Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Nam sinh biến thái

Phần 6

Tôi nằm thẳng đơ, hắn đè lên trên người tôi, hai chân quỳ hai bên kẹp người tôi ở giữa, hai tay nắm chặt hai cổ tay tôi, tôi dù cố gắng đến mấy cũng không thể giật tay ra được. Hắn nắm chặt đến mức tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng ngón tay thon dài của hắn in lên cổ tay tôi. Tôi hốt hoảng nhìn hắn, ánh sáng leo lắt ở ngoài hắt vào, tôi không nhìn rõ khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt đen thẳm xoáy vào tôi thì rất rõ ràng. Tôi có chút sợ hãi, giọng cũng có chút run.

“Tôi… xin lỗi.”

Hắn nhếch môi cười, buông tay tôi ra, đồng thời rời khỏi người tôi. Hắn nằm phịch xuống bên cạnh tôi.

“Không, tôi mới phải xin lỗi.”

Tôi cũng không quá mức hoảng sợ, tôi cũng không nghĩ đến hắn sẽ làm gì tôi, nhưng không hiểu sao, tôi không kìm được hơi cay dồn lên mũi, khiến nước mắt chảy ra. Tôi mím môi để không bật khóc thành tiếng. Hắn xoay người sang nhìn tôi.

“Tôi xin lỗi, làm cậu sợ phải không?”

Tôi lắc đầu, nước mắt vẫn rơi. Hắn nghiêng hẳn người về phía tôi, một tay đưa lên gối đầu, tay kia giơ lên định chạm vào mặt tôi, nhưng lại dừng lại. Hắn khựng lại một lát, rồi lại chậm rãi đưa tới, dùng ngón trỏ gạt đi nước mắt tôi đang chảy dài.

“Đừng khóc, tôi xin lỗi.”

Điều kỳ lạ là, khi hắn thì thầm xin lỗi, lại khiến tôi càng muốn khóc lớn. Tôi khóc không phải vì bản thân bị hoảng sợ, mà đến lúc này, lại thành khóc cho hắn. Hắn xin lỗi vì làm tôi sợ, nhưng tôi lại cảm thấy mình khiến hắn tổn thương. Tôi xoay người lại phía hắn, nằm xích tới gần hắn, rúc vào lòng hắn. Tôi không kìm được tiếng nấc, rốt cuộc trong khi bản thân không hiểu mình khóc vì cái gì, tôi đã chui vào trong ngực hắn khóc nức nở. Hắn cũng không nói gì, vòng tay qua người tôi ôm lấy, còn nhẹ nhàng xoa lưng tôi.

“Tôi xin lỗi, là lỗi của tôi.”

Tôi ở trong lòng hắn lắc đầu, hắn vẫn vừa xoa lưng vừa thủ thỉ xin lỗi tôi như vậy.

Tôi không trách hắn, cũng không phải vì sợ hắn mà khóc. Tôi nghĩ, nước mắt này là của hắn, tôi chỉ khóc hộ hắn mà thôi.

 

 

Điều kinh khủng nhất đối với tôi khi lên đại học, đó là bài tập nhóm. Tôi ghét giao tiếp, ghét làm việc với người khác. Tôi cũng không muốn chủ động bắt chuyện với ai, càng không muốn phải làm việc với những người xa lạ. Trong lớp tôi không quen biết ai.

Môn nào có bài tập nhóm, tôi đều hy vọng thầy cô sẽ chia nhóm theo danh sách lớp, hoặc theo bàn. Nhưng hầu hết đều cho sinh viên tự lập nhóm. Và thế nào cũng sẽ thừa ra một vài người không có nhóm, hoặc không đủ thành viên. Trong đó luôn có tôi, tôi ghét phải đi hỏi từng người một, xem tôi có thể vào nhóm của họ hay không.

Lần này là môn giao tiếp thuyết trình, hắn cũng đăng ký học cùng lớp tôi, hiển nhiên, tôi và hắn đều chưa có nhóm. Hẳn thản nhiên ngủ, còn tôi thì không muốn học lại. Hít sâu một hơi, đem toàn bộ dũng khí ra hỏi một bạn gái bàn trên, tôi cố nặn ra một nụ cười thân thiện và tự nhiên hết mức có thể. Thật may là họ mới có bốn người, vừa đủ chỗ cho tôi và hắn.

“Này các cậu, cuối giờ ở lại họp nhóm một chút nhé.”

Đến rồi, cảm giác khó chịu này. Tôi thật sự rất ghét làm bài tập nhóm. Những người kia không làm gì tôi, chưa chắc đã có cảm giác gì với tôi, nhưng tôi ghét họ, đơn giản vì họ là những người xa lạ, tôi ghét cảm giác phải gồng mình lên để giả tạo giao tiếp. Thật kỳ lạ khi tôi có thể tiếp nhận hắn, thậm chí là làm việc này kia với hắn. Có lẽ vì tâm hồn chúng tôi cùng một bước sóng, hay ít nhất là không quá lệch nhau.

Cuối giờ, khi tôi đang thu sách vở thì hắn đứng dậy và bỏ về. Tôi thì chỉ muốn mọi việc suôn sẻ diễn ra, nên đương nhiên là ở lại họp nhóm. Tôi chỉ muốn hợp tác để qua môn chứ không hề có ý định kết bạn.

Tôi chỉ chú ý vào những vấn đề liên quan đến bài tập phải làm, những chuyện phiếm khác đều không tham gia vào.

Họ hỏi tôi về hắn, bởi hắn ngồi cạnh tôi và tôi cũng là người xin cho hắn vào nhóm. Tôi nặn ra nụ cười giả tạo, nói rằng hắn có việc bận, và nói mọi người cứ phân chia công việc, tôi sẽ giao lại cho hắn sau.

Tối, tôi vẫn thấy có gì đó bực bội khó chịu. Tôi nhắn tin cho hắn.

“Tại sao lại bỏ về.”

Rất lâu sau hắn mới nhắn lại.

“Không thích.”

Tôi muốn chửi hắn, có rất nhiều điều muốn gào lên, nhưng vì nhiều quá nên tôi lười, tôi không biết bắt đầu từ đâu, nên tôi chỉ giữ chúng trong đầu.

Tôi có một cảm giác, rằng mình đã tự bào mòn lớp phòng vệ trước hắn, thậm chí có ý nghĩ dựa dẫm vào hắn. Khi bạn trôi lạc trên một dòng nước, bạn sẽ vội bám ngay vào một khúc cây bất kỳ ở gần. Hắn chính là khúc cây đó, xấu xí nhưng vừa hay lại trôi tới lúc tôi đang bơ vơ giữa dòng sông rộng lớn. Tôi bám vào và có ý nghĩ ỷ lại, mà không nghĩ đến khúc cây có thể mục ra, tuột khỏi tay tôi bất cứ lúc nào.

Tôi không chắc tôi với hắn là bạn, càng không phải người yêu. Chúng tôi chẳng là gì của nhau cả.

Cũng may phần lớn nhóm tôi làm việc qua email, nên cũng không cần gặp nhau nhiều, ai làm việc nấy, và trao đổi qua mail. Chúng tôi chỉ hẹn họp mặt một lần trước hôm trả bài thuyết trình.

Trong nhóm tôi có bốn nam và hai nữ, điều này càng làm tôi căng thẳng. Tôi thích đàn ông, không thích phụ nữ. Nhưng trong một thời gian dài không giao tiếp, khiến tôi e ngại tiếp xúc với người khác giới. Nếu xung quanh có nhiều con trai, tôi sẽ cảm thấy khó khăn. Ban đầu, tôi cũng bài xích hắn. Nhưng khi hắn giở trò biến thái, và thấy hắn có bước sóng trùng tôi, tôi đã vô tình hé mở…

Bạn nữ trong nhóm, thật buồn vì không hợp với tôi. Cô ta khá xinh, cao, trắng trẻo, vóc dáng chuẩn mực. Nhìn cô ta khá ăn chơi và có phong cách tiểu thư. Cô ta thoải mái với mọi người, nhưng vẫn không hợp tôi, nếu chỉ xã giao thì không vấn đề gì. Và hình như, cô ta có hứng thú với hắn.

Có lần nghỉ giữa tiết, cô ta đến bàn của chúng tôi, khi ấy hắn đang ngủ.

“Cô và cậu ta đang quen nhau à?”

Tôi có hơi bất ngờ, nhưng kiên quyết lắc đầu.

“Cậu ta học cùng lớp với tôi, tình cờ đăng ký học cùng thôi.”

Cô ta mỉm cười.

“Cậu ta khá đẹp trai, cao nữa.”

“Gầy nhom.”

Tôi không nhịn được nên phun ra hai chữ.

Đúng lúc đó hắn ta tỉnh dậy. Hắn lơ đãng ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào tường, mái tóc hơi rối lòa xòa che bớt đôi mắt ngái ngủ.

Cô ta ngồi xuống bên cạnh hắn, gác tay lên vai hắn.

“Này cậu, hẹn hò với tôi không?”

Tôi mở to mắt nhìn. Loại tình huống gì đây? Bây giờ con người giao tiếp với nhau dễ dàng như vậy? Tôi là ai? Nhưng tôi chợt nghĩ đến tình huống của tôi và hắn, không cả hẹn hò, mà đã trực tiếp tham quan cơ thể hắn…

Hắn vẫn còn ngái ngủ, lơ đễnh nhìn tôi, rồi quay sang nhìn cô gái đang ngồi sát bên hắn.

“…”

“Thế nào? Hẹn hò với tôi không?”

Khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười, đảm bảo mọi gã đàn ông đều nhanh chóng gật đầu. Không liên quan đến tôi, khi tôi định quay đi thì bắt gặp hắn quay sang nhìn tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn lại kiểu “liên quan gì đến tôi mà nhìn”. Hắn ta không nói gì, quay sang cô ta, ghé hơi sát lại.

“Được thôi.”

Tôi có một chút ngạc nhiên, nhưng cũng không quan tâm lắm, một tên biến thái lại thần kinh không bình thường như hắn, có gì đáng ngạc nhiên?

Kỳ thực, tôi không biết gì về hắn, ngoài cái tên, và việc hắn sống một mình trong một căn hộ chung cư, trong nhà trống rỗng không đồ đạc, và hắn có rất nhiều tiền?

Tôi vì quá chán với bản thân và cuộc sống hiện tại, hắn xuất hiện như một thứ kì bí khiến tôi hứng thú, cảm giác như một vệt sáng nhỏ trong bóng tối u ám của tôi, khiến chuỗi ngày dài nhàm chán lặp đi lặp lại của tôi có một làn gió nhẹ thổi tới. Tuy tôi không chắc nó là tốt hay xấu, nhưng tôi nghĩ cuộc đời tôi vốn đã xấu xí rồi, thêm một chút cũng không ảnh hưởng gì.

Tối mẹ tôi ở trong phòng đánh bài với mấy bà hàng xóm, tôi chui trong căn phòng nhỏ xíu như ổ chó của mình, chui vào trong chăn vẫn không thoát khỏi tiếng hô hố của các bà.

Điện thoại rung khiến tôi giật nảy, tôi rất ít khi có người liên lạc qua điện thoại. Ngạc nhiên hơn, là hắn.

Tôi không nghe máy, hắn lại gọi lại. Sau một hồi lưỡng lự, tôi bắt máy.

“Gì thế?”

“Sao không nghe máy, đến giúp tôi một tay đi!”

Tôi ngạc nhiên, giọng ở đầu bên kia truyền tới là con gái.

“Cô là ai thế? Nhầm, nhầm… máy rồi.”

Tôi đang định tắt đi thì cô ta hét lên.

“Tôi cùng nhóm làm bài tập với cô đây, nhầm thế quái nào được? Mẹ kiếp, trong điện thoại hắn chỉ có mỗi số này!”

Tim tôi đập rất nhanh mỗi khi nghe điện thoại, đó là lý do tôi không mấy khi bắt máy. Bây giờ, nó đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Cậu ta làm sao?”

Tôi nghĩ ngợi, nhanh như vậy đã thực sự hẹn hò đi chơi? Vậy mà muộn thế này, còn gọi cho tôi làm gì!

“Hắn say mèm rồi, cô đưa hắn về nhà đi, tôi không biết nhà! Hỏi không được!”

“Gọi người khác đi, muộn rồi, tôi không muốn ra khỏi nhà.”

“Trời mẹ, đã bảo điện thoại hắn có mỗi số của cô, gọi cho ai bây giờ? Không đến thì thôi, tôi quẳng hắn ở đây nhé.”

Cô ta dập máy. Tôi thừ người, cô ta hẳn sẽ quăng hắn ta ngoài đường. Tôi mặc kệ, nhưng liệu hắn ta có làm sao không… Chần chừ một lát, tôi gọi lại.

“Gì nữa?”

“Cô đang ở đâu? Xa thế! Cô gọi xe đưa cậu ta về chung cư Xx, tôi sẽ đến đó đưa cậu ta lên nhà. Ừ, đúng thế, không, cậu ta ở tầng năm, nhưng tôi không nhớ số nhà, căn hộ phía bên trái.”

“Tôi sẽ đưa hắn đến khu chung cư, cô qua mà hốt, tôi còn bận đi tiếp!”

Nói rồi cô ta dập máy. Lại còn đi tiếp?

Tôi mặc quần áo, thu sách vở ngày mai vào ba lô, mang theo một ít tiền. Khi tôi định chuồn ra ngoài thì bố tôi về, cũng say mèm, chưa thấy người đã thấy tiếng chửi bới. Mấy bà đang đánh bài vội vàng thu dọn rồi chuồn về, mẹ tôi đưa bố tôi vào phòng, không có gì khác ngoài tiếng đánh chửi nhau. Tôi lựa lúc mẹ tôi đưa bố tôi vào phòng, tôi nhanh chóng cầm giày rồi chạy ra ngoài.

Đến khu chung cư nhà hắn, cô gái cùng nhóm đã đi về, bỏ hắn ta ngồi một đống cạnh thang máy. Hắn ngồi dựa vào tường gục xuống, mái tóc dài che nửa khuôn mặt, áo sơ mi phanh ra khuôn ngực gầy gò. Nhìn hắn không khác gì một tên nghiện đầu đường xó chợ. Tôi ngồi xổm xuống trước hắn, người hắn n&