Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 5
“John anh nhìn xem những cái túi treo đầy trên cây ấy là những điều em muốn nói với anh cả đấy, cứ mỗi ngày trôi qua tại đây không lúc nào em không nhớ đến anh cả.”
“Đấy là chuyện hư sao? Em cũng làm được.. hì hì”
“Bây giờ em là vợ của anh, anh sẽ bảo vệ em bằng cả mạng sống này. Chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng nhau, anh muốn đời đời kiếp kiếp ôm chặt em trong lòng.”
“Anh sẽ bảo vệ em… Sally… anh muốn em luôn ở bên cạnh anh…”
…
“Nó sao rồi?” – Một người thân hình cao lớn, trên tay cầm một cây quyền trượng bước đến.
Malzahar quay lại lắc đầu nói: “Nó vẫn vậy, xem ra cái chết của cô bé đó khiến nó vẫn tràng ngập trong đau khổ. Nasus… mọi chuyện bên ngoài sao rồi.”
Nasus lắc đầu than nói: “Mọi chuyện ngày một tồi tệ, Malzahar à, ông không còn nhiều thời gian nữa đâu, ông nên đến nói với nó toàn bộ việc đi.”
“Tôi cũng định thế, mà Nasus này, vừa nãy tôi nghe bên trong kim tự tháp có những âm thanh lạ, là chuyện gì thế?” – Malzahar nhìn Nasus nói.
Nasus thở dài đáp: “Vừa nãy một tên vốn tưởng đã ngủ yên hàng ngàn năm nay trong kim tự tháp đột ngột tỉnh dậy, e rằng do hiện tượng Nguyệt thực mà ra, sau đó, sự tỉnh dậy của hắn lại khiến cho một xác ướp khác cũng sống dậy theo, hài, mọi chuyện càng ngày càng phức tạp.”
“Thế bây giờ bọn chúng sao rồi?” – Malzahar nói.
“Tên xác ướp ấy sau khi thoát khỏi quan tài thì gặp một tên trộm mộ, cả hai nhanh chóng thoát được rồi, còn cái tên kia, thì vẫn còn ở đây, tôi có hỏi tên của hắn thì hắn chỉ nói rằng mình tên Xerath, còn lại không nhớ gì cả.” – Nasus trả lời.
Malzahar gật đầu nói: “Vậy cho hắn ta đi theo John, sau này chắc sẽ giúp ích được nhiều.”
Nasus gật đầu nói: “Vậy để tôi đi nói chuyện với hắn, Malzahar này, ông nên cho nó biết hết mọi chuyện đi.” – nói xong Nasus rời đi.
Malzahar tiến đến bên cạnh John, nhìn bộ mặt thẩn thờ như một tên không có linh hồn ngồi dựa vào tường miệng cứ mấp máy nói: “Sally… ta đã nói sẽ lấy cả mạng sống này để bảo vệ em vậy.. vậy mà…. ta thật vô dụng, thực sự vô dụng mà… có sức mạnh to lớn để làm gì khi không có khả năng bảo vệ người mình yêu được chứ?”
“Dừng lại” – Malzahar thấy John nghĩ quẩn, tay hắn đặt lên đầu, ông ta lập tức lao đến ngăn chặn hành động của hắn, gằn giọng nói: “John… khôi phục lại đi… cậu không thể cứ để mình như thế này được…”
“Ông… chính ông là nguyên nhân của tất cả, tại sao… tại sao ông lại đưa tôi đến đây? Tại sao ông lại bắt tôi phải trải qua bao nhiêu chuyện vất vả đau khổ thế này…” – John đưa ánh mắt đầy lòng căm thù nhìn Malzahar, hắn gào thét nói.
“John… nghe ta nói đây, ta đưa cậu đến thế giới này cũng chỉ vì muốn cậu giúp ta hoàn thành sứ mệnh mà thôi.” – Malzahar đáp.
John cười một cách đầy sầu não: “Sứ mệnh? Tôi giúp ông gánh vác sứ mệnh sao? Ha… ha… đến cả người con gái tôi yêu còn không thể bảo vệ được thì làm sao có thể gánh vác sứ mệnh gì đó cơ chứ… Malzahar… ông tìm nhầm người rồi…”
“Bốp…” – Malzahar vung tay tát mạnh vào mặt của John một cái thật đau r&