Gái Gú Việt Nam

Kẻ thất lạc – Tác giả 69deluxe

Phần 29
Cùng thời gian…

Giữa trời đêm âm u một chiếc du thuyền lặng lẽ bập bềnh theo mặt biển nhấp nhô. Tiếng khóc u oán thê lương của một cô gái văng vẳng như xa như gần làm cho sóng biển cũng thầm lặng buồn bã. Trên boong thuyền chỉ có một ánh đèn le lói ảm đạm phủ xuống mười người đàn ông bất động đầu cúi thấp vây quanh một gái và một cỗ thi thể của một người thanh niên.

– Em có biết mình tàn nhẫn với chị lắm không?
– Em lựa chọn cô ta. Chị không ngăn cản em… Nhưng em…
– Huy ơi…

Nhật Vy nghẹn ngào nước mắt giàn dụa thì thào như nói chuyện với em trai mình. Hai bàn tay nàng lem luốc vết máu đã khô, nhẹ nhàng dùng kim chỉ xỏ xuyên qua lớp da mặt của Nhật Huy. Nhìn gương mặt bảnh bao thư sinh thân thương của nó đang từng chút ghép lại thành hình hài nguyên vẹn nhưng vẫn không che giấu được một đường cắt ngang sống mũi nhăn nheo xấu xí trái tim Nhật Vy tan nát khổ sở chỉ muốn được chết cùng em.

– Em thích Khánh Phương. Chị hiểu rồi. Chị không trách em đâu… Chị sẽ cho cô ta đi theo hầu hạ em đời đời kiếp kiếp…
– Không không… Em không xấu. Làm sao cô ta có thể chê em trai chị xấu được chứ?! Chị sẽ làm cho cô ta trước khi chết… xấu xí hơn em nhiều… thật nhiều…
– Sao chứ? Em không muốn cô ta xấu sao? Vậy thì chị phải làm sao?

Trên nóc thuyền Hoàng Bá ngồi bất động trong bóng đêm bao phủ. Nghe lời nói lảm nhảm như tâm thần của con gái mà hắn không nhịn được lại đưa chai rượu lên nốc ừng ực rồi ho sặc sụa. Khóe miệng tràn máu đỏ. Hắn thật ân hận vì đã đem hai đứa con mình theo lần hành động này. Một người làm cha như Hoàng Bá lẽ ra phải nghĩ đến tính đố kỵ của Nhật Vy quá nặng. Lẽ ra hắn phải thấy được tâm trạng bất ổn của Nhật Huy mấy hôm nay. Lúc này thậm chí đến một lời oán trách con gái hắn cũng không dám nói ra, sợ rằng con bé sẽ nghĩ quẩn mà làm bậy.

– Đem hắn ra đây…

Nghe lời quát lạnh lùng của Nhật Vy, hai gã đàn ông kéo xềnh xệch một người đàn ông tay chân trói chặt đến giữa boong tàu. Người đó chính là Hoài Nam, kẻ đã lặng lẽ trốn đi khi đám người Hoàng Bá thất thủ. Hắn lúc này nào có dáng vẻ của một cậu Hai quyền thế dưới một người trên vạn vạn người. Hắn tóc tai tán loạn, miệng bị bịt kín, cả người run rẩy, tuyệt vọng nhìn Nhật Vy cầm một con dao găm lăm lăm bước tới.

– Tôi biết anh vô tội… Nhưng vợ anh, Khánh Phương đã hại em tôi đến mức này. Người ta nói vợ vay chồng trả mà.

Nhật Vy đẩy Hoài Nam nằm ngửa ra. Nàng ngồi lên ngực hắn. Ánh mắt nàng nghiền ngẫm nhìn lưỡi dao của mình lướt qua gương mặt điển trai đang kinh hãi đến tột độ bên dưới mình.

– Tôi sẽ không quá đáng… Tôi chỉ muốn mượn lớp da mặt của anh thay cho em trai tôi thôi. Nó chết rất thảm… Không thể để nó xấu xí như vậy được… Anh nói có đúng không?
– Ư…

Nghe lời Nhật Vy nói mà Hoài Nam kinh hoàng tột độ. Người phụ nữ mà hắn từng giày vò đến chán chê lúc này mái tóc xõa che phủ nửa khuôn mặt chỉ lộ ra trong bóng tối một cặp mắt và hàm răng trắng nhởn như một con ác quỷ. Hắn cố vùng vẫy nhưng không thể tránh thoát lưỡi dao lạnh lẽo của Nhật Vy lướt qua da mặt mình. Bên dưới của hắn đã rịn ướt, nước tiểu không thể kiểm soát tràn ra ướt cả đũng quần.

– Ư… A…

Khi lưỡi dao của Nhật Vy cắt vào da thịt làm cho Hoài Nam la hét tuyệt vọng. Nhưng tiếng hét của hắn không thoát ra được khỏi cái khăn bịt kín miệng nghe nghèn nghẹn en éc như một con heo bị đồ tể chọc tiết. Đám đàn ông đứng vây quanh không muốn nhìn cảnh tượng kinh hãi này. Nhưng không ai dám quay đi hay lùi lại. Bên trong buồng lái du thuyền còn một người nữa, Minh Tạo co ro hai tay bịt kín đầu không muốn nghe tiếng gào thét thảm thiết đau đớn kia…

– Bang chủ, người của chúng ta báo hơn hai tiếng trước lão Bắc đáp trực thăng xuống Đảo Vọng Phu… Bây giờ đang tất bật cho người chôn cất người chết còn xây dựng nhà mới cho đám dân làng…

Hoàng Bá ngửa đầu uống rượu vừa nghe thuộc hạ báo cáo. Nhưng tiếng la hét thảm thiết của Hoài Nam không ngừng lọt vào tai làm hắn rất khó chịu.

– DỪNG LẠI ĐI…

Tiếng quát lạnh lùng của Hoàng Bá vang vọng cả bầu trời đêm. Nhưng Nhật Vy như câm như điếc vẫn cầm chặt lưỡi dao đầy máu chăm chú như đang hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật. Hoàng Bá tức giận, hừ lạnh. Một đạo thần thức vô hình đánh sâu vào đầu con gái của mình. Nhật Vy không kịp kêu lên tiếng nào cả người đổ gục xuống tại chỗ…

– MINH TẠO…
– Dạ… Vâng… Bang chủ… – Minh Tạo luống cuống từ trong buồng lái chạy ra.
– Ta giao Nhật Vy cho ngươi. Chăm sóc nó… Đừng để nó dính vào việc báo thù gì nữa…
– Vâng. Tôi đã hiểu.
– Hai ngươi… đặt thi thể cậu chủ lên thuyền phao… đưa đi thôi.
– Vâng…

Năm phút sau Hoàng Bá nhìn chiếc thuyền phao bập bềnh trên mặt biển trôi đi xa dần. Hắn quay lại nhìn xuống Hoài Nam một bên mặt máu bê bết đã sợ hãi không ra hình dáng gì. Đầu óc hắn xoay chuyển. Bàn tay hắn nắm chặt miếng ngọc bội nhà họ Ninh như muốn bóp vụn nó ra.

– Băng bó vết thương cho hắn.

Một gã đàn ông kéo khăn bịt miệng của Hoài Nam. Nhanh gọn lau máu rồi băng bó vết cắt dài trên mặt hắn.

– Ngươi biết cha ngươi giấu những miếng ngọc bội của năm gia tộc ở đâu chứ? – Hoàng Bá chợt lên tiếng hỏi.
– Vâng… Tôi biết… Tôi biết… – Hoài Nam lắp bắp trả lời.
– Được…
– Hết tốc lực về Kiên Giang… Cả đêm quay về thành phố… Sáng sớm ngày mai chúng ta huyết tẩy Dinh thự nhà họ Lê báo thù cho cậu chủ.
– Vâng, Bang chủ.

2h00 sáng tại đảo Vọng Phu…

Làng Vọng Phu đêm nay thức trắng. Bầu không khí tất bật lúc này khác hẳn vẻ êm đềm trầm lắng của nơi này. Tiếng máy phát điện giòn giã không ngừng. Từng giàn đèn cao áp được dựng lên sáng rực cả ngôi làng nhỏ. Ngoài bãi biển xa xa là ba bốn chiếc thuyền chở hàng lớn neo đậu ánh đèn sáng rực cả mặt biển. Từng chiếc thuyền phao chở theo những chiếc quan tài, hàng hóa, thức ăn và dụng cụ lần lượt cập vào bờ. Hơn một trăm gã đàn ông người ướt mồ hôi không ngừng khuân vác đem lên tập kết lại thành một núi lớn. Náo động tại làng Vọng Phu bắt đầu thu hút không ít người dân trên đảo kéo đến xem. Họ túm tụm nhiều góc đứng nhìn những kẻ lạ mặt mỗi người một việc không ngừng nghỉ.

Từng căn nhà gỗ xiêu vẹo bị kéo sụp, thu dọn chỗ trống cho những tấm vách composite lắp ghép dựng đứng lên. Tốc độ hoàn thiện một căn nhà của đám đàn ông kia làm cho không ít người trố mắt sợ hãi.

Hơn hai mươi huyệt mộ được đào ngay ngắn thành hàng. Từng thi thể được bọc vải cẩn thận đưa vào quan tài an táng. Đám phụ nữ làng Vọng Phu chỉ cần cử ra năm người đại diện hướng dẫn an táng và làm việc với đại diện chính quyền địa phương báo tử cho từng người đã chết. Tất cả những công việc nặng nhọc khác đã có người làm thay cho họ.

Những người còn lại trong làng hơn hai trăm phụ nữ và trẻ em được tập kết lại trong một cái lều bạt dã chiến khổng lồ, bên dưới lót thảm êm ái. Mỗi người đều được phát một tấm chăn, một phần thức ăn, đồ uống… Họ sẽ ngủ trong này một đêm chờ đến sáng mai nhận căn nhà mới. Lúc này chỉ có đám con nít là vô tư chơi đùa ăn uống. Người lớn lại không buồn động đến đồ ăn, thì thầm bàn tán, ánh mắt họ đều mang theo vẻ mơ hồ lẫn nghi hoặc nhìn cảnh tượng bận rộn bên ngoài. Mới trôi qua hai tiếng bên ngoài đã đổi khác một trời một vực không còn nhận ra làng Vọng phu nghèo đói xưa kia nữa.

Khánh Phương đang ngồi xoa lưng cho một đứa trẻ ngủ. Ánh mắt nàng chốc chốc lại nhìn về phía những gã đàn ông lực lưỡng nhễ nhại mồ hôi ngoài kia. Chiếc lưỡi nhỏ của nàng khẽ liếm qua bờ môi đỏ mọng… Mũi nàng như ngửi được mùi mồ hôi trên cơ thể họ. Lưỡi nàng như nếm được vị thơm ngon của những dòng máu đỏ rần rần chảy trong huyết quản của họ…

– Phương Phương… Đây là chuyện gì ah?

Đột nhiên một đám phụ nữ sà xuống ngồi quanh làm Khánh Phương bừng tỉnh bối rối đến đỏ mặt. Chợt nghe các chị gọi mình theo cách của Trung, đầu óc mê muội của nàng như được tắm qua nước mát thanh tỉnh hoàn toàn.

– Sao ạ?
– Chị muốn hỏi đây là chuyện gì? Tại sao nói… ngày mai mỗi người đều có nhà mới ah…
– Cái này là… Tâm ý của cha anh Trung. Ông muốn thay lời cảm ơn các chị đã chăm sóc anh ấy trong thời gian qua.
– Đồng thời chia sẻ một chút cho sự mất mát của làng mình đêm nay… Nếu bọn em không quay về…

Khánh Phương nói đến đây giọng nghẹn ứ hai mắt đỏ hoe không thể thốt nên lời. Hơi mười bàn tay phụ nữ đầy vết chai sạn nắm chặt tay nàng, lòng nàng như nhận được một dòng suối ấm áp toàn thân nhẹ nhõm buông lỏng.

– Chuyện đó đâu ai biết trước chứ. – Chị Minh đầu còn băng bó thì thào nói. – Nếu em nói như vậy… Thì nên nói do mấy chị đưa hai em về đây…
– Không… Chị đừng nói như vậy… Em… – Khánh Phương gạt nước mắt nắm tay chị.
– Haizz… Được rồi. Không ai trong làng này trách tụi em đâu. Sống chết có số… Chết ở đây ít ra còn được chôn cất đàng hoàng. Còn hơn chết ngoài biển đến mẩu xương cũng không quay về được…
– Đúng đó…
– Thôi, không nói chuyện buồn nữa. Giờ này là qua ngày mới rồi. Phải vui vẻ lên…
– Cha của Trung giàu lắm sao?
– Dạ… – Khánh Phương không phủ nhận, gật đầu.
– Giàu cỡ… lão Bâng ngoài thị trấn không?
– Phì… Lão Bâng mà nhằm nhò gì…
– Không nhằm nhò mà người ta được xem như chủ đảo à?
– Đúng ah… Lão có vài chục cái thuyền cá đó… Người ta nói đợt thuyền về thương lái trả lão cả bao tải tiền…
– Wah… Kinh khủng như vậy.
– Hi hi…

Khánh Phương nghe mấy chị bàn tán tranh cãi mà không nhịn được che miệng cười. Nàng không hề khinh thường sự hạn hẹp về tầm nhìn của họ. Đôi khi ánh mắt thiển cận chỉ nhìn thấy vật trước mắt mới đem lại cho người ta tâm tính chất phác thiện lương. Trong mắt Khánh Phương những người phụ nữ này còn tốt hơn bao nhiêu kẻ giàu có nhưng mưu mô xảo quyệt không gì không làm.

Khánh Phương cũng thầm cảm ơn cha nuôi. Từ lúc gặp lại đến giờ ông chưa hề hỏi nàng về chuyện giữa nàng và Trung, cũng không nhắc đến mối quan hệ hôn nhân của nàng với Hoài Nam. Ông còn rất hào phóng huy động toàn bộ nguồn lực của The Eden từ Thổ Chu ồ ạt đổ sang đây mới tạo nên một kỳ tích vô tiền khoáng hậu như vậy.

3 giờ sáng…

Cách cái lều phụ nữ tập kết hơn trăm mét trên một ngọn đồi nhỏ được dựng lên ba cái lều trắng ngay ngắn. Phía sau còn có một nhà tắm, nhà vệ sinh dã chiến quây bạt xung quanh. Nơi này là dành cho gia đình nhà họ Lê trú ngụ trong hai ngày tới. Cái lều ở giữa là của ông Bắc. Bên phải là của Khánh Phương và Hoài Trung. Còn bên trái là của Hòa Phát Hậu Nhân bốn người.

Lúc này bên trong lều bên trái đã vang lên tiếng ngáy trầm bổng lên xuống của bốn gã đàn ông vô cùng mệt mỏi. Lều giữa của ông Bắc vẫn còn ánh đèn điện le lói.

– Cậu nói đoạn video này được đưa lên mạng đã bao lâu?

Ông Bắc ngồi dưới ánh đèn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình cái laptop trước mặt. Giọng nói của ông qua điện thoại đầy vẻ nghiêm trọng.

– “Ông chủ, nó đã đưa lên 15 tiếng đồng hồ trước… Tôi đã cố hết sức ngăn chặn phá hỏng các tài khoản chia sẻ nhưng thật quá nhiều không thể ngăn nổi…” – Một giọng đàn ông đầy vẻ chán chường mệt mỏi báo cáo.
– “Hiện giờ đã có kẻ kích động dân chúng tụ tập ngoài quảng trường thành phố. Chúng kêu gọi người với lý do chính nghĩa quét sạch ma tu… Nhưng theo thông tin chúng tôi tìm được. Có kẻ giật dây kích động dân chúng. Còn có kẻ tài trợ tiền, phát thức ăn thức uống…”

“Tít… Tít…” – Đột nhiên có cuộc gọi khác gọi đến. Ông Bắc nhìn màn hình, hai mắt liền co rút lại nhìn chằm chằm vào dãy số điện thoại của Thiếu tá Đoàn Xuân Cảnh. Ông nghiến răng bấm từ chối cuộc gọi.

– “Ông chủ. Tôi ngh