt em rướm nước, em làm tôi buồn mang mác khi cứ một mực từ chối …
Tôi gắng gượng thuyết phục em …
– T chỉ cần gọi điện thoại cho mẹ là được mà, nói là ở nhà bạn học là ok hết !
– Đừng! T mà nói dối như thế L là mình nghỉ chơi đó! L đã nói không sao là không sao! L vào đây, T lì quá .
Em cương quyết nhìn tôi … thôi thì … đành tung chiêu bài cuối cùng …
– Bây giờ … T về cũng được … nhưng mà thực sự T … mệt lắm rồi … lúc nãy L không thấy T gục trên người L sao … trời khuya thế này … lỡ đi đường có chuyện gì … sao T gặp L được nữa …
Từ trong cổ họng em phát ra một tiếng … ” ơ ” … và em không còn biết nói gì nữa …
Dưới ánh đèn mờ tỏa nơi góc phố … hai cái bóng ngả dài trên mặt đất … em thở dài nhìn tôi … chúng tôi gục lên vai nhau … .
…
– Alo, ai đấy – giọng mẹ gấp gáp đầu bên kia.
– Dạ … con nè má
– Con ơi là con, mày đi đâu sao má gọi hoài không được thế con !
– Con ở nhà ..bạn … ôn bài cho vui … chắc tối nay con ở đây ngủ luôn …
– Trời! Đau ốm chưa hết mà học cái gì mà học! Giờ con ở đâu, có gần không, gần thì về đi, tao ở nhà lo lắm !
– Khoẻ rồi mà … ở đây học mệt rồi ngủ luôn … má cứ yên tâm đi không sao đâu..
– Khoẻ gì mà khoẻ … đi ngủ sớm đi … có gì gọi điện má nghen con !
– Dạ … thôi nhen má ..!
…
Quay lại … búp bê đang đứng sau lưng nhìn tôi … bĩu môi em nói :
– Nói láo thấy sợ luôn! Học mệt rồi ngủ mới sợ !
– Hihi ! Giờ … mình lên “học ” tiếp đi … – Tôi nhìn em cười
– Cái gì? Thôi nha! Không biết mấy bà chị ông anh tui về lúc nào đâu ! Giờ ra phòng khách ngồi coi TV đi …
Sặc! Chán vãi! Đang mệt mà còn bắt ra coi Tv
– Có phim gì đâu mà coi, mệt quá, thôi lên ngủ cho rồi, chắc mấy người sáng mới về, lo gì ?
– Lỡ về bất tử … rồi thấy hai đứa ngủ chung một phòng … rồi biết giải thích sao …
Ừhm, nói cũng đúng … dù có trong sáng đến mấy cũng khó mà thanh minh …
– Thế giờ … sao? Chẳng lẽ coi Tv tới sáng à. – tôi nhăn nhó.
– Hay ..! T chịu khó ngủ dưới phòng khách nhen … L đem gối mên xuống cho …
Sặc … chắc đành phải vậy … giờ còn cách nào nữa đâu, thôi vì em mà chịu khó một đêm vậy, khổ một chút nhưng mà … em yêu mình hơn … vậy là mãn nguyện rồi …
Tôi theo em lên lầu lấy mền … em gom hết gối mền trong phòng đưa tôi …
– Trời! Đưa T hết lấy gì L đắp, đưa cái gối thôi.
– Không, cứ ôm xuống hết đi, đang đau nằm không muỗi chích đau thêm nữa !
– Lo cho T quá há, sao không cho T ngủ đây luôn mà còn đuổi xuống! – Tôi vờ giận em
Em vội thanh minh
– Không phải vậy… bắt buộc thôi chứ sao L phải đuổi T … thôi mà, ráng đi, chứ nằm đây người ta về thấy … rồi sao mình gặp nhau nữa.
Tôi im lặng …
Em tiếp tục dỗ dành …
– Ráng chịu khó đi … thương mà … – em nắm tay tôi đong đưa … nhìn mặt thấy ghét …
– Lại đây… – tôi ra lệnh …
Em rón rén bước lên trước mặt tôi …
Ôm lấy hai má em … tôi hun em ngấu nghiến … rồi khiêng em lên nệm …
– Ứm … ứm … từ … đã …
– Hun miếng … .
– Hun … thôi … đấy … ứm … đang… đau … mà … .
…
Đã 1h … chúng tôi vẫn nằm ôm ấp nhau không rời … càng dính vào nhau … càng không thể rời ra … trong bóng tối … chạm tay vào môi em … tôi vẫn có thể cảm nhận thấy nụ cười hạnh phúc … dù đêm nay không phải là đêm trọn vẹn chăn gối nồng nàn … nhưng dù sao đi nữa tôi vẫn thấy hạnh phúc ấm áp … trong tấm chăng mát lạnh … chúng tôi nằm ôn lại chuyện cũ … 3 năm qua … từ lúc chúng tôi xuất phát từ hai con đường và đến lúc gặp nhau tại ngã ba … để cùng bước tiếp … hương tóc em ủ trong chăng … thơm nồng … tôi siết chặt lấy em … cố hít hết cái hương thơm ấy … không để chúng bay ra ngoài kia …
Tiếng động cơ xe máy, tiếng cười nói của ai đó ngoài kia vọng vào làm tôi tỉnh dậy … bỏ mẹ , nãy giờ chúng tôi ngủ quên trên này. Và hình như là những người kia đã về … giữa đêm. Chuyến này tiêu chắc luôn, thế nào anh trai L cũng nghĩ tôi cố chèo kéo L để được ở lại rồi dở trò …
– L … dậy đi … L … – tôi mò xung quanh … sặc, em đâu rồi ..
– L … đâu thế … trời … !
Tôi hoảng hốt … xung quanh tối như mực, chỉ có và tia sáng le lói chiếu qua rèm cửa … tôi ngồi dậy bật điên thoại lên soi khắp giường … ôi trời ! em đâu mất tiêu …
Tôi hốt hoảng bò ra khỏi giường, mò cánh cửa, tôi chạy ra hành lang … vừa đi vừa sợ hãi gọi tên em … nhưng cũng chả dám gọi lớn vì sợ những người ngoài kia nghe thấy … dưới ánh đèn mờ mờ trên tường… tôi mò vào từng phòng… mỗi cánh cửa mở ra là một không gian tối đen … tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi … nhà gì mà phòng ốc tùm lum … đúng rồi … lấy điện thoại bấm thử xem … tôi hồi hộp chờ em bắt máy …
Có tiếng nhạc chuông từ đâu đó vọng tới … tôi vội dập máy chạy ngay tới chỗ có nhạc chuông … không biết em làm gì một mình ở đó …
– L … L … ở đâu vậy …
Vừa gọi tôi vừa mở cánh cửa phòng ra … điện thoại em đang rung trên bàn …
– T … sao..thế … – một giọng ngái ngủ phát ra từ trong bóng tối …
– Trời ! Chạy đâu làm tui kiếm sặc máu …
– Sao … không ngủ nữa … mấy giờ rồi … sáng rồi hả..
– Không phải … ! Hình như có ai về … .
Vừa nghe xong em vội bật dậy khỏi giường, bật công tắt lên … em hốt hoảng chạy xuống dưới nhà… tôi cũng chạy theo …
Tiếng người cười nói vẫn còn … tôi và em đừng trong phòng khách nhìn ra … chỉ thấy tiếng mà không thấy người … tôi hồi hộp :
– Giờ … sao đây ..
– Không biết … chắc không phải … nghe tiếng lạ quá … mà nếu có về thật thì … ông ra phòng khách giả vờ ngủ nhen …
Bất chợt … tiếng đề xe máy lại vang lên … hình như họ lại đi đâu đó … tiếng cười nói xa dần và chúng tôi thở phào nhẹ nhõm
Nhìn đồng hồ.đã 3 h sáng … chúng tôi lại rũ rượi kéo nhau lên gác … quả là một đêm cực nhọc, bị đánh thức giữa đêm … giờ thì cả tôi và em không còn ai ngủ được nữa… phần thì cứ bồn chồn lo lắng… phần thì sợ ma ( tôi ) … tôi cứ lẽo đẽo theo em không dám về phòng nữa … nhà gì mà vừa rộng vừa tối … vừa vào phòng mở điện lên tôi trách em :
– Đang ngủ mà L chạy đi đâu thế, làm sợ gần chết !
Em cười với mí mắt nặng trĩu …
– Ha! Làm gì sợ …
– Thì cứ tưởng ai bắt đi đâu rồi chứ !
Em thanh minh
– Hihi … tại lúc nãy L dậy thấy T ngủ say quá nên để ngủ luôn, phải qua phòng khác ngủ chớ … nằm vậy ngủ tới sáng người ta về thấy thì sao … mà tối giờ có hết mệt chưa … còn sốt không – em đưa tay lên má tôi …
Ôm em vào lòng … tôi thủ thỉ:
– Lần sau không đươc như thế nghe chưa! Biết lúc tỉnh dậy giữa phòng tối om mà không có L tui sợ thế nào không !
Em tinh nghịch nhìn tôi :
– Sợ ma chứ gì !
Tôi thú nhận :
– Thì … cũng 1 phần … nhà gì mà rộng thình … đi kiếm sợ gần chết … mà sợ nhất là … L bị người ta bắt … hiểu chưa …
Tôi phát vào mông em cho em chừa cái tôi bỏ đi lung tung …
Em chỉ còn biết đứng cho tôi phạt vạ vì …