Nam sinh may mắn
Giữa phòng khách, Tuấn cầm điện thoại nói chuyện, đi đi lại lại quanh nhà đầy vẻ tức tối:
– Chúng mày làm ăn cái kiểu gì thế này hả? Mồm cứ bảo tao yên tâm. Bây giờ tao yên thế nào? Vừa không bắt được người, lại còn bị mất cả tiền.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm:
– Anh bình tĩnh, bây giờ sốt lên có giải quyết được gì. Mấy thằng chỗ tôi hơi ẩu, chưa gì đã đánh chết con mụ đó. Nhưng cũng chả sao đâu. Một đứa bỏ mạng, thằng còn lại cũng són đái ngay!
– Câm cái mồm chó của mày lại! Chúng mày làm ăn luộm thuộm thế này, mai sau đừng mong tao quay lại nữa! Tao đã tốn không biết bao nhiêu tiền chỉ vì mấy đống phân chúng mày!
– Anh quá lời rồi đấy! – Giọng nói bên kia cứng rắn.
Tuấn thấy tên kia thay đổi thái độ liền im lặng.
– Bà Cả của chúng tôi sẽ đích thân lo liệu việc này. Uy tín của tôi anh có thể không tin, nhưng anh phải tin vào bà ấy chứ. Nên là, hãy thận trọng ngôn ngữ của mình nhé. Và đợi tin tốt của tôi. Chúng tôi sẽ xử lý triệt để vụ này cho anh.
Tuấn không đáp, hắn cáu kỉnh tắt máy. Hắn bước phăm phăm về phía quầy rượu vớ bừa lấy một chai trên kệ.
Đúng lúc đó, cửa chính bật mở.
Tuấn lạnh người.
Một người đàn ông đạo mạo với cặp lông mày hung dữ đi vào. Ông ta khoảng ngoài 60, mái tóc nhuộm kỹ lưỡng, với một hàng ria được tỉa tót cẩn thận. Gót giày bóng loáng của ông ta lướt đi trên nền nhà. Những tia nhìn nghiêm khắc của ông ta cứ chĩa thẳng về phía Tuấn, khiến hắn ta cứng đờ người.
– Bố ạ! – Tuấn thở hắt ra một tiếng khó nhọc.
Đó là bố đẻ của hắn.
Ông bố liếc nhìn chai rượu nặng trên tay thằng con trai, cặp lông mày dữ dằn của ông nhíu lại phẫn nộ:
– Hết rượu chè lại đến gái gú! Mày không còn cái gì đáng để quan tâm hơn nữa à? Tao nhìn cách mày sống mà tao chán thay mày đấy!
– Vâng! – Tuấn lí nhí trong miệng – Bố về nước làm gì thế ạ?
– Tao phát ốm với mấy cái báo cáo thua lỗ mà công ty tao đang phải gồng gánh cho mày lắm rồi. Nghe cho thủng đây. Tao sẽ lấy lại mấy cái công ty ở đây. Tất cả tài khoản pháp nhân mày đang dùng, tao cũng thu lại cả.
Tuấn sửng sốt:
– Bố! Bố không thể làm thế. Đó là sự nghiệp của con!
Ông bố vung tay tát một cú như trời giáng vào mặt hắn. Ông nghiến răng:
– Câm miệng. Mày thì làm gì có cái sự nghiệp chó chết gì! Mày chỉ là thằng ăn hại. Uổng công tao dạy dỗ uốn nắn mày, mày xem mày gây ra những gì đây. Vì một con điếm thối tha mà mọi thứ lung tung beng cả lên. Nếu không phải tao chạy ngược chạy xuôi lo lót đủ đường, thì chắc chúng mày rũ dái ở trong khám lạnh rồi!
– Con tự làm thì con tự chịu! – Tuấn trợn mắt hét lên.
Hàng ria kẽm đen thẫm trên mép người đàn ông khẽ nhếch lên:
– To mồm nhỉ! Vậy từ giờ, mày tự làm tự chịu đi. Xem với hai bàn tay trắng, mày làm được gì, chịu được bao lâu!
Nói rồi, người đàn ông kia quay gót bỏ đi. Vẫn điệu bộ hống hách như lúc ông ta xuất hiện trong căn penhouse của Tuấn.
Tuấn đứng ngây người, không nói không rằng.
Rồi, bằng tất cả bình sinh, hắn ta vung tay ném vỡ tan chai rượu xuống sàn nhà.
– ĐỒ CHÓ CHẾT!!!
Những mảnh vỡ lẫn với chất rượu màu đỏ quạch như máu văng tứ tung khắp nơi. Trên sàn, chỉ còn trơ lại cổ chai đang lắc lư đung đưa như đang khiêu khích Tuấn.
…
Trong phòng karaoke, Phương đang lúi húi lau dọn bàn sau một bữa tiệc thác loạn của một đám thanh niên. Những chiếc vỏ bao cao su vứt lung tung bừa bãi trên sàn nhà. Chị vừa nhặt bỏ vào túi rác, vừa lầm bầm chửi mắng cái lũ trai xinh gái đẹp ăn mặc bảnh bao là lượt trông như thế mà lối sống bừa bãi bẩn thỉu hơn ngợm.
Một tay nhân viên trong quán hất hàm với chị:
– Này, mang mấy chai rượu này vào phòng cho Bà Cả đi!
Thằng nhóc mặt búng ra sữa, nhưng bây giờ cũng có thể lên giọng sai bảo Phương. Gần đây, có nhiều cô gái trẻ dấn thân vào nghề này, mang đến vẻ tươi non đầy sức sống, nên những người nhạt phấn phai hương như chị càng ngày càng ít người để tâm đến. Chị cứ loanh quanh làm mấy công việc dọn dẹp mang vác như thế này thôi.
Phương bưng khay rượu đi thang máy lên tầng cao nhất của tòa nhà, là căn phòng của riêng Bà Cả, chủ của chuỗi quán karaoke và bar nổi tiếng nhất thành phố này. Nhưng chị ít khi được tiếp xúc với người đàn bà này. Mỗi khi bà ta xuất hiện, những nhân viên quèn như chị đều phải cúi mặt nhìn xuống, không được phép ngước lên nhìn trực diện vào bà ta trừ khi bà ta hỏi đến. Trước đây, có một cô bé mới vào làm, vì tò mò mà cứ ngây người nhìn khi bà ta xuất hiện, đã bị bà ta tàn nhẫn hạ lệnh chọc mù hai mắt, chẳng rõ sống chết ra sao.
Người đàn bà đó giống như một bóng ma đáng sợ phủ trùm lên tất cả giới ăn đêm ở thành phố này.
Phương bê khay rượu đến trước cửa phòng, nơi có hai tên hộ pháp đang đứng canh chừng cẩn mật. Trông thấy chúng, chị cúi đầu:
– Tôi đem rượu vào cho Bà Cả!
Một tên kiểm tra các chai rượu rồi mở hé cửa phòng ra cho chị. Chị lách người qua khe cửa đi vào. Mặt chị cúi gằm xuống nhìn sàn nhà, không dám ngước lên. Chị chỉ định hình được một người đàn bà đang ngồi trên chiếc ghế tựa lớn, hai cái chân trắng to lớn của bà ta dang rộng sang hai bên, ở giữa hai cái đùi tựa cột đình đó, một gã trai ở trần đang quỳ. Tiếng mút mát nhóp nhép vang lên khe khẽ, giữa nói chuyện của bà ta với người đàn ông nữa đứng bên cạnh.
– Lèm nhèm thế nào giờ lại bới tung ra, rõ là chán cậu! – Bà Cả lẩm bẩm. – Lo liệu mà xử lý cho gọn gàng sạch sẽ đi.
– Vâng thưa bà. Có lẽ trước do tôi chủ quan. Tôi cứ nghĩ hắn cầm tiền rồi thì tự giác lo ngậm mồm lại. Đúng là lòng tham không đáy. Sống không muốn, lại muốn về chầu sớm hơn.
– Cậu làm thế nào thì làm, nhưng đừng có để mất uy tín của ta. Khó đi lại với anh em giang hồ lắm.
– Bà cứ yên tâm. Lần này tôi sẽ dọn sạch một lượt.
Tên đàn ông này chị chưa từng gặp. Nghe giọng nói trầm của hắn rất lạ lẫm, nhưng đó là một giọng nói rất thu hút và lôi cuốn nữ giới. Nhìn cái chân dài của hắn, thì đoán chừng tên này vóc dáng cao lớn.
Phương thận trọng đặt những chai rượu và ly cốc cùng chiếc xô nhỏ bằng inox sáng loáng đựng đá lên bàn. Định rón rén đi ra, thì chị nghe tiếng càu nhàu của Bà Cả.
– Ơ cái thằng này, bảo gọi người dọn cái giường cho ta mà lâu thế nhỉ! Nứng chết rồi đây! Ối ôi… – Người đàn bà rên rỉ đĩ thõa.
Đôi bàn tay múp míp trắng muốt với những chiếc móng giả màu đen đính đá lấp lánh tóm lấy cái đầu xoăn xoăn của anh chàng kia rồi ấn mạnh vào giữa háng mình. Gã trai khẽ bấu vào cặp đùi tuyết, càng lúc càng nhiệt tình ra sức chuyển động cái lưỡi. Những âm thanh dâm dục cứ vang lên, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải đỏ mặt, không vì hứng tình thì cũng vì xấu hổ.
Một gã đàn em thân cận đang đứng phía sau cái ghế bà ta ngồi, vội rối rít phân bua:
– Dạ, Em gọi rồi ạ. Chị để em gọi lại. Chắc mấy con này bận cái gì đó.
– Thôi sốt ruột!!! Con kia! Vào dọn dẹp cho tao cái giường đi!
Thấy bà ta chỉ mình, Phương vội cun cút chạy vào trong căn buồng vách kính phía sau. Đó là phòng cá nhân của Bà Cả. Toàn bộ căn phòng được lắp bằng kính chống đạn, ba phương nhìn xuống toàn cảnh của thành phố, có đầy đủ tiện nghi, màn ảnh âm thanh, bồn tắm…
Vừa đẩy cửa bước vào, Phương lảo đảo suýt ngã vì vì một mùi hôi thối xộc vào mũi. Mùi tanh nồng của dâm dịch từ những cuộc hành lạc trước đó, kèm với mùi thuốc lá, cả những thứ mùi ẩm mốc không tên gọi, trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ mùi lợm giọng khủng khiếp khó tả. Phương bụm miệng suýt thì nôn ra ngay tại trận.
– Ọc ọc, ọe… – Một tràng nghẹn ngào vang lên ở bên ngoài gian phòng khách.
BỐP! Tiếng một cái tát nảy lửa. Ngay sau đó là tiếng gầm lên của mụ đàn bà:
– Thằng đĩ đực này! Mày ậm ọe cái gì bà mày? Con chó chết trương này! Tao cho mày chết hẳn luôn! Chết đi! Chết đi!!!
Những tiếng đấm đá vang lên thùm thụp, cùng với tiếng kêu la thảm thiết của gã trai tơ khiến Phương rùng mình hoảng sợ. Chị vội nín thở lại, xắn tay xông vào dọn dẹp cái giường như ổ lợn nái này.
Một lúc sau, tiếng đánh đập người dừng lại. Người đàn bà kia vừa thở hổn hển, vừa phủi tay nói sẵng:
– Chó! Mất mẹ cơn nứng của bà mày!
Có tiếng cái thân hình hộ pháp đó thả phịch xuống ghế. Mụ đàn bà quay sang nói với gã ngồi cạnh:
– Gần đây bọn cớm càn quét ác quá, các bên nằm im không dám ngọ nguậy gì. Mẹ bọn nó đánh hẳn chuyên án thì tao chịu rồi! Chúng mày cũng liệu đó, làm gì làm, đừng để lộ cái đuôi ra.
– Vâng! – Mấy tên đàn ông lí nhí đáp.
– Lần này cậu về Làng Chài, thì đánh hơi cái vụ lão già kia xem sao. Đang yên đang lành lăn ra chết, ta thấy nghi lắm. Rồi giấy tờ bị bọn cớm khuân hết đi rồi, xem có sạch không.
– Vâng, bà cứ yên tâm.
– Dạo này, có con mồi nào mới không thế! – Giọng nói của người đàn bà chuyển sang lơi lả – Thấy mấy lần này… hơi loảng đấy nhé!
– Bà còn lạ gì, có bao nhiêu tôi đều cho bà hết!
Giọng cặp đôi gian ác kia cười the thé lên có thể khiến bất cứ ai cũng nổi da gà vì ghê tởm.
– Con kia mày cụt hay sao mà lâu thế! – Người đàn bà hướng vào trong phòng quát lớn.
– Dạ em xong rồi ạ! – Phương toát mồ hôi hột, chị vội vàng đáp lời.
Chị cúi gằm mặt đi ra ngoài. Ngang qua phòng khách, chị kinh hãi khi thấy hai tên hộ pháp bên ngoài đang loay hoay kéo lê gã trai bao ban nãy ra. Hai tay hắn co quắp trong hình dáng kỳ dị như bị đánh gãy, mồm miệng mặt mũi be bét máu. Chị nhắm mắt, hai chân líu ríu bước thật nhanh ra khỏi cửa.
…
Tuấn ngồi vật vờ trên sofa, nhìn xuống thành phố đêm bên dưới ban công kính. Tay hắn cầm chai rượu, mỗi khi thấy những đốm sáng lấp lánh ngoài cửa kính bắt đầu nhạt nhòa, hắn biết cơn buồn ngủ đang kéo đến, hắn lại ngửa cổ tu ừng ực. Mùi thơm của lá avega lên men luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Đầu óc hắn trống rỗng.
Hương hoa hồng đâu đó phảng phất trong không khí.
Tuấn bỗng nhiên tỉnh táo thần trí. Hắn nhỏm dậy, để tìm xem mùi hương này tỏa ra từ đâu. Hương thơm của loài hồng đỏ cổ điển, khiến hắn nhớ đến chiếc cổ tay trắng ngần của Minh Duy, bông hồng mộng mơ của hắn. À có lẽ đêm trước hắn đem nàng ta về đây, nên mùi hương cơ thể của nàng vẫn còn lưu lại trên chăn gối, hoặc ở bất cứ nơi đâu trong căn penhouse này. Cả hai đã làm tình cùng nhau thật nhiều, thật đam mê, thật bạo liệt. Từ trong phòng khách đến phòng ngủ, đến cả phòng tắm, từ trên giường, trên sofa, trên thảm, trên cả quầy bar… Tư thế nào, kiểu cách nào cũng khiến hắn thật là hưng phấn và thỏa mãn.
Thật kỳ quặc, bây giờ, hắn lại còn nhớ nàng cơ.
Hắn xách chai rượu đứng dậy, bỏ ra ngoài.
Xuống tới hầm, Tuấn lơ đễnh bấm khóa mở cửa xe ra. Cánh cửa im lìm. Hắn sững lại, nhìn trước nhìn sau. Đây đúng là xe của hắn mà. Hắn bặm môi dí nút mở khóa tự động, nhưng chiếc xe ngu ngốc vẫn không phản ứng gì. Hắn lao tới túm lấy tay cửa và ra sức kéo. Vô ích.
Tuấn hiểu rồi. Ông già hắn đã đổi cả khóa xe của hắn. Hừ…
– Khốn kiếp! Muốn triệt đường của tôi à! Lão sói già!!!
Tuấn la hét chửi bới inh ỏi lên. Hắn co chân đạp liên hồi vào chiếc xe khốn khổ. Còi cảm ứng báo động hú lên từng hồi gay gắt. Hắn phủi mông rồi lếch thếch bỏ đi.
Bước chân vô thức của Tuấn dừng lại trước khu vườn đầy hoa hồng đỏ. Hắn nheo mắt. Đây chính là căn nhà mà Minh Duy đã thuê lại của hắn. Hắn ngó nghiêng, lơ mơ không hiểu bằng cách nào mà mình có thể cuốc bộ được đến đây. Mặc kệ, hắn cũng chẳng quan tâm. Bên trong vẫn sáng đèn mờ mờ, hắn đẩy cổng đi vào.
Căn nhà này, Tuấn đã mua lại bằng một cái giá cắt cổ. Đó là căn nhà mà mẹ con hắn đã từng sống trong những năm tháng ngắn ngủi bên nhau. Cho tới khi hắn 5 tuổi. Những gốc hồng trong vườn, cũng chính tay bà đã trồng. Đám hồng nhung đỏ mê hoặc lòng người, mà cũng sát thương con người.
Từ bên trong nhà, văng vẳng ra tiếng nhạc khe khẽ của guitar, trống và một giọng hát du dương, theo giai điệu bài “La Issa Bonita”. Nghe đâu, đây chính là ca khúc nhạc nền đã làm nên tên tuổi vang dội của “Bông hồng rực lửa” Hồng Anh của 40 năm trước, khi mẹ của Tuấn còn là một thiếu nữ chưa đầy đôi mươi. Hắn chẳng biết bài biểu diễn đó như thế nào. Tất cả băng hình, hình ảnh, áp – phích của bà đã bị bố hắn dùng mọi mối quan hệ của mình để tiêu hủy thật triệt để. Ông nói, người đàn bà ô uế nhân phẩm và đạo đức như thế không xứng đáng được đứng trong hàng ngũ nghệ sĩ dưới ánh đèn sân khấu tôn vinh.
Tuấn loạng choạng đi vào trong nhà. Hắn thoáng ngạc nhiên, không rõ mình đang mơ hay là thực. Thực tế, hắn đã cho Minh Duy thuê căn nhà để làm phòng vẽ tranh. Nhưng giờ đây, toàn bộ gian phòng lại được bố trí như một hộp đêm của nửa thế kỷ trước, với sàn nhà bằng gỗ thông, quầy bar với những tủ rượu đủ chủng loại được xếp san sát nhau. Những bóng đèn chùm màu đỏ và vàng bố trí xen kẽ nhau trên đỉnh đầu hắn, có đui chụp bằng sắt tây.
Tuấn ngước mặt nhìn những bức tranh trên tường. Tất cả các mảng tường trong nhà, đều có treo những bức vẽ chân dung về các cô vũ công Flamenco trong bộ trang phục đỏ rực và đôi môi đỏ chót. Tuấn dốc chai rượu lên tu. Chiếc chai đã cạn. Hắn quăng cái vỏ vào một góc, chuếnh choáng lướt qua các kệ rượu xem xét. Ái chà, đều là những dòng rượu mà hắn thích. Mùi thơm và màu sắc sóng sánh của chất rượu dưới ánh đèn lung linh trên trần nhà phản chiếu trên vỏ chai bóng lộn khiến hắn phấn khích.
Tiếng nhạc vang lên rộn rã.
Từ trong ánh đèn mờ ảo, một vũ nữ xinh đẹp trong bộ váy đỏ cầu kỳ hiện ra khiến Tuấn ngây người ra ngắm nhìn. Một thiếu nữ với đôi môi đỏ rực, đôi mắt đen thăm thẳm và hàng mi chuốt cong vút. Nhan sắc vừa kiêu sa diễm lệ, lại vừa cuốn hút gợi tình. Mái tóc đen óng của nàng được vấn thành một búi lớn sau gáy, điểm trang bằng những bông hồng đỏ nở rộ. Nàng mặc trên mình chiếc váy xẻ tà táo bạo, với những vòng dún bồng bềnh cầu kỳ được may tầng tầng lớp lớp bên dưới chân váy. Vai áo kéo trễ xuống ngang vai, để lộ ra chiếc cổ trắng mịn, và hai nửa khuôn ngực căng tròn lấm tấm những giọt mồ hôi bóng láng. Cặp chân dài trong đôi tất lưới màu đen, thấp thoáng ẩn hiện sau vạt váy theo mỗi bước nhảy của nàng.
Nàng vũ nữ vừa hát, vừa lướt trên sàn gỗ. Gót chân đầy mê hoặc của nàng uyển chuyển nhịp nhàng cùng điệu nhạc rộn ràng.
Just like I’d never gone, I knew the song…
A young girl with eyes like the desert…
It all seems like yesterday, not far away’
Tuấn bật một chai rượu, hắn uống một ngụm lớn, cũng lắc lư thân hình theo nàng vũ nữ dưới ánh đèn. Nàng vừa uốn éo thân hình bốc lửa của mình, vừa quấn lấy Tuấn. Đôi môi đỏ của nàng phả những hơi thở ấm áp vào cổ hắn. Ánh mắt đẫm lửa tình nhìn hắn đắm đuối. Hắn tóm lấy vòng eo nhỏ bé ấy kéo lại phía mình, nhưng nàng xoay tròn đôi chân và dễ dàng thoát ra khỏi cánh tay hắn.
Tuấn vừa cáu kỉnh vì bị nàng trêu ghẹo, lại vừa nổi cơn khao khát. Hắn dằn mạnh chai rượu xuống bàn bar, rồi lao tới nàng vũ nữ. Hai vòng tay hắn siết chặt lấy nàng. Nhưng như một con rắn trơn tuột, nàng khẽ trườn xuống dưới thân hắn rồi lách ra ngoài. Trong một thoáng chốc, đôi bàn tay mềm mại của nàng vuốt ve trêu chọc con trăn trong đũng quần của hắn.
Nàng mỉm cười tinh nghịch, rồi vén cao tà váy đỏ phất phơ lên. Một chiếc chân dài miên man khẽ nâng cao khêu gợi. Nàng đưa tay tự cào rách vài mắt lưới, lộ ra một mảng da thịt trắng phau. Tuấn nuốt nước bọt, hắn bổ nhào về phía nàng. Nàng lại biến mất như một ảo ảnh. Tiếng hát trong trẻo mị hoặc của nàng văng vẳng trong ánh sáng mơ hồ.
All of nature wild and free…
This is where I long to be…
La isla bonita…
And when the samba played…
The sun would set so high…
Ring through my ears and sting my eyes…
Your Spanish lullaby…’
Lắng tai nghe theo tiếng hát, Tuấn bất ngờ tóm được nàng vũ nữ. Hắn gồng hai cánh tay ôm siết lấy nàng, không để nàng có cơ hội thoát được. Đôi môi của hắn ngồm ngoàm chiếm lấy một bên gò ngực căng tròn phơi bày trước mặt. Cái lưỡi nham nhám nóng rực vì rượu của hắn càn quét hết bên này tới bên kia của cái gò mấp mô phập phồng ấy, rồi lấn dần lên hai chiếc xương quai xanh quyến rũ, lên tới chiếc cổ mịn màng không một chút ngấn.
Nàng vũ nữ tựa lưng vào quầy bar bằng gỗ, nàng ngửa cổ ra phía sau đón chờ đôi môi của Tuấn. Chiếc chân với bên tất lưới bị rách khẽ co lên, cọ xát với hạ bộ của hắn đầy khiêu khích. Bàn tay của hắn lập tức tóm lấy bắp đùi đó, những ngón tay ve vuốt làn da mát lạnh bên dưới làn tất lưới.
Hàm răng Tuấn cắn chặt lấy cái viền đăng ten quanh cổ áo váy của nàng vũ nữ, hắn kéo nhẹ xuống. Một bên bầu ngực lộ ra, cái núm vú tròn tròn như hạt đỗ, với một viền nhỏ màu hồng nhạt xinh xinh. Từ bầu ngực đó tỏa ra hương thơm ngào ngạt của hoa hồng lẫn với mùi caramel tequila, khiến Tuấn như bị nhấn chìm vào cơn say đắm. Hắn dúi miệng mình vào bầu ngực.
Nàng vũ nữ nghiêng mình né hắn, nàng lách ra khỏi người hắn và tiếp tục lướt chân trên sàn gỗ. Ánh đèn lấp lánh rượt đuổi theo bóng dáng yêu kiều của nàng. Tuấn nổi cơn điên, hắn nghiến răng lao về phía nàng. Nàng lại vụt chạy mất. Đôi gót chân nàng cứ xoay tròn trên mũi giày. Toàn thân nàng xoay dưới bóng đèn, rực rỡ như một bông hồng đang rộ nở, ngào ngạt tỏa ngát hương.
Nàng ngân nga hát:
Te dijo te amo…
La la la la la la la…
El dijo que te ama…’
Tuấn tóm lấy được cánh tay trắng ngần của nàng. Hắn dồn ép nàng vào một góc tường. Bàn tay hắn kéo tuột cả vai áo tràn qua cặp ngực. Đôi môi và bàn tay tham lam của hắn thay phiên nhau ngấu nghiến bú mút, mân mê, nhào bóp hai bầu sữa non mịn màng ấy.
Nàng vũ nữ đưa một chân lên gác lên mông Tuấn và đẩy thân dưới của hắn áp sát vào hạ thể của nàng. Bên dưới nàng, đã hừng hực từ lúc nào. Nàng trượt dần lưng xuống theo bức tường.
Tuấn kéo nàng nằm xuống sàn và đè lên thân thể nàng. Hắn tháo từng chiếc giày của nàng và lơ đãng ném ra phía sau. Bàn chân trần xỏ trong tất của nàng gác lên cổ hắn, mơn man xuống bộ ngực rắn. Hắn tháo khuy và lột cái áo sơ mi ra. Bờ vai hắn cuồn cuộn những bắp thịt cứng như đá tảng. Những cuộn cơ rắn chắc ấy đè nghiến lên hai cánh tay của nàng vũ nữ, kéo ngược lên trên đỉnh đầu. Hai bầu ngực cân đối vổng lên trước tầm mắt hắn, đối với hắn, đây chính là tư thế quyến rũ nhất của người nữ, khi hắn đang làm chủ được thân thể này.
Bàn tay còn lại của hắn xé toạc phần lưới giữa hai chân của nàng vũ nữ. Hắn đưa những ngón tay vào thám hiểm. Mật hoa đang róc rách tuôn trào, chỉ đợi loài ong bướm đến lấy về.
Hắn lột bỏ cả lớp vỏ đỏ rực bên ngoài nàng ra, cặp đùi tròn trong chiếc quần lưới khiến hắn mụ mị đầu óc. Hắn nâng nàng dậy và đặt nàng quỳ xuống. Hắn kéo thấp chiếc quần dài xuống. Khuôn miệng của nàng lập tức ngậm lấy chú trăn hung hăng kia. Làn môi mềm ẩm ướt cứ mơn man, cợt nhả hắn, khiến hắn như muốn nổ tung. Hắn túm lấy hai bầu má bầu bĩnh của nàng, nhẹ nhàng đẩy cho mình vào ra thật khẽ khàng. Hắn cảm thấy bản thân mình đang chạm vào trong cuống họng sâu thẳm của nàng. Cái lưỡi nhỏ xinh của nàng gạ gẫm hắn liên tục. Hắn rút mình ra, kéo nàng ngồi lên lòng mình.
Khúc thịt đen bóng của Tuấn len lỏi giữa vạt quần lưới, luồn lách giữa các lá thịt mỏng mềm. Bàn tay mềm mại của nàng vuốt nhẹ từ đỉnh đầu khấc xuống dưới thân. Một lớp vỏ bao cao su mỏng như lụa ôm k