Chuyện đời lính
Tôi được rảnh trong 6 giờ đồng hồ, trước khi đi Sài Gòn. Hôm nay xin kể cho mọi người nghe một câu chuyện nhỏ ở Việt Nam không phải Lào hay Cam (hôm nay không đi xa nữa ?
Năm 2004, một anh bạn có nhờ tôi làm hồ sơ để mở một công ty Cổ phần, và rủ tôi cùng góp vốn, tôi nhận lời, đồng ý xin một chân thành viên của công ty.
Văn phòng của công ty được đặt ở một tòa nhà anh bạn tôi đã xây trước đó mấy năm, ở thành phố BH, mảnh đất này gần một đơn vị CA, sau này tôi mới biết, trước giải phóng nó là bãi đất hoang, đối diện nghĩa địa cũ của bệnh viện 7B, trước giải phóng là bệnh viện của quân đội chế độ cũ, nơi họ chôn xác chết vô thừa nhận, những người lính phía bên kia(Việt Cộng) sau biến cố Mậu Thân 1968.
Trước đó khi san lấp mảnh đất này những người thi công đã móc lên rất nhiều xương cốt, được quấn sơ sài, nhiều bộ hài cốt không toàn vẹn… 4, 5 quan tài, cùng khá nhiều tiểu sành có xương cốt bên trong… Khi làm móng ngôi nhà này anh bạn tôi có móc lên thêm 3 bộ hài cốt và hai quan tài, trong đó một quan tài nằm giữa ranh giới đất với một ngôi nhà kế bên, nằm 2/3 dưới móng ngôi nhà bên cạnh và 1/3 phía bên này, do bên nhà kia không đồng ý cho đào và lấy chiếc quan tài này lên, nên anh bạn tôi đành chấp nhận để nguyên trạng và xây dựng tiếp phía trên. Đó là một sai lầm, ngôi nhà xây rồi đập, sửa rồi xây biết bao lần, bao năm… tới tận bây giờ vẫn chưa hoàn thiện 100%.
Ngôi nhà này bạn tôi làm khách sạn kiêm văn phòng công ty, và để hai phòng để ở.
Nếu theo khái niệm đất nghịch, hay đất dữ… thì mảnh đất này đúng khái niệm đất nghịch… Công việc luôn không suôn sẻ, nội bộ luôn xáo trộn, và vô số hiện tượng quái đản thường xảy ra.
Trong một lần được nghỉ dài ngày, tôi ghé qua đó, ban đầu chỉ là xem công việc làm ăn, nhưng thấy nhiều chuyện bất thường ở ngôi nhà nên tôi quyết định ở lại vài ngày xem sao.
Ngôi nhà thiết kế khá hiện đại tại thời điểm đó, gồm một trệt và bốn lầu, tầng trệt làm phòng khách, sảnh, quầy lễ tân, khu phụ. Từ tầng hai lên mỗi tầng chia làm 5 phòng với đầy đủ tiện nghi và khép kín, dùng làm phòng nghỉ cho khách sạn và hai phòng cho chủ nhà.
Ban đầu tôi nghỉ ở căn phòng thứ hai của gia chủ, tối rảnh tôi thường hỏi chuyện mấy chú em lễ tân, và hai bảo vệ khá lớn tuổi, chia hai ca ngày và đêm.
Lúc đó là đầu tháng 6, thời tiết rất nóng, tôi đi công việc về khá muộn, tầm gần 12 giờ đêm, vừa ra khỏi xe tôi thấy khá nhiều người đang tụ tập ở cửa phía quầy lễ tân, tôi bước vào… toàn nhân viên khách sạn và nhân viên công ty (vì anh bạn có xây thêm một dãy nhà nữa cho nhân viên công ty ở cách đó chừng trăm mét)
Ở giữa sảnh chính có bộ đi văng tôi thấy một cô gái đang ngồi, đầu cúi gằm, xung quanh có một hai anh con trai đứng ngấp nghé, vẻ mặt rất hoảng hốt, tôi hỏi một chị làm vệ sinh phòng – Có chuyện gì vậy chị? Chị rụt rè nói, Con nhỏ nhân viên bị “nhập” anh ơi, nó bị ba bốn lần như vầy rồi, mà lần này nặng lắm, nó đập vỡ cả bình hoa ở ban thờ ông Địa, rồi khóc và đòi ăn nữa…
Nghe vậy tôi tò mò bước vào, ngồi xuống đi văng trước mặt cô gái móc thuốc châm lửa hút, cô gái vẫn cúi gằm mặt, thỉnh thoảng hơi nghiêng mặt liếc nhìn tôi, mắt sắc lẻm và ma quái, cô gái này bình thường tôi đã nói chuyện 1, 2 lần, đó là một cô gái rất đẹp và lễ phép, tên MT, tôi hỏi cô, Em làm sao vậy MT?? Im lặng không trả lời, đầu vẫn cúi gằm…
Tôi đứng dậy, tiến đến trước mặt cô lấy tay nâng cằm cô gái lên nhìn thẳng vào cặp mắt đờ dại của cô và trợn mắt hỏi, Mày là ai, ở đâu? Mày không nói tao cắt cổ mày ngay bây giờ, miệng nói tay tôi vớ lấy con dao gọt trái cây ngay trên mặt quầy lễ tân, thả tay khỏi cằm cô và túm lấy cổ cô gái (tay tôi lạnh toát như sờ vào xác chết)… cô gái vội đưa tay vái tôi lia lịa, miệng lắp bắp… Chú ơi, con xin chú, con xin chú… giọng ồm ồm của đàn ông và díu lại, tôi nhiều lần trục vong và gặp những trường hợp kiểu này nên tôi không cần thử (người ta thường thử bằng cách dí thuốc lá hay cây nhang vào người bị vong nhập không cho người đó nhìn thấy, nếu người đó giật mình có phản xạ, thì đó là giả vong nhập, người bị nhập không có chút phản ứng nào khi bị bỏng như vậy). Người bị nhập họ nói đúng tiếng của người chết, nếu đàn ông thì tiếng đàn ông, đàn bà thì tiếng đàn bà, con nít tiếng của con nít, với một giọng nói rất khó khăn, hai hàm răng nghiến vào nhau, chứ không rành rọt rõ ràng như nhiều clip tôi xem trên mạng, họ nói như cố rặn ra, rất mệt nhọc và lưỡi líu lại, chân tay co quắp, nghều ngào nhìn rất sợ, mắt trợn trừng hoặc liếc láo liên (nếu vong nói dối) và đòi hút thuốc, hay uống rượu… những thứ họ hay dùng khi còn sống.
Tôi hỏi cái vong, Mày là ai, ở đâu? Phải khai thật không tao đè mày xuống đóng đinh vào sọ mày cho mày nằm im muôn đời luôn, tao từng bẻ răng những vong người Hoa người Cam còn mạnh hơn mày nhiều…(tôi từng trục một vong người Hoa ở Campuchia, vong này mạnh và kinh tới nỗi ly nước của tôi trên bàn nó làm sao mà thành ly nước cống vừa tanh hôi vừa đen xì… thấy tôi kinh quá, nó cười sằng sặc, cách trục vong dữ này tôi làm rất đơn giản, không phải lễ lạt, cầu cúng, bùa chú gì… bọn tôi đè nó xuống, nó rất khỏe, và thở ra mùi rất thối, trói quỳ xuống bằng dây rơm bện, và ba anh em đứng dàn hàng ngang, hỏi nó đi hay ở, rồi kê súng vào mang tai nó xả cả băng đạn, mới một thằng bắn… nó đã bay mất dạng luôn, đái ướt cả quần, tới giờ không dám quay lại nhập, gần 20 năm rồi, còn vong Cam cũng vậy, đốt lửa nó đọc gì đó trong miệng và phun phì phì như rắn làm tắt cả ngọn lửa mà thầy pháp đốt lên để dọa nó, tôi chỉ đến bên, rút súng lên đạn xoạch xoạch kê vào đầu nó như đội thi hành án bắn phát nhân đạo vào tử tù và quát, mày đi không… 1… đoàng, 2… đoàng… sượt tóc, chưa tới phát thứ ba nó hét một tiếng chói tai và thăng mất dạng, không dám quay lại, dù trước đó nó nhập phá cả một gia đình người Cam gốc Việt tại Tonle Sap suốt mấy năm trời, làm họ khốn đốn và có người dở điên dở dại, bao thầy tới không trục được nó, nó là vong ái nam ái nữ, người Nam gọi là Bê đê, tự tử chết đuối tại hồ từ khi 19 tuổi, nó ngang ngược công khai cả tên tuổi địa chỉ của nó cách đó khoảng 20km, tự tử chết năm 1963… nó nói đang tu luyện sắp thành Quỷ, vậy mà hai phát K54 sượt qua đầu, trốn mất dạng luôn không phải xin xỏ, dỗ dành năn nỉ gì nữa, và không quay lại tới giờ…)
Vong đó vẫn im lặng cúi đầu, tôi bảo thằng em lễ tân, Em, lên phòng anh xách cái ba lô đựng súng của anh xuống đây, tao xem thằng này dữ dằn tới đâu, hôm nay tao bắn nát sọ mày xem mày bảnh cỡ nào… tôi hét to dọa n