Gái Gú Việt Nam

Địt cả mẹ lẫn chị gái

Phần 3
Trong một dịp như vậy, khi tôi bất ngờ nhìn thấy cô gái trong mộng của mình, tôi thậm chí còn chưa chuẩn bị tâm lý và tôi đã choáng váng. Hoa Hạ, chị ấy nhận lấy chiếc ô từ con gái, quay đầu lại và chào tạm biệt tôi:

– Chí Dũng, chị đi đây… Này, em sao vậy?

Thấy bộ dạng ngơ ngác của tôi, cô gái không khỏi phá lên cười. Tôi lúc này mới định thần lại, cố ý hỏi:

– Ơ… Đây là… con gái của chị sao?

Chị Hoa Hạ cười khúc khích:

– Hihihi… Sao, hai mẹ con tôi trông không giống nhau hả?
– Ơ… Không, không.

Tôi vội xua tay. Thế là… Hai mẹ con nhìn nhau cười đi ra ngoài. Suốt buổi trưa, tôi như người mất hồn, trước mắt tôi là bóng hình cô gái vừa rồi, nụ cười tinh nghịch của cô hình như vẫn còn đơ ngoài cửa. Một cô gái dễ thương như vậy phải là cô công chúa xuất thân từ một gia đình giàu có mới phải, nhưng tại sao bố mẹ cô lại là người như vậy. Một người là ông già hói đầu được miêu tả là khốn khổ trong một studio chụp ảnh, còn người kia là công nhân tạm thời dọn dẹp, tôi không thể không khỏi xót xa trước sự bất công của số phận.

Tuy nhiên, trong đầu tôi lại nảy ra một ý nghĩ khác, trong trường hợp này, cô gái này không phải là không thể đạt được, hơn nữa, mẹ cô ấy đang ở bên cạnh tôi, chỉ cần tôi có thể làm hài lòng chị Hoa Hạ, thì tôi có thể hy vọng có được cô gái đó. Tôi sẽ hạnh phúc biết bao nếu có thể dành cả cuộc đời này với cô gái này! Lần đầu tiên tôi cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp…

Buổi chiều mưa vẫn rơi nặng hạt, các đồng nghiệp lần lượt ra về. Tôi không muốn quay lại ký túc xá cử nhân của mình, vì vậy tôi vẫn đợi trong văn phòng với một quyển sách. Tuy nhiên, tâm trí tôi hoàn toàn không đặt trên cuốn sách, và tôi cẩn thận lắng nghe động tĩnh trong hành lang, tôi ước gì chị Hoa Hạ có thể đến vào buổi chiều, bởi tôi có rất nhiều điều muốn hỏi chị về cô gái ấy. Thật không may, cho đến khi kết thúc công việc, toàn bộ tòa nhà vẫn yên tĩnh và không có ai đến. Tôi tự giễu cợt cười nhạo chính mình: “Dưới thời tiết kinh khủng như vậy, Lâm Hoa Hạ tự nhiên sẽ không tới, ngươi nóng lòng như vậy, làm sao sẽ có người biết?”

Ngày hôm sau, tôi đến đơn vị sớm và Hoa Hạ đang dọn dẹp. Tôi bước đến bên chị ấy và thì thầm:

– Chị xong rồi, đến văn phòng của em nha!

Chị Hoa Hạ nhìn tôi, mỉm cười và gật đầu. Tôi ra ngoài mua ít trái cây và hạt dưa, vội vàng quay về văn phòng, sợ đồng nghiệp phát hiện sẽ chia nhau những thứ này nên cất giấu cẩn thận. May mắn thay, vẫn chưa có ai đến làm việc, vì vậy tôi trở lại văn phòng, sắp xếp đồ ăn nhẹ và đợi Hoa Hạ mẹ của cô gái trong mộng của tôi đến. Thời gian trôi thật chậm, như kiến bò trên chảo nóng, tôi không thể không đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Cuối cùng, Hoa Hạ mở cửa bước vào, mỉm cười với tôi ở cửa. Tôi có chút luống cuống, có chút lắp bắp nói:

– Ưm… Dì Hoa Hạ, mau tới ngồi xuống ăn… ăn chút hạt dưa đi.

Hoa Hạ càng cười to hơn, cô ấy ưu nhã đi tới ngồi trên ghế, nhìn tôi chằm chằm, giọng ngọt ngào hỏi tôi:

– Oh! Chí Dũng, sao hôm nay em lại gọi chị là dì và còn tốt với chị như vậy? Ưm, có phải em muốn gì ở chị không?

Tôi không dám nhìn vào mắt chị ấy, bởi vì tôi phát hiện trong mắt chị ấy như muốn bắn ra lửa, nên tôi cúi đầu nói:

– Ơ… Không… không có gì, em chỉ muốn nói chuyện… nói chuyện với dì thôi.

Hoa Hạ cười khúc khích:

– Hihihi… Tiểu tử này, nhất định là có ý đồ xấu, nói cho tôi biết, có chuyện gì? Hừm…

Sau đó chị ấy bĩu môi với tôi rồi đi đóng cửa lại. Không kịp suy nghĩ, tôi vội vàng đóng chặt cửa lại, trở lại ngồi trên ghế, chỉ nói:

– Dì Hoa Hạ…

Chị ấy ngắt lời tôi và tức giận nói:

– Đừng gọi tôi là dì, như thể tôi già rồi ấy… cứ gọi tôi là chị cho nó trẻ trung chút xíu. Hừm…

Sau đó, chị ấy đứng dậy và đến bên tôi, đặt một tay lên vai tôi, áp mặt đến gần tôi, và nói với một giọng ngớ ngẩn:

– Nè! Người anh em ngốc nghếch của tôi, nếu cậu có bất cứ điều gì muốn nói với con gái tôi, thì tôi sẽ hứa với cậu…

Tôi lúng túng một lúc, nếu chị ấy không phải là mẹ của người tình trong mộng của tôi, tôi nhất định sẽ đứng dậy bỏ chạy, nhưng bây giờ tôi làm sao dám đắc tội với chị ấy? Có vẻ như chị ấy đã hiểu lầm, nghĩ rằng tôi đang cố gắng lợi dụng chị ấy bằng cách cư xử lịch sự với chị ấy, vì vậy tôi đã chủ động chào hỏi chị ấy. Nhưng trước tiên tôi tự suy diễn: “Ưm… Mình phải làm gì? Thành thật mà nói, tôi đang tìm con gái của chị thay vì gặp chị? Sau đó, có thể người phụ nữ này nhất định sẽ nổi giận, và mình sẽ không bao giờ có cơ hội nào khác… Haizz, tốt hơn là chỉ cần có thể khiến chị ấy vui vẻ, thì đã thành công hơn một nửa, haizz… cứ như vậy trước đã…” Nghĩ đến đây, tôi đặt tay lên vai chị ấy, cười nói với chị ấy:

– Là lỗi của em, em còn nhỏ như vậy, làm sao em có thể gọi dì là chị được?

Hoa Hạ lại cười khúc khích, di chuyển cơ thể của chị ấy đến gần tôi hơn, thậm chí còn chạm vào mặt tôi bằng một tay khác, trêu chọc nói:

– Thật tốt khi câu biết rằng mình đã sai, sau… nói cho tôi biết, tôi nên trừng phạt cậu như thế nào?

Tôi không nói nên lời, suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Ơ… Chị muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được.

Hoa Hạ nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước, và nói với một nụ cười quyến rũ:

– Oh! Em thật tốt, để chị nghĩ cách trừng phạt em… Thôi… Quên đi, hôm nay chị sẽ để em đi, và chị sẽ tính sổ với em lát nữa. Hihihi…

Sau đó là một âm thanh nhẹ nhàng khác. Cười cười, chị quay lại và ngồi xuống chiếc ghế đối diện với tôi, nháy mắt tinh nghịch với tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, và ngạc nhiên khi thấy rằng Hoa Hạ thực sự giống con gái mình, không chỉ ở các đường nét trên khuôn mặt mà còn ở phong thái, giọng điệu và thậm chí cả điệu cười. Cũng may con gái thừa hưởng gen của mẹ, nếu giống bố thì không thể nào nhìn ra được. Bởi vì ông bố xấu quá! Vẻ mặt tôi dần dần thư thái, tôi bắt chuyện với chị ấy:

– Ưm… Chồng chị làm việc ở đâu?

Vẻ mặt của Hoa Hạ lập tức tối sầm lại bởi câu hỏi của tôi, chị ấy sốt ruột nói:

– Hừ… Đừng nhắc đến con ma chết đó, anh ấy làm việc trong một studio chụp ảnh và sắp nghỉ hưu.
– Oh! Thế còn con gái thì sao?

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. Nhưng chị ấy nhập tâm trả lời thẳng thắng:

– Ý cậu là Chiêu Quân, con gái của tôi à? Con bé nhà tôi thông thường sẽ lập tức đón ca trực của linh hồn đã chết, tức chồng tôi, đồng thời cũng đến studio chụp ảnh nữa…

Khi chị ấy nhắc đến con gái mình, vẻ mặt của Hoa Hạ dịu mờ đi. Ôi, người tình trong mộng của tôi tên là Chiêu Quân sao, cái tên hay quá, tôi ghi nhớ trong lòng. Tôi không đợi nữa nên hỏi tiếp:

– Ơ… Thế con gái chị bao nhiêu tuổi rồi, có bạn trai chưa?
– Oh! Năm nay con bé mười tám tuổi rồi, nhưng chưa có bạn trai.

Ôi bằng tuổi mà chả biết ai hơn tháng nào. Hoa Hạ đột nhiên nhìn tôi với ánh mắt rất kỳ lạ, và nghi ngờ hỏi:

– Eh! Tại sao cậu lại hỏi về điều này, hay là cậu có ý thích con gái tôi hả?

Tôi ngượng nghịu cười nói:

– Ưm… Không… không, em làm sao dám leo cao được?

Hoa Hạ nghiêm túc nhìn tôi:

– Này cậu nhóc hư, khó trách hôm nay cậu lại như vậy, thật sự nếu đã xảy ra chuyện! Bất quá, nếu cậu không có bạn gái, thì cũng không phải là không thể…

Tôi lập tức vui mừng khôn xiết, hỏi:

– Hihihi… Thật à, dì Hoa Hạ, dì đang đùa con đấy à? Hihihi…

Hoa Hạ sau đó nói, giọng điệu có gay gắt:

– Xem cậu háo hức như vậy, tôi có nói hay không cũng không quan trọng nữa, nhưng con gái của tôi có thích cậu hay không cũng khó nói, cho dù Chiêu Quân có thích cậu, thì nhà chúng tôi do là quỷ chết quyết định, tức do ông chồng của tôi, nếu như hắn nói không, thì cậu có nói lời lẽ ngọt ngào cũng vô dụng thôi! Hừm… Haizz…

Tôi hơi nản lòng ngay lập tức, vâng, không có dấu hiệu của tử vi, tức mê tín dị đoan nhưng tại sao tôi rất vui mừng? Hoa Hạ nhìn tôi và đột nhiên phá lên cười:

– Hahaha… Tuy nhiên, nếu cậu hài lòng với tôi thì không có hại gì. Tôi thực sự muốn làm mẹ vợ của cậu. Hahaha…

Tâm trạng của tôi đột nhiên được cải thiện, và tôi gật đầu lia lịa. Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, đồng nghiệp lần lượt đến làm việc. Hoa Hạ đứng dậy và đến bên tôi, đưa tay vặn vẹo mặt tôi, cười khúc khích, quay người bỏ đi. Vài ngày sau, Hoa Hạ đến văn phòng của tôi, lấy từ trong túi ra hai vé xem phim, đưa cho tôi và nói một cách thần bí:

– Nè! Tôi đã nói với Chiêu Quân và con bé có vẻ không ghét cậu, đây là hai vé xem phim tối nay, cậu đợi con gái tôi ở lối vào rạp chiếu phim lúc bảy giờ tối. Nhớ nhé?

Trong lòng tôi mừng rỡ, vội vàng lấy tiền ra:

– Ơ… Chị Hoa Hạ, sao có thể để chị trả tiền, đây này!

Hoa Hạ lại cười khúc khích:

– Hihihi… Tôi thích cậu gọi tôi là “chị”, nhưng nếu cậu cưới Chiêu Quân, thì cậu vẫn gọi tôi là ‘chị’ nha? Còn tiền thì… Quên đi, đừng đưa tiền cho tôi, hãy nhớ rằng cậu nợ tôi hai ân huệ!

Nói xong chị ấy đứng dậy đi ra ngoài. Tôi choáng váng với số tiền trong tay, dễ vậy sao? Ông trời quá tốt với tôi! Buổi chiều, tôi đi cắt tóc, tắm rửa, ăn vội và mặc vội quần áo cho đến khi cảm thấy hài lòng rồi mới phi thẳng đến rạp chiếu phim. Tôi đến đó, rồi xem đồng hồ thấy vẫn còn một tiếng nữa mới đến buổi biểu diễn. Tôi mua một ít đồ ăn nhẹ và cầm trên tay, rồi háo hức nhìn về phía trước, mong đợi sự xuất hiện của bóng dáng đã ám ảnh tôi. Chờ đợi và chờ đợi, tôi muốn xem phim quá, nhưng bộ phim đã bắt đầu mà tôi vẫn chưa thấy Chiêu Quân đâu. Trái tim tôi dần trở nên lạnh giá, và tôi tự nghĩ, lẽ nào cô ấy không đến?

Sau năm phút nữa, trái tim tôi hoàn toàn lạnh lẽo, dường như tất cả đều vui vẻ, vì vậy tôi muốn quay lại, nếu Chiêu Quân không đến, tôi sẽ không có tâm trạng để xem bất kỳ bộ phim nào! Lúc này, một bóng người yêu kiều xuất hiện ở trước mắt tôi, chính là Chiêu Quân! Tâm trạng tôi từ vô cùng chán nản chuyển sang cực kỳ sung sướng trong nháy mắt, trong lòng không chịu nổi, cảm thấy khó thở, muốn chào cô nhưng không thể phát ra tiếng, muốn đi về phía trước để gặp cô ấy, nhưng tôi không thể di chuyển đôi chân của mình. Chiêu Quân nhíu mày và nháy mắt đi đến chỗ tôi, cười với tôi:

– Hihihi… Vào đi anh.

Tôi vẫn còn trong cơn mê, và theo cô ấy như một con rối vào rạp chiếu phim. Tôi không biết bộ phim nói về điều gì nhưng trái tim tôi chỉ hướng về người con gái bên cạnh tôi. Trên người cô ấy có mùi thơm ngọt ngào như hoa lan, khiến tôi rất say. Mắt tôi cứ nhìn cô ấy bên cạnh, như thể mọi thứ xung quanh tôi đều biến mất, chỉ còn cô ấy trên thế giới này. Hết phim, tôi thẫn thờ theo em ra ngoài, nhưng ngay cả dũng khí để nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em cũng không có. Trong tâm trí của tôi, cô ấy giống như một nàng tiên không thể bị xúc phạm, và tôi sợ rằng những hành động hấp tấp sẽ khiến cô ấy tức giận. Tôi muốn đưa cô ấy về nhà nhưng Chiêu Quân lắc đầu từ chối. Tôi thẫn thờ trở về ký túc xá, đêm nay tôi lại bị mất ngủ. Ngày hôm sau, Hoa Hạ đến văn phòng của tôi, đi đến trước mặt tôi và phàn nàn:

– Haizz… Thường ngày cậu rất thông minh lanh lợi, nhưng chuyện tối qua xảy ra, Chiêu Quân con gái tôi buồn bã và nói với tôi rằng: “Anh ta giống như một khúc gỗ!”

Tôi cũng khó chịu vì sự vô dụng của mình, và thực sự muốn tự tát mình, vì vậy tôi không thể đáp lại lời của Hoa Hạ. Chị ấy nói tiếp chắc để an ủi:

– Eh! Này, cậu muốn tôi nói gì với Chiêu Quân không? Con bé có ấn tượng khá tốt về cậu. Con gái tôi nghĩ cậu rất đẹp trai và có học thức… nhưng Chiêu Quân sẽ không thích một tên mọt sách!
– Ơ… Chị, giúp em một lần nữa đi.

Tôi nắm lấy tay Hoa Hạ, như thể nắm lấy ống hút cứu mạng, và trong lời nói của tôi như có tiếng khóc. Chị ấy dỗ dành tôi:

– Ôi, đứa nhỏ đáng thương của tôi, cậu thật là làm con gái của tôi buồn. Hừ, chàng trai, tôi lại giúp cậu một lần nữa, nhưng như vậy thì cậu đã nợ tôi ba ân tình, tôi sợ rằng cậu không trả được?
– Ơ… Chị đừng sợ, tôi sẽ để cho chị làm bất cứ chuyện gì! Tôi thề đó.
– Ừm… Vậy thì hãy đợi tin tốt lành của chi đi, hỡi chàng trai mê gái. Hihihi…

Hoa Hạ trả lời xong thì đột nhiên hôn lên má tôi, và chạy đi với một nụ cười quyến rũ. Tôi bàng hoàng sờ lên mặt, đúng vậy, không phải ảo giác, đòn đánh lén bằng nụ hôn vừa rồi của Hoa Hạ đã để lại trên mặt tôi một vệt nước bọt: “Ồ, cái này gọi là gì nhỉ? Con gái còn đó nhưng lại có ý tưởng chuẩn bị lên giường với mẹ vợ là sao…” Vài ngày sau, vào một buổi chiều thứ Sáu, Hoa Hạ lặng lẽ bảo tôi đợi Chiêu Quân ở cổng công viên lúc tám giờ sáng mai.

Huyện lỵ chỉ có một công viên, công viên chỉ có một cổng, công viên này rất đơn giản, bên trong có một ngọn đồi đất, trên đỉnh đồi có đình quán, nhưng đây là nơi có phúc của tôi, ngày này là rất thành công. Lời nói dí dỏm của tôi khiến Chiêu Quân che miệng và cười khúc khích nhiều lần. Trong vọng lâu nhỏ ấy, lần đầu tiên tôi nắm bàn tay bé nhỏ của em, khi về tôi vòng tay ôm eo em, ở cổng công viên, tôi mua cho em một chai nước uống, mặc dù em vẫn không chịu cho tôi tiễn cô ấy. Khi tôi đến cửa nhà, tôi được yêu cầu đi cùng cô ấy một đoạn đường dài hơn.

Tôi tin rằng cuộc hẹn này sẽ thay đổi ấn tượng của Chiêu Quân về tôi, và ngày chúng tôi xác nhận mối quan hệ sẽ không còn xa nữa. Quả nhiên, sau khi đi làm vào thứ Hai, Hoa Hạ nóng lòng đến văn phòng của tôi để báo tin vui cho tôi:

– Nè, Chí Dùng! Chiêu Quân nói với tôi rằng, con bé nghĩ cậu là một người tốt, và tôi cảm thấy rất thoải mái khi ở bên cậu. Hihihi… Nè! Thế thì sao cậu không cảm ơn tôi?

Chị ấy nói xong, rồi chị đưa khuôn mặt của chị lại gần hơn với tôi. Thế là… Tôi cố tình hôn lên má chị ấy để thay cho lời cảm ơn. Hoa Hạ nói với một nụ cười hài lòng:

– Oh! Cũng không tệ lắm! Nhưng mà… nụ hôn này là sao ta??? Hihihi…

Chị ấy ghẹo tôi xong thì vỗ vào mông tôi và bước đi với một nụ cười quyến rũ. Tôi không khỏi bật cười, tôi đuổi theo chị ấy kiểu nô đùa, nhưng chị ấy hình như cũng không cho tôi đuổi theo, nên cứ chạy… Tôi tự nghĩ: “Than ôi, hãy đặt tình hình chung lên hàng đầu, đến lúc phải hy sinh màu sắc lòe loẹt của mình, bởi lúc này mình phải sẵn sàng, tôi tự an ủi mình trong giây lát.”

Sau đó, mối quan hệ giữa tôi và Chiêu Quân dần dần nóng lên, trong rạp chiếu phim, tôi hôn lên mặt cô ấy, sau gốc cây vào ban đêm, chúng tôi hôn nhau lần đầu tiên, trong góc công viên, tay tôi chạm vào ngực cô ấy…

… Nữa năm sau…

Vào một buổi chiều nửa năm sau, Hoa Hạ nói với tôi rằng cô ấy, tức Chiêu Quân, sẽ cho tôi đến nhà cô ấy vào buổi tối, bởi vì hồn ma đã chết, tức bố của cô ấy muốn gặp tôi. Tôi biết rằng một thử thách cuộc đời nữa sắp đến nên tôi vội vã trở về ký túc xá để thu dọn đồ đạc, đến cửa hàng mua thuốc lá, rượu và quà để có dịp biếu cho ông ta, rồi tìm đến nhà cô ấy theo địa chỉ mà Hoa Hạ đã cho. Đây là sân trong của một gia đình, tất cả đều là nhà gỗ, và có vẻ ngôi nhà đã hơi cũ. Sau khi vào cửa, tôi nhìn thấy ông già đầu trọc đang ngồi trên chiếc ghế đối diện với cửa, với ánh mắt không mấy thiện cảm, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi thầm kêu trong lòng có chuyện không ổn, trên mặt tươi cười cầm một món quà bước tới chào hỏi:

– Dạ! Chào chú.

Ông ấy không đứng dậy, không nói chuyện, chỉ gật đầu và vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ác độc, khiến tôi sởn tóc gáy. Hoa Hạ và Chiêu Quân đặt thức ăn lên bàn và mời mọi người ngồi xuống, và cuối c