Gái Gú Việt Nam

Sói săn mồi – Quyển 4 – Tác giả BoyTimGirls

Phần 27
“Thánh Chủ cao quý, thuộc hạ bên dưới báo về Tào Hùng thân là Bạch Hổ Môn phó môn chủ lại lâm trận bỏ chạy, hắn còn dẫn thuộc hạ tiến về phía mật địa với ý đồ bất chính, mong ngài định đoạt!”

Không dám tiếp tục ngồi trên ghế vàng, Bành Tiêu Nhiễm nhẹ nhàng đến trước mặt Bạch Hổ Thánh Chủ bẩm báo một cách cung kính, nàng thật không hiểu sao sự xuất hiện của Thánh Chủ cũng là người mà nàng đã cúc cung tận tụy phụng sự bao năm qua lại không khiến nàng vui mừng mà còn ngược lại có một chút gì đó thất vọng… Thánh Chủ có thể tự mình tỉnh lại từ bên trong quan tài đá chứng tỏ lão vẫn một mực vẫn quan sát Bạch Hổ Môn và để Bạch Hổ Môn loạn đến hiện tại minh chứng cho chuyện lão không hề để tâm đến sự tồn vong của môn phái này, đã có thể tạo nên một cái Bạch Hổ Môn thì lão cũng có thể tạo ra cái thứ hai, thứ ba cùng một vị môn chủ mới không phải sao?

“Không cần phải để tâm đến lũ kiến hôi đó, ngươi đem hai con đàn bà mà đám rác rưởi kia bắt nhầm đến tạ lỗi với Ma Tông, chúng có yêu cầu gì đều đáp ứng!” Chắp tay sau lưng đầy tự tin, Bạch Hổ Thánh Chủ lạnh giọng hạ lệnh kèm theo uy áp đáng sợ khiến bất cứ ai ở đây đều biết không thể chối từ mệnh lệnh này.

Rùng mình trước mệnh lệnh của Thánh Chủ, Bành Tiêu Nhiễm không khống chế được thân thể run rẩy vì nàng biết suy nghĩ của mình đã đúng, lão không để tâm đến sự suy vong của cái môn phái mà nàng đổ hết tâm huyết vào gìn giữ bao năm qua.

“Thánh… Thánh Chủ… chúng ta không phản kích lại?”

Đồng dạng cũng thất vọng như Bành Tiêu Nhiễm, Đại trưởng lão run rẩy và không khống chế được cảm xúc mà thốt lên lời.

“Hử?”

“Oanhhhh… Oanhhh… Rănggg… Rắcccc…”

Vẫn bộ giáng chắp tay sau lưng đầy cao ngạo, Bạch Hổ Môn Thánh Chủ quay người nhìn về phía Đại trưởng lão trừng mắt kèm theo uy áp nặng nề như mười ngọn thần phong cùng đổ ập xuống làm đại điện theo đó muốn nổ tung, chỉ trong một khoảnh khắc từng đốt xương trong người Đại trưởng lão rung lắc dữ dội, máu tươi trào ra từ hàng vạn các lỗ chân lông biến lão thành một huyết nhân đích thực, cái chết chưa bao giờ cận kề lão đến vậy.

“Không… không thể…”

Biết Đại trưởng lão trung thành với môn phái như thế nào nên Bành Tiêu Nhiễm làm sao có thể trơ mắt nhìn lão chết đi, nàng hốt hoảng lao đến và không ngừng gào thét trong tuyệt vọng cùng tức giận khôn cùng.

“Một lũ phế vật!”

Nhìn Bành Tiêu Nhiễm lao đến chỗ Đại trưởng lão như một con thiêu thân, Bạch Hổ Môn Thánh Chủ tức giận gầm gừ nhưng kỳ lạ lại cứ thế mà triệt tiêu uy áp, có vẻ như nàng vẫn còn một chút hữu dụng với lão chăng?

“Hàn gia gia… Hàn gia gia… ông không thể chết… tuyệt đối không thể chết…”

Việc Thánh Chủ thu hồi uy áp không khiến Bành Tiêu Nhiễm bận tâm vì cho dù lão có làm hay không thì nàng cũng sẽ lao đến chỗ Đại trưởng lão, thân hình mềm mại nhẹ nhàng ôm chầm lấy cỗ thân xác giờ đây đã gầy gò và thấm đẫm máu tươi tanh nồng mà gào lên trong phẫn uất, nước mắt cứ thế chảy dài trên đôi gò má kỳ lạ thay lại không khiến mỹ nhân xấu đi mà ngược lại còn mang tới một vẻ đẹp đầy dụ hoặc… trong cái đẹp hiện tại của Bành Tiêu Nhiễm, người ta cảm giác được sự u buồn, phẫn nộ, tuyệt vọng và bi ai, bất cứ nam nhân nào nhìn đến nàng vào lúc này đều sẽ phát sinh suy nghĩ phải bảo hộ lấy tâm hồn tổn thương kia bằng bất cứ giá nào.

“Môn… môn chủ, lão già này đã không thể tiếp tục đồng hành cùng người nữa rồi… nghe được… nghe được hai chữ gia gia này thì Hàn Công đã không còn gì nuối tiếc trên cõi đời này… bảo trọng… sống vì mình… nhất định… nhất định…”

Sức mạnh của Vương Giả cấp không phải chuyện đùa và Đại trưởng lão thừa biết mình không thể tránh khỏi cái chết, lão cố gắng vận dụng toàn bộ lực lượng ít ỏi còn lại để ghi nhớ khuôn mặt kiều diễm của Bành Tiêu Nhiễm và mở miệng thì thào lời sau cùng, chữ cuối phát ra cũng là lúc thân xác lão bắt đầu nguội lạnh trong tay nàng.

“Hàn gia gia!!!”

Cái chết của lão già có thể xem là người thân duy nhất của mình trên thế giới này khiến Bành Tiêu Nhiễm thật không thể chịu đựng nỗi, nàng gào thét điên cuồng và vận chuyển hết thảy mười hai thành công lực đẩy lực lượng sang người Đại trưởng lão bất chấp mọi hậu quả, thân xác gầy gò của Hàn Công tiếp nhận lực lượng của Cường Giả cửu cấp đỉnh cao nhanh chóng phình to ra, tử khí tạm thời bị đẩy lùi thế nhưng đó cũng là tất cả những gì Bành Tiêu Nhiễm có thể làm được, sinh mệnh lực và linh hồn của Đại trưởng lão đã bị tổn thương nặng nề nên chỉ bằng lực lượng đơn thuần sao có thể khôi phục lại được đây?

“Thánh… Thánh Chủ, cầu mong người cứu lấy Đại trưởng lão, nô tài nguyện cả đời làm trâu làm chó phục tùng dưới chân ngài!”

Lực lượng tiêu hao quá độ khiến gương mặt Bành Tiêu Nhiễm trắng bệch, nàng biết mình không thể cứ duy trì trạng thái này và kẻ có thể cứu lấy Hàn Công lúc này chỉ có một mình Thánh Chủ mà thôi, ép chế tức giận và bỏ qua liêm sĩ, mỹ nhân hướng đến chỗ Thánh Chủ mở miệng cầu xin.

“Ngu ngốc, bản Thánh Chủ sao có thể vì một kiến hôi lại đi tiêu tốn lực lượng huống hồ từ trước đến nay ngươi không phải là cẩu nô tài của lão phu hay sao? Nếu không có Bạch Hổ Môn này thì không biết chừng súc sinh nhà ngươi còn đang lăn lộn ở xó xỉnh nào ở thế giới ngoài kia đấy. Đừng có biết một mà không biết hai, mau dẫn hai con đàn bà kia trao trả cho Ma Tông tránh cho chậm trễ thời gian!”

Khinh thường lời thỉnh cầu của Bành Tiêu Nhiễm, Bạch Hổ Môn Thánh Chủ lạnh giọng quát với lời lẽ đầy sỉ nhục, trong mắt lão thì một Môn Chủ như nàng chẳng có chút giá trị nào ngoài việc thay lão điều hành cái môn phái này để thu thập tài nguyên về phục vụ cho lão, hiện tại nàng có thể sống chính là vì tư cách thương thảo với Ma Tông tại Bạch Hổ Môn chỉ có mỗi một mình nàng mà thôi, về phần lão thì làm sao có thể bỏ qua mặt mũi mà thỉnh cầu Ma Tông hay Ma Chủ được đây?!

“Kenggg… Kéttt… Kengggg… Kétttt…”

Cắn chặt hàm răng trắng ngà đến nỗi phát ra những tiếng ma sát rợn người, khuôn mặt xinh đẹp của Bành Tiêu Nhiễm từ lúc nào đã nổi đầy gân xanh dữ tợn và hai mắt nàng cũng tràn ngập những mạch máu vỡ tan, lửa giận đã bốc lên đỉnh điểm nhưng lý trí vẫn giúp nàng không phát ra những lời xúc phạm đến lão già khốn kiếp trước mặt, nàng biết lão đang cần đến mình và nàng phải cứu lấy Hàn Công.

“Thánh Chủ, muốn ta đi thương lượng với Ma Tông thì ngài phải cứu Hàn Công!”

Vẫn điên cuồng đưa lực lượng vào người Đại trưởng lão, Bành Tiêu Nhiễm cười lạnh nói khiến khuôn mặt của Bạch Hổ Môn Thánh Chủ băng lạnh hơn bao giờ hết, lão nheo mắt nhìn đến chỗ hai con kiến hôi cách mình không xa và khóe miệng theo đó nhếch lên một đường cong kỳ quái, Bành Tiêu Nhiễm mẫn cảm phát giác được một tia sát khí từ ánh mắt kia nhưng nàng bất chấp tất cả, phía trước và cả phía sau nàng đều là tử lộ nên nàng còn phải sợ hãi nữa sao?

“Được! Như ngươi mong muốn!”

Thừa hiểu mình tiếp tục dồn ép cũng không thể khiến Bành Tiêu Nhiễm tuân lệnh nên Bạch Hổ Môn Thánh Chủ băng lạnh nói kèm theo một chưởng ấn đánh lên người Hàn Công, chỉ trong một sát na làn da đang nguội lạnh của lão theo đó lấy lại được cái ấm nóng của người sống và sinh cơ một lần nữa bùng lên trong cỗ thân xác già nua có điều vì linh hồn đã tan biến một phần nên lão vẫn còn đó hôn mê chưa thể tỉnh lại.

“Linh hồn lão đã bị tổn hại và muốn khôi phục cần phải can thiệp vào quy tắc do đại tự nhiên định ra, tiếc rằng lão phu hiện tại chưa trở lại thời kỳ toàn thịnh và phía trước còn đó địch nhân khó lường nên việc này phải xem ở ngươi thể hiện thế nào rồi!”

Tán đi công lực, Thánh Chủ nhìn Bành Tiêu Nhiễm cười nhạt nói, lời của lão nửa thật nửa ngờ nhưng nàng biết mình không thể tiếp tục dồn ép một tồn tại Vương Giả cấp.

“Cảm tạ Thánh Chủ đã ra tay cứu giúp, nô tài nhất định sẽ khiến ngài hài lòng!”

Để thân hình Đại trưởng lão xuống, Bành Tiêu Nhiễm lạnh nhạt nói để rồi cứng cỏi đứng dậy tiến về phía cửa ra, không ai biết trong đầu người đẹp đang suy tính điều gì.

“Hừ… một đám sâu bọ, nếu không phải hòn đảo này còn có tác dụng với ta thì bản tọa đã sớm một chưởng nhấn chìm hết thảy thành hư vô rồi… Ma Tông… Ma Chủ… mối thù phá hỏng đại sự của Nhạc Phi Hổ này đợi đến lúc ta hồi phục đến đỉnh phong thì tính toán cả gốc lẫn lãi một lần đi!”

Dõi theo bóng hình thướt tha của Bành Tiêu Nhiễm, Bạch Hổ Thánh Chủ – Nhạc Phi Hổ thầm thì những lời mà chỉ một mình lão nghe thấy, có vẻ như việc lão bất đắc dĩ hồi tỉnh đã khiến công lực của lão chịu tổn hại không nhỏ.

Một canh giờ sau…

Khô Lâu đảo.

“Uuuu… Uuuu… Uuuu…”

Những cơn gió lạnh mang theo cái mùi vị mằn mặn của biển cả thổi đến từng ngóc ngách của hòn đảo rộng lớn ấy thế mà không thể xua tan đi mùi tanh tươi của thịt vụn mà máu tươi đang bốc lên ngùn ngụt khi bên dưới mặt đất là chồng chất từng lớp thi thể trải dài như thể không có điểm kết thúc, Bạch Hổ Môn quá chín thành võ giả đều đã phải chôn thây dưới bàn tay của hơn một trăm Ma Lang đầy tàn độc, duy chỉ có Tam trưởng lão cùng hơn năm mươi nữ đệ tử xinh đẹp tuyệt mỹ may mắn được tha cho tội chết.

“Tà Tôn đại nhân, chúng ta khi nào đánh đến tổng bộ Bạch Hổ Môn?”

Ở phía sau đội ngũ Ma Tông là hơn một nghìn võ giả giang hồ vừa trải qua cuộc chiến tàn khốc trên biển, nhìn đến cả một vùng biển rộng bị nhuộm đỏ và vô số các bộ phận thi thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước mà có kẻ không thể tin được chính mình vừa trải qua cuộc chiến đẫm máu đó, hải tộc thật sự áp đảo về quân số nhưng đáng tiếc là thủ lĩnh của chúng lại chết quá sớm nếu không phần thắng thuộc về bên nào còn chưa thể đoán định. Người lên tiếng là một lão giả cũng là một trưởng môn phái tầm trung có tên Vạn Kiếm Môn tại giang hồ, có vẻ như sợ Ma Tông lật lọng nên sau lưng lão là một cái bao bố phình to còn đang nh