Những cuộc tình dang dở
Căn tin hôm nay vắng vẻ quá, Thảo vừa ngồi ăn vừa nghĩ đến Long, hôm nay cậu lại nghỉ học rồi.
Bỗng tiếng bàn ghế đổ rầm rầm.
Thảo quay lại nhìn, 1 cô hót gơ mặt trát hàng ký phấn đang nhìn mình hầm hầm.
Cô ta cùng 3 con nhỏ khác hùng hổ xông tới, hất đổ bàn ăn của Thảo. Thảo suýt xoa nuối tiếc nhìn đống đồ ăn vương vãi trên sàn nhà…
– Cô làm gì vậy hả? – Thảo gắt lên.
Nhỏ đó shock:
– Cái gì? Mày nói gì?
– Tôi hỏi cô làm cái gì vậy, xinh mà lại bị ngu à. Biết người khác đang ăn không?
– Cái con này… tao không rảnh nói chuyện với mày, vào thẳng vấn đề chính: Tránh xa anh Long ra.
Àaa… Thì ra lại là tình địch, chắc cô ta không chịu được nữa khi nhìn thấy cảnh Thảo và Long thân thiết như thế.
– Tôi và cậu ta chả có gì cả!
– Tao là đứa trẻ lên 3 à? – Cô ta gào lên…
– À… hóa ra cô mới lên 3 thôi sao?
– Mày… hôm nay tao không cho mày 1 bài học thì tao không phải là Người!
Thảo nhếch mép khinh bỉ.
– Thế thì chắc cô không dạy được tôi đâu, vì cô vốn đâu phải là người. Haha…
– Mày… – Nói rồi cô ta giơ tay định tát Thảo.
Thảo đỡ được tay cô ta, siết chặt:
– Định đánh tôi sao? Không có cửa đâu.
Thảo càng siết chặt tay cô ta hơn, cô ta vốn là 1 tiểu thư, chân tay mềm nhũn như bột, Thảo cũng là tiểu thư nhưng không bột, cô ta bị Thảo siết chặt như thế thì muốn gãy xương tay luôn… miệng la oai oái:
– Mấy con kia! Lên cho tao!
Lập tức mấy con nhỏ đằng sau cô ta đồng loạt xông lên. Thảo đi vài đường quyền.
Năm phút sau, giải quyết gọn 3 tiểu thư. Thảo nhếch mép cúi xuống gần 1 chị ả:
– Hừm… tên… Trần Nhật Lệ… ăn hại!
Lại cúi xuống gần chị thứ 2:
– Chẹp… tên… Trần Mai Trang. Yếu như sên!
Ả thứ 3:
– Hừ! Tên… Lê Tường Vy. Còn non lắm!
Sau đó ngó ngàng chị đầu đàn đang tái xanh mặt mũi:
– Cô… hừm… lật bảng tên Hoàng Thuỳ Linh! Hót gơ son phấn chỉ được cái to mồm, làm được gì đâu? Đánh nhau phải lựa ngày nhé. Ha… ha.
Nhìn Thảo bây giờ y như một bà trùm, một giang hồ thực thụ. Nét mặt lạnh hơn băng, có 1 chút khinh khỉnh, hung ác, gian xảo. Khác hẳn với Thảo hàng ngày vui vẻ, hòa đồng hay giả dạng yếu đuối trước Long.
– Các em làm cái gì vậy hả? – Giọng thầy giám thị của trường.
“Thôi xong rồi, bốc đất ăn vã rồi” một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Cô ả cầm đầu thấy giám thị thì như bắt được vàng.
– Thưa thầy… huhu… bạn học… này… tự dưng… đánh em… em chả làm gì bạn cả, em chỉ có lòng muốn nhắc bạn là sắp muộn giờ… thế mà… huhu…
Thảo nhíu mày nhìn cô ta, đóng kịch thật giỏi, không có bản lĩnh mà đòi tranh với bổn cung. Thật khinh bỉ.
Im lặng 1 lúc, giám thị quát lên:
– Lên phòng hội đồng hết cho tôi!
…
– Vậy là hôm đó cậu được mời lên uống trà vì tội ngớ ngẩn này thôi à?
– Còn không phải tại cậu hay sao. ai bảo cậu không đi học bảo vệ tôi làm tôi bị bắt nạt.
– Cậu thì sợ gì ai được mà cần bảo vệ. Đúng là đồ hung dữ mà.
Thảo không thèm nói nữa, bỏ về lớp. Long thấy cô dỗi bèn chạy theo dỗ dành.
– Thôi tôi đùa đấy, chiều nay đi xem tôi đá bóng rồi về tôi bao cậu ăn kem nhé?
Giận thế thôi chứ đi thì vẫn đi, phụng phịu làm nũng chút cho biết cảm giác người thương dỗ dành.
…
Hmmmm, đá bóng mà có cần đẹp trai không? – Thảo thầm nghĩ.
Thảo ngồi hàng phía sau cổ vũ, cô đang tập trung vào cậu thì nghe thấy cuộc nói chuyện của hai bạn nữ phía trên:
– Mày thấy anh Long thế nào?
– Quá được ấy chứ, đẹp trai, tốt tính mà lại có nét chín chắn. Rồi sao?
Cô bạn kia từ từ rút ra 1 bức thư nhỏ màu hồng vẫn còn thơm mùi nước hoa.
– Ê đừng có bảo định tỏ tình đấy nhé.
– Ừ lát nữa – cô bạn cầm thư cười híp mắt.
Tiếng cười rộn của hai cô gái làm Thảo ở phía sau như muốn trào cả máu. Dám tỏ tình với crush của bà à?
Không hiểu nghĩ ngợi thế nào Thảo giật bức thư của cô gái kia rồi chạy biến. Hai cô bạn kia đuổi theo, vừa đuổi vừa hét ầm ĩ, do không để ý Thảo vấp và lăn ra đất, trán đập xuống đất u lên 1 cục. Cô vội đứng dậy đứng lên chạy tiếp.
Hú hồn.
Long đá bóng xong không thấy Thảo đâu, gọi điện thì hóa ra cô chờ ngoài bãi gửi xe. Ánh mắt đáp ngay vào vết đau trên trán cô. Vội vã chạy lại, Long hỏi:
– Bạn học Phương Thảo, sao lại thành ra thế này rồi?
Hất tay Long ra cô mếu máo trả lời.
– Cậu còn hỏi à. Không phải tại cậu nữa hay sao.
– Ơ sao lại là tôi?
Thảo chìa bức thư tình đã nhàu nát ra cho anh xem. Đọc xong Long liền vứt đi.
– Vì cái này mà cậu bị thương à.
– Tôi cướp cái này của hai đứa ất ơ nào đó rồi bị dí đánh chạy gần chết, ngã dập cả mặt đấy huhuu. Cậu phải chịu trách nhiệm v̕