Quỳnh
Cánh cửa gỗ vừa hé ra, một hương thơm nhẹ theo làn khói dày ập vào mặt Quỳnh. Trước mắt nàng là cái giường cỡ lớn, xung quanh phòng đang có mấy chiếc đèn xông đang thả từng dòng khói mờ mịt. Cái giường to là thế nhưng chỉ chiếm chưa đầy nửa cái phòng, xung quanh còn có cả tv lớn và tủ lạnh. Nói là phòng cha xứ nhưng nhìn không khác gì phòng khách sạn hạng sang nên Quỳnh có chút chột dạ.
Đang lúc Quỳnh bước vào, cánh cửa phía sau bỗng đóng sập lại. Sau đó nàng có cảm giác ai đó ôm chặt mình từ sau lưng, hắn ngửi mùi thơm phát ra từ thân thể yêu kiều của Quỳnh rồi thở vào gáy Quỳnh khiến nàng sợ hãi mơ hồ.
– Chào con, cầu nguyện người ban phúc lành cho con – giọng gã cha xứ âm trầm phát ra bên tai nàng.
– Vâng cảm ơn cha, mong ngài cũng vậy. – Nàng yếu ớt trả lời.
Quỳnh cố gắng trấn tĩnh và tin rằng đây chỉ là một cái ôm như của người cha với con gái, bởi nàng đã được những người truyền giáo và chính vị cha xứ này “cứu rỗi”. Nhưng càng cố tin vào suy nghĩ đó nàng càng hoảng loạn. Quỳnh bỗng cảm thấy dưới cổ áo hơi man mát, nàng cúi xuống thì thấy bàn tay vị linh mục kia đã cởi được quá nửa cúc áo của mình. Nàng hoảng loạn:
“Ch – cha, ngài đang làm gì… ngài… Á…” – Quỳnh chưa dứt câu đã bị gã linh mục nhấc bổng rồi ném lên trên giường, hắn nhanh chóng ghìm chặt con c