Tình anh em – Tác giả Vịt
Việc mà Mỹ Mỹ lôi qủa lựu đan bật lửa ra, là ngoài dự tính của tôi, vì tôi đâu có biết em ấy lén mang theo từ khi nào. Vì lúc ở nhà em, tôi cởi đồ ra thì không biết nó đã văng đi đâu cả, sau rồi tôi cũng quên hẳn sự tồn tại của nó. Cho nên khi em lôi trái lựu đạn ra, tôi phải khống chế ngay thằng Phong Gió, để phòng bất trắc bọn chúng phát hiện ra là lựu đạn giả.
Bởi vì phút đầu thấy chúng có vẻ hoảng loạn không phát hiện ra, nhưng một là chúng tấn công liều mạng uy hiếp chúng tôi, thì có giật chốt nó cũng đâu có nổ được, hoặc biết đâu có thằng nào sành về dòng đó nó soi ra thì sao? Khi tôi kề mảnh chai vào cổ hắn ta, ban đầu hắn có chút hoảng sợ, nhưng lợi dụng tôi mải nhìn sang phía Mỹ Mỹ, mà chỉ có vài giây thôi, nhưng hắn đã nhanh như chớp, vung tay lên đập vào cườm tay tôi, khiến cái mảnh chai văng ra đất kêu tiếng “cạch” một cái…
Tôi đang ôm cái cổ tay tê rần, vì cú chặt bất ngờ của hắn, hắn quả thực không hổ danh với tên Phong gió của mình, hắn còn nhanh hơn nữa, khi hất đổ cái bàn cho tôi ngã, và hắn vùng đứng dậy định tiến tới bem tôi… Nhưng ngay lúc đó Mỹ Mỹ em ấy còn nhanh hơn cả hắn, em nhún người song phi lên, dùng đôi chân nhỏ trắng ngần của em, tạo ra cú đá ” cắt kéo” bất ngờ quặp cổ, vật Phong Gió xuống đất. Sau đó em nhét luôn quả lựu đạn vào mồm hắn, trong lúc hắn vừa há miệng ra vì ngạt thở cú quặp chân bất thần từ em… Em hét lên lanh lảnh, trong lúc đám đệ của hắn, còn đang ngẩn ra vì diễn quá nhanh đó. Và vì đánh ” giáp lá cà” nên chúng không dám bắn ai cả, tận em ấy hét lên rằng:
– Chúng mày cút hết ra xa chút! Không thằng này sẽ nổ banh xác cùng tụi tao, không muốn đại ca chúng mày chết, biết điều hạ vũ khí xuống đất lùi xa ra năm bước, cho hết tay lên đầu ngồi xuống nhanh…
Thằng Phong Gió bị em kẹp cổ đang cố vùng vẫy, nó khỏe hơn nên khả năng thoát thân là khá dễ, nhưng em đã lớn tiếng đe hắn luôn rằng:
– Còn động đậy tao giật chốt đó nha…
Hắn nghe vậy vội ngoan ngoãn nằm im thít, giờ thì tôi hiểu ra Hea Kyo em ấy không phải loại hổ giấy, tôi cũng thực chiến nhiều rồi, nên không dến nỗi quá ngu. Tôi nhận thấy khẩu súng ngắn của thằng Phong Gió bị rơi ra, tôi liền nhặt lên ngay và lên đạn rồi chĩa súng vào đầu hắn, rồi giật trái lựu đạn ra khỏi miệng hắn quẳng ra xa góc cho an toàn, dùng hàng giả tiếp có lúc vỡ mõm. Thằng Phong Gió lúc này mới nói được, hắn hét to bảo hội đàn em rằng:
– Chúng mày lùi hết ra cho tao, mấy thằng ngu chúng mày chần chừ cái gì…
Định để tao nổ banh xác con mẹ nó ra à… hạ vũ khí lùi ra mau… nhanh…
Đám đàn em lúc này mới vứt vũ khí xuống, và lùi ra năm bước cho tay lên đầu rồi ngồi cả xuống. Tình thế lại đã đảo ngược về phe tôi và em ấy, tôi điên tiết nghiến răng, dí súng vào mồm thằng Phong Gió, và quát bọn đàn em hắn ta rằng:
– Mau mang hàng ra đây trả nhanh… bằng không tao xử nó biết không?
Đám đàm em của hắn đang lao xao bàn tán, thì từ sau lưng tôi có cái giọng trầm khàn của thằng già Huyền Vũ vang lên:
– Hàng quả thực là chúng tôi không lấy, có chút hiểu nhầm mong Hoa Cát tiểu thư bỏ qua cho, anh em cùng nhà cả… không nên quá căng thẳng thưa tiểu thư. Việc tôi dạy đàn em không nghiêm, đều là do lỗi của lão Vũ tôi đây… vậy để thân già tôi chịu thây vậy…
Sự xuất hiện của lão khọm già này thì lành ít dữ nhiều, không phải từ lần ở Bạch Hổ Đường tôi ác cảm với lão ta, mà tôi cảm nhận thấy lão ta không thực sự đàng hoàng. Nhưng dù gì thì Mỹ Mỹ em ấy cũng hiểu cục diện hơn tôi, nên tôi im lặng để cho em quyết đinh sự việc. Cả Phong Gió lẫn bọn đệ, khi nghe cái tên Hoa Cát thì có vẻ hoảng hẳn, mặt chúng tái dại đi trong lo sợ… Chứng tỏ Mỹ Mỹ em ấy có uy với đám giang hồ ở đây thật, cái sự thông minh và nguy hiểm của em càng về sau tôi càng thấy rõ.
Bởi vì em là mafia quốc tế, tầm hiểu biết và quan hệ cũng rộng hơn bọn tôi. Chúng tôi đây dù cũng chỉ kiểu như mấy gã côn đồ xóm, ác ôn ở nông thôn, nếu mang so với em ấy mà thôi. Nếu cứ sống trong cái ao làng, thì đúng là khó mà phát triển hơn được, nên tôi sau đó đã cố gắng giao lưu với những người kiểu như em ấy, để mở mang thêm tầm nhìn xã hội… Còn khi ấy thì em thấy lão ta có lời như vậy, em liền bảo tôi:
– Anh thả nó ra đi dù gì ông ấy cũng là trưởng bối, nếu ông ấy có lời thì nên tha cho hắn ta… Không có thì thôi chúng ta đi về…
Rồi em quay lại bảo lão già Huyền Vũ rằng:
– Nếu như Huyền Vũ ông đã có lời như vậy thì thôi, nể ông là bậc trưởng bối lớn tuổi, mọi việc coi như không có… chúng tôi đi về… cáo từ…
Tôi mười phần thì không tin ông ta đến chín rồi, nhưng em nói vậy tôi cứ tạm nghe theo, bởi theo tôi suy luận, thì lão ta không phải mới có mặt ở đây, mà ắt hẳn đã đến từ sớm chỉ là chưa ra mặt mà thôi. Tôi đéo tin thằng khọm già này, liền vừa ra cửa vừa liếc xéo lại lão, đã thấy lão ta khẽ hất hàm ra hiệu cho đám đệ, lập tức chúng chặn cửa lại, và vây lấy tôi cùng Mỹ Mỹ vào giữa.
Tôi toan rút súng ra chơi đến cùng, vì tôi đã nghi con mẹ lão ta là loại đéo ra gì rồi, nhưng em cầm tay tôi khẽ bấm nhẹ ra hiệu, khiến tôi im lặng không động thủ. Tôi chả hiểu cơ sự này là cái đéo gì nữa, cầm chắc sẽ bị ngu người thôi… nhưng thôi đành nghe theo ý em, hay là vì em cảm thấy nếu chống lại cũng chết cả chăng? Tôi và em bị áp giải đến trước mặt lão già Huyền Vũ ấy, lão nhìn chúng tôi và cười khùng khục bảo:
– Biết là cướp hàng của Bạch Hổ, thì là chơi không đẹp hà hà… Nhưng lão Vũ ta đây không động thủ, thì làm sao dụ được bọn mày dẫn xác tới đây, chỗ hàng nhỏ nhoi ấy đáng gì so với cô Song tiểu thư, có cô ở trong tay tôi đây muốn giao dịch gì với Song Wol – hyang chẳng dễ dàng. Tôi dám cá rằng lão Song Tea – Hwan cha cô sẽ phải ngoan như chó cún thôi, nếu tôi yêu cầu gì lão cũng phải đáp ứng hết. Cần súng có súng, cần hàng có hàng ha… ha… chưa kể còn thằng oắt con kia nữa, nó dám bẻ cổ thằng đệ yêu Ba Duy của tôi đây, lần tôi sẽ lấy máu nó tế vong hồn cho Ba Duy, để linh hồn nó được an ủi nơi suối vàng… ha… ha… Cô yên tâm lão Vũ ta đây đã khổ tâm suy tính, dùng kế “điệu hổ ly sơn (*)” cho cô và nó đến đây, bằng cách cho người giả giọng Lão Bạch, để khiến cô đi với hắn ta… tôi cũng sớm biết hai người phải lòng nhau rồi. Nên cô không đi theo thằng ôn này mới lạ, bản tính cô lại ỷ tài kiêu ng&