Như Trăng Như Mật Lại Như Hương – Tác giả Slaydark
Cương thức giấc với cảm giác nhức nhói nơi cổ chân, tuy vậy nhưng nó vẫn cảm thấy đêm qua là một đêm ngủ thật ngon giấc. Lý do đơn giản là vì nó được ngủ cùng mẹ và được đắp cùng chân với nàng. Tuy mẹ không cho Cương sờ mó bậy bạ nhưng nằm gần mẹ, cảm nhận hơi ấm và lắng nghe hơi thở của mẹ cũng đủ khiến nó thỏa mãn lạ lùng.
Cương ngồi dậy và chống nạng ra ngoài.
Hương đang chuẩn bị bữa sáng, thấy con ra nàng hỏi: “Con có đi học được không? Nếu không thì ở nhà nghỉ ngơi một hôm.”
“Dạ được ạ, tuy hơi đau nhưng uống thuốc vào sẽ đỡ đau rất nhiều.”
Cương vẫn đi học, nhưng không tự đi mà được ngồi sau xe mẹ nó. Chân đau không gác lên gác chân sau xe được, một tay lại phải cầm nạng nên Cương có cớ để ôm eo mẹ nó một cách công khai giữa đường xá đông đúc. Người ngoài nhìn vào đều thấy Cương cầm nạng nên không ai nghĩ đến mục đích đen tối của nó, trừ Hương.
Bị con ôm eo giữa đường, Hương chẳng hiểu sao cái thứ cảm giác đáng xấu hổ này lại khiến nàng cảm thấy thích thú.
Hương chở con vào tận cửa lớp rồi mới quay xe ra gửi ở nhà xe giáo viên, mà lúc này Tuyết đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt nàng tỏ ra lo lắng vì đã thấy cảnh Cương phải chống nạng vào lớp.
“Cương bị sao vậy chị?” Tuyết hỏi Hương.
Hương kể lại chuyện hôm qua cho Tuyết nghe.
Nghe xong, Tuyết cũng không khỏi thở phào, cũng may là không bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng.
Vì Cương đau chân nên các buổi dạy vẽ của Tuyết phải dời xuống phòng khách. Nhưng dù vậy Tuyết vẫn tìm mọi cơ hội để làm những hành động quyến rũ dụ dỗ Cương. Những hành động động chạm, lộ hàng tăng dần mức độ theo từng buổi học, nhưng khiến Tuyết thấy kỳ lạ là dù liên tục bị cám dỗ nhưng Cương vẫn có thể phần nào kềm chế được chứ không hoàn toàn bị nàng hớp hồn như những gã trai tơ khác, sự kiên cường của Cương khiến Tuyết dần sinh ra một cảm giác thất bại, điều mà nàng chưa từng trải qua trước đây.
Dựa vào kinh nghiệm của bản thân, Tuyết có thể nhìn ra Cương vẫn bị nàng quyến rũ, nhưng dường như sự quyến rũ của nàng là chưa đủ để nó đưa mình vào bẫy, có vẻ như nó đã từng trải qua trước đây nên khi trải nghiệm lần thứ hai, thứ ba thì vẫn thích thú nhưng không còn bất ngờ hồi hộp như lần đầu tiên nữa. Tuyết vẫn nghi ngờ mối quan hệ giữa Cương và mẹ nó, nhưng quen biết Hương đã nhiều năm, Tuyết nghĩ với tính cách đứng đắn của Hương thì nàng sẽ không thể và không dám làm những hành động quyến rũ trước mặt con như cách Tuyết đã làm.
Tâm lý háo thắng trỗi dậy trong Tuyết, nàng càng tìm cách tấn công dữ dội hơn, tất nhiên là chỉ khi không có sự hiện diện của Hương.
Sau mỗi buổi dạy thì hai cô trò lại thân thiết hơn, Tuyết thường xuyên kề sát bên Cương, nàng thoải mái đùa giỡn và đặt tay lên vai, lên đùi nó, thậm chí có lần Tuyết còn vờ như vô tình chạm phải chỗ không nên chạm giữa hai chân nó, lúc đó ánh mắt hai cô trò nhìn nhau sao mà kì lạ.
Về phần Cương, sau nhiều lần tiếp xúc và học hỏi từ mẹ thì nó không còn là đứa nhóc ngây thơ dễ dụ lúc đầu nữa, tuy nó không biết những cử chỉ gần gũi của Tuyết là vì sự thân thiết tăng dần giữa hay cô trò hay vì nàng cố tình quyến rũ nó, nhưng nó sẽ không dễ dàng bị nàng nuốt chửng.
Về phần Hương, cứ cách hai ngày là nàng và con lại tìm cớ để giúp nhau giải tỏa, khi thì bằng tay, khi thì bằng miệng, khi thì Hương dùng cả ngực mình để phục vụ con. Được mẹ vừa thực hành vừa chỉ dẫn, Cương tiến bộ rất nhanh, nó đã nắm bắt được những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể mẹ để có thể kích thích nàng đến mức phải rên rỉ quằn quại, nó cũng kềm chế được lâu hơn lúc đầu rất nhiều, mỗi lần thủ dâm giúp nó Hương đều phải mỏi cả tay lẫn miệng mới có thể khiến nó xuất tinh.
Vài tuần trôi qua, chân Cương đã lành lặn, nó đã có thể cất nạng và tự đi lại bình thường, những buổi dạy của Tuyết lại có thể diễn ra trong phòng làm việc của cha Cương trên tầng hai.
Đường phố lên đèn, dòng người hối hả đã vơi dần. Tuyết lại chuẩn bị sang nhà Hương để dạy thêm cho Cương theo lịch hẹn dù còn cách giờ hẹn hơn ba mươi phút.
Từ nhà Tuyết sang nhà Cương nếu đi xe máy chỉ mất hơn năm phút, nhưng Tuyết lại cảm thấy vội vã. Trước đây Tuyết không nhận ra, nhưng lúc này nghĩ lại thì nàng chợt giật mình. Ban đầu Tuyết toàn đến trễ vài phút, thậm chí có lúc nàng còn lười chẳng muốn đi, nhưng dần dần có một cảm giác thôi thúc Tuyết đến sớm, cảm giác mong mỏi được gặp Cương, được dạy nó vẽ và được trêu đùa, chọc ghẹo nó.
Đó là lý do Tuyết giật mình, từ vị thế kẻ săn mồi, nàng bị vướng bẫy từ lúc nào chẳng hay.
Nhưng kẻ đi săn vẫn là kẻ đi săn, Tuyết quyết tâm không để cho mình biến thành con mồi, nàng luôn là người nắm thế chủ động trong chuyện tình ái.
Trong lòng quyết tâm là thế nhưng Tuyết không nhịn được vẫn lên xe chạy sang nhà Hương. Vừa lên xe chạy được một đoạn thì xe Tuyết giở chứng cứ giật giật chạy như hụt hơi, lỗi này đã xuất hiện vài lần, có người quen nghi là phun xăng sắp hỏng cần phải mang đi kiểm tra, nhưng Tuyết chưa có thời gian rảnh đi sửa.
Dù sao thì xe cũng đến được nhà Cương.
Cương ra chào hỏi và mở cổng cho Tuyết vào, nàng thấy trên mặt nó có chút lo lắng. Khi Tuyết vào thì không thấy Hương đâu, hỏi Cương thì mới biết Hương bị cảm đang nằm nghỉ ngơi trong phòng.
Tuyết vào phòng thì thấy Hương nằm trên giường, gương mặt đẹp mặn mà giờ đây hơi nhợt nhạt, trán nàng đã được Cương chườm khăn.
“Chị cảm thấy thế nào rồi? Em đưa chị đi khám bệnh nha?” Tuyết ân cần hỏi han.
Hương đáp: “Chị không sao, chắc do thời tiết thay đổi nên bị cảm. Chị có uống thuốc rồi, ngủ một giấc sẽ khỏe thôi.”
“Vậy chị nghỉ ngơi nha, có gì cứ gọi em để em đưa chị đi khám.”
“Ừ, hai cô trò lên phòng học đi.” Hương nói.
“Dạ.”
Để Hương nghỉ ngơi nên Tuyết và Cương rời phòng lên tầng hai để bắt đầu buổi học mới.
Buổi học hôm nay diễn ra bình thường nhưng cảm giác của Tuyết lại rất khác, không còn không khí vui vẻ thân thiết như mọi lần. Tuyết cũng chẳng còn tâm trạng đùa giỡn trêu chọc Cương nữa, nàng thấy trên nét mặt Cương là một vẻ ưu sầu lo lắng, nó đang lo lắng cho mẹ.
Sự ưu sầu của Cương cũng ảnh hưởng đến tâm tình của Tuyết, sau một hồi giảng bài, nàng ngồi ngắm nhìn Cương ngồi bên giá vẽ và đang vẽ một bức tranh bình hoa theo yêu cầu của Tuyết.
Cương tập trung vẽ còn Tuyết lặng lẽ nhìn. Thật lâu sau, Tuyết chợt nhận ra mình rất thích ngồi nhìn Cương vẽ, khi vẽ, ánh mắt nó không còn ngây thơ hiền lành mà toát ra một loại ý chí, một khát khao vươn lên để đạt được ước mơ, ánh mắt này của nó theo Tuyết nhận xét là trông rất nam tính, rất cuốn hút.
Cương tập trung vẽ một hồi lâu mà không nghe Tuyết trò chuyện như mọi ngày, nó tò mò quay sang và bắt gặp nàng đang ngồi chống cằm nhìn nó, đôi mắt sáng long lanh của nàng lúc này đang toát lên ánh nhìn say mê thích thú.
Cương nghĩ Tuyết thích tranh mình vẽ nên khá vui, nó hỏi: “Cô thấy đẹp không ạ?”
Tuyết nghe Cương hỏi, nàng mơ màng tưởng nó hỏi về chính nó, liền gật đầu đáp: “Ừ đẹp, đẹp nhất là đôi mắt.”
Cương tròn mắt ngạc nhiên và nhìn lại tranh mình vẽ, nó vẽ bình hoa, làm gì có đôi mắt nào? Rồi Cương thầm nghĩ chắc hai chiếc lá nó vẽ phác trông khá giống đôi mắt nên Tuyết nhìn nhầm.
Mà Tuyết lúc này nhận ra mình vừa lỡ lời, nàng cảm giác gương mặt mình nóng bừng vì xấu hổ, Tuyết vội đưa tay che lấy hai gò má mình, đã rất lâu rồi nàng mới có lại cảm giác này.
Thời gian trôi thật chậm, cuối cùng thì Cương cũng hoàn thành tác phẩm. Nhìn bức vẽ của Cương, Tuyết phải công nhận nó tiến bộ rất nhanh, đường nét đã mềm mại hơn, màu sắc, bố cục, hướng sáng tối đều thể hiện khá tốt, có thể nói điều nó thiếu hiện giờ chỉ là thời gian rèn luyện.
“Tốt lắm!” Tuyết gật đầu đánh giá rồi nói tiếp: “Buổi học hôm nay dừng tại đây, hôm sau cô sẽ dạy em kỹ thuật vẽ bằng màu nước nhé.”
“Vâng ạ!” Thằng Cương vui vẻ đáp lại, vẽ bằng màu nước đối với nó là một thử thách lớn vì màu nước không thể bôi xóa như vẽ bút chì, cũng vì lí do này nên Tuyết mới chờ nét vẽ của Cương mượt mà hơn, hạn chế sai sót lấm lem.
Hai cô trò xuống lầu, Tuyết vào thăm hỏi Hương lần nữa rồi dắt xe ra về.
Không khí trở nên nóng nực tựa như sắp có mưa đổ xuống, Tuyết dẫn xe ra cổng nhưng lại phát hiện xe đề mãi không lên.
Cương thấy vậy cũng ra hì hục đạp máy thử nhưng xe vẫn không nổ máy.
“Chắc là hỏng phun xăng thật rồi.” Tuyết thầm hối hận, phải chi chịu tranh thủ đi sửa thì đã không có cảnh này, giờ đã gần khuya, xung quanh đây cũng chẳng còn tiệm sửa xe nào mở cửa.
“Hay là cô chạy xe của mẹ em về nhé?” Cương hỏi.
Nhưng Tuyết lắc đầu từ chối, lý do vì Hương đang bị cảm, nếu giữa đêm có trở nặng thì Cương có thể lấy xe chở mẹ nó vào viện.
Cương đã tập chạy xe máy, nhưng vì chưa đủ tuổi chạy nên chỉ khi quá cấp bách mới được dùng đến. Cũng vì lý do này nên Tuyết cũng không đồng ý cho Cương dùng xe của Hương đưa nàng về.
“À, em sẽ dùng xe đạp chở cô về!” Cương nảy ra sáng kiến.
“Chở nổi không đó…” Tuyết nghi ngờ hỏi, nhưng thật ra nàng chỉ hỏi đùa, vì Tuyết không có thân hình đầy đặn như Hương, chiều cao nàng cũng chỉ cao hơn Cương một chút, tính ra cân nặng của hai cô trò không chênh lệch là bao, nếu Tuyết có nặng hơn cũng là hơn nhờ hai bầu vú tròn xinh cùng cặp mông đầy đặn.
Cương vào xin phép mẹ rồi trở ra, nó giúp Tuyết dẫn xe vào nhà để xe và lấy xe đạp ra, xe nó là kiểu xe thể thao nhưng có gắn thêm yên sau, cũng có lắp đèn dynamo để đi ban đêm.
“Cô lên ngồi đi cô.” Cương nhắc Tuyết.
Đã rất nhiều năm chưa ngồi lên xe đạp, Tuyết lóng ngóng đặt mông ngồi lên yên sau, nàng mặc váy nên hai chân nàng phải để sang cùng một bên, vì vậy mà nàng phải vịn eo Cương mới có thể ngồi vững vàng.
Đường đêm khá vắng vẻ, chiếc xe đạp chầm chậm lướt qua từng mảng đèn đường sáng le lói. Ngồi sau lưng Cương và ôm eo nó, Tuyết chẳng hiể