Gái Gú Việt Nam

Đời học sinh – Quyển 5

Phần 10
Sáng hôm sau tôi lại đi một mình đến trường. Ngọc Lan nói hôm nay nàng sẽ qua bên nội phụ Ngọc Mi thu xếp đồ đạc và mua vài thứ lưu niệm cho con bé để nó đỡ nhớ quê hương.

Tôi không biết những vật lưu niệm đó có khiến nó đỡ nhớ hơn hay không, hay lại làm nó thêm nhớ quê hương, nơi đã cho nó biết bao nhiêu kỷ niệm tươi đẹp này. Tuy vậy, có một vật nào đó để kỷ niệm vẫn tốt hơn là không có gì. Trong buổi tối trước khi tôi và Ngọc Lan quen nhau, nếu không có chậu lan, tôi cũng không biết ôm cái gì để mà vùi mặt khóc nữa.

Không được ở lại mảnh đất quê hương này, chắc con bé buồn lắm. Hẳn nó đã khóc ròng mỗi đêm khi bị nội bắt về bên Pháp. Và nội của con bé sẽ không bao giờ biết được điều đó, cũng giống như tôi chỉ biết ngồi đây tưởng tượng đủ những chuyện có thể xảy ra với nó.

Tôi thở một hơi thật dài để trút hết nhưng suy nghĩ mông lung rồi bước từng bước vào lớp. Thật ra thì cũng không đến mức nghiêm trọng như thế. Lớp tôi vẫn nhốn nháo như mọi thường. Dù cho tôi có tâm trạng cỡ nào, cũng chẳng có ai để tâm đến ngoài những đứa trong đội bóng và đặc biệt là bé Phương.

Có lẽ tôi vẫn thở chưa đủ dài để trút hết những mông lung trong lòng, vẫn còn một chút gì đó vấn vương trong lòng tôi. Và nó khiến bé Phương phát hiện ra những biểu hiện bất thường của tôi một cách dễ dàng khi tôi vừa ngồi xuống ghế:

– Anh lại gặp chuyện buồn hả?

Thấy gương mặt lo lắng của con bé, tôi cũng mủi lòng muốn kể cho nó nghe. Dù gì tụi nó cũng đã biết chuyện bé Mi bị nội bắt về Pháp. Nhưng tụi nó không ngờ rằng, cái ngày đó lại xảy ra sớm như vậy. Tôi hiện đang đứng giữa hai luồng suy nghĩ đấu tranh nhau. Một muốn kể ra sự thật cho bé Phương biết, một lại muốn giấu nhẹm đi cho đến khi mọi việc đã ổn thỏa.

Cuối cùng, sau một lúc trầm ngâm, tôi quyết định kể cho nó nghe:

– Noemi sẽ ra sân bay về Pháp trong chiều nay!

– Hả, chiều nay ư? – Con bé tròn mắt sững sốt.

Lúc đầu tôi định sẽ không kể cho nó đâu. Người ta nói thêm một người biết, thêm một cái đầu để suy nghĩ. Nhưng chuyện của Ngọc Mi đã ra nông nỗi như thế này, có thêm một người biết họa chăng chỉ thêm một người buồn mà thôi. Dẫu vậy, bé Phương vẫn có quyền biết những chuyện về Ngọc Mi.

Tôi tiếp tục nói với nó:

– Nội của Noemi đột ngột bắt nó về ngay chiều nay.

Toàn phởn ngồi kế bên nãy giờ tất nhiên cũng nghe được, nó thản thốt:

– Trời, thế mày với Lanna có nghĩ ra cách gì không?

Tôi lắc đầu:

– Tao chịu rồi! Cả Lanna và bác gái đều không làm được gì, huống chi là tao!

Nó hỏi lại như muốn xác nhận cái thứ khủng khiếp tôi vừa nói với bé Phương:

– Vậy là Noemi sẽ về Pháp chiều nay?

Tôi không thiết trả lời nữa, chỉ lẳng lặng gật đầu rồi lại thở dài một hơi thứ lần mấy chục trong ngày.

Toàn phởn không trách cứ gì gì, chắc nó cũng hiểu tâm trạng của tôi lúc này ra sao. Chỉ hỏi:

– Vậy có cần tao với bé Phương ra tiễn con bé chiều nay không?

Tôi tặc lưỡi, sau một thoáng trầm ngâm:

– Tụi bây muốn đi cũng được, để tao nói lại với Ngọc Lan tụi mình đi taxi riêng cho tiện!

Toàn phởn gật gù:

– Ừ, cũng được! Chiều nay tầm