Thằng nhóc
Trong lúc thằng Tâm vẫn còn rung động với chiếc xe và phố phường. Chú Lâm tay cầm điện thoại, mặt nghị, giọng nói trầm xuống ra lệnh:
– “Alo, Đồng Chí Tiến, nhờ đồng chí dẫn đội Phòng An Ninh của Thành Phố tiến về Củ Chi chờ lệnh”
Sau đó cúp máy. Tiếp tục nhìn thằng Tâm, lúc mỉm cười, lúc lại gật. Cả 2 đuổi theo suy nghĩ riêng. Ông phải chuẩn bị kỹ. Dù gì cũng là 1 lãnh đạo cấp huyện cùng với 1 tên khá nguy hiểm. Càng điều tra sâu, ông càng thấy vấn đề lớn. Tên Duy này, có qua lại với băng nhóm sát thủ bị truy nã ở Việt Nam, băng nhóm này không lớn nhưng làm việc cực kỳ gọn gàng. Nói về sát thủ ở đất Việt luôn luôn ẩn tàng những băng nhóm như vậy, lớn có nhỏ có. Nhóm càng lớn, hành tung càng khó nắm bắt. Và nhóm càng lớn, dính líu đến càng nhiều người. Băng nhóm qua lại với tên Duy là băng nhóm nhỏ, đứng đầu là một tên quân nhân đào ngũ Hoàng Thái Luân. Nhóm gồm 30 người và nhóm này được nuôi bởi tên Duy cùng với sự phối hợp của Hơn phó chủ tịch cùng với Kiều Văn Sáu trưởng công an huyện. Vì vậy, nhóm này chưa bao giờ bị bắt. Thậm chí càng ngày càng lộng hành.
– “Cộc… Cộc…” – Tiếng ngón tay gõ lên tấm thép phát ra từ ghế trước. Chú Lâm kéo tấm chắn nhỏ ở phía trên ra.
– “Lãnh Đạo, chúng ta đã tới địa phận Củ Chi” – Người mà chú Lâm gọi là Long quay xuống thông báo.
– “Cậu cho xe tấp vào lề đi” – Chú Lâm ra lệnh. Ông đang chờ thời cơ giăng lưới.
Ủy Ban huyện Củ Chi…
Trong văn phòng phó chủ tịch huyện. Bùi Văn Hơn đang ngồi nhấm nháp trà. Trước mặt là thư ký đang báo cáo sự vụ. Nhìn lão rất uy nghiêm, rất đạo mạo như 1 vị quan phụ mẫu. Thực ra, tiếng xấu của lão cả huyện Củ Chi này không ai không biết. Nhưng những người dám đứng lên chống lại, không bị đánh cho tàn phế, cũng là tù mọt gông. Bởi vì lão và Trưởng công an huyện Kiều Văn Sáu là bạn nhậu, cũng là người cùng nhau chia chác mỗi khi xong việc. Giờ lão đang ngắm nhìn cô thư ký của mình.
– “Em thật đẹp” – Văn Hơn không quan tâm đến báo cáo, dở giọng dâm tà khen.
– “Lãnh đạo nói chơi, xin lãnh đạng nghe báo cáo tiếp” – Cô thư ký hơn run nhưng kiềm chế nói. Cô không thích làm việc cho lão. Cô biết lão chọn cô vì cô có chút nhan sắc và có mưu đồ với cô. Vì vậy, cô nhiều lần khéo léo từ chối tránh né. Nhưng lão cứ bám dính không tha.
– “Báo cáo gì chứ, lại đây anh hỏi chuyện một chút… hắc hắc” – Lão càng hứng chí khi thấy sự e sợ trong mắt cô thư ký của mình. Lão bạo gan đi đến chỗ nàng, kéo nàng đứng dậy, định áp sát lại hôn thì…
– “Cộc… Cộc… Cộc…” – Tiếng cửa phòng vang lên, Văn Hơn cụt hứng. Mặt đanh lại. Cô thư ký mừng như mở cờ trong bụng…
– “Em xin phép đi mở cửa” – Cô thư ký chớp thời cơ chạy ra mở cửa. Lòng thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy nghĩ “Lần sau cố gắng không ở 1 mình chung với hắn mới được”.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông lùn tịt, mập mạp, miệng cười toe toét. Khuôn mặt của hắn núc ních là mỡ, cái bụng to như muốn nổ tung.
– “Anh ba, có tin tốt” – Người đàn ông mập đó hớn hở nói. Đúng, hắn chính là em họ của Bùi Văn Hơn, giám đốc công ty xây dựng Bùi Duy Construction. Hắn thường đến văn phòng của Bùi Văn Hơn thường vào thứ ba mỗi tuần. Nhưng hôm nay hắn lại đến đột xuất.
– “Chuyện gì. Thư Ký Trâm, ra ngoài lấy dùm tôi 2 ly cà phê” – Bùi Văn Hơn không hài lòng, sẵn giọng nói. Lần nào sắp lâm trận cũng bị phá hỏng.
Bùi Văn Hơn năm nay đã ngoài tứ tuần. Lão trước đây đã có 1 đời vợ nhưng lại không có con. Bản tính hoang dâm vô độ, tham tài tham sắc, chỉ cần đạt được mục đích, không có chuyện gì mà không dám làm. Đối với phụ nữ làm việc ở ủy ban huyện này, không có người nào lão nhắm đến mà chạy thoát được. Không hăm dọa cũng là bắt ép. Chiêu bài lão hay sài là cách chức, sau đó gọi nhóm người sát thủ đến xử. Nhiều người không dám nói gì. Có nhiều tên chồng đã liều mạng với lão cái kết không phải liệt giường thì là người thực vật. Vì vậy, trên đời này chỉ có 2 chuyện làm lão vui đó là có được đàn bà đẹp và có được nhiều tiền.
Bùi Trí Duy thấy anh họ mình mặt mày không vui vẻ, lập tức run lên “Chết mẹ, phá chuyện tốt của lão rồi”. Nhưng sau đó hắn điềm tĩnh lại. Tay hắn vỗ vỗ vào túi đen đang cầm trên tay cười cười. Lấy lại vẻ bình tĩnh, từ từ bước tới.
– “Ngồi đi” – Văn Hơn dở giọng hách dịch nói. Duy khúm núm ngồi xuống. Lúc này thư ký bưng cà phê vào đặt lên bàn. Sau đó lập tức ra ngoài đóng cửa lại.
– “Tốt hơn hết là chuyện tốt, nếu không tao đập mày mềm xương” – Trong phòng chỉ có 2 người. Văn Hơn không cần tỏ ra đạo mạo nghiêm trang nữa. Bắt đầu giở giọng chợ búa…
– “Ấy, anh ba, đừng nóng vậy. Đây đây” – Duy cười hềnh hệch giọng xiểm nịnh nói, rồi đặt chiếc túi đen lên bàn. Đẩy về phía Văn Hơn.
Văn hơn không nói nhiều lập tức mở túi ra. Một túi đầy tiền, toàn là tiền vài chục cọc giấy 500 polymer nằm gọn trong túi đen kia. Văn Hơn ngước lên đánh mắt với Duy.
– “Anh ba, vừa rồi tụi Thái Luân vừa nhận được 3 đơn lớn. Mỗi đơn 2 tỷ. Sau khi chia chác xong tụi em quyết định biếu anh 2, 5 tỷ, anh Sáu 1 tỷ. Có điều anh coi…” – Duy hiểu ý kể một mạch thống kê nguồn gốc, nhưng sau đó do dự…
– “Có gì nói lẹ. Lề mà lề mề” – Văn Hơn không hài lòng quát.
– “Dạ, có hai đơn là êm rồi. Nhưng thằng Luân vẫn tham nhân đơn thứ 3. Mà đơn này là… là” – Duy càng nói càng ấp úng khiến Hơn bực tức…
– “Rầm… Là cái gì nói” – Lão không có kiên nhẫn đập bàn quát.
– “Dạ đơn này nó nhận mà đối tượng ở Hóc Môn” – Lão Duy giật mình lập tức đáp theo quán tính.
– “Cái gì, tao đã nói rồi. Hoạt động trong địa bàn thôi. Đụ mẹ… Mày muốn chết hay sao mà dây qua tới bên đó. Ở đây Bộ Công An và Ủy ban Thành Phố ít để mắt. Nhưng qua tới đó thì mày chết mẹ mày rồi” – Hơn gầm lên giận dữ. Lão đã ngồi ghế phó chủ tịch gần 8 năm rồi. Củ Chi là huyện lớn, chất béo mỗi năm lão húp vào không hết. Vì vậy lão không muốn mất ghế này, phía trên biết lão là người ngu dốt, nhưng lão cũng khôn lanh, chưa lòi cái đuôi ra. Dù sao lão cũng là cán bộ nhà nước nên không thể bãi chức không lý do được. Vì vậy, lão luôn cẩn trọng, không để phía trên biết được. Nay thằng em ngu dốt lại để lộ sơ hở, khác nào làm cái cớ cho phía trên đá lão.
– “Anh ba, vậy…” – Tên Duy run lên. Lão cứ nghĩ là các mấy ông này là quan lớn, chuyện này cũng không lớn lắm nên nghĩ mấy ông giải quyết được. Nào ngờ ông anh phải ứng mạnh như vậy.
– “Im ngay, để tao gọi cho thằng Sáu” – Hơn vội vàng lấy điện thoại ra. Bấm vào danh bạ. Miệng chửi lẩm bẩm “Mẹ nó thành sự thì ít bại sự có thừa, chuyện này qua coi tao giáo huấn mày thế nào”. Lão chuẩn bị gọi thì…
– “Rầm… Phòng An Ninh Thành Phố, Lập tức giơ tay ra sau đầu. Nhúc nhích sẽ bắn bỏ” – Một tiếng đạp