Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Ác giả ác báo – Tác giả BoyTimGirls

Phần 18

Tối chủ nhật, quán bar 888 hôm nay vắng lạ thường, hôm nay nhân viên được thông báo nghỉ việc hết.

Một chiếc Mercedes sang trọng, đằng sau là hai chiếc xe 16 chỗ, lặng lẽ lăn bánh tới trước cửa quán. Trên chiếc Mercedes là Sĩ, Dũng và gã võ sĩ người Nhật Yamato.

“Anh, em đã chuẩn bị sẵn, đằng sau quán bar 2 dãy nhà là 30 thằng nghiện bị nhốt trong một căn nhà, chỉ cần ra lệnh, mở cửa thì bọn nó sẽ như đàn chó dại lao tới”

“Haha, tốt, Yamato khi ấy cậu ném hơi cay rồi bảo vệ tôi cùng thằng Dũng rút lui, còn lại cho bọn nó tự sống mái với nhau trong đó”

“Vâng ,ông chủ” Yamato lạnh lùng đáp.

Sĩ cùng Dũng và Yamato bước xuống xe, phía sau trên 2 chiếc 16 chỗ cũng lục đục bước xuống tầm 30 gã giang hồ mặt bặm trợn, chúng được Sĩ thuê với giá cao để đi dàn xếp mâu thuẫn. Sĩ bước đi tự tin hướng bên trong đi vào.

Bên trong bàn ghế đã bị dọn sạch sẽ, để lại khoảng trống rộng rãi, ở giữa chỉ để lại một chiếc bàn và hai cái ghế, Long đang ngồi trên một cái, phía sau gã là đàn em đang cầm trong tay hung khí sẵn sang đợi lệnh lao lên. Sĩ bước tới, nhìn Long một cái, liếc đám đàn em sau lưng gã rồi mỉm cười ngồi đối diện với gã.

“Mày đã tới” Long đợi Sĩ ngổi rồi lên tiếng.

“Haha, Long…đến tận giờ anh vẫn không hiểu, mày có thể cho anh minh bạch vì sao mày làm vậy? Anh nhớ đâu có lỗi lầm gì với mày, chẳng lẽ là do anh ép buộc mày đi giêt hai lão già kia? Không, mày đã lên kế hoạch này từ lâu, Ánh Kim còn con Mỹ Kỳ nữa, lẽ nào mày ngấp nghé tài sản anh đến vậy sao? Nếu mấy thằng đàn em của mày không háo sắc mà hiếp dâm vợ thằng Dũng thì chắc giờ đây đầu anh lìa khỏi cổ mà còn chưa biết chuyện gì xảy ra rồi đúng không? “ Sĩ trợn mắt gằn dọng nói.

“Long, anh Sĩ đem mày qua Hồng Kông, trợ giúp mày có danh tiếng trong giới xã hội đen, đến khi vợ mày bị người ta hiếp, anh Sĩ cũng đứng ra đưa vợ mày vào bệnh viện tốt nhất, không có anh ấy sao vợ mày có thể vào được bệnh viện ấy, nếu mày không nhớ tới điều đó cũng phải nhớ ơn gia đình bác Liêm đã cưu mang chúng ta ở trại tế bần chứ” Dũng đứng bên cạnh hét lên.

“Im đi, mày còn nhắc tới cô ây tao thề mày là người đầu tiên nằm xuống” Long gào lên với Dũng, hai tay gã run run vì kiềm chế bản thân.

“Mày, đồ vong ân phụ nghĩa, bác Liêm đã nhìn nhầm mày rồi” Dũng tiếp tục đã kích Long.

Sĩ mỉm cười xem kịch vui, gã muốn cho Long biến thành một con người xấu xa, bội bạc trước mắt đàn em gã, nhìn thấy Dũng đả kích Long, gã vui mừng khôn xiếc.

“Vong ân phụ nghĩa, haha, cái gì nợ tao đã trả hết rồi, mười mấy năm qua tao kiếm cho nó bao nhiêu tiền mày biết không? Vì nó tao giết bao nhiêu người mày biết không? Vì nó bao nhiêu đàn em tao nằm xuống mày biết không?” Long đứng dậy chỉ vào mặt Sĩ gào vào mặt Dũng.

“Cứ cho là mày đã trả nợ hết đi, vậy trả nợ xong thì mày lại lên kế hoạch đạp đổ anh ấy, đừng nói với tao là mày muốn những con số trong cái laptop đó để bấm máy tính cho vui chứ không phải là đưa nó cho CA”

“Haha, mày sai rồi, tao không chỉ muốn đạp đổ hắn, mà còn muốn giết luôn luôn hắn nữa, đợi bọn mày giải quyết xong vụ chất lượng công trình, tao sẽ gửi nó cho bên CA” Long gằn dọng.

“Mày, thằng chó này, đồ chó cắn lén, tao thấy mày thật ghê tởm” Dũng chỉ vào Long mắng.

“Long, chú cần tiền thì nói với anh một tiếng, không cần phải như vậy” Sĩ ra vẻ đạo mạo nói với Long.

“Tao vì trả thù mới làm thế, đến giờ mày vẫn nghĩ tao vì tiền sao” Long nhìn Sĩ đang ngồi với dáng vẻ người bị hại nói.

“Long, ân oán gì thì anh em ta cũng có thể ngồi lại mà nói chuyện, chẳng lẽ vì ít mâu thuẫn nhỏ mà chú định giết luôn cả anh sao?”

“Haha…haha…mâu thuẫn nhỏ…haha…lúc Phượng cầu xin mày thì liệu mày có nghĩ đến tao không?” Long cười như điên hét lên với Sĩ.

“Mày…thì ra thế…mày đã biết” Sĩ nheo mắt đứng dậy nhìn vào Long.

“Năm năm trước, trong lúc lên cơn động kinh, cô ấy đã gọi tên mày trong sợ hãi” Long nhớ lại, trên khóe mắt gã rơi xuống từng giọt nước mắt.

“Hừ…chỉ là một đứa con gái…nó chính là cản trở trên con đường của mày…mày nên cảm ơn tao vì tao đã gạt bỏ nó, khiến mày có thể như ngày hôm nay, không thì mày cũng chỉ là một thằng chủ quán ăn nho nhỏ mà thôi” Sĩ nở nụ cười nói với Long, nụ cười một con quỷ đội lốt người.

“Con đường…haha…con đường trở thành tay sai kiếm tiền cho mày phải không?”

“Haha…Long…đến đây thì không còn gì để nói, xem ra chúng ta hôm nay không chết không thôi” Sĩ lùi dần dần,ngoắc tay ra hiệu cho Dũng.

“Lên, chém chết chúng nó” Thấy Sĩ lùi ra sau, tiên hạ thủ vi cường, Long cầm mã tấu ra lệnh cho đàn em.

“A…Á…Á…tay tôi….chân tao….á…á”

Quán bar nhanh chóng trở thành chiến trường đẫm máu, khắp nơi là máu và bộ phận cơ thể người, nhìn như địa ngục trần gian.

“Chết đi, thằng chó…” Cường cầm dao lao tới chỗ Sĩ và Dũng đang núp, từ lúc Sĩ trốn đi gã đã theo dõi tìm cơ hội ra tay.

“Ầm…hự” Con dao còn cách Sĩ 1 mét thì bỗng dừng lại, Yamato ra tay, gã quật ngã Cường một cú mạnh trên sàn làm Cường phun máu bất tỉnh.

“Ra….ra lệnh thả bọn kia ra đi” Sĩ run giọng nói với Dũng.

“Còn người của ta ?” Dũng run lên nói.

“Kệ chúng nó, chết hết càng tốt” Sĩ nheo mắt nhìn vào cuộc hỗn chiến đằng xa.

“…Xoạc….Á” Bình vừa chém đứt tay một tên, nhìn Sĩ đang trốn phía sau một tên to con, dưới chân hắn là Cường không nhúc nhích, gã nheo mắt rút khẩu súng lục tiến tới phỉa Sĩ.

“Hạ…hạ nó” Nhìn Bình đang cầm súng tiến về phía mình, Sĩ run lên ra lệnh cho Yamato, gã cũng rút một khẩu súng ra, nhưng chưa tháo chốt an toàn, không biết bắn bằng cách nào nữa, chắc không ai bày gã cách sử dụng súng.

“Đoàng…đoàng…đoàng” Không nói nhiều lời, Sĩ cấm súng hướng tên to con nổ súng.

Yamato cũng rất nhanh, gã để Sĩ và Dũng núp vào góc tường, còn mình thì chạy nhanh qua một hướng khác, tay cầm bất cứ thứ gì mà gã vơ được ném về phía Bình.

“Đoàng…đoàng…” Liên tục vài phát không trúng, Bình biết nếu hết đạn thì mình cũng xong đời, tiếp cận Sĩ thì khó vì tên kia lực tay siêu mạnh, trúng phải vật hắn ném thì cũng gãy xương là ít.

Bỗng nhiên nghĩ ra một kế, Bình nhớ phương hướng Sĩ núp xong chạy lại phía công tắc điện,gạt cầu dao xuống.

“Đệch….đứa nào tắt điện…á…thằng nào chém tao….”

Tiếng la hét, chửi rủa vang lên khắp nơi. Bình nhớ rõ phương hướng Sĩ, gã tiến tới giơ súng bóp