Gái Gú Việt Nam

Lão Thọt – Tác giả nguoikechuyendoi

Phần 7
Một tuần sau!

Đứng ngập ngừng trước cửa căn chòi nhỏ nằm ở mép chợ mất một lúc, Lan Anh mới đủ can đảm bước thẻ thọt vào trong. Dù đã chuẩn bị từ trước, thế như khi gặp lão thọt, nàng vẫn ngập ngừng không thốt được thành lời.

Cô giáo kiếm lão có việc gì không?

Thấy nàng cứ đứng đó, lão thọt lên tiếng trước…

– Cô ngồi đỡ trên giường nha. – Vừa nói, lão quơ đại cái áo vắt trên thanh giường phủi phủi tấm dạt giường – Ngại quá, nhà lão có mình, nên hổng có bàn có ghế gì hết.
– Dạ không sao đâu. Lan Anh, à… em, à… tôi…

Nàng lúng túng. Quả thật khoảng cách tuổi tác giữa hai người, khiến nàng không biết phải xưng hô thế nào cho phải.

– Hổng sao, cô giáo cứ kêu tui là lão thọt. Còn cô giáo thích xưng gì cũng được.
– Dạ… Em qua đây, có tí quà, em muốn cảm ơn anh đã cứu em hôm đó…

Lan Anh cũng không hiểu sao, nàng lại chọn xưng mình là “Em”.

– Cô giáo khách sáo quá. Lão có làm gì đâu…

Tự nhiên cả hai nhìn nhau, ngượng ngùng. Rõ ràng hôm đó lão làm rất nhiều thứ. Và mãi đến hôm nay, Lan Anh cũng không sao quên được việc của ngày hôm đó.

Im lặng mất một lúc, lão thọt lại lên tiếng.

– Chết, cô giáo uống nước nha. Lão quên. Dở quá.

Lão thọt đứng lên, đi tới cái tủ chén rót nước. Trong nhà, cũng không có cái ly nước nhìn có đàng hoàng khiến lão cứ đứng ngập ngừng, lúng túng. Nhìn thấy lão như thế, Lan Anh cũng đứng lên, bước tới. Đột nhiên lão quay người lại.

– Ây chết…

Cái quay người quá mạnh, làm toàn bộ nước đổ hết lên người Lan Anh. Lão thọt lại lúng túng lấy cái áo chùi chùi cho nàng. Nhưng rồi khi nhìn lại cái áo còn dơ hơn áo nàng, lão lại ngại quá thôi không lau nữa. Nhìn lão như thế, Lan Anh phì cười.

Rồi, cũng không hiểu sao, nàng bước thêm một bước, rướn lên, hôn vào môi lão.

Đứng hình mất mấy giây, lão thọt há miệng đón lấy nụ hôn. Lão choàng tay ôm rịt lấy người nàng. Cả hai hôn nhau say đắm. Lão dìu nàng ra giường, nhẹ nhàng nhưng lành nghề cởi áo rồi cởi quần nàng ra. Bằng tất cả ngón nghề của mình, lão lại mang Lan Anh phiêu du trong cơn hoang lạc. Nơi nàng thấy mình được nâng niu, được trân trọng, và được khám phá tất cả những ngõ ngách sâu thẳm nhất của con người mình…

Một lúc sau, lão chồm lên, định ấn cặc vào âm đạo nàng, thì Lan Anh đẩy lão ra, và choàng dậy.

Rồi, trước ánh mắt ngạc nhiên của lão, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, nắm dương vật lão bằng hai tay. Rõ ràng Lan Anh muốn được trông thấy thật rõ ràng nhất thứ mà một tuần trước đây đã chăm sóc cửa mình nàng, đã mang đến cho nàng một niềm khoái lạc mà chưa bao giờ nàng được tận hưởng. Nàng nâng niu, nhẹ nhàng sục nó. Rồi đưa lên mũi, khẽ hít một hơi như không phải hít để căng buồng phổi mà là hít để ghi khắc vào trong đầu, trong tâm trí của nàng. Dù hơi thoáng ngạc nhiên có phần giật mình với hình dáng kỳ quái của nó, nàng vẫn không thấy sợ, trái lại tự nhiên nàng cảm thấy một cái gì đó nơi cửa mình nàng. Thật kỳ lạ, lồn nàng tứa nước khi nàng cầm lấy con cặc này… Và Lan Anh nhẹ nhàng há đôi môi xinh đẹp khẽ nuốt trọn con cặc kia vào cổ họng mình…

Hai người làm tình trong mê đắm.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu. Không biết bao nhiêu lần miệng rồi cửa mình Lan Anh miệt mài, say mê phục vụ con cặc người tình. Chỉ biết khi hai người buông nhau ra, rã rời, sướng khoái và cả hạnh phúc… thì bên ngoài màn đêm đã buông.

Mặc lại quần áo, chuẩn bị ra về, Lan Anh bật cười vì câu nói của lão thọt.

– Cô giáo sẽ đến nữa chứ?

Nàng bước đến, cúi xuống bú cặc lão thêm vài cái, làm cho nó lại rục rịch đứng lên.

– Lão tệ quá, nó còn biết câu trả lời…

Hơn một tuần sau ngày lão thọt bị đâm…

Buổi chiều, tắm táp xong, Phấn khoác lên người bộ váy ngủ bằng lụa mỏng, vải áo rũ theo thân tôn lên bộ ngực tròn, vòng eo thon gọn và cặp mông mẩy đầy đặn. Dù không còn trẻ nhưng dáng người chị trông vẫn rất đẹp. Thơ thẩn dạo bước ra vườn, nhìn lại cái nơi diễn ra cuộc truy hoan với Điền vào đêm hôm trước, bất giác Phấn mỉm cười. Hôm đấy người chị hẹn là lão thọt.

Không nhớ từ khi nào, Phấn đặc biệt thích làm tình trong những hoàn cảnh hớ hênh, có thể bị bắt gặp bất cứ lúc nào. Cái cảm giác hồi hộp, xen lẫn sợ sệt khiến chị hưng phấn. Đặc biệt nhìn bạn tình dù rất sợ nhưng vẫn không thể cưỡng lại được sự quyến rũ từ chị, nó làm khoái cảm trong người chị dâng trào. Và, Phấn lại càng dễ đạt cực khoái hơn, những khi mà chồng chị ở đâu đó rất gần.

Thế nên hôm ấy, chị muốn cặc lão thọt lấp kín lồn mình, khi chồng chị và đám thợ thuyền liên hoan. Vô tình sao, Điền lại trở thành con mồi của chị. Ban đầu, chỉ định trêu gan chàng ta, nhưng khi nhìn thấy con cặc đen đúa với bề ngang quá khổ, Phấn tự nhiên không còn làm chủ được mình. Khi tay chị vòng không giáp được thân cặc, thì Phấn lại muốn thử thách nó với miệng mình. Rồi chị bị cuốn vào chính trò chơi do mình bày ra lúc nào không hay. Tội nghiệp lão thọt, không biết tối hôm đấy lão có đến không? Nếu đến và nhìn thấy cảnh chị quằn quại làm tình, lão có bức bối không? Sẽ ra sao nếu mình thử cả hai con cặc ấy cùng lúc nhỉ…

Nghĩ đến đây bất giác Phấn thấy mặt mình nong nóng và phía bên dưới lồn đang không quần lót của chị, hình như nước nhờn đang chảy ra…

– Chị Phấn!
– A, Huệ! Vào nhà đi em.

Tiếng gọi của Huệ kéo Phấn ra khỏi dòng tưởng tượng. Hơi thoáng xấu hổ như bị bắt quả tang, nhưng rồi chị cười thật tươi và mời Huệ vào nhà.

Nhìn chị Phấn từ phía sau, Huệ thấy thật ngưỡng mộ người phụ nữ này. Ở chị có một cái gì đó hấp dẫn và quyến rũ như men say mà tự bản thân nàng biết mình không có được. Chị Phấn cứ cười cười, nói nói. Thoải mái đưa đẩy, lẳng lơ và không ngại phô bày sự dâm đãng. Thế nhưng, ở chị có một cái gì đó làm người ta phải nể sợ. Chị luôn làm chủ bản thân, làm chủ mọi tình huống. Và, hình như chưa một ai ở cái xứ này dám cợt nhả với chị, nếu chị chưa chủ động cho phép…

Bất giác trong đầu Huệ hiện lên hình ảnh về những quả nho. Nếu như cô giáo Lan Anh là những quả nho xanh, vừa chín, căng tràn, mọng nước. Thì chị Phấn là quả nho chín muồi, mang trong mình đầy chất men say. Sẵn sàng hạ gục bất cứ người đàn ông nào, dù là cứng cựa nhất!

– Em uống nước mát nha. – Hỏi, nhưng cũng không đợi Huệ trả lời, Phấn quay về phía nhà dưới, gọi to – Chị Tư ơi, mang cho em hai ly nước mát.
– Sao? Nay qua chơi hay kiếm chị có việc?
– Dạ, em… em… Em muốn hỏi chị chuyện lão thọt?

Huệ, ngập ngừng. Rõ ràng hôm nay, sang đây, trong đầu chị nghĩ về một chuyện khác. Vẫn còn đó một bức tường, một vách ngăn vô hình không cho chị bước một bước để sống thật với nhưng cảm xúc của mình. Từ cái hôm không làm chủ được mình, ngậm lấy dương vật lão thọt, Huệ cứ day dứt mãi. May là hôm đấy mọi việc không đi xa hơn. Và, tự nhiên chị muốn sang gặp chị Phấn. Cũng không chắc để làm gì, cũng có thể, Huệ sợ phải ở một mình, đối diện với những lựa chọn mà chị mãi không tìm ra câu trả lời.

Phấn nhìn Huệ một lúc. Nhưng rồi chị cười:

– Hỏi việc gì? Sức khỏe lão thì em phải là người biết rõ nhất chứ… Hí hí…
– Không phải! – Huệ bất giác chột dạ, điều đó khiến chị đỏ mặt. – Mình để yên vụ này sao chị? Không báo chính quyền sao?
– Cảm ơn chị Tư – Lan Anh nói khi chị Tư để hai ly nước xuống bàn.

Đợi chị người làm đi khỏi, Phấn quay qua:

Theo em, kẻ đâm lão là ai? – Đôi mắt cười cười, nhưng Phấn nhìn rất sâu vào mắt Huệ. Không phải muốn chiếu tướng nàng, chỉ là chị hành động một cách vô thức theo thói quen.

Và nó làm Huệ hơi lúng túng…

– Không cần phải đoán, em biết chính xác hắn là ai. Ông Tùng bảo vệ.

Lại cười, nhưng lần này Phấn không nói gì. Chị bưng ly nước lên, hớp một ngụm rồi đặt ly xuống bàn. Một lúc sau, chị nói:

– Lão thọt cũng dư biết chuyện đó. Và lão kêu không báo chính quyền, nên chị không báo.

Huệ nhìn chị Phấn, lúc này chị đã thôi nhìn nàng, mà hướng cái nhìn ra ngoài sân. Bên ngoài, trời đang tối dần.

Huệ vẫn luôn thắc mắc về mối quan hệ giữa chị Phấn và lão thọt. Chị có quan hệ với lão, nàng biết. Nhưng giữa hai người họ có một cái gì đó như thấu hiểu, tin tưởng nhau hơn một mối quan hệ xác thịt bình thường. Cảm nhận như thế, nhưng nàng chưa hỏi, và cũng không định sẽ hỏi. Chị cảm thấy biết ơn họ. Và có lẽ giữa ba người, có những thứ đừng nên biết quá kỹ.

Huệ chợt hỏi.

– Lão thọt là người như thế nào chị?

Phấn nghiêng đầu nhìn Huệ.

– Ý em là… – Huệ lúng búng, cố tìm từ để diễn đạt cho rõ hơn.
– Chị hiếu ý em – Vừa nói, Phấn vừa nhìn Huệ như đong đếm. Đoạn, chị đừng lên, nháy mắt.
– Đi vào đây, chị kể em nghe chuyện này.

Lão thọt đứng ngó căn nhà xây gạch quét vôi trắng thật bề thế. Lão được thuê đến để hàn cái giường sắt cho chị người làm. Đúng là nhà giàu, buồng cho người làm ở còn rộng và đẹp hơn căn chòi lão sống gấp mấy lần. Mà cũng đúng, lão thì so gì với con Tư. Nói là giúp việc, nhưng con Tư nhìn cũng rất ngon lành. Gái một con, người lại hơi phốp pháp, điều ấy khiến nó có bộ ngực cực khủng. Nó căn tràn trong cái áo bà ba, rung rinh lên xuống theo mỗi nhịp bước đi. Lão thọt cứ tự hỏi không biết mấy cái nút áo kia có khi nào không chịu nổi mà bung ra không. Nghĩ đến đấy, lão thọt phì cười.

Gọi là buồng, nhưng thật ra nó được ngăn ra từ căn nhà bếp, bốn vách về bằng tôn xi măng. Một mặt tiếp giáp với nhà trên, mà cụ thể hơn là phòng làm việc của ông Tám Tiền. Hai vách hướng ra vườn. Cửa buồng thì mở thẳng vào căn bếp. Bố trí như thế rất tiện lợi, vừa tách biệt với nhà trên, vừa tiện cho việc bếp núc.

Loay hoay đục, cắt rồi hàn… bỗng lão thọt phát hiện trên tường có một cái lỗ to bằng miệng chén ăn cơm. Điều kỳ lạ là xung quanh lỗ lại được lót vải, cứ như thể sợ mấy cạnh bén từ tôn xi măng cắt vào vậy. Nhưng cắt vào cái gì? Nhìn một vòng quanh buồng như xác định lại vị trí, lão thọt nhận ra đây là mặt tiếp giáp với phòng làm việc của ông chủ nhà. Tức là nơi ông ta để đồ đạc, giấy tờ làm ăn. Hay… hay con nhỏ Tư này tính chôm chĩa gì của chủ nhà? Có thể lắm…

Nghĩ như thế, lão thọt nheo một mắt lại để ngó vào cái lỗ. Tối thui. Chiều cao cái lỗ rất vừa tầm mắt lão khi ngồi. Trở bộ, lão thọt lại thử nhìn vào trong bằng con mắt bên kia. Vẫn tối thui. Lão đưa thử tay vào, không qua được hết bàn tay. Tự nhiên, một ý nghĩ biến thái hiện lên trong đầu lão.

Nhìn ra cửa buồng, để chắc rằng con Tư vẫn chưa đi chợ về. Ông bà chủ nhà thì hiện vẫn đang ở trên nhà trên, trong phòng khách. Và theo như thói quen lão nắm được qua hai ngày làm việc tại đây, họ không khi nào bước xuống dưới này. Yên trí như thế, lão thọt đứng lên móc cặc mình ra và bắt đầu xóc.

Lão thọt sục cặc với hình ảnh cặp vú khổng lồ của con Tư. Lão tưởng tượng nó chổng mông cú cặc lão, hai vú được giải phóng khỏi ngục tù, buông thõng, đung đưa. Lão sẽ đưa tay nhào nặn, quầy vũ cặp vú ấy. Một lúc, nó sẽ thẳng người lên, dùng hai vú kẹp lấy cặc lão rồi sục… Và, nghĩ sao đấy, lão nhét con cặc mình vào cái lỗ trên tường.

Vừa kéo cái tủ đựng giấy tờ đi chỗ khác, chưa kịp thắc mắc về cái lỗ vừa hiện ra trên tường, Phấn giật bắn mình, may là không kêu lên. Từ cái lỗ ấy, từ đâu, một con cặc dị hợm lù lù chui ra. Mất hai giây định hình về vị trí bức tường, thêm hai giây để xác định ai là người đang đứng bên kia, và thêm hẳn năm giây để hiểu toàn bộ sự việc. Phấn bật cười.

– Lão già biến thái!

Chửi thầm trong đầu, nhưng với bản tính của mình, tự nhiên, chị thấy thích cái lão già này. Nhìn ra cửa phòng, xong lại quay nhìn con cặc với đầu khấc lỉa chĩa mấy sợi lông, Phấn há miệng, nuốt lấy nó…

Giật bắn người, lão thọt lập tức rút cặc ra.

Cái gì thế này? Cảm giác ấy… Lão đang mơ ư?

Ngần ngừ một lúc, lão lại đưa con cặc vào.

Và, lập tức một cảm giác ấm nóng bao trùm lấy cặc lão. Lão thọt sướng nổi gai ốc.

Lại rút cặc ra, lần này lão đã biết cái cảm giác kia là gì. Con Tư thì đang đi chợ. Như vậy, chỉ có thể… Nghĩ đến Phấn, bà chủ nhà, người đàn bà cực kỳ xinh đẹp, nét đẹp mang đậm chất lẳng lơ, mời mọc, lão thọt hơi chột dạ. Thế nhưng, rõ ràng chị ta mới ngậm cặc lão. Còn bú mút và liếm láp nó. Kệ mẹ, đã trót thì trét. Bất quá người ta lại tạo thêm mấy vết thương trên cặc lão, sợ gì. Nghĩ thế, lão lại đút cặc mình vào…

Phấn mỉm cười khi con cặc kia lại từ từ chui ra.

– Cũng lớn gan ghê!

Lần này chị đưa tay nắm chặt lấy nó, rồi xóc. Lưỡi le ra, chị xoáy vào lỗ tiểu mà gãi.

Lão thọt sướng quíu cả người. Bao nhiêu năm nay, thỉnh thoảng lão đụ mấy con mẹ hàng cá. Thế nhưng đấy chỉ là giải tỏa. Lão không hứng thú lắm. Chủ yếu các cuộc làm tình chỉ đơn giản là tụt quần ra, nhét cặc vào, rồi nhấp. Mấy cái lồn nhão nhoẹt ấy không làm lão mất nhiều sức để đút vào, và lão cũng không bận tâm mà chăm sóc. Thậm chí, lão còn chẳng thèm nhớ mặt của chủ nó là ai… Tóm lại, rất lâu rồi gã mới lại được hưởng cái sướng khoái khi được bú cặc như thế này. Mà đây lại còn là một cái miệng cực kỳ quý phái, có nằm mơ gã cũng không dám nghĩ đến. Miệng của Phấn, chủ căn nhà to nhất trong vùng. Giờ, lão lại còn biết thêm, đấy là một cái miệng bú cặc điêu luyện.

Lúc đầu là tò mò. Sau, là thích thú. Nhưng rồi mấy phút trôi qua, Phấn thấy mình đang bị cơn nứng cuốn lấy. Hoàn cảnh, mùi từ con cặc, cộng thêm cái hình dạng dị hợm của nó cùng cảm giác ba cục gù cứ cọ vào miệng và mấy sợi lông khều khều ở cổ họng làm chị thấy hưng phấn đến rung người. Không còn chỉ đơn giản là những đường liếm nhẹ nhàng, chị tì hẳn hai tay vào tường thấy thế, gục đầu liên tục nuốt lấy con cặc kia. Như thể chị đang cho nó đụ vào cổ họng mình. Và, cảm giác cặc ấy ngày càng thêm cứng, nở to trong miệng, làm lồn chị chảy nước.

Bỗng…

– Phấn… Phấn… chị đâu rồi.

Nhả cặc ra, dùng tay đẩy mạnh nó lùi lại, quay lưng đứng lấp cái lỗ hổng, Phấn quay nhìn ra cửa. Tất cả chuỗi hành động được thực hiện một cách cực kỳ nhanh chóng và dứt khoát đến cả bản thân chị cũng phải ngạc nhiên. Vừa lúc ấy, ông Tám Tiền, chồng chị ngó đầu vào phòng.

Hơi nhíu mày nhìn cái tủ hồ sơ bị xê dịch và vị trí đứng của Phấn, nhưng rồi ông Tám nhìn lên chị, nói:

– Chị ở nhà chút trả tiền cho ông thọt nhé. Qua đi lên ủy ban tí.
– Ờ… mình đi…

Vẫn cứ đứng nguyên tư thế ấy, Phấn trả lời chồng.

– Ừ, chiều làm món gì ngon ngon. Qua về sớm thì mời ông thọt ở lại nhậu cho vui.

Nói rồi, ông Tám quay đi. Ông vẫn kịp nhìn thấy xung quanh miệng vợ mình đang đầy nước.

Ông Tám vừa đi khỏi, Phấn đi một mạch xuống nhà sau, nơi buồng ngủ của chị Tư người làm. Chộp ngay tay lão thọt, chị kéo về phòng mình. Tội nghiệp lão, cặc vẫn còn đang lú ra ngoài, làm lão thốn hN