Gái Gú Việt Nam

Hoán mệnh – Tác giả 69deluxe

Phần 3

Trong giấc ngủ sâu Minh nghe có người kêu tên nó. Không phải một người mà là vài giọng nữ khác nhau. Tất cả đều thật nhẹ nhàng êm ái du dương như chim sơn ca líu lo ríu rít. Minh còn nghe được một giọng nói đàn ông trầm thấp uy nghiêm. Ông ta xin lỗi nó. Hứa sẽ chăm sóc nó tốt hơn… Tất cả những giọng nói này đều lạ lẫm nhưng lại mang cho Minh một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Một tia nắng sáng xuyên qua khung cửa sổ và bức rèm cửa khép hờ phất phơ làm vệt nắng đổ lên giường chớp tắt chớp tắt liên tục. Trên chiếc giường ngủ êm ái màu hồng phấn một người thanh niên nhắm chặt hai mắt đúng một tư thế ngủ sâu chưa tỉnh lại suốt mấy ngày đêm.

– Uh…

Minh chớp động thật nhẹ hai mí mắt. Nó có cảm giác hai mí mắt mình đã đóng lại trong thời gian rất lâu. Có cảm giác như muốn liền lại không mở lên nổi. Cánh tay mông lung đưa lên không, rồi dụi dụi hai mắt. Minh thấy người mình thật thoải mái như được nạp đầy năng lượng. Mũi ngửi được mùi thơm thoang thoảng dễ chịu, dưới lưng lại êm ái không thể tả.

“Nhưng… mình đang ở đâu?”

“Ah… đây là phòng mình mà…”

“Không đúng… mình làm gì có phòng ngủ riêng? Không phải mình đã ngủ dưới chân cầu thang nhà bà chủ sao?”

“Nhưng…”

Có gì đó rất không đúng đang xảy ra trong đầu Minh. Nó chợt phát hiện trong đầu mình không biết tự bao giờ tồn tại rất nhiều thứ trước đây không có. Như hình ảnh căn phòng này lại… rất quen thuộc. Quen thuộc đến mức Minh có thể chắc chắn mình chỉ cần đưa tay lên đầu giường kẹp giữa khe nệm là một chiếc đèn pin nhỏ. Bên cạnh chiếc đèn pin là một con dao gấp vỏ ốp gỗ dùng để phòng thân. Không… không hẳn để phòng thân mà để trừ tà, dọa ma.

“Mình sợ ma sao?!” – Minh nhắm chặt hai mắt suy nghĩ.

Nó chắc chắn mình không sợ ma. Vì đối với một thằng bé lang thang ngoài đường từ năm bảy tuổi thì cái đáng sợ nhất là đói. Ma quái là cái gì nó không biết và chưa từng nghĩ đến. Nhưng Minh vẫn có một ký ức… như từng thuộc về một người khác. Chính tay nó đã đặt con dao đó trên đầu giường và cảm thấy yên tâm hơn khi ngủ.

Trong đầu Minh hiện lên những khuôn mặt lạ lẫm lại cho nó cảm giác quen thuộc. Những lớp học với đầy bạn học… những công thức toán học như vẽ chim cò lại có thể hiểu được… những thứ tiếng ngoại ngữ kỳ lạ là như có sẵn trong đầu chỉ cần mở miệng nói ra…

Còn có nơi này. Dù chưa bước ra khỏi phòng, Minh vẫn rõ ràng tất cả. Lối đi lót gỗ mát rượi. Phòng khách lót thảm nhung Pháp. Bộ sofa da thuộc nhập Ý trắng tinh êm ái. Ngoài khung cửa kính cường lực là cái hồ bơi dài 20 mét nước xanh trong vắt. Mỗi buổi sáng một chiếc Bentley chở nó đi học rồi rước về… Về đến nơi, căn nhà đã được dọn dẹp tươm tất, người phục vụ nấu sẵn thức ăn dọn ra. Những mâm thức ăn thịnh soạn mà nó không bao giờ ăn hết. Căn biệt thự vắng tanh này thuộc về nó, chỉ mình nó. Không, nói đúng hơn là thuộc về ai đó đã cho Minh ký ức này.

“Chuyện gì đã xảy ra?!”

“Mình đang ở đâu?!”

“Những thứ trong đầu mình là thuộc về ai?!”

Đủ thứ câu hỏi dồn dập làm Minh rối rắm không thể hiểu nổi. Nó ngồi dậy. Nệm giường êm ái đến mức làm cơ thể nó chao đảo không quen. Hai tay Minh đặt lên trán xoa xoa bóp bóp như muốn tác động đến bộ não bế tắc của mình.

“Ah… Minh… tỉnh rồi hả?!”

Cánh cửa phòng bật mở. Một giọng con gái thánh thót vui vẻ vang lên. Minh chưa kịp định thần thì mùi thơm tươi mát kèm theo một cơ thể mềm mại không thể tả chui ngay vào lòng mình. Trước ngực Minh như chìm vào cảm giác êm nhu khó tả… Minh chưa kịp hoàn hồn thì một cái hôn chụt lên má làm nó chết điếng tê dại.

“Bạn làm mình lo chết đi được…”

Trước mặt Minh như bừng sáng. Ánh sáng cả căn phòng như hội tụ vào thân hình cô gái trước mặt. Đẹp quá. Không, dường như cái định nghĩa ‘đẹp’ trong đầu Minh vẫn còn quá đơn sơ nghèo nàn để có thể mô tả cô gái này. Trước đây trong mắt nó, phái nữ đẹp nhất không ai khác là chị Ngọc Nga. Nhưng giây phút này chị Ngọc Nga so với cô gái này là mờ nhạt lu mờ không đáng kể. Một đôi mắt to tròn trong vắt được tô điểm bởi hai hàng mi cong vút chớp chớp mê ly. Cánh mũi thon nhỏ lại thẳng thớm như một nét chấm phát xuất thần của tạo hóa. Còn đôi môi kia không chút son phấn lại cứ ửng đỏ hơi mở lộ ra những chiếc răng nhỏ thẳng tắp trắng như ngọc. Tuyệt đẹp. Minh có chút ngẩn ngơ nhìn hai bàn tay ngà ngọc mát rượi của cô gái áp lên hai má mình, rồi day day như nựng em bé.

– Sao nhìn tui lom lom vậy?! – Cô gái nhíu mày hơi lo lắng hỏi.

– À… không có gì… mình khỏe rồi. Cảm ơn Nhật Vi nhiều.

Minh buột miệng nói mà trong lòng cũng sững sờ dậy sóng. Nhật Vi… Mình vừa nói ra tên cô gái trước mặt một cách thật tự nhiên như đã quen biết từ lâu. Như phản xạ tự nhiên, hoàn toàn không phải là một cái tên cần lục lọi trong ký ức. Trong những hình ảnh ký ức nối tiếp kia, Minh thấy bản thân đã rất thân với Nhật Vi. Không chỉ Nhật Vi mà còn vài bạn gái nữa. Học chung lớp, khoác tay đi giữa sân trường, bơi lội đùa giỡn… còn… còn ngủ chung. Lớp lớp hình ảnh vụt qua trong đầu… Trong đó có những sự việc mà Minh thấy tim mình đập dồn dập, mặt cũng muốn nóng lên.

– Hi hi… đi tắm đi. Mình ra kêu dì Kiều làm đồ ăn cho bạn.

Nhật Vi đứng lên tung tăng vui vẻ đi ra khỏi phòng. Minh nhìn theo còn nhận ra nàng đang mặc chiếc áo sơ mi trắng của mình dùng thay đồ ngủ. Bên dưới lộ ra cặp đùi trắng nõn thon dài tuyệt đẹp làm hai lỗ mũi nó ê ẩm rồi một dòng chất lỏng nóng hổi trào ra…

“Không ổn”

Minh bịt mũi vội lao vào phòng vệ sinh trong phòng. Mở vòi nước rửa mặt. Nhìn hai bàn tay, thầm thở phào vì mình chưa đến nỗi chảy máu cam vì cô bạn thân hớ hênh… Tất cả đều tự nhiên quen thuộc như ở nhà chính mình cho đến khi ánh mắt Minh nhìn thẳng vào tấm gương trước mặt.

Phản chiếu trong gương là một thằng Minh hoàn toàn khác. Gương mặt trắng trẻo, trắng đến bất thường. Từng đường nét rất đẹp trai, đẹp đến bất thường. Hai cái “bất thường” này hợp lại làm gương mặt này có vẻ như… rất nữ tính.

Đến giờ phút này Minh đã khá rõ ràng việc đã xảy ra. Khi gặp tai nạn xe, bằng cách nào đó linh hồn nó đã nhập vào thân xác một người thanh niên khác. Người này chạc ngang ngang tuổi nó. Tình cờ là cũng tên Minh, Lê Hoàng Minh. Mười bảy tuổi sáu tháng hai mươi mốt ngày.

Ngoài hai cái tình cờ này ra mọi thứ khác của vật chủ so sánh với bản thân nó đều ở một thái cực hoàn toàn khác. Bản thân Minh còn không nhớ được tên họ chính xác của mình là gì. Ngày sinh đối với nó càng vô chừng không xác định. Mười bảy tuổi Minh không có một tờ giấy chứng minh thân phận. Ông bà Sang chủ nhà đã rất khôn ngoan không khai báo gì để không phải tốn tiền cho Minh đi học. Minh tồn tại mười bảy năm qua như một bóng ma trong xã hội này.

Những khác biệt giữa hai bên như vô cùng vô tận… Khác biệt về hoàn cảnh gia đình, khác biệt về kiến thức học tập, khác biệt về môi trường sống bạn bè… còn rất nhiều rất nhiều thứ khác biệt mà Minh chưa thể khám phá hết. Trong đầu Minh lúc này chỉ có một linh hồn của chính nó, lại tồn tại hai khối ký ức sống khác nhau. Một bên nhỏ bé nghèo nàn như hạt gạo, một bên lại to lớn đủ sắc màu rực rỡ…

Dù vậy, Minh vẫn thấy rất khó hiểu… Minh từng thử nghiệm thành công nhập hồn vào một con chó, nhưng lúc đó rõ ràng nó chỉ điều khiển được thân xác con chó lại không có bất cứ ký ức vật chủ nào khác. Sau khi nó thoát ra, con chó liền trở lại bình thường. Nói vậy linh hồn của người thanh niên tên Minh này đã đi đâu?! Còn thân xác cũ của mình đang ở đâu?

Nhìn lại tấm gương, Minh thử nhếch mép lên cười. Nó chợt rùng mình. Mẹ nó chứ. Có cần phải cười một cách… một cách… thục nữ như vậy không? Như nghĩ đến chuyện gì. Minh quay phắt lại nhìn quay phòng. Đi vội đến mở tủ áo. Rồi ngồi thừ người xuống giường thở dài ngao ngán.

“Ta… ta nhập xác phải một thằng pê đê rồi…”

Cả căn phòng dùng giấy dán tường màu hồng phấn chấm bi trắng. Drap trải giường cũng đồng màu hồng dịu mắt. Cả tủ áo đều là màu sắc hồng đỏ, vải rũ mềm mại… còn có áo ngủ, quần lót in hình Kitty. Lục tìm lại ký ức, Minh còn tìm thấy vài cảnh tượng… có thể gọi là “hoang đường đến tột độ”… Một thằng con trai bốn đứa con gái ăn mặc áo ngủ mỏng manh ôm cứng nhau ngủ trên chiếc giường Queen size này… Không chỉ ngủ, còn đùa nghịch, đánh bài, rồi… lại ngủ… hoàn toàn trong sáng không chút vẩn đục.

“Mịa cha nó…” – Minh thầm nghiến răng ghen tị muốn tự vả vào mặt mình.

“Không ổn…”

Minh chợt đứng bật dậy. Kéo lưng thun của cái quần ngủ tụt xuống đầu gối. Nó nhìn xuống. Hơi nhíu mày rồi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thằng nhỏ của vật chủ này về kích thước cũng không quá tệ. So với ‘hàng’ cũ của Minh thì dài hơn một ít, lông xoắn tít lại được tỉa tót khá gọn gàng. Điểm Minh không thể chấp nhận nổi là… làn da của vật đó trắng nhởn trơn bóng ẻo lả, không đen nhẻm lù xù mạnh mẽ như của mình.

Trong đầu nghĩ đến câu chuyện kinh tởm của mấy thằng pê đê hay làm với nhau mà Minh từng nghe mấy thằng bạn trong xóm kể. Nó chợt cảm thấy mắc ói muốn mình thoát ra khỏi túi da bẩn thỉu này. Nghĩ là làm…

Cả cơ thể vật chủ như mất khống chế chao đảo ngã thẳng xuống sàn nhà…

“Rầm…”

Minh vừa thấy phía trước mình nhòe đi, nhưng linh hồn mình như chạm phải một lớp màn ngăn cách. Nó giãy dụa muốn thoát ra nhưng không được. Lớp màn đó mềm mại lại rất bền chắc. Lao thẳng đến càng mạnh, linh hồn của nó càng dội ngược càng mạnh hơn. Thằng Minh điên cuồng cào cấu lớp màn kia nhưng nó chỉ lõm vào không cách gì xé rách được… Cái lớp màn đáng ghét này như chuyên đối phó với linh hồn. Như được tạo ra để nhốt linh hồn bên trong cơ thể… Cái này cơ thể cũ của Minh không hề có hoặc đã từng có mà nó không nhận ra.

Bản thân Minh không hề có suy nghĩ rằng mình đang gặp may mắn. Khái niệm “giàu có và hạnh phúc” đối với Minh rất mơ hồ… Phải chăng chỉ là một bữa ăn ngon, một ngày được ngủ đến no mắt hay một buổi chiều được đá banh đến rã rời… Từ lúc phát hiện mình tình cờ chiếm đoạt thân xác của một công tử nhà giàu, ý nghĩ duy nhất trong đầu Minh là “tò mò” và chỉ thế.

“Minh… trời ơi… Minh ơi…”

Nhật Vi nghe âm thanh lớn trong phòng. Vừa vào thấy Minh ngã sõng soài trên sàn nhà, cô bé liền nhào vào khóc thét lên. Nhưng nước mắt mới rưng rưng chưa kịp nhỏ xuống, Nhật Vi mừng rỡ thấy Minh xoa xoa đầu lồm cồm ngồi dậy.

– Bạn sao vậy? Tại sao ngã? Không được. Để mình gọi bác Khánh kêu bác sĩ đến xem… – Nhật Vi lo lắng nói liên tục.

– Không sao… trượt chân…

Minh nói ngắt quãng từng chữ vì cổ họng nó lúc này đang khô cháy. Cả cơ thể nó như có lửa thiêu đốt khi ánh mắt nhìn qua Nhật Vi bên cạnh. Cô bé ngồi chồm hổm, mép áo ngủ vén cao đến eo. Giữa cặp đùi trắng nõn thon dài là phần đáy quần lót trắng tinh còn nổi u lên một cái mu nho nhỏ. Qua lớp vải bó sát Minh còn thấy rõ cả một cái rãnh khít khao mềm mại.

– Đã bảo là phải cẩn thận mà…

Nhật Vi kéo tay cho Minh đứng lên. Cô bé rất tự nhiên bỏ qua không nhìn đến khối u căng cứng giữa hai chân Minh. Cứ như thể chuyện “dựng nóc lều” của con trai bình thường sẽ không bao giờ và không thể nào xảy ra với Minh vậy.

Trong khi, Nhật Vi đi tới đi lui trong phòng lấy đồ như vô cùng quen thuộc với nơi này, thằng Minh thì đang mừng khấp khởi. Thứ kia hoạt động, thứ kia đang hoạt động… Tức là Minh hoàn toàn có thể sống như chính mình trong cơ thể này. Hoàn toàn không phụ thuộc vào quá khứ hay sở thích bệnh hoạn của vật chủ.

– Đi tắm thôi…

Minh còn ngơ ngơ chưa hiểu gì thì Nhật Vi đã dắt tay nó lôi vào phòng tắm. Khép cửa phòng tắm lại. Cô bé tự nhiên như không có gì bắt đầu cởi nút áo bộ pijama của Minh.

– Này… bạn làm gì vậy? Mình tự tắm được…

Minh thấy vô cùng xấu hổ. Không phải vì nó không thích con gái… mà là chuyện này đã xảy ra một lần rồi. Kết quả tồi tệ đến mức chủ nhân cũ của thân thể này không muốn nhớ đến…

– Không ngại mà… Mình là con gái còn không xấu hổ. Vả lại đâu phải chưa tắm chung bao giờ?! – Nhật Vy cởi áo cho Minh rồi nghĩ đến cái gì che miệng cười.

– Không được nhắc đến lần đó… – Minh như phản xạ tự nhiên gắt lên.

– Hi hi… không nhắc thì không nhắc…

Trong số bốn đứa bạn thân toàn con gái thì Nhật Vi là thân với Minh nhất. Ba đứa còn lại… Hoàng My, Bội Linh, Na na vốn là bạn của Nhật Vi trước. Thời gian đầu ba người kia còn ngăn cách với Minh, vì cho rằng Minh dù nữ tính tràn đầy vẫn là thân con trai. Thế là ba đứa nghịch ngợm kia thực hiện một âm mưu ‘thử lửa’. Một hôm Nhật Vi đang tắm, ba đứa kia lừa gạt bịt mắt Minh đẩy vào phòng tắm. Chuyện ‘bóc phốt’ Minh đã diễn ra không thành công… Sau vài phút, Nhật Vi tắm xong còn lau khô cả người Minh, cùng đi ra ngoài. Dù cả hai có chút xấu hổ vì cơ thể nam nữ khác nhau, nhưng ngoài ra không có chuyện gì xảy ra hết. Sau ngày đó Minh mới chính thức được thừa nhận vào vòng tròn bốn nữ.

Có chút bần thần nhớ lại câu chuyện được giấu kín trong góc ký ức của vật chủ cũ, Minh chớp mắt nhìn lại Nhật Vi liền chết điếng cả người. Cô bé đã cởi xong chiếc áo sơ mi ngủ, treo lên. Bên dưới chỉ còn mỗi chiếc quần lót trắng tinh nhỏ xíu. Cả cơ thể thiếu nữ trắng nõn tràn đầy nhựa sống phơi bày trước mặt Minh. Hai bầu vú no tròn mơn mởn, hai núm nhỏ đỏ hồng chúm chím tuyệt đẹp. Trái tim yếu ớt của Minh có chút không theo kịp nhịp đập…

– Bạn cởi quần ra đi… còn xấu hổ là mình cởi cho bạn nha…

Nhật Vi thật sự dám cởi, mặt nàng cũng không chút ửng đỏ. Năm người bọn họ đã quá thân. Thậm chí bao nhiêu lần cả bốn đứa thử đồ lót mới mua trước mặt Minh. Nhưng những lần như thế Minh đều cố tình quay mặt đi không nhìn. Người không hiểu sẽ nói Minh không biết thưởng thức cái đẹp… Còn Nhật Vi và các bạn đều biết Minh không muốn nhìn vì… ghen tị. Minh rất muốn mình có một cơ thể con gái như các bạn. Kẻ không biết thì nói Minh là pê đê. Người hiểu Minh như các bạn thì biết Minh là một sự nhầm lẫn của tạo hóa. Minh có một linh hồn phụ nữ bị nhốt trong cơ thể đàn ông.

Nhật Vi vừa cởi xong chiếc quần lót, treo lên. Cô bé bước đến đưa tay lên thì Minh đã lùi lại, tay giữ chặt mép quần, ánh mắt có chút khó rời khỏi hai bầu vú và vùng tam giác hồng hào phơn phớt lông tơ kia.

– Mình tự cởi… để mình tự cởi… bạn tắm trước đi…

Nhật Vi nhoẻn miệng cười. Bước vào buồng tắm, loay hoay mở vòi nước. Minh còn thẫn thờ nhìn ngắm cơ thể con gái tuyệt đẹp trong lớp kính trong veo kia… Nếu đây là một giấc mơ Minh nguyện mình mãi mãi trầm luân không bao giờ tỉnh lại. Mũi Minh có chút nhức nhối muốn xuất huyết, đũng quần nó căng tức không chịu nổi. Nó lén kéo lưng quần ra nhìn xuống… liền mừng rỡ ra mặt. Cái dương vật ẻo lả này khi biểu tình cũng hùng dũng chẳng kém ai. Có chút khác của nó. Lớp da quy đầu đã không còn lộ ra một cái đầu nấm