Gái Gú Việt Nam

Thần giáo

Phần 10
Mẹ nghe các nữ Trưởng Lảo báo cáo. Công lực Phát Dục Đại Pháp của con đã cao đến mức, hai huyệt Nhâm Đốc của con đã thông rồi hở. Vậy thì con hãy giúp mẹ cùng chỉ bảo hai Giáo Đồ mới của Bản Giáo nhé…

Nghe mẹ khen mình, Hùng sung sướng. Nhưng không dám tự đắc, chàng xấu hổ nói.

– Nhưng mà lúc cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông với Gì Ba, nội công tu luyện của con đã bị phá hủy hoàn toàn rồi mẹ ạ…

Mỉm cười nhìn Hùng, Giáo Chủ nói.

– Nhưng mà, vợ con đâu để cho con kiệt quệ đến như vậy… Theo mẹ biết, nàng ta đã truyền hết công lực cho con rồi thì phải…

Nghe Giáo Chủ nhắc đến Thánh Cô, tim Hùng đau nhói. Mắt chàng đỏ lên bi thương. Giáo Chủ nhớ đến Thánh Cô cũng buồn rầu. Giọng u buồn, Giáo Chủ trầm tư.

– Vợ con thật là một đứa con ngoan. Mẹ đã nuôi cô ta lớn lên… Xem cô ta như là con gái ruột của mình, ai ngờ…

Nói đến đây, Giáo Chủ tràn đầy xúc động. Bà ta phải đưa tay trái của mình lên vú, áp huyệt lưu tâm để điều hòa luồng uất khí. Tay phải của bà cũng đưa lên ngực Hùng, vuốt ve. Giáo Chủ một mình điều hòa luồng chân khí đi ngược chiều của Hùng và cả của bà. Chân khí của Giáo Chủ êm đềm nhưng mạnh mẽ vô cùng. Luồng chân khí của bà ta đi vào người chàng đến đâu, luồng nghịch khí tan biến hẳn. Không những thế, luồng nghịch khí như quay ngược chiều, trở thành thuần khí, tung hoành khắp nơi. Hùng thở ra một hơi dài dễ chịu. Mặt mày tươi tỉnh, Hùng hứng chí nói với Giáo Chủ.

– Con khỏe rồi mẹ. Vậy mẹ chỉ bảo Tuấn nhe… Còn con chỉ bảo Liểu…

Mỉm cười nhìn Hùng với ánh mắt ý nhị, Giáo Chủ quay sang bảo hai người.

– Hai con đã nghe lời của Hùng rồi đó… Hai người hãy cởi quần áo ra để mà luyện Phát Dục Đại Pháp nào…

Đã từng làm tình với nhau trước mặt Hùng, rồi sau đó cùng chàng ta đụ nhau tay ba, Tuấn và Liểu không còn e ngại hay mắc cỡ gì nữa. Hai người nhanh chóng lột sạch quần áo của mình. Sau đó, thân thể hai người quằn quại quấn quýt bên nhau từ sáng đến tối trong một cuộc ân ái trường kỳ, dưới con mắt quan sát và chỉ bảo của Giáo Chủ và Hùng. Trong bầu không khí ngột ngạt của nhục dục đó, Hùng cảm giác sự liên hệ giữa chàng và Giáo Chủ có một sự tương quan đặc biệt vô cùng. Giữa niềm ân ái hoan lạc của Tuấn và Liểu trong tầm tay, tuy đóng vai sư phụ chỉ dạy, Hùng và Giáo Chủ cũng không tránh được nổi hưng phấn của dục tình. Mặt Giáo Chủ hồng hồng, phấn khích. Thân thể Hùng củng bủn rủn, khao khát không kém gì. Hai mẹ con, kín đáo, liếc nhìn nhau. Hai người trao cho nhau những ánh mắt đầy ẩn ý thâm sâu. Tuy nhiên, tình mẫu tử đã kéo hai người tới gần nhau, không qua nhục dục mà là ruột thịt thân tình. Những ngày kề cận, chỉ dạy Tuấn và Liểu, Hùng và Giáo Chủ như hiểu biết về nhau hơn. Tuy đã hai mươi năm xa cách, Hùng cảm giác như rằng, Giáo Chủ và chàng đã chưa từng rời nhau một giây phút nào. Ở bà, Hùng tìm đến được một đôi cánh, lúc nào cũng sẵn sàng giương ra, bao bọc lấy chàng. Đối với Giáo Chủ, bà đã tìm lại được ở Hùng, một phần thân thể của bà đã thất lạc bao năm. Bà yêu thương chăm sóc Hùng từng chút một. Giữa những đam mê khao khát quay cuồng trong dục vọng trong lúc chỉ dạy Phát Dục Đại Pháp cho Tuấn và Liểu, Giáo Chủ đã nhìn thấy Hùng, đứa con của bà, có một sự trưởng thành chính chắn, một niềm đam mê bao la, và một tấm lòng thiện lương chân thành. Trong lòng, Giáo Chủ rất cảm kích Tây Cung Nương Nương, người đã có công dạy bảo người con của bà trở thành một chàng trai hoàn mỷ như vậy. Tuy nhiên, tình mẹ con của hai người càng ngày càng thân thiết thì lòng Giáo Chủ càng lúc càng rối bời. Lời nói cuối cùng của Vương Phi lúc nào cũng văng vẳng trong tai của bà. Tình cảm giữa bà và Hùng lúc này hoàn toàn là tình cảm ruột thịt của hai mẹ con. Sống chung trong căn phòng nhỏ, nhiều lúc hai người cũng đã có dịp nhìn thấy và đụng chạm thân thể trần truồng của nhau. Nhưng khác với lần đầu tiên đụng chạm da thịt giữa hai người, lúc Hùng trần truồng ôm lấy bà, những đụng chạm da thịt giữa hai mẹ con sau này hoàn toàn thuần khiết. Bà biết rõ lắm, những đụng chạm đó chỉ đem tới cảm giác ấm cúng gần gũi chứ không hề có dục vọng, đòi hỏi ngấu nghiến da thịt của nhau. Lòng Giáo Chủ rối bời khi nghỉ tới tương lai của Lạc Đạo Thần Giáo. Cho dù bà có can đảm, phá hàng rào luân lý, để cùng Hùng phạm tội loạn luân, nhưng hai người có thể làm được chuyện đó không. Làm sao mà tình yêu luyến ái nam nữ có thể hòa hợp với tình cảm mẹ con giữa bà và Hùng được. Nhưng nếu giữa bà và Hùng không có thêm tình luyến ái giữa hai giống đực và cái, Vương Phi sẻ được toại nguyện. Nếu Vương Phi trở thành Giáo Chủ thì tương lai của Lạc Đạo Thần Giáo sẽ ra sao. Nghỉ tới tương lai đen tối đó, Giáo Chủ cảm thấy chán nản vô cùng. Không biết làm sao hơn, Giáo Chủ chỉ biết thì thầm trong lòng.

– Thôi kệ… chuyện xảy ra đến đâu thì mình chỉ biết đến đó vậy thôi…

Sau một tuần nhốt mình trong phòng khách sạn để luyện tập Phát Dục Đại Pháp, Tuấn và Liểu đã hoàn toàn phục hồi sức lực. Hai người mừng rỡ vô cùng khi thấy được sự màu nhiệm vô cùng của Phát Dục Đại Pháp. Vì vậy, hai người càng qúi mến Hùng vô cùng. Vì nhờ Hùng, hai người đã có cơ hội gia nhập Lạc Đạo Thần Giáo. Khi hai người đã khỏe mạnh, thì cũng là lúc Thần Giáo cho người đến đón Giáo Chủ trở về Tổng Đàn. Ngồi trên một chiếc xe ngựa rộng lớn có đến bốn ngựa kéo cổ xe, bốn người ngồi trong kiệu xe mà đi về một vùng đồi núi bao la, cảnh đẹp thoát tục vô cùng…

Thần Giáo Trùng Phùng…

Tổng Đàn của Lạc Đạo Thần Giáo nằm trong một hang đá rộng lớn, trên một ngọn núi cao nhất trong vùng núi đá vôi ở miền thượng lưu của sông Hồng. Phong cảnh bao la, những ngọn núi đá vôi cao ngất, sừng sững giữa những cánh đồng xanh ngát, tạo thành một phong cảnh hùng vĩ, đẹp vô cùng. Khi cổ xe ngựa đi gần tới ngọn núi đá vôi cao nhất vùng, tiếng trống, tiếng kèn nổi lên vang dội. Từ trên núi cao, một nhóm thiếu nữ trẻ trung khiêng một chiếc kiệu to lớn đi xuống núi. Trên chiếc kiệu là một hình tượng dương vật to lớn màu hồng, nằm chểm chệ trên cao. Tất cả các thiếu nữ khiêng kiệu đều trần truồng. Trên người các cô chỉ có một chiếc khố nhỏ, là một miếng vải máng ngang mông, không che được gì cả khi gió mơn mang, phất phơ thổi ngang. Đám thiếu nữ cười nói vui vẻ, ca hát vang to. Lời ca tỏ rộ niềm vui khi được chào đón Thánh Bảo. Ngồi trong cổ xe, Giáo Chủ mỉm cười nói với Hùng.

– Các Thiện nữ của Bản Giáo đang đón chào con đó. Chúng ta hãy ra ngoài đón tiếp bọn họ đi…

Cười ý nhị, Hùng hỏi Giáo Chủ.

– Chào đón con, sao họ lại khiêng con cặc bự vậy mẹ…

Cười cười, Giáo Chủ giải thích cho Hùng biết.

– Vì con là Thánh Bảo của bản giáo… hihihi… Biểu tượng của Thánh Bảo chính là tượng dương vật đó. Từ ngày con thất lạc, đã trải qua hai mươi năm rồi, Giáo Hội ta không còn có buổi lễ rước dương vật như thế này. Hôm nay, chúng ta mới có cơ hội rước nó trở lại…

Nói rồi, Giáo Chủ nắm tay Hùng, đỡ chàng xuống cổ xe ngựa rồi đi về hướng đám thiếu nữ rước dương vật.

Mọi người hoan hỉ chào đón Giáo Chủ và Hùng. Hai người được đặt lên trên một chiếc kiệu được trang hoàng lộng lẫy. Khi hai người yên vị trên chiếc kiệu rồi, đám thiếu nữ trần truồng khiêng thẳng hai người lên ngọn núi cao. Ngồi trên kiệu mà Hùng cảm thấy thích thú vô cùng. Chàng đam mê ngắm nhìn những thân thể nuột nà ở phía dưới, những mông đít ưỡn ẹo khêu gợi, những bầu vú no tròn lúc lắc gợi cảm, những đám lông đen ẩn hiện dưới mảnh vải phất phơ. Nhìn ánh mắt thích thú của Hùng, Giáo Chủ mỉm cười với tính tình ham vui, trẻ trung của chàng. Nắm bàn tay Hùng thật chặt trong lòng bàn tay, Giáo Chủ cũng cảm thấy như mình đã trẻ lại, như thuở còn xuân thì. Chiếc kiệu được đi theo con đường ngoằn ngèo để leo lên trên núi cao. Khi tới chiếc kiệu tới lưng chừng, giữa ngọn núi, thì đến một ngôi đền nhỏ, dựa lưng vào sườn núi, đám thiếu nữ khiêng thẳng chiếc kiệu và tượng dương vật vào bên trong đền. Mọi người đi xuyên qua một chiếc bình phong, ngăn tiền đường với hậu viện. Bên trong hậu viện là một hang động rộng lớn vô cùng. Hang động sáng trưng nhờ ánh sánh từ nhiều lỗ hổng trên cao rọi xuống, cùng nhiều đèn đuốc được thắp sáng khắp nơi. Trong hang động có nhiều kiến trúc to lớn, nữa giống đền thờ, nữa giống biệt điện. Các kiến trúc này được trang hoàng lộng lẫy, đẹp vô cùng nhưng đầy vẻ nghiêm trang, có không khí thiêng liêng. Kiệu khiêng Giáo Chủ và Hùng dừng lại trước một căn điện to lớn và đẹp nhất trong hang động. Hàng ngàn người đã đứng xếp hàng ngay ngắn đón chào. Người người đứng xếp hàng dọc theo căn chánh điện, từ cửa vào đến một chiếc bục có ghế lớn, nạm vàng trên cao. Nam nữ đứng xen kẻ nhau. Hàng đầu mọi người đều mặc áo trắng, vải mỏng, bóng loáng, mịn màng như có thể nhìn thấy được da thịt bên trong. Hàng sau là đồng phục màu vàng, tiếp theo là đỏ rồi tới xanh dương. Nhìn độ tuổi của những người đứng đầu, xem ra lớn hơn những người đứng sau. Hùng đoán rằng, màu áo là cấp bậc của những Giáo Đồ. Khi kiệu đi ngang đám người cung nghinh, mọi người đồng loạt hô to.

– Cung thỉnh Giáo Chủ vạn hạnh hồi cung…

Khi kiệu đến dưới thềm của bục cao, Giáo Chủ âu yếm nắm tay Hùng ung dung bước xuống. Trong lúc Giáo Chủ dẫn Hùng đi lên bậc thang để lên trên bục cao, mọi người kính cẩn cúi chào. Lúc Giáo Chủ nghiểm nghiên đứng trên cao rồi, mọi người đồng loạt quỳ lạy Giáo Chủ, tam cung tứ bái. Sau khi nhận lễ rồi, Giáo Chủ hoan hỉ nói với mọi người.

– Hôm nay, ta hoan hỉ, chia sẻ niềm vui của Bản Giáo cùng với mọi người… Thánh Bảo đương nhiệm, thất lạc hai mươi năm nay, đã trở về với chúng ta…

Nghe đến đây, mọi người đùng đùng, đồng loạt vui mừng, tung hô lớn tiếng…

– Thánh Bảo cực lạc vạn niên… Lạc Đạo Thần Giáo vạn phúc…

Sau khi tung hô, tiếng cười tiếng nói vở ra, ồn ào như một tổ ong bị quậy. Như không muốn đè nén niềm vui của mọi người, Giáo Chủ đứng mỉm cười, ngắm nhìn niềm hân hoan của Giáo Đồ ở bên dưới. Sau một thời gian dài cười nói, mọi người mới sực tỉnh đến giáo điều. Lúc ấy, mọi người liền kính cẩn cúi lạy Hùng tam bái. Đường hoàng ngồi trên ghế cao, Giáo Chủ mỉm cười bảo Hùng.

– Con đi xuống bên dưới đi. Chào từng người anh chị em của con đi nhé. Bản giáo ta, mọi giáo đồ đối xử với nhau như là anh chị em ruột thịt vậy.

Nghe lời của Giáo Chủ, Hùng đi xuống, ôm hôn từng người một. Khi gặp lại chị Hoa cùng hai người nữ trưởng lão quen thuộc, mọi người đều cảm động, rươm rướm nước mắt. Chị Hoa nheo mắt nhìn Hùng. Nàng đưa tay, nhéo vào mông đít chàng rồi trách yêu.

– Thằng quỷ, dám sạo với chị à. Đã được Tây Cung Nương Nương nuôi nấng mà lại nói rằng, em chỉ là người tẩm quất dạo thôi…

Nghiên người, cúi xuống hôn vào đôi môi mọng của chị Hoa, Hùng cười cười, chống chế.

– Thì lúc đó em đâu biết chị là bạn hay là kẻ thù đâu… Chị còn dẫn Thánh Cô tới chùa đánh sư phụ em tơi bời nữa chứ…

Chưa kịp ôn lại những kỷ niệm nóng bỏng với chị Hoa, Cô Loan Trưởng Lảo đã xen vào giữa hai người. Cô cười khúc khích, thò tay vào trong quần Hùng, nắm con cặc chàng lắc nhè nhẹ, bởn cợt cô Loan nói.

– Hihihi… còn thằng nhỏ này nữa, đã luyện Phát Dục Đại Pháp hơn mười năm rồi mà còn giả bộ ngây thơ không biết gì… hihihi… Giả làm nai mà làm bà già hồ ly tinh này chết lên chết xuống được…

Đứng bên cạnh cô Loan bồng bột, cô Nguyệt Trưởng Lảo đằm thắm hơn. Rươm rướm nước mắt, cô ôm Hùng vào lòng thật là chặt. Giọng đầy cảm xúc, cô thì thầm.

– Thật không ngờ Thánh Bảo giả lại trở thành thật… không ngờ… không ngờ được… Thiên Hậu thật là đã phò hộ cho chúng ta…

Sau người quen, các Giáo Đồ chưa từng có cơ hội gặp Hùng củng nhao nhao, bu chung quanh chàng. Nhất là các thiếu nữ mới nhập Giáo, các nàng bám sát lấy Hùng như một đàn ong tìm mật. Những cánh tay trần được bung ra. Các làn môi mọng chu tới. Các nàng Giáo Đồ trẻ mong được tiếp giáp với thân thể của Thánh Bảo để được hưởng lộc thánh. Nhiều cô háo hức, tuột cả quần Thánh Bảo ra để mà hôn lên dương vật ngay trong căn Chánh Điện nghiêm trang. Phải mất một thời gian dài Hùng mới thoát được vòng tay của các thiếu nữ mới nhập giáo.

Mọi người hoan hỉ chào đón Giáo Chủ và Hùng. Hai người được đặt lên trên một chiếc kiệu được trang hoàng lộng lẫy. Khi hai người yên vị trên chiếc kiệu rồi, đám thiếu nữ trần truồng khiêng thẳng hai người lên ngọn núi cao. Ngồi trên kiệu mà Hùng cảm thấy thích thú vô cùng. Chàng đam mê ngắm nhìn những thân thể nuột nà ở phía dưới, những mông đít ưỡn ẹo khêu gợi, những bầu vú no tròn lúc lắc gợi cảm, những đám lông đen ẩn hiện dưới mảnh vải phất phơ. Nhìn ánh mắt thích thú của Hùng, Giáo Chủ mỉm cười với tính tình ham vui, trẻ trung của chàng. Nắm bàn tay Hùng thật chặt trong lòng bàn tay, Giáo Chủ cũng cảm thấy như mình đã trẻ lại, như thuở còn xuân thì. Chiếc kiệu được đi theo con đường ngoằn ngèo để leo lên trên núi cao. Khi tới chiếc kiệu tới lưng chừng, giữa ngọn núi, thì đến một ngôi đền nhỏ, dựa lưng vào sườn núi, đám thiếu nữ khiêng thẳng chiếc kiệu và tượng dương vật vào bên trong đền. Mọi người đi xuyên qua một chiếc bình phong, ngăn tiền đường với hậu viện. Bên trong hậu viện là một hang động rộng lớn vô cùng. Hang động sáng trưng nhờ ánh sánh từ nhiều lỗ hổng trên cao rọi xuống, cùng nhiều đèn đuốc được thắp sáng khắp nơi. Trong hang động có nhiều kiến trúc to lớn, nữa giống đền thờ, nữa giống biệt điện. Các kiến trúc này được trang hoàng lộng lẫy, đẹp vô cùng nhưng đầy vẻ nghiêm trang, có không khí thiêng liêng. Kiệu khiêng Giáo Chủ và Hùng dừng lại trước một căn điện to lớn và đẹp nhất trong hang động. Hàng ngàn người đã đứng xếp hàng ngay ngắn đón chào. Người người đứng xếp hàng dọc theo căn chánh điện, từ cửa vào đến một chiếc bục có ghế lớn, nạm vàng trên cao. Nam nữ đứng xen kẻ nhau. Hàng đầu mọi người đều mặc áo trắng, vải mỏng, bóng loáng, mịn màng như có thể nhìn thấy được da thịt bên trong. Hàng sau là đồng phục màu vàng, tiếp theo là đỏ rồi tới xanh dương. Nhìn độ tuổi của những người đứng đầu, xem ra lớn hơn những người đứng sau. Hùng đoán rằng, màu áo là cấp bậc của những Giáo Đồ. Khi kiệu đi ngang đám người cung nghinh, mọi người đồng loạt hô to.

– Cung thỉnh Giáo Chủ vạn hạnh hồi cung…

Khi kiệu đến dưới thềm của bục cao, Giáo Chủ âu yếm nắm tay Hùng ung dung bước xuống. Trong lúc Giáo Chủ dẫn Hùng đi lên bậc thang để lên trên bục cao, mọi người kính cẩn cúi chào. Lúc Giáo Chủ nghiểm nghiên đứng trên cao rồi, mọi người đồng loạt quỳ lạy Giáo Chủ, tam cung tứ bái. Sau khi nhận lễ rồi, Giáo Chủ hoan hỉ nói với mọi người.

– Hôm nay, ta hoan hỉ, chia sẻ niềm vui của Bản Giáo cùng với mọi người… Thánh Bảo đương nhiệm, thất lạc hai mươi năm nay, đã trở về với chúng ta…

Nghe đến đây, mọi người đùng đùng, đồng loạt vui mừng, tung hô lớn tiếng…

– Thánh Bảo cực lạc vạn niên… Lạc Đạo Thần Giáo vạn phúc…

Sau khi tung hô, tiếng cười tiếng nói vở ra, ồn ào như một tổ ong bị quậy. Như không muốn đè nén niềm vui của mọi người, Giáo Chủ đứng mỉm cười, ngắm nhìn niềm hân hoan của Giáo Đồ ở bên dưới. Sau một thời gian dài cười nói, mọi người mới sực tỉnh đến giáo điều. Lúc ấy, mọi người liền kính cẩn cúi lạy Hùng tam bái. Đường hoàng ngồi trên ghế cao, Giáo Chủ mỉm cười bảo Hùng.

– Con đi xuống bên dưới đi. Chào từng người anh chị em của con đi nhé. Bản giáo ta, mọi giáo đồ đối xử với nhau như là anh chị em ruột thịt vậy.

Nghe lời của Giáo Chủ, Hùng đi xuống, ôm hôn từng người một. Khi gặp lại chị Hoa cùng hai người nữ trưởng lão quen thuộc, mọi người đều cảm động, rươm rướm nước mắt. Chị Hoa nheo mắt nhìn Hùng. Nàng đưa tay, nhéo vào mông đít chàng rồi trách yêu.

– Thằng quỷ, dám sạo với chị à. Đã được Tây Cung Nương Nương nuôi nấng mà lại nói rằng, em chỉ là người tẩm quất dạo thôi…

Nghiên người, cúi xuống hôn vào đôi môi mọng của chị Hoa, Hùng cười cười, chống chế.

– Thì lúc đó em đâu biết chị là bạn hay là kẻ thù đâu… Chị còn dẫn Thánh Cô tới chùa đánh sư phụ em tơi bời nữa chứ…

Chưa kịp ôn lại những kỷ niệm nóng bỏng với chị Hoa, Cô Loan Trưởng Lảo đã xen vào giữa hai người. Cô cười khúc khích, thò tay vào trong quần Hùng, nắm con cặc chàng lắc nhè nhẹ, bởn cợt cô Loan nói.

– Hihihi… còn thằng nhỏ này nữa, đã luyện Phát Dục Đại Pháp hơn mười năm rồi mà còn giả bộ ngây thơ không biết gì… hihihi… Giả làm nai mà làm bà già hồ ly tinh này chết lên chết xuống được…

Đứng bên cạnh cô Loan bồng bột, cô Nguyệt Trưởng Lảo đằm thắm hơn. Rươm rướm nước mắt, cô ôm Hùng vào lòng thật là chặt. Giọng đầy cảm xúc, cô thì thầm.

– Thật không ngờ Thánh Bảo giả lại trở thành thật… không ngờ… không ngờ được… Thiên Hậu thật là đã phò hộ cho chúng ta…

Sau người quen, các Giáo Đồ chưa từng có cơ hội gặp Hùng củng nhao nhao, bu chung quanh chàng. Nhất là các thiếu nữ mới nhập Giáo, các nàng bám sát lấy Hùng như một đàn ong tìm mật. Những cánh tay trần được bung ra. Các làn môi mọng chu tới. Các nàng Giáo Đồ trẻ mong được tiếp giáp với thân thể của Thánh Bảo để được hưởng lộc thánh. Nhiều cô háo hức, tuột cả quần Thánh Bảo ra để mà hôn lên dương vật ngay trong căn Chánh Điện nghiêm trang. Phải mất một thời gian dài Hùng mới thoát được vòng tay của các thiếu nữ mới nhập giáo.

Sau khi Hùng chào hỏi từng người xong rồi, chàng được Giáo Chủ cho chàng ngồi trên bục cao, bên cạnh bà. Khi Hùng đã an vị, Giáo Chủ mới giới thiệu hai Giáo Đồ mới là Tuấn và Liểu cho mọi người biết. Vì là tân Giáo Đồ, hai người được khoát áo màu xanh dương, đứng ở hàng sau cùng. Sau khi giới thiệu người mới cho Giáo Đồ biết mặt, Giáo Chủ quay sang giải quyết những việc nội bộ trong Giáo Hội. Hội họp đến tối mới xong. Sau đó, Giáo Chủ dẫn Hùng về căn biệt điện dành cho các chức sắc cao cấp của Giáo Hội.

Khi tới nơi, Giáo Chủ hỏi Hùng.

– Con có muốn ở chung phòng với mẹ không? Phòng của mẹ tuy không lớn lắm, nhưng đủ chỗ cho hai mẹ con mình sống chung với nhau.

Nhìn Hùng âu yếm, Giáo Chủ nói tiếp.

– Hai mẹ con mình thất lạc đã gần hai mươi năm rồi. Giờ gặp lại con… mẹ không muốn xa con giây phút nào nữa cả…

Cảm giác được ánh mắt ấm áp của Giáo Chủ, Hùng mỉm cười sung sướng gật đầu. Chàng theo bàn tay nắm của Giáo Chủ mà đi về phòng bà. Đúng như lời Giáo Chủ nói, phòng riêng của bà không lớn lắm. Tuy nhiên, phòng được trang hoàng rất là thanh nhả. So với phòng riêng diễm lệ của Vương Phi, phòng riêng của Giáo Chủ thật là cách xa một trời một vực. Vừa mới vào, Hùng cảm giác ngay được, đây là phòng của một người tu hành, sạch sẽ tao nhả thanh cao. Một mùi hương trầm phảng phất làm tâm hồn mọi người nhẹ nhỏm. Khắp cả căn phòng không có đồ đạc gì nhiều, chỉ một chiếc giường nho nhỏ, một kệ sách chứa đầy kinh điển và một bức tranh vẽ hình Thiên Hậu mặc áo trắng, cầm nhánh hoa sen, mỉm cười nhìn xuống như muốn độ dân gian. Tối hôm đ&oacu