Kẻ thất lạc – Tác giả 69deluxe
15h30 cùng ngày, tại Trường cấp ba Lạc Hồng…
“Reng…”
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học thêm buổi chiều thứ Bảy. Âm thanh ồ ồ vang động từ những dãy lớp học nối tiếp nhau. Như một bầy ong vỡ tổ, đám học sinh ùn ùn đổ ra chật kín cả sân trường. Trong tiếng cười đùa, tiếng í ới gọi nhau đám học sinh lũ lượt rút đi thật nhanh trả lại sự yên bình thoáng đãng cho sân trường như trước.
Trên con đường rợp bóng mát. Năm đứa học sinh bốn nam một nữ đều mặc đồng phục Lạc Hồng rong ruổi trên ba chiếc xe máy. Chiều hôm nay cả đám kéo về nhà bà ngoại của Hội ở Nhà Bè chơi, ngày mai về. Năm đứa gia đình mỗi nhà mỗi cảnh nhưng có một điểm chung là ba mẹ vì bận rộn công việc, vì ở xa hoặc vì lý do nào đó… mà ít quan tâm đến con cái. Vì vậy đây cũng không phải lần đầu tiên cả nhóm đi chơi qua đêm với nhau. Miễn tìm được một lý do trời ơi nào đó nhắn về nhà là xong.
Chiếc xe giữa do Hội cầm lái, miệng nó cười toe toét rất vui vẻ. Vì nó được đứa con gái duy nhất trong nhóm là Thy Thy chọn làm tài xế. Không cần nói cũng biết ba đứa Đạt Bình Hào kè kè hai bên phải ganh tị với nó đến mức nào.
Năm đứa nó Hội Đạt Bình Hào và Thy Thy chơi thân với nhau từ cấp hai. Từ năm lớp sáu đến năm lớp chín, tình bạn của cả nhóm rất trong sáng vô tư… Dù Thy Thy là đứa con gái duy nhất trong nhóm nhưng tính nó không hề khác con trai. Thoải mái, thẳng thắng không nhõng nhẽo như đám con gái. Hội Đạt Bình Hào đều xem Thy Thy như một đồng bọn, không hề khác gì về giới tính. Đến năm lớp mười, qua một kỳ nghỉ hè quay lại, Thy Thy đã có gì đó đổi khác. Tính tình con bé vẫn vậy… Vẫn vui vẻ, hòa đồng, thẳng như ruột ngựa… Nhưng trong mắt Hội Đạt Bình Hào, đồng bọn lâu năm đột nhiên lột xác trở nên trắng như bông bưởi, phổng phao, nảy nở… Nhất là khi Thy Thy mặc áo dài thướt tha lại không biết giữ ý tứ thoải mái vén tà áo cột vào eo, chạy nhảy đùa giỡn làm cho cặp mông tròn trịa cong vểnh kia không ngừng nảy nảy lên, Hội Đạt Bình Hào nhìn thôi mà tim cũng đập nhanh bồi hồi.
Thế là tình bạn ngây thơ trong sáng bắt đầu biến chất một chút. Không còn trong veo như nước cuối mùa mà có chút quẩn đục nho nhỏ. Thy Thy vô thức trở thành trưởng nhóm… Cũng có thể gọi là lão bà đại nhân. Hội Đạt Bình Hào tình nguyện trở thành hộ hoa sứ giả. Không hộ hoa không được ah… Vì đâu phải chỉ bốn đứa nó nhận ra Thy Thy từ vịt con xấu xí lột xác thành thiên nga mỹ lệ chứ?!
Nhất là không biết từ mồm miệng đứa nào đồn đãi, Thy Thy tự dưng đội lên một cái danh hiệu Hoa khôi Khối 10. Cái danh hiệu ảo này làm cho đám con gái đã sớm không thích Thy Thy, càng có lý do để tránh xa con bé. Trong khi đó đám con trai lại ùn ùn kéo tới như ong mật thấy hoa. Hội Đạt Bình Hào vô cùng cảnh giác, phân công rõ ràng… Luôn luôn trong sân trường tối thiểu phải có một đứa kè kè bên cạnh Thy Thy. À, dĩ nhiên không bao gồm trường hợp con bé vào nhà vệ sinh nữ.
– Này… Nhà bà Hội có muỗi không đấy?
– Không đâu… Nếu có thì đốt nhang muỗi thôi. Sợ gì…
– Ha ha… Có muỗi thì tụi này giăng mùng cho ngủ.
– Mình sợ ma lắm ah… Đang ngủ mở mắt ra thấy cái mùng trắng chắc tè luôn trên giường mất… Hi hi… – Thy Thy cười nắc nẻ.
– Vậy thì… bọn này chui vào ngủ cùng… Có ma thật cũng không sợ… – Hào lái xe bên cạnh cười cười nháy mắt với Thy Thy.
– Ui… Cái mẹt gian dễ sợ… Nhưng mà chị không sợ mấy cưng đâu… Đừng nghĩ dễ ăn chị như vậy nha…
– Ha ha…
Tiếng cười của năm đứa vang vọng cả đoạn đường vắng. Ba chiếc xe máy, năm đứa học sinh không ngừng cười đùa rong ruổi hướng về phía Nhà Bè.
Bốn mươi phút sau…
Sau khi vượt qua bốn cây cầu lớn, ba cây cầu vừa vừa và hai cây cầu xi măng chỉ đi lọt một chiếc xe máy thì cuối cùng năm đứa mới đến được nhà bà ngoại của Hội. Giữ đường gặp một sự cố nho nhỏ hữu kinh vô hiểm… Nguyên lai khi năm đứa đi bên trong một chiếc xe tải. Bất ngờ bánh sau của chiếc xe sụp xuống ổ gà lấp xấp nước. Thế là cả năm đứa lúc này từ đầu đến chân đều lấp lem.
– Trời ơi… Lọt cầu cá hả? Vô nhà tắm thay đồ đi. Nhanh…
Nhà của bà cũng như hầu hết những căn nhà ở đây đều dùng tôn làm vách, mái lợp lá. Nền nhà lót gạch tàu đơn sơ lại mát chân không thể tả. Bà ngoại của Hội hơn bảy mươi còn rất khỏe mạnh. Có lẽ vì quanh năm sống một mình nên khi cả đám bạn Hội về đây bà rất vui. Trong bếp đã khói củi nghi ngút được bà chuẩn bị nấu cơm đón cháu từ sớm.
Cả năm đứa đều ở tuổi ăn tuổi lớn đi học về còn đi một đoạn đường xa như vậy đã sớm đói meo. Vừa vào nhà ngửi đượ