Sex thú cực dâm
Bằng một phản xạ nhanh chưa từng có Diễm trầm người xuống chìm dưới dòng nước chảy siết lặn một hơi thật dài ra thật xa. Sau khi trồi lên khỏi mặt nước cô hé mặt nhìn về chỗ mình vừa đứng Diễm thấy lạnh người khi thấy một đoàn người có cả chó săn. Chính thứ tiếng động và mùi hôi lúc nãy là do con chó to như con bê đi đầu phát ra. Con vật đừng lại khịt khịt mũi một lúc nhưng do Diễm đang ở dưới suối nên con chó đó không bắt được mùi.
Đám người khi lướt qua Diễm cô thấy sau lưng mỗi gã đều đeo một khẩu súng săn nòng dài. Chỉ thế thôi mà Diễm thấy bủn rủn hết cả người từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thấy qua súng ông bao giờ hơn nữa chắc chắn một điều là mục tiêu của những họng sung đó là cô. Đám người ở trang trại đó sẽ không bao giờ bỏ cuộc tim kiếm hai người phụ nữ trốn khỏi nơi đó.
Mấy ngày nay Diễm vẫn lấy làm lại là cuộc đào thoát của cô và Vân diễn ra êm ả như một cuộc đi dã ngoại vậy nhưng hôm nay thì sóng gió đã bắt đầu nổi lên rồi. Trên người hoàn toàn không có một mảnh vải che thân chỉ là Diễm lúc này cũng đã quen với tình trạng này rồi, cô buồn bã chạy thật nhanh, phải rời khỏi nơi này càng xa càng tốt nếu để đám người đó tìm thấy có thể bọn chúng không ngần ngại sát hại mình để giữ bí mật về những gì xảy ra ở trang trại.
Diễm bây giờ có chút hối hận vì mình dấn thân vào chỗ nguy hiểm như vậy chỉ vì một chút bốc đồng không đáng có. Việc này còn liên lụy cả tới Vân nữa không biết giờ này cô ấy ra sao rồi có bình yên không. Vừa mới chạy được một đoạn không xa thì Diễm nghe thấy có tiếng trâu rống đầy giận dữ rồi cả tiếng người kêu lên đau đớn và rồi sau đó vang lên liên tiếp mấy tiếng súng làm xáo động cả khu rừng yên tĩnh.
Chim choc bị âm thanh chết chóc đó làm cho sợ hãi bay tán loạn mỗi con một hướng. Diễm đứng khựng lại rồi đột nhiên nhớ ra điều gì nhao bổ ngược trở lại phái có tiếng súng nhưng có một đôi tay ôm cứng lấy Diễm lôi cô lại ấn vào bụi cây. Chưa kịp hét lên vì hoảng sợ thì cô nhận ra người đang ôm chặt mình là Vân nuốt vội tiếng thét chực bật ra thì thào thật khẽ…
– Chị, mấy hôm nay chị ở đâu thế…
Vân không trả lời Diễm chỉ đưa tay lên môi ra hiệu cho Diễm im lặng…
Hai chị em nấp trong bụi cây thật lâu không dám cả thở mạnh chờ đến khi trời tối và xung quanh không quanh không một tiếng động mới dám bước ra. Diễm sốt ruột bước băng băng như chạy về chỗ Tiểu ngưu. Cô quỵ ngay xuống đất khi thấy các con vật nằm trên bãi cỏ. Xung quanh in hằn dấu vết của một cuộc vật lộn. Chắc hẳn con vật đã không chống lại ông chủ cũ của mình và đám người đó đã không ngần ngại tặng cho nó mấy viên đạn vì sự ương bướng. Vân vội vã quỳ ngay xuống đất lần tìm mạch trên cổ Tiểu ngưu rồi nhìn Diễm khe khẽ lắc đầu đám người vừa rồi rất chuyên nghiệp bọn chúng không dành cho con vật một chút cơ hội nào để sống sót. Diễm ngồi phệt xuống đất mắt ứa ra hai dòng lệ. Vân ôm lấy cô khe khẽ an ủi…
– Thôi coi như cái số nó thế ít ra Tiểu ngưu cũng không bị đau đớn gì nó ra đi nhẹ nhàng lắm…
Lau sạch nước mắt rồi đứng dậy, Diễm bẻ một cành cây dài và chắc sau đó hì hục đào một cái hố to để chôn cất Tiểu ngưu. Mặc dù biết là nán đây giờ phút này là rất nguy hiểm nhưng Vân giúp Diễm chôn cất Tiểu ngưu. Thân hình con trâu quá to lớn hai cô gái vất vả mãi đến khi tối mịt mới tạm thời xong việc, họ mệt bã cả người nằm lăn ra bãi cỏ thở hổn hển. Diễm bây giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm đôi cô hỏi lại câu hỏi mà lần trước đã hỏi…
– Sao chị tìm được em thế…
– May mắn thôi – Vân nhún vai nói theo cái kiểu nhe tênh…
– Chị cứ đi lung tung trong rừng. Tiểu ngưu đưa em đi xa quá – Nhắc đến Tiểu nưu giọng nói Tiểu ngưu có vẻ nghèn nghẹn mất một lát mới nói tiếp…
– Rồi chị gặp đám người kia biết chúng đi tìm hai chị em mình, sợ lắm nhưng lại nghĩ ra là cứ đi theo đám đó có khi gặp được em, bọn đó có chó săn mà. Nên chị đánh liều lén đi theo. May sao đám chó đó không phát hiện ra chị cũng chả hiểu vì sao có thể là vì chị chung đụng với mấy con thú nhiều nên chó không nhận ra. Chị cứ bám theo đám người đó cho đến khi gặp em. À chị còn có cái này này – Đang nằm đột nhiên Vân ngồi nhóm dậy đi về phía bờ suối Diễm không hiểu gì nhưng cô cũng ngơ ngác đi theo… Đến một gốc cây to cạnh bờ suối thì Vân dừng lại rồi leo lên cây lấy xuống một chiếc điện thoại. Diễm mừng đến nỗi suýt rú lên cuois cùng họ cũng cơ hội thoát ra khỏi chỗ quái quỷ này rồi…
– Làm sao chị có được thể – Diễm nâng niu chiếc di động như thể nó được làm bằng sứ vậy…
– Chị đợi cho đám người đó ngủ say lén lục được trong ba lô một đứa lấy được. Hơi liều nhưng cuối cùng cũng thành công. Lúc nãy phải lội xuống suối sợ hỏng nên tạm nó ở đây…
– Nhưng sao chị lại để nó ở đây…
– Còn hỏi tại sao à. Em nhìn xem có chỗ nào để cất không…
Hai chị em nhìn nhau rồi cùng rũ ra cười họ không có một mảnh vải che thân thì có thể để chiếc di động ở đâu cơ chứ…
Trước đó Vân đã liên lạc với Hà để cô ấy đến đón hai người. Diễm cũng thấy cách làm như thế là ổn thỏa nhất. Mặc dù cô rất hận đám người kia đã giết chết Tiểu ngưu đáng lẽ ra phải làm điều gì đó để trả đũa nhưng rồi Diễm suy nghĩ lại và nhận ra rằng làm to chuyện ra sẽ rất bất lợi cho cô. Thôi nhịn sự tức giận này lại chờ có cô hội Diễm nhất định sẽ bắt đám người ở cái trang trại đó phải trả một cái giá thật đắt…
Hà đến đón hai người ngay trong ngày hôm đó, may cho Diễm là đám người săn tìm cô đã đi sai hướng, chúng đi sâu hơn vào trong rừng càng lúc càng cách xa cô. Hai chị em không còn bị thêm bất cứ sự truy đuổi nào nữa. Vào lúc an toàn thoải mái ngồi trong chiếc xe hơi của Hà Diễm mới có thể thở ra một hơi nhẹ nhõm cô nhìn khu rừng phía sau đang xa dần.
Tâm trạng Diễm hiện giờ lúc này cực kỳ phức tạp những gì cô trải nghiệm trong mấy ngày qua quả thật giống như một giấc mơ. Trong giấc mơ này đan xen sự ngọt ngào và những cơn ác mộng, Diễm đột nhiên cảm thấy đầu vú mình căng tức lên một cách cái lão người dân tộc thiểu số làm cái quái quỷ gì với cô mà đôi lúc vú cứ căng lên như phụ nữ mới sinh tức sữa thế nhỉ.
Lại còn những cơn ngứa đang cồn lên bên trong âm đạo cô nữa mới xa Tiểu ngưu có chốc lát mà đã nứng lên thế này à. Diễm liếc nhìn sang chỗ Vân thấy mặt cô ấy cũng hơi đỏ lên có chút mồ hôi rịn ra trên trán chắc cô ấy cũng thế. Thứ cảm xúc này biến mất và xuất hiện theo các giờ Diễm lấy tay xoa nhẹ đầu vú cho cơn căng tức giảm bớt dù không hề nhìn thấy qua tầng áo lót nhưng Diễm vẫn biết vừa có dòng sữa chảy ra từ dầu vú Sự căng tức giảm bớt cộng thêm với nỗi mệt mỏi căng thẳng trong những ngày qua, Diễm ngả người ra sau thiếp đi…
Để tránh đám người ở trang trại có thể tìm đến gây phiền phức Vân tạm thời chuyển về ở cùng với Hà. Chỗ Hà ở rộng rãi không khí trong lành lại kín đáo, Diễm đột nhiên cảm thấy nhớ nhà cô trở lại thành phố nhưng được 2 hôm thì về lại chỗ Hà nét mặt trở nên lầm lì, cô không nói gì chỉ vào phòng riêng đóng cửa im ỉm cả ngày. Mãi mấy ngày sau qua tâm sự tìm hiểu Hà mới biết khi trở về thăm nhà Diễm thấy có một người đàn bà khác thay thế cô trong ngôi nhà của mình thôi.
Anh chồng cô người đàn ông mà cô hết mực yêu thương đã có vợ mới. Vợ cưới xin đàng hoàng chứ không phải nhân tình vụng trộm gì đâu. Chuyện là thế nay sau khi về nước thấy căn nhà trống không, liên lạc với Diễm qua di động cũng thấy Diễm bắt máy. Anh chồng có đi trình báo công an nhờ họ tìm giúp rồi chờ thêm khoảng hai tuần và liền sau đó cưới một cô vợ khác trẻ hơn.
Diễm đón nhân tin đó dễ dàng hơn cô tưởng rất nhiều không tức giận ghen tuông, thậm chí cô còn đợi đến đêm tháo chiếc nhẫn cưới đặt dưới khe cửa ngôi nhà trước đó là của hai vợ chồng rồi bắt xe về trang trại của Hà. Diễm không nghĩ cuộc gặp gỡ giữa hai người đem lại điều gì tốt đẹp cả. Dù chồng cô đã rũ bỏ vợ mình một cách quá nhanh chóng và tàn nhẫn nhưng Diễm cũng chẳng thể trách anh ấy.
Cô đã ngoại tình hơn nữa còn đi quá xa trong vấn đề đó. Cứ như vậy mà ra đi có khi lại lưu giữ được điều gì đó tốt đẹp trong lòng anh ấy. Diễm cũng không có gì phải lo lắng về cuộc sống của cô về sau. Hai cô bạn thân mà Diễm mới quen sẽ lo lắng và chia sẻ mọi thứ với cô trải qua sóng giờ cả ba người sống rất hòa thuận dưới một mái nhà.
Họ cùng nhau chăm sóc mấy con thú cưng. Diễm xa mấy chú heo cũng thấy nhớ, ngay đêm đầu tiên khi về lại trang trại Hà Diễm đã lôi cùng lúc hai chú heo lực lưỡng lên giường cùng nhau chơi tay ba một lúc. Hai con vật một trên một dưới kẹp Diễm vào giữa mặc sức địt, dù đã ra sức uốn éo người nhưng Diễm vẫn cảm thấy âm đạo cô quá rộng so với dương vật hai chú heo. Để tạo ra sự ma sát với thành âm đạo Diễm phải để cho cùng lúc cả hai cái cu chạy vào bên trong lồn…
Hùng hục địt nhau từ đêm tới sáng mà Diễm cũng chỉ có lên đỉnh dược 2 lần, lũ heo vì lao lực quá mệt mỏi nên lăn ra ngáy khò khò ngay bên đám tinh trùng và dâm thủy mà cô và chúng vừa phun ra.
Diễm ngồi chải tóc trong phòng sau khi tắm gội tẩy sạch mọi tàn tích của cuộc làm tình đêm qua, Diễm cũng tắm cho hai chú heo và thay ga trải giường cứ sau mỗi lần làm tình với bọn này là tấm ga coi như bỏ vì rách hoặc quá bẩn không thể giặt được cứ thể bỏ đi luôn tiếc gì cơ chứ thì Vân bước vào, ở ngôi nhà này có một điều là mọi cánh cửa trong nhà đều không khóa. Ba người có thể tùy ý ra vào phòng của nhau bất cứ lúc nào…
– Hôm nay trông em đầy sức sống, tối qua chắc ngủ ngon lắm hả…
Diễm hơi cúi mặt xuống khi trả lời vì ngượng…
– Đừng trêu em nữa chị biết rồi còn hỏi…
– Chị đùa chút thôi ấy mà. Em đã xem báo chưa…
– Chưa em mới ngủ dậy có việc gì thế – Diễm mở to mắt nhìn Vân vẻ ngóng trông…
– Báo sang nay đưa tin ở trang nhất. Cảnh sát vừa phá một tụ điểm ăn chơi sa đọa, có hàng chục phụ nữ bị bắt làm nô lệ tình dục…
– A… Diễm che tay lên miệng tỏ vẻ kinh ngạc mất một lúc mới lên tiếng – Vậy là…
– Phải đó – Hai người ôm choàng lấy nhau cười phá lên. Họ vừa trút đi một gánh nặng Diêm hất hất mái tóc tỏ vẻ đanh đá…
– Đáng đời cái đám đó cho chết không ai thương. Em hận nhất là tụi nó dám làm hại Tiểu Ngưu con vật đó ngoan là vậy mà chúng cũng không tha…
– Thôi chuyện đó có thể bỏ qua một bên rồi. À đi cùng chị đi Hà có cái này hay lắm mún cho tụi mình xem đấy…
– Ừm em xong ngay đây – Diễm vấn nốt mái tóc dài đen mượt của cô lên cao cho thật gọn gàng…
Hà đang đợi cả hai người trong khu chuồng nuôi súc vật, cô ấy đang chải bờm cho một con ngựa. Con ngựa này có long màu hung khắp toàn thân nhưng phía gần đuôi có một chùm long màu đỏ nổi bật hẳn lên. Diễm chợt nhớ ra một điều gì đó cô bước nhanh tới vuốt ve con ngựa rồi dụi mặt vào bộ long nó hít một hơi. Mùi mồ hôi này rất quen thuộc dù mới chỉ gặp nhau một lần nhưng Diễm sẽ nhớ mãi vì cuộc gặp gỡ đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi…
– Có đúng là nó không – Hà hỏi một câu hơi tối nghĩa Vân đứng ở bên ngơ ngác không hiểu gì…
– Đúng rồi chị làm sao tìm được nó thế – Diễm áp đầu vào vai con ngựa tỏ vẻ âu yếm. Cũng thật lạ chính con ngựa này đêm đó đã vô tình hãm hiếp Diễm nhưng cảm giác mà nó đem lại thì mãi mãi cô không bao giờ quên được…
– Thấy em từ lúc về có vẻ buồn nên chị nghĩ phải làm một cái gì đó giúp em vui hơn. Thực ra chuyện này không khó khăn quá đâu qua lời kể của em chị nhận ran gay đây là một giống ngựa hiểm ở nước ta không có. Chị đoán là nó xổng ra từ một khu chuồng nuôi nào đó. Chị điện hỏi một số nơi tả hình dáng màu sắc của con ngựa sau đó thêm vào thông tin là chú ngựa đó đã từng bị xổng ra ngoài và khi tìm được có vết thương ở chân sau. Mất đôi chút thời gian nhưng cuối cùng cũng tìm được…
– Trông nó có vẻ buồn buồn thế nào ấy – Diễm để ý tới vẻ oeer oải của con ngựa nó tỏ ra thụ động ánh mắt đờ đẫn nhìn xung quanh…
– Ừm đúng đấy chú ngựa này vốn là ngựa đua sau cái lần xổng ra ngoài đi lạc bị sói hoang tấn công gây ra vết thương ở chân nó không còn có thể phi nhanh như trước được nữa. Người chủ của nó cố công chạy chữa nhưng không có kết quả nhưng anh ta cũng không dám bán cho người khác vì sợ nó bị đem đi làm ngựa thịt, chị mua được là vì phải bảo đảm với người chủ là sẽ nuôi nó tới già chứ không đem giết lấy thịt đó…
– Để tao xem cho mày nào – Diễm cúi xuống xem vết sẹo to tướng ở chân sau con ngựa. Đúng là một vết thương khủng khiếp to như miệng chén và sâu hoắm. Cô nhìn Vân vẻ cầu cứu. Vân nhấc hẳn chân con ngựa lên để nhìn cho thật rõ cô còn lấy tay day nhẹ lên vết sẹo chú ngựa hí lên vì đâu mỗi lần Vân làm thế…
– Nặng đấy – Vân nói với nét mặt nghiêm trong – Vết thương này động tới gần hơn nữa để lâu rồi chữa không dễ đâu…
– Không dễ nhưng vẫn chữa được phải không – Diễm nôn nóng hỏi ngay…
– Ừm thực ra vẫn có cách chỉ là nếu muốn nó phục hồi lại phong độ của một con ngựa đua e là không được thôi…
– Em cần gì nó làm ngựa đau cơ chứ. Chỉ mong nó bớt đau đớn là tốt rồi…
– Vậy thì chị sẽ thử xem thế nào. Dạo này chị cũng đang rảnh mà – Vân gật đầu rất tự tin…
Những ngày sau đó ba cô gái xúm nhau lại chăm sóc cho Tiểu Mã, cái tên này do vân đặt dù so với đồng loại thì con ngựa này to hơn hẳn. Nó gợi lại cho diễm ký ức về Tiểu ngưu dù không phải là cùng loài nhưng hai con vật có những đặc điểm trùng nhau nhất là vẻ trầm lặng pha chút u sầu thì giống nhau như đúc. Điều đó càng làm cho Diemx cảm thấy sự trống trải trong long mình được bù đắp đi ít nhiều…
Duy chỉ có điều là con ngựa tỏ ra rất lạnh nhạt với sự chăm sóc mà Diễm dành cho nó, đã hơn một tháng trôi qua vết thương của Tiểu Mã thu lại hơn phân nửa cộng với việc ngày nào Diễm cũng đích thân mang cỏ tươi tới chuồng cho nó ăn vậy mà Tiểu mã chưa bao giờ tỏ ra một chừ chỉ nào đáp lại sự tận tình đó. Cho ăn thì nó ăn tiêm thuốc thì nó cũng đứng yên cho tiêm không vùng vẫy nhưng chả bao giờ tỏ ra chút mừng rỡ như mọi con ngựa khác khi thấy chủ cả.
Diễm có chút hơi thất vọng nhưng cô vẫn kiên trì tiếp tục công việc. Đôi lần tắm cho ngựa nhìn cái dương vật dài ngoằng to như gậy bóng chày của nó Diễm lại muốn thứ đó chui thẳng vào âm đạo mình xé toạc tử cung cô ra. Diễm ước lượng kích thước khú thịt đó về độ to thì xêm xêm Tiểu Ngưu nhưng về độ dài thì hơn hẳn phải đen hơn nửa thước không biết âm đạo Diễm có dung nạp nổi không.
Cô thực sự là muốn thử ngay lập tức nhưng Diễm muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo chú ngựa này phải ở vào thời kỳ sung sức nhất khi cả hai làm việc đó. Diễm cũng nhường luôn mấy chú heo cho hai cô bạn độc chiếm co chỉ tham gia các cuộc hành lạc tập thể vào hai ngày cuối tuần cho đỡ nứng thôi. Diễm cũng muốn cho cảm xúc của mình mạnh mẽ nhất vào ngày đó…
Không phải là bác sĩ thú y nên Diễm không có ý kiến gì về những lần Vân tiêm thuốc cho Tiểu Mã vết thương lâu ngày nên cô ấy phải bóc sẹo ở chỗ bị thương ra rồi bôi thuốc vào đó cộng thêm vài mũi tiêm nữa. Mỗi lần đắp thuốc Tiểu Mã tỏ vẻ đau đớn lắm thậm chí vào buổi đêm nó còn bị sốt nữa Vân nói đó là do tác dụng phụ của thuốc nhưng dù là gì đi nữa thì Diễm vào những hôm đó thường ngủ đêm tại chuồng ngựa để tiện chăm sóc cho Tiểu Mã.
Khi lên cơn sốt con vật thường uống rất nhiều nước cái máng nước đặt trong chuồng thường xuyên phải được bổ sung. Hà đã từng nghĩ đến việc sử dụng máng nước tự động để cho công việc của Diễm đỡ vất vả hơn nhưng cô từ chối, việc tự tay chăm sóc cho thú cưng của mình là trách nhiệm hơn nữa trong thâm tâm Diễm muốn giữ riêng Tiểu Mã cho mình.
Cô thấy hai cô bạn mình cũng để ý đến con vật này có lần trong lúc tiêm thuốc cho Tiểu Mã Vân đã ngắm nhìn dương cụ của con vật này khen nức nở. Hà cũng từng đảo qua chuồng ngựa vuốt ve sờ nắn dương vật Tiểu mã cô ấy khiến cho khúc thịt ấy thẳng căng dài ngoằng chưa phụt tinh ra nhưng cũng ri rỉ chút nước trắng ở đầu. Con ngựa có vẻ khó chịu trước hành động này của vân nó vùng vằng nhảy nhót cố tránh khỏi bàn tay của Hà.
Đùa bỡn trêu chọc mãi cô ấy mới chịu tha cho con vật tội nghiệp. Hà nhận xét một câu là chú ngựa này chưa được đào tạo cách thức ân ái với người muốn huấn luyện nó cần phải có chút thời gian. Diễm từ chối sự giúp đỡ của Hà nói là cô sẽ tự huấn luyện Tiểu Mã. Hà hình như nhìn ra được ý định của Diễm nên cô ấy vui vẻ đồng ý, Hà đưa cho Diễm một vài tài liệu đánh máy vi tính có in hình các tư thế làm tình giữa ngựa và người. Cô ấy còn khuyên Diễm nên thường xuyên gần gũi con vật để tạo nên sự gắn kết giữa hai cá thể…
Đêm nay Diễm mang cả chăn đệm xuống chuồng ngựa ngủ, Tiểu Mã đã ngon giấc từ lâu nó đứng bất động chỉ còn cái đuôi ve vẩy đuổi muỗi, trong khu chuồng được vệ sinh sạch sẽ phun thuốc diệt trùng rất thường xuyên nên Diễm có thể dễ dàng tìm được một chỗ sạch sẽ để trải chiếc ga giường. Thấy có tiếng động Tiểu Mã mở ngay mắt ra nhìn thấy Diễm nó an tâm tiếp tục ngủ tiếp.
Thời tiết hôm khá nóng trong khu chuồng không lắp quạt để cho phù hợp với hoàn cảnh tự nhiên nhất thế mới tốt cho sức khỏe Tiểu Mã. Giống vật không như người càng ít yếu tố nhân tạo thì càng tốt cho chúng. Diễm cảm thấy chiếc áo ngủ mong manh trên người trở nên nóng bức một cách kỳ lạ. Cô liếc nhìn Tiểu Mã một cái rồi cởi áo khỏa thân hoàn toàn trước mặt nó.
Điểm dùng tay che bướm e dè bước qua mặt Tiểu Mã con vật khịt khịt mũi, nó nhận ra điều gì đó nhưng rồi lại cụp mặt xuống ngủ. Diễm leo lên lưng Tiểu mã áp toàn bộ phần trước cơ thể vào lưng con ngựa phần lông Tiểu Mã cọ cọ châm châm vào vú vào lồn cô ran rát tê tê. Cảm giác đó làm cơn nóng trong người Diễm. Cái mùi mồ hôi của Tiểu mã cho cô biết con ngựa này rất mạnh mẽ trong tình dục.
Diễm hít một hơi thật sâu cho phổi cô chứa đầy cái mùi đầy sự nam tính đó. Diễm vòng tay xuống dưới chạm vào dương vật Tiểu Mã định vuots ve cái đó một chút cho đỡ thèm nhưng con vật đột nhiên lắc mạnh hất Diễm ra khỏi lưng nó. Ngã phịch xuống đất một cú khá mạnh nhưng nhờ lớp đêm cỏ dày trải trong chuồng nê Diễm không cảm thấy đau. Diễm ngồi dậy nhìn Tiểu Mã con vật hất hất đầu rồi quay lưng về phía Diễm tỏ vẻ tức tối khó chịu.
Diễm bây giờ mới cảm nhận được là giữa người và vật có một sự khác biệt nhất định rất khó có thể san bằng được. Diễm biết là cô sẽ phải cố gắng rất nhiều để huấn luyện được Tiểu Mã và quan trọng hơn là có được sự tin cậy và tình cảm của nó nhưng dù khó khăn như thế nào đi nữa Diễm nhất định phải chinh phục cho được chú ngựa đực này. Cái gì khó đạt được thì mới là thứ hấp dẫn…
Đêm đó nhờ sự kiên trì của cô mà cuối cùng Diễm cũng có thể leo được lên lưng Tiểu Mã áp mặt vào lưng nó ngủ, tuy giấc ngủ không thật ngon vì tư thế nằm khá là kỳ dị nhưng Diễm lại cảm giác thấy mình cực kỳ khỏe khoẳn vào lúc thức dậy khi mặt trời lên…
…
Vươn vai một cái cho cơ thể thực sự được thức giấc Diễm dùng mũi chân thúc nhẹ nhẹ vào Tiểu Mã bước đi. Cô chưa từng cưỡi ngựa bao giờ nếu như có thể nói gì về một điều tương tự thì Diễm từng cười trâu nhưng giữa trâu và ngựa là cả một sự khác biệt rất lớn. Nhưng từ trong đáy long cô tự nhiên nổi lên một cảm giác là cô sẽ làm được. Diễm vẫn trần truồng như tối qua cưỡi trên lưng Tiểu mã, cô cũng chả cần yên cương làm gì cứ để mu lồn chà xát dính chặt vào lưng Tiểu Mã, có những sợ lông ngựa len lỏi được vào bên trong âm đạo ngoay ngoáy làm Diễm có cảm giác ngứa ngứa bên trong cơ thể, sợi lộng ngựa vừa cứng lại nhọn đầu giống như chiếc kim chích vào vách âm đạo Diêm.
Không phải chỉ có một sợi mà theo thời gian càng lúc càng nhiều những sợi long ngựa châm chích bên trong bên ngoài lồn. Diễm cảm giác như phần đó của cô bị muôn ngàn con kiến cắn xé không ngừng, Diễm không hề cảm thấy điều đó khó chịu một chút nào cả ngược lại đây là một cảm giác rất mới mẻ mà cô chưa từng được trải qua bao giờ…
Diễm chủ động sàng người ngoáy mông qua lại trên lưng ngựa cho những sợ lông kỳ diệu đó có dịp đâm sâu hơn mạnh hơn người cô. Diễm bây giờ gần như dập mông lên lưng ngựa từng cái một hai tay cô bám chặt vào bòm nó nét mặt đỏ như say rượu vậy. Tiều Mã chạy mỗi lúc một nhanh hơn nó phi thành một vòng tròn xung quanh khu trại của Hà. Khu trang trại của Hà rất rộng nhưng dù rộng đến đâu đi nữa cũng không đủ cho một con ngựa chạy nên Tiểu Mã liên tục vương hàng phải phải quay đầu chạy vòng tròn. Sự hưng phấn của cả người và vật đều môi lúc một lớn lớp long trên lưng Tiểu Mã dưng ngược lên lên trông giống như bàn chông. Mỗi lần Diễm dập mông xuống đám chông đó lại bị ép rạp xuống như cỡ dại trước gió vậy.
Đang ngồi trên lưng ngựa đột nhiên Diễm nhỏm người lên ưỡn lồn ra phái trước và…
– Phụt – Dâm khí từ trong âm đạo cô phụt ra ngoài thành một dòng nước trắng cầu vồng dài trong không khí…
– A… a… a – Diễm thét lên một tiếng thật dài rồi đổ gục xuống lưng ngựa. Tiểu Mã cũng phi chậm dần rồi dừng lại nhẫn nha ngắt vài cọng cỏ nhấm nháp hơi thở vẫn đều đều như thể nó chưa từng chạy một hơi điên cuồng như thế.
Diễm day lồn một cái thật mạnh vào lưng Tiểu Mã cô cảm thấy âm đạo đang co thắt từng đợt những rung động đó được lan truyền tới con ngựa. Nó rùng mình hí lên một hồi dài. Diễm tụt xuống khỏi lưng ngựa co muốn kiểm tra lại thứ mà linh cảm phụ nữ vừa chỉ ra cho cô, quả đúng như Diễm đoán phía dưới háng con ngựa phần giữa hai chân sau dương vật của Tiểu mã đang căng lên dựng thẳng như một cây cọc nhọn.
Đúng là cọc nhọn thật sự khác với dương vật Tiểu ngưu phình ra ở phần đầu thì dương vật Tiểu mã thon dài ở phần trên và dài hơn về kích thước. Diễm thận trọng thò tay nắm lấy dương vật Tiểu mã khác với những lần trước con vật không vùng vằng khó chịu nó đứng yên tận hưởng sự vuốt ve nhẹ nhàng khéo léo từ đôi bàn tay của Diễm. Diễm cứ hết xoa rồi lại nắn.
Dù đã căng lên hết cỡ nhưng dương vật Tiểu Mã vẫn có độ mềm dẻo nhất định. Hơn nữa Diễm còn nhận thấy dưới làn da đó sức sống đang cu̕