Cô giáo Uyên
Phần 2
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.
– Mà em thì em thấy sao? Có hok?
Nam hỏi mà Uyên cảm nhận được anh đang mong cô trả lời là có lắm luôn. Uyên hơi cúi mặt xuống và im lặng. Trong lòng đã muốn trả lời là Có nhưng cái suy nghĩ lúc nãy làm cô khựng lại, Uyên thừ người ra suy nghĩ mông lung.
– À mà mưa rồi kìa em, để anh dắt xe em vào đã!
Nam ù chạy ra dắt chiếc xe tay ga của Uyên và hiên nhà. Anh cầm cái áo khoác và khẩu trang vào đưa Uyên. Uyên cầm lấy và nói:
– Anh ngồi xuống đây nè!
Uyên nhích sang 1 bên và chỉ vào chỗ kế bên.
– Ừm… em có áo mưa không?
– Trời nắng chang chang nên em có đem theo áo mưa làm gì, mà anh trọng em về lắm hả?
– Hok, hok, đâu có. Anh thấy mưa nên hỏi thôi. Em ngồi ch