Gái Gú Việt Nam

Mối tình oan trái

Phần 8: Chấp nhận sự thật
Trở về từ Hà Nội sau khi đã biết được toàn bộ sự thật về Đạt, Dung như người mất hồn khi đi vào nhà. Hôm đó là tối thứ bảy nên Đạt cùng mấy đứa nhỏ đều đang ở nhà. Đạt thấy vợ bước vào nhà với vẻ mặt thất thần, vô hồn thì liền hỏi thăm:

– Sao em đi công tác (Dung nói dối Đạt là đi công tác) mà về trông lại thất thần thế? Có chuyện gì trong công việc à em?

Dung quay lại nhìn Đạt bằng một ánh mắt vô hồn rồi nói:

– Không có việc gì, anh không cần quan tâm.

Đạt lại hỏi:

– Thì có chuyện gì em cứ nói ra chứ, vợ chồng bao nhiêu năm rồi.

Dung bực mình gắt lên:

– Tại sao tôi phải nói cho anh biết cơ chứ?

Thấy có vẻ như có chuyện gì lạ, Đạt liền bảo:

– Sao em lại nói anh vậy, là vợ chồng bao năm, anh chỉ muốn biết chuyện rồi chia sẻ cùng em thôi mà.

Dung lại gắt lên:

– Anh được bao nhiêu tuổi mà đòi chia sẻ cùng với tôi được. Anh để kệ tôi đi. Hôm nay tôi không muốn gần gũi ai cả, để tôi yên.

Thật ra, Dung không hề tức giận với Đạt, cô chỉ đang cố tình làm thế để Đạt thấy chán rồi dần dần sẽ bỏ cô, trút bỏ gánh nặng cuộc đời cho cô mà thôi. Đạt thấy vậy thì đoán chắc là vợ mình gặp chuyện gì không vui nên cậu cũng không nói gì thêm, chỉ đi vào phòng cho mấy đứa nhỏ đi ngủ. Dung hôm đó ở bên ngoài phòng khách, cô dường như không thể ngủ được dù cho màn đêm đã buông xuống và đã gần nửa đêm rồi. Bất giác, cô nhìn lên bàn thờ, thấy ảnh anh Hùng – người chồng quá cố của mình, cô lại lã chã nước mắt rơi và cảm thấy thật có lỗi với anh. Cô thắp một nén hương, cắm lên bát hương và khấn trong tiếng nấc:

– Anh Hùng, em thật là tội lỗi. Đạt chính là con đẻ của mình mà giờ em mới biết được sự thật. Khi gặp Đạt, em nhìn thấy rất quen nhưng mà không hiểu vì sao, giờ thì em đã hiểu, hóa ra chính bởi Đạt là con chúng ta nên nó rất giống anh, thành thử ra em mới thấy quen như vậy. Nhưng thật không ngờ là bây giờ em lại ăn nằm với chính con đẻ của mình rồi sinh con cho nó nữa. Mong anh hãy tha thứ cho lỗi lầm này của em.

Nói rồi, cô ra ghế dài ở phòng khách ngồi nằm ở đó suy tư một lúc. Gió đêm thổi man mát khiến cho cô dần dần chìm vào giấc ngủ. Bất chợt, cô thấy một hình bóng quen thuộc bước tới. Cô nhìn ra thì đó hóa ra chính là anh Hùng – người chồng quá cố của mình. Dung thấy vậy liền bảo:

– Anh Hùng, anh đó ư!

Anh Hùng đáp lại, giọng trầm bổng như phá vỡ không gian im vắng:

– Phải, anh đây em!

Dung đáp:

– Anh về đây để trừng phạt em vì tội lỗi em đã gây ra phải không? Xin anh hãy tha lỗi cho em, thực sự là em không cố ý.

Anh Hùng cười rồi đáp lại:

– Không, sao anh lại trừng phạt em được chứ. Em không hề cố ý, cả hai người đều không hề có lỗi, tại sao anh lại phải trừng phạt em.

Dung hỏi lại:

– Thế anh về đây làm gì vậy?

Anh Hùng trả lời:

– Anh về đây để chia vui với em vì đã biết tin mình tìm lại được con trai – đứa con nhỏ đã thất lạc trong chiến tranh loạn lạc ngày xưa đó. Trước giờ anh vẫn đau đáu về con, vẫn mong có một ngày sẽ được tìm thấy nó nên vong hồn vẫn chưa thể siêu thoát được. Bây giờ tìm thấy nó rồi, anh vui quá, anh có thể thảnh thơi siêu thoát được rồi.

Dung lại hỏi:

– Anh không trách em là em vui rồi. Nhưng giờ em phải làm sao đây anh?

Anh Hùng trả lời:

– Còn làm gì nữa, chấp nhận sự thật thôi em. Hai người là mẹ con về mặt huyết thống nhưng là vợ chồng về mặt pháp luật. Anh thấy em nên nói ra sự thật với nó thì hơn, rồi mẹ con nhận nhau mà sống với nhau thôi. Dù sao hai người cũng đã có với nhau 3 đứa con rồi, vợ chồng cũng đã nhiều năm nay, còn gì để mà phải hối tiếc nữa đâu. Em và Đạt cũng không thể bỏ nhau được vì cũng là mẹ con nữa.

Dung lại nói:

– Nhưng… thực sự… em không đủ can đảm để đối diện với đứa con này của mình để nói ra sự thật. Em sợ là em sẽ mất nó, mất chồng thì không nói nhưng mất con mình anh ạ!

Anh Hùng lại đáp:

– Anh vẫn khuyên em nên nói ra đi. Có thể không phải bây giờ thì để một thời gian nữa bình tĩnh hơn mà nói chuyện cũng được. Anh chỉ nói vậy thôi, còn em đã hơn 40 tuổi rồi, đủ để nhận thức và hiểu được mọi chuyện. Hãy cố gắng nói ra sự thật và sống tốt cùng con trai mình em nhé. Hôm nay anh tới đây cũng để từ biệt em và siêu thoát cho một cuộc đời mới đây.

Nói rồi, anh Hùng từ từ khuất bóng trong màn đêm tĩnh mịch trong cơn gió man mát buổi đêm. Dung liền chạy theo và nói:

– Anh Hùng… Anh Hùng… Anh Hùng…

Bất chợt, Dung tỉnh giấc và thấy mình liên tục gọi tên anh Hùng. Hóa ra vừa rồi cũng chỉ là giấc mơ, cô tỉnh dậy và nhìn đồng hồ thấy đã hơn 3h sáng rồi. Tuy chỉ là giấc mơ nhưng cô cảm thấy mọi thứ như rất là chân thật vậy.

Sáng hôm sau, Dung dậy sớm hơn thường lệ và nấu hủ tiếu ăn sáng. Đây là điều trước giờ cô chưa từng làm nhưng có lẽ hôm nay là điều quá đặc biệt nên cô mới thức dậy sớm và nấu hủ tiếu để cả nhà ăn sáng như vậy. Đạt ra phòng ăn thấy vợ làm vậy, anh tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên. Dung thấy vậy liền cười và nói:

– Anh ngồi đi, đợi tí em dọn ra để cả nhà ăn sáng nha!

Đạt ngồi xuống bàn, Dung bưng bát ra rồi nói:

– Em xin lỗi chồng yêu nha! Hôm qua em có nhiều việc không vui nên lỡ to tiếng với chồng. Thứ lỗi cho em.

Đạt không nói gì, chỉ cười rồi ôm lấy Dung. Cả nhà ngồi ăn sáng và Dung nhân đó nói chuyện với Đạt:

– Anh Đạt này, đợt rồi em có chút chuyện không vui trong công việc nên tâm trí có hơi không ổn lắm. Em đang tính xin phép chồng về quê ba một tuần để bình tĩnh lại rồi lại quay về với nhà mình.

Đạt nắm tay vợ, cười rồi nói:

– Thế về quê xong là bình tĩnh, không cáu với anh nữa đúng không?

Dung hôn lên môi Đạt, cười rồi nói:

– Chồng yêu an tâm! Em về để bình tĩnh lại thôi! Có gì chồng cho phép em về nha!

Đạt đáp lại:

– Được rồi, vợ của anh cứ về đi. Xong rồi lại lên đây. Yên tâm anh trông nom bọn nhỏ tốt lắm.

Nói rồi, cả nhà lại ngồi ăn sáng và chiều hôm đó, Đạt đưa Dung ra bến xe để lên đường về quê mẹ đẻ. Đường về quê hôm nay thật là dài vì Dung đang chất chứa khá nhiều tâm trạng. Chuyện này bây giờ cả nhà đều biết rồi, chỉ trừ Đạt là chưa biết do Dung đang muốn giấu kín chuyện này thôi. Có điều, từ lúc biết tin tới giờ, Dung chưa hề về quê.

Bởi vậy, cô mong mỏi lần về quê này hơn bao giờ hết. Về tới nhà, không khí mát mẻ dịu nhẹ ở quê đã khiến cho tâm trạng Dung trở nên nhẹ nhàng hơn. Dung tới nhà ba, cả ba Dung và anh trai Dung đón cô và đưa vào nhà và tất nhiên, việc đầu tiên là Dung thắp hương cho mẹ mình đã. Giờ đây, hài cốt của bà đã được d