Gái Gú Việt Nam

Chuyện tình thời Tam Quốc

Phần 4: DƯƠNG LINH VÀ TRƯƠNG HÀNH
Cuộc sống của nhóm người tới định cư dần ổn định, mọi người cũng bắt đầu có điều kiện để dành cho cuộc sống riêng tư nhiều hơn. Lúc đầu tới đây, ai cũng bận bịu công việc để khẩn trương ổn định cuộc sống. Nói về Linh và Phúc, họ chờ đợi ông Siêu tới để đưa họ về thời hiện đại nhưng không thể, có lẽ phải thêm thời gian. Linh mới đầu cũng ngại khi phải ở lại thời đại này nhưng rồi sau cô cũng quen khi mà bản thân cô cũng cảm nhận thấy thời đại này thức ăn ngon và an toàn hơn, không khí trong lành hơn và quan trọng là không còn phải chen chúc xô bồ như cuộc sống hiện đại nữa. Dần dần, cô cũng cảm thấy quý mến những con người tuy sinh trước cô cả 2000 năm nhưng đã cùng mình đồng cam cộng khổ trong thời gian vừa rồi. Đặc biệt, cô luôn cảm thấy mến phục Trương Hành – chàng trai dũng cảm tuy kém tuổi cô nhưng luôn tỏ ra là người đầu tàu xông pha trong mọi việc. Sau khi xây dựng xong nhà cửa, ổn định cuộc sống tại thành Hán Thủy này, họ có nhiều thời gian rảnh hơn và có nhiều điều kiện để nói chuyện với nhau hơn. Trong một lần khi cùng nhau ra xem xét lại hệ thống điện, Linh chủ động mở lời và làm quen với Trương Hành:

– Hành ca! Từ hồi về chỗ này tới giờ, bây giờ chúng ta mới có điều kiện nói chuyện với nhau. Tôi đang không rõ là huynh có thân phận thế nào và gia đình ra sao nhỉ?

Hành đáp:

– Tôi tên gì và bao tuổi, tới từ đâu thì đã từng nói với cô rồi đó. Còn về thân phận thì tôi vốn là gia tướng của Đổng Quốc cữu, có thể được hiểu là người hộ vệ cho Đổng công. Vốn tôi cũng có gia đình gồm mẹ và em trai, nhưng sau đó vì chiến tranh với nghĩa quân Khăn Vàng[1], em trai thì bị bắt đi lính sau đó không rõ kết cục, cha mẹ tôi thì bị lạc trong đám loạn quân. Sau đó tôi cũng lưu lạc rồi tình cờ gặp được Đổng Quốc cữu. Đổng quốc cữu thương nên nhận vào làm người hầu trong phủ, sau đó cho học võ nghệ và dần trở thành gia tướng trong phủ. Bởi vậy nên tôi mang ơn rất lớn với gia đình Đổng công.

Linh hỏi:

– Vậy là vì thế nên anh đã không tiếc tính mạng để xông vào thành cứu Đổng phi đúng không?

Hành đáp:

– Đúng vậy! Đối với tôi, dù có làm trâu ngựa, hy sinh muôn kiếp thì tôi cũng sẵn sàng. Có điều cũng phải nói thật, nếu không nhờ có Phúc đệ cho mấy món vũ khí mạnh kia thì tôi cũng chả dám xông vào đâu. Vốn dĩ chúng tôi cũng chỉ định cứu hai công tử nhà quốc cữu ra thôi vì đây là việc ưu tiên số một.

Linh đáp:

– Phải rồi! Nếu là tôi thì tôi cũng như vậy thôi. Nhưng hai công tử anh cứu là thế nào trong nhà Đổng quốc cữu nhỉ?

Hành đáp:

– Đó là hai con nhỏ của Đổng quốc cữu, về vai vế thì phải gọi Đổng Bình là chị gái. Thôi thì nhà có trăm người mà cứu được ba người thì cũng là khá may rồi.

Linh đáp:

– Thôi cứu được người nào quý người đó, nhất là cứu được Bình nhi đang mang thai nữa, đó là cái quý nhất. Nhưng phải nói thật, tôi sợ thời đại này quá. Trước kia chỉ có đọc trong sách vở thôi, ai ngờ thực tế nó là vậy. Chỉ vì lỗi của một người mà họ sẵn sàng giết cả nhà người ta để trừ hậu họa, rồi tranh quyền đoạt vị tới thế là cùng.

Hành đáp:

– Ở vị trí của người ta thì mình mới biết được. Tôi và cô nương đều chỉ là dân thường, làm sao hiểu được những người ở cấp bậc tôn quý họ nghĩ gì. Gia đình tôi cũng bị ly tán bởi chiến tranh nên tôi hiểu, với địa vị là người dân, tôi chỉ mong một cuộc sống bình yên thôi. Tôi cũng nói rõ quan điểm là, tôi cứu được hai công tử nhà quốc cữu cùng với Bình nhi tức là mãn nguyện rồi. Tôi chắc chắn sẽ không có ý định trả thù Tào Tháo đâu bởi oan oan tương báo, bao giờ mới dứt được.

Linh nghe vậy liền vỗ vai Hành rồi đáp:

– Huynh có quan điểm thế là chí phải đó. Vậy mà hôm ở Hứa Đô, tôi thấy huynh tuyên bố giết người với cắt đầu mà tôi thấy sợ luôn, tưởng huynh sau này muốn báo thù.

Hành cười rồi đáp:

– Lúc đó cũng là bất đắc dĩ thôi, không nói thế sao Tào Tháo hắn thả người được. Giờ đạt được mục đích rồi, lại được bảo vệ an toàn rồi thì thôi, còn khi nào hắn tới chinh phạt thì ta tính sau.

Linh đáp:

– Huynh nghĩ thế rất phải!

Hành nói tiếp:

– Mà tôi hỏi cô cái này nhé, cô phải trả lời thật!

Linh đáp:

– Vâng, huynh cứ nói!

Hành đáp:

– Tôi thấy chị em cô (chỉ cả Phúc) có nét mặt cũng tương đồng với chúng tôi, giọng nói cũng vậy, chứng tỏ hai người cũng sống ở đất đai Đại Hán này và cũng là cùng dân tộc với chúng tôi. Tuy vậy thì tại sao hai người lại có thể chế tạo được những vật thần kỳ như thế này nhỉ, thực sự tôi theo Đổng Công suốt dọc dải Đại Hán này, chứng kiến cũng nhiều thứ kỳ lạ rồi nhưng chưa bao giờ tôi thấy được những vật thần kỳ thế này. Nào là khẩu súng cầm tay, chỉ nặng hơn cái cung tên một chút nhưng đủ sức phá tan cổng thành mà hàng nghìn quân sĩ phải gắng sức mới làm được. Nào là khẩu súng cầm tay có khả năng bắn xa và tốc độ bắn nhanh gấp hàng trăm lần cung tên nữa. Rồi thì lại có một cỗ xe không cần ngựa kéo, có thể tự đi cả trên cạn lẫn dưới nước, đi ngàn dặm chỉ mất chưa đầy một đêm là tới nơi. Trong khi chúng tôi có cưỡi ngựa hỏa tốc cũng phải mất cả ngày, đi hành quân bộ cũng phải mất tới mười ngày mới tới nơi. Cô có thể giải thích rõ về điều này được chứ.

Linh nghe vậy, cũng biết rằng khó có thể giấu được điều gì. Với nữa, trông Trương Hành cũng là người đáng tin cậy nên cô không dám giấu nữa mà nói:

– Nói thật với huynh, chị em chúng tôi đúng là người ở vùng này, cũng cùng dân tộc với các huynh. Nhưng chúng tôi không phải người của thời đại này mà là người của thế kỷ 22, sống cách các huynh 2000 năm lận. Chúng tôi du hành thời gian tới đây và gặp các huynh ở đây đó.

Hành nghe xong, ngơ ngác chả hiểu gì, đáp:

– Cô nói nghe khó tin quá, du hành thời gian à?

Linh đáp:

– Phải, là du hành thời gian đó. Huynh cứ tưởng tượng thế này nhé, xã hội con người mỗi lúc sẽ mỗi khác. Chỉ đơn giản thế này thôi, cách đây cả trăm năm, đầu thời Hán, người ta không có giấy mà phải viết lên tre, lụa và thậm chí là khắc chữ lên mai rùa còn giờ thì huynh thấy là đã có giấy rồi phải không?

Hành đáp:

– Phải rồi, thì sao nhỉ?

Linh đáp:

– Đó là sự tiến bộ của xã hội đó. Có những điều mà ngày trước người ta chưa làm được thì bây giờ làm được, bây giờ chưa làm được thì có thể sau này sẽ làm được. Bởi vậy việc du hành thời gian cũng thế thôi, giờ huynh cho rằng nó là không thể nhưng tới 2000 năm sau thì hoàn toàn có thể rồi. Huynh cứ hình dung thế là hiểu được thôi.

Hành đáp:

– Tôi cũng ngờ ngợ được vấn đề rồi, thôi cũng tạm tin là vậy.

Linh tiếp lời:

– Những gì huynh thấy bây giờ, đối với thời đại của huynh nó là không thể, huynh cũng cho rằng chúng tôi là thần nhân, là người nhà trời nên mới làm được. Tuy nhiên vào thời đại của chúng tôi thì những thứ này nó chả là cái gì cả, ra ngoài bỏ tiền ra mua thì có cả đống, thậm chí như chiếc xe mà chúng ta hay dùng để di chuyển ở đây chạy bằng động cơ hơi nước thì nó cũng lạc hậu với thời kỳ của chúng tôi cả mấy trăm năm rồi cơ. Ngay cả cách suy nghĩ của con người cũng thế, cũng sẽ khác nhau qua từng thời kỳ.

Hành đáp:

– Vậy là tôi cũng hiểu rồi. Bảo sao mà những thứ tôi thấy nó thần kỳ lắm, chưa bao giờ mình trông thấy. Cũng nhờ có nó mà tôi mới cứu được Đổng Bình về đó.

Linh đáp:

– Đấy, vậy huynh hiểu thế là tốt rồi. Tôi cũng rất khâm phục huynh với suy nghĩ sẽ không trả thù Tào Tháo, đó là suy nghĩ rất tiến bộ.

Từ đó, Linh và Hành – cặp đôi nam nữ tuy sinh cách nhau cả 2000 năm nhưng lại tâm đầu ý hợp và bắt đầu thân thiết từ đó. Họ gặp nhau thường xuyên hơn, ban đầu thì là nói chuyện, sau đó thì đi chơi cùng nhau và cuối cùng là xác định tình cảm dành cho nhau. Ở đời trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng cũng là bình thường. Nữa là Hành khi này đã 26 tuổi còn Linh đã 28 tuổi rồi, họ cũng chưa có gia đình nữa. Linh cũng ở đây hơn một năm rồi và cũng đã quen dần với cuộc sống ở đây và cô cũng xác định là khó có thể trở về được nữa. Bởi vậy, nếu như Hành tỏ tình vào lúc này, chắc chắn là cô sẽ đồng ý ngay. Có điều, thời đại này chắc chắn sẽ thể có những màn tỏ tình lãng mạn như thời hiện đại được nên Linh cũng đang mong chờ xem Hành sẽ làm gì để thể hiện tình cảm với mình.

Tối hôm đó, nhân dịp Trung Thu, bầu trời trăng tròn và sáng vằng vặc, tiết trời thu có phần se lạnh khiến cho ai cũng mong muốn có người cùng tâm sự hoặc đi dạo cùng. Trong thành Hán Thủy, mọi người tổ chức chăng đèn kết hoa tạo ra không khí vô cùng lung linh trong ngày Trung Thu này. Năm nay đã là năm Kiến An thứ 6 (200 sau công lịch), Tào Tháo lúc này đã tiến quân lên Hà Bắc để tiêu diệt thế lực của Viên Thiệu sau trận Quan Độ. Vùng đất Tây Thục được hưởng yên bình khá lâu và trong không khí rộn ràng của ngày Trung Thu, Hành sang rủ Linh đi ra chỗ bờ hào của thành Hán Thủy để đi dạo (lúc này thành chưa xây xong, mới có hào nước). Đi dạo một lúc, Hành liền hỏi Linh:

– Linh này, ta có thể đề nghị muội một việc được chứ?

Linh đáp:

– Huynh cứ nói! Đừng ngại!

Bất giác, Hành nắm lấy tay Linh. Đối với người con gái hiện đại, việc này nó là quá đỗi bình thường nên Linh không phản ứng gì. Có điều là với tư tưởng “nam nữ thụ thụ bất thân” của thời xưa, điều này cũng là cái gì đó nó hết sức ghê gớm. Hành cũng biết Linh là người hiện đại rồi nên anh đã chủ động nắm tay và khi thấy Linh không phản ứng gì, chỉ hơi đỏ mặt, Hành biết rằng Linh đã có tín hiệu với mình. Hành nói:

– Thực sự ta vốn là một võ tướng, cũng không có lời nào hoa mỹ để nói cả. Trong thời gian vừa rồi, được gặp muội, được gắn bó với muội trong mọi việc, ta thực sự đã có suy nghĩ rằng, chúng ta hoàn toàn có thể trở thành người một nhà được đó.

Linh nghe vậy thì cũng hiểu ý, cô cũng hơi gượng cười trước những lời nói tuy hơi ngây ngô nhưng vô cùng thật lòng của Hành. Cô đáp:

– Vâng, nhưng người một nhà thì thế nào?

Hành đáp:

– Thì đó là ta muốn gắn bó với muội cả cuộc đời này, muốn chúng ta có thể sống với nhau tới suốt cuộc đời, có thể trở thành vợ chồng đó.

Linh nghe vậy thì khẽ cười một nụ cười duyên dáng rồi đáp:

– Thực sự thì muội cũng rất muốn. Nhưng muội là người của tương lai, sau này nếu như có người ở tương lai tới đón muội và muội muốn trở về thì huynh tính thế nào?

Hành đáp:

– Ta sẽ nguyện cùng muội đi tới chân trời góc bể, tới bất cứ chỗ nào, chỉ cần có muội mà thôi.

Linh hỏi:

– Chắc chắn đó chứ?

Hành đáp:

– Chắc chắn rồi. Ta giờ là kẻ không có ràng buộc gì, không cha mẹ, anh em, họ hàng thân thích. Có gì đâu mà không thể đi cùng muội.

Linh đáp:

– Người ta thường nói gái phải theo chồng, nhưng huynh tình nguyện đi cùng muội thế này, muội rất cảm động đó. Thời gian vừa rồi, muội cũng cảm nhận được tình cảm của huynh rồi, thực sự cũng rất muốn chờ những câu nói này của huynh lâu lắm rồi. Nhưng mà trước khi đồng ý, muội có điều này muốn huynh làm theo đây.

Hành đáp:

– Muội cứ nói đi!

Linh đáp:

– Chúng ta yêu nhau, rồi sắp tới là vợ chồng nữa. Muội biết thời đại này có rất nhiều cách xưng hô giữa vợ chồng, rối rắm lắm. Thôi cứ đơn giản nhé, muội sẽ gọi huynh là anh và xưng em, tương tự huynh sẽ gọi muội là em và xưng anh. Thời đại của muội vợ chồng ai cũng gọi nhau thế cả, đơn giản lắm. Bình thường em hơn tuổi anh nên anh phải gọi em là chị. Nhưng là vợ chồng rồi thì gọi thế là được.

Hành đáp:

– Thôi gọi thế cho đơn giản cũng được. Anh đồng ý!

Nghe vậy, Linh lại im lặng một lúc. Được một lát, cô lại nói:

– Sao đã tỏ tình rồi mà anh chả có hành động gì lãng mạn hết thế nhỉ? Ghét thế không biết.

Hành đáp lại:

– Hành động lãng mạn là gì nhỉ?

Linh nghe vậy thì không nhịn được cười, nụ cười càng tôn lên vẻ xinh đẹp của cô hơn. Bất giác, cô nghĩ lại, vào thời đại này thì họ có lẽ không biết từ lãng mạn là gì cũng phải. Vậy thôi, cái gì chưa biết thì phải học thôi. Thế là Linh giơ tay ra và ôm lấy Hành rồi chủ động hôn lên môi Hành và nói:

– Đây, lãng mạn là đây này. Anh yêu em rồi thì cái em cần chính là hai thứ này. Hành động giang tay ra gọi là ôm còn hành động môi chạm vào môi thì gọi là hôn. Có điều là thời đại nào cũng thế, con trai luôn phải là người chủ động. Anh chưa biết nên em chỉ cho thế, sau này chủ động mà ôm hôn em đó, nhớ chưa.

Hành khẽ mỉm cười, gật đầu và giơ tay ra ôm lấy Linh một cái thật chặt, đồng thời cũng hôn lên môi cô y như lúc này Linh hôn Hành vậy. Linh cũng bắt đầu dạy Hành cách hôn, họ bắt đầu hôn nhau những nụ hôn thật nồng nàn, không ngừng đưa lưỡi vào trong miệng của đối phương và trao cho nhau cả những dòng nước miếng ngọt lịm nữa. Hôn nhau một lúc, Hành nói với Linh:

– Anh nghĩ là chúng ta đã đồng ý kết tóc se duyên như vậy rồi thì nên chọn ngày lành tháng tốt đi. Ở đây, anh không có cha mẹ người thân gì, chỉ có Phạm Khôi là người thân thiết, sẽ đại diện cho bên nhà trai. Em thì anh nghĩ sẽ nhờ Phúc đệ làm đại diện cho họ nhà gái để hai bên cùng nói chuyện…

Linh đáp:

– Em đồng ý mà! Những việc này có lẽ anh cũng thạo hơn em, có gì em sẽ nghe theo anh sắp xếp hết.

Nói rồi, họ đưa nhau về căn nhà nơi Phúc đang ở. Tình cờ lúc đó, Phạm Khôi cũng tới chơi. Hành đáp:

– Thật may mắn có Khôi huynh ở đây. Chúng tôi đang định tìm cả hai người đây.

Khôi nghe xong thì đáp:

– Có việc gì mà cả hai người tới kiếm chúng tôi vậy?

Hành đưa Linh vào nhà, cùng ngồi xuống ghế và nói:

– Tôi có chuyện này muốn thưa với hai người. Đó là t&o