Gái Gú Việt Nam

Ông hàng xóm tốt bụng

Tóm tắt truyện:

Phần 1: Bố Hữu Tuấn Lên Thăm
Phải nói rằng Hữu Tuấn cực kỳ may mắn khi vừa lấy được Diễm Trang làm vợ, một người vừa đẹp vừa ngoan, dáng dong dỏng cao, da trắng, tóc đen, cô không hề bon chen theo nhịp sống của xã hội kiếm tiền đầy cám dỗ. Diễm Trang như một hoa khôi ở bệnh viện, tuy đầy mùi thuốc tây nhưng cơ thể cô tỏa ra một mùi thơm tinh khiết không ai sánh bằng. Bên ngoài lúc nào cô cũng giữ nét truyền thống, có phần bảo thủ với bản thân, sống với cung cách gia giáo của người trí thức phụ nữ á đông…

Hôm nay, bố của Hữu Tuấn từ dưới quê Kiên Giang lên thành phố thăm con, tiện thể đi chơi cho biết đó biết đây. Nhà ông ở Hòn Chông, thuộc Huyện Kiên Lương, nơi đó một bên là đất liền còn một bên là biển, còn gọi là biển bạc Kiên Giang. Năm Hữu Tuấn 10 tuổi thì mẹ mất, ông ở vậy nuôi anh khôn lớn đến giờ. Hữu Tuấn đi học và đến khi tốt nghiệp đi làm luôn trên Thành phố, chỉ còn lại một mình ông thui thủi ở dưới quê chưa một lời oán than hay buồn phiền về con trai của mình cả.

Trước đó khoảng 2 tháng, Hữu Tuấn và Diễm Trang có bàn bạc với nhau và thống nhất lần này kiên quyết phải giữ bố anh ở lại, không cho bố về lại dưới quê quê nữa. Một phần để tiện bề chăm sóc cho ông, trong lúc rảnh rỗi bố có thể đưa con gái của anh đi chơi, vui đùa cùng cháu nội ở tuổi xế chiều. Thành thật mà nói, ở xóm nhà kế bên anh cũng có một bác giống như số phận của bố anh, nhưng ông ấy Thanh Vinh khổ hơn bố anh nhiều vì chẳng có con cháu mà vợ thì không còn. Tuy nhà ông Thanh Vinh nói là ở kế bên nhà Hữu Tuấn, thật ra cũng ngăn cách nhau bởi một con đường nhỏ. Khi đó số lần bố anh lên gặp vợ con anh thì rất ít, có thể chưa đếm hết được là bao nhiêu. Mỗi năm gia đình nhỏ của anh chỉ về quê một lần và chỉ có vài ngày trong dịp Tết nguyên đán cổ truyền của dân tộc, con gái 5 tuổi Ngọc Như của anh cũng gặp ông nội vỏn vẹn 4 lần.

Sáng sớm hôm sau, Diễm Trang đã dặn dò anh đón bố ở bến xe miền tây, vợ anh là người hiếu thuận, sống hết lòng vì gia đình nên chăm lo từng li từng tí. Hữu Tuấn không quên nhiệm vụ đón bố anh, nhưng nàng tiên nữ trong lòng anh luôn luôn nhắc cho anh thêm yên tâm mà thôi. Đến đón bố từ bến xe miền tây về, bố mẹ vợ và ông hàng xóm Thanh Vinh của anh cũng vừa đến nhà. Hôm nay nhà cửa đông vui náo nhiệt hơn mọi ngày, như một buổi họp mặt đầy đủ hai bên gia đình và tình làng nghĩa xóm…

Bố vợ anh nâng ly rượu, mời bố anh với ông hàng xóm đang ngồi đối diện và nói:

– Ăn đi anh sui, ăn đi anh Thanh Vinh, đừng câu nệ gì cả! Riêng anh sui thì nơi này từ giờ cứ xem là nhà của anh sui là được! Ha ha ha…

Bố anh nói kiểu dân quê nhưng tay vẫn chưa cầm đũa:

– Không không, tui không ngại đâu anh sui! Ha ha ha! Mọi người ăn đi!

Hữu Tuấn thấy Bố với bố vợ và ông hàng xóm cứ mời qua lại hoài nên anh nói một câu, rồi liền gắp một miếng thịt to ngon để vào chén của bố mình:

– Bố đi đường ngồi xe cả ngày rồi, trên đường cũng không ăn gì, bố ăn cái miếng thịt này đi, món ba thích nhất đó.

Ăn được một lát, thì mẹ vợ của Hữu Tuấn nói:

– anh sui, không biết mấy món này có hợp khẩu vị với anh không?

Bố anh vội v