Chuyện của Liên – Tác giả Cu Zũng
Hôm đó, Liên đi làm không thể tập trung được, cũng hiếm khi như vậy lắm vì Liên vốn dĩ là người rất nghiêm túc trong công việc, làm Ngân hàng nó vậy, luôn luôn phải cẩn thận. Đối chiếu, xem xét thật kỹ càng mọi vấn đề mới dám ký giấy tờ. Bởi chỉ cần một sơ xuất thôi cũng làm tỷ lệ khách hàng quá hạn tăng cao, ảnh hưởng tới kết quả thi đua của cả Chi nhánh.
Nhưng việc diễn ra buổi sáng hôm nay ở phòng Nhóc Con cứ quẩn quanh trong đầu Liên suốt từ lúc sự việc xảy ra đến giờ. Liên cố gắng để gạt bỏ nó ra khỏi đầu, nhưng càng cố gắng thì càng vô ích. Nếu như những lần trước chỉ là tác động tâm lý là chính, thì sáng nay không chỉ có vậy, còn có tác động vật lý, mà lại đúng chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể Liên, đúng chỗ thầm kín nhất, dễ bị lay động nhất.
Chỉ nhắm mắt lại thôi là cảm giác bị thúc ở dưới háng lại ùa về làm bướm Liên nhíu nhíu vài cái, đẩy dâm thủy ở bên trong âm đạo rỉ ra thêm một ít. Liên chắc chắn rằng, chiếc quần lót mà Liên đang mặc trên người giờ đây ướt đẫm.
Đang lơ ngơ tưởng tượng thì điện thoại báo có tin nhắn Zalo, ngó xuống chiếc Iphone 7 của mình đặt trên bàn thì biết đó là tin nhắn trong group “Hội 3 mẹ tâm lý”. Lúc này là tầm hơn 9 giờ sáng. Liên đặt ngón tay trỏ của mình vào nút tròn ở phía dưới màn hình để nhận diện vân tay. Ngay lập tức nhìn thấy tin nhắn của em Thùy Trâm:
“Các chị biết ở đâu bán sách giáo dục giới tính không?”
Vụ này lạ à nha! Liên nhắn lại bằng 1 dấu hỏi to tướng, biểu thị là hỏi lại Thùy Trâm sao lại hỏi sách giáo dục giới tính.
Ngay sau đó là tin nhắn của chị Mỹ Anh, chị Mỹ Anh chỉ ở nhà bán hàng, nên chị khá rảnh, thường trả lời tin nhắn ngay lập tức:
“Ở hiệu sách đầy, mà sao em hỏi thế hả Trâm?”
Thùy Trâm: “Thì em định mua về cho cu Minh”
Liên: “???”
Mỹ Anh: “Sao lại mua cho cu Minh, có chuyện gì à?”
Rồi cả nhóm đợi Thùy Trâm soạn tin nhắn, em ấy soạn rất lâu, phải đến 5 phút, Liên đoán là đang cân nhắc không biết có nên nói ra hay không đây mà. Cuối cùng thì cũng có tin nhắn tới, ngắn có vài chữ: “Em nhìn thấy cu Minh đang… thủ dâm”.
Người Liên bất chợt nóng rực lên vì nghe thấy Thùy Trâm nói là nhìn thấy cu Minh đang thủ dâm. Liên cầm hẳn điện thoại lên, chăm chú vào câu chuyện của ba chị em, mắt nhìn xem có ai xung quanh mình không, kiểu như đang lén lút làm chuyện gì đó bị người khác phát hiện.
Chị Mỹ Anh đã nhắn ngay: “Kể xem nào”
Liên nhắn đế vào để kích thích Thùy Trâm kể, Liên cũng tò mò một chút xíu: “Trâm kể đi em”.
Rồi liên tiếp sau đó là tin nhắn của Thùy Trâm, Liên bặm môi chăm chú nhìn vào từng dòng chữ hiện lên trên điện thoại của mình:
Bình thường lúc từ cửa hàng về thì em sẽ đảo qua phòng cu cậu xem học hành thế nào.
Lúc em lên đến cửa phòng thì thấy phòng không đóng hẳn, vẫn có khe nhìn vào, thế là em vô tình nhìn thấy thằng Minh đang thủ dâm ở bên trong.
Cu cậu ngồi ở ghế, ngửa đầu ra sau, quần thì tụt hẳn ra ngoài, ở truồng. Và tay thì đang… sóc lọ. Miệng ú ớ, mắt nhắm nghiền.
Nó đang thủ dâm.
Em nhìn một lúc rồi đi xuống ngay, không dám ở lâu. Hihihihihi!!!’
Nếp sinh hoạt của nhà Thùy Trâm là như thế này, bình thường ban ngày thì vợ chồng Thùy Trâm ở cửa hàng trên Đê La Thành, cu Minh đi học về thì về thẳng đấy rồi cả nhà ăn cơm, ăn cơm xong thì Minh về nhà trước để học bài, còn Thùy Trâm thì bán hàng tối và dọn hàng đến tầm 9h mới về nhà tắm rửa và đi ngủ. Còn anh Hùng chồng Trâm thì ngủ lại trông cửa hàng.
Nghe Thùy Trâm kể đến đây, Liên chợt nhớ đến Nhóc Con, không biết Nhóc Con có sóc lọ giống như cu Minh không. Nhưng Liên đoán chắc là có, của nó lớn như thế cơ mà, cu Minh sóc lọ thì hẳn là Nhóc Con cũng như vậy rồi. Chỉ là Liên chưa bao giờ nhìn thấy mà thôi. Tự dưng thèm được như Thùy Trâm quá.
Khi không thấy Thùy Trâm đánh máy nữa thì thấy chị Mỹ Anh nhắn, dòng đầu tiên là Icons mặt cười toe toét, dòng thứ 2 là: “To không?”
Thùy Trâm cũng đáp lại ngay, tính em ấy vốn phóng khoáng và mạnh bạo, cũng thích nói chuyện dâm trên nhóm: “To đùng ngã ngửa, nhưng hơi ngắn”, cũng kèm thêm cái mặt cười to không kém của chị Mỹ Anh.
Liên không dám nhắn lại, bởi không biết nói gì.
Mỹ Anh: “Thích thế còn gì?”
Thùy Trâm: “Thích gì mà thích chị, chỉ thấy là lạ thôi. Của giai trẻ nhìn khác thật. Hừng hực”
Mỹ Anh: “So với anh Hùng thì sao?”
Thùy Trâm: “Dài bằng, to gấp đôi”.
Mỹ Anh: “Lại tốn gái rồi, ai chẳng thích to”
Thùy Trâm: “Hihihihihihhi!!!”
Liên nghe đến đây nóng rực cả người, mông nhấp nha nhấp nhổm, của thằng Minh to gấp đôi của anh Hùng, của anh Hùng thì Liên không biết thế nào, nhưng là người bình thường với cái dương vật trung bình thì cũng khoảng 3 – 4 cm đường kính, nó to gấp đôi thì khiếp nhỉ. Ờ mà khoan, nếu Liên ước lượng không sai thì của Nhóc Con cũng to lắm, không gấp đôi anh Trường nhưng chắc cũng gấp rưỡi chứ không ít đâu. Nhóc Con ơi là Nhóc Con, sao chuyện gì mẹ cũng liên tưởng tới con vậy.
Thùy Trâm:
“Thế nên em mới nghĩ là mình nên mua cho con quyển sách giáo dục giới tính. Lớn rồi, chắc cần tìm hiểu khoản ấy. Mà em thì ngại nói, bảo ông Hùng thì còn lâu ông ấy mới dạy nó. À mà, có khi thằng Quang và thằng Tuấn cũng thế rồi ấy chứ, chị em mình mua luôn thể cho chúng nó đi”.
Liên nhắn: “Chắc vậy rồi”.
Liên nói câu không chắc chắn như vậy để ám chỉ là Liên chưa nhìn thấy gì của Nhóc Con, chứ thực ra Liên khẳng định Nhóc Con đã dậy thì, mà có khi còn là dậy thì thành công rồi ấy chứ.
Mỹ Anh: “Thằng Quang cũng thế rồi.”
Liên nhắn: “Chị cũng nhìn thấy thằng Quang rồi à?”
Liên mong tìm thấy sự đồng cảm từ cả Thùy Trâm và Mỹ Anh, Liên đã nhìn thấy của con, giờ là Thùy Trâm, cũng mong là chị Mỹ Anh cũng như vậy.
Mỹ Anh: “Chưa nhìn thấy, nhưng…”
Thùy Trâm: “Nhưng sao, chị kể đi, em kể chuyện của em rồi đấy.”
Mỹ Anh: “Sáng nay giặt đồ mới thấy. Quần đùi thằng Quang mặt tối qua dính đầy… tt”
Thùy Trâm: “Chắc là mộng tinh rồi. Nhiều không chị?”
Mỹ Anh: “Đầy luôn, đặc sệt”.
Thùy Trâm: “Chắc mẹ cháu thèm lắm hả?”
Mãi một lúc sau chị Mỹ Anh mới nhắn lại: “Thì cũng lâu rồi mà”, kèm theo biểu tượng mặt buồn.
Liên nghĩ, chị Mỹ Anh mà nhìn thấy tinh trùng chắc thèm lắm, chị không quan hệ bên ngoài, chỉ lấy thủ dâm làm niềm vui, giờ đây nhìn thấy tinh trùng, mặc dù là của con trai đi chắc nữa chắc chị cũng thèm lắm. Tinh trùng là thứ luôn luôn kích thích hooc môn phái nữ.
Thùy Trâm: “Còn chị Liên, nhìn thấy của thằng Tuấn chưa?”
Tự nhiên Thùy Trâm lại vơ cả Liên vào, mà Liên thì ngại không dám nói ra chuyện này, nếu dám nói thì Liên đã chủ động kể rồi. Liên không biết khi chị Mỹ Anh nhìn thấy tinh trùng của thằng Quang như thế nào? Rồi Thùy Trâm nhìn thấy thằng Minh thủ dâm thì ra sao? Có giống như Liên bị kích thích mãnh liệt khi nhìn thấy của con trai mình hay không?
Nhưng qua câu chuyện vừa rồi, Liên không cảm thấy tâm lý chán ghét của hai người họ. Ngược lại, tuy không nói ra, nhưng cả hai hình như đều có gì đó hưng phấn.
Liên: “Chị chưa, Tuấn ở nhà vẫn bình thường. Nhưng chắc là cũng lớn rồi. Bọn trẻ con bây giờ dậy thì sớm hơn hồi xưa chị em mình.”
Nhớ lại hồi xưa quả đúng như vậy, tầm lớp 9 lớp 10 như Liên vừa mới dậy thì, mới có kinh nguyệt, còn bọn con trai cùng lớp thì như trẻ con luôn, vẫn chơi trò tụt quần nhau trên lớp, có lần bọn con gái lớp Liên nhìn thấy bọn con trai chơi trò đó, bé như quả ớt, chưa có lông liếc gì cả. Nhưng giờ cuộc sống đã khác xưa, thức ăn thức uống đầy đủ, đường sữa vào người nên dậy thì sớm hơn cũng là lẽ thường tình.
Mỹ Anh: “Theo chị nghĩ thì không cần phải mua sách vở gì đâu, giờ bọn nó tra trên mạng, rồi lớp cũng có môn giáo dục giới tính mà. Chị em mình có mà không biết bằng chúng nó ấy”.
Thùy Trâm: “Nhưng em cứ thấy lo lo, ngộ nhỡ chúng nó tò mò lại xem phim sex rồi bắt chước cũng mệt”.
Mỹ Anh: “Kệ nó đi, không sao đâu, đến mẹ nó còn xem nữa là chúng nó”.
Thùy Trâm: “Hihihihihihi, ờ đúng thật. Nhưng mà cũng phải để ý chị ạ. Bây giờ mạng mẽo phức tạp lắm, học cái hay không học lại học cái hư thì chết”.
Liên thêm vào: “Bây giờ cũng không biết dạy chúng nó thế nào nữa cơ”
Thùy Trâm: “Thôi kệ vậy, chị em mình để ý hơn một chút là được”.
Mấy chị em chat thêm một lúc nữa rồi thôi, khi đặt điện thoại xuống bàn, Liên trộm nghĩ không biết Nhóc Con có xem phim sex không nhỉ? Phòng con có laptop riêng, có mạng kéo về tận phòng. Hôm nào phải kiểm tra xem lịch sử duyệt web của con mới được. Liên thì không xem phim sex bao giờ, cuộc sống tình dục khá đầy đủ nên Liên không có nhu cầu này, hoặc là chưa có.
…
Lúc Liên đang thu dọn bàn làm việc để chuẩn bị ra về, sắp hết giờ làm rồi thì nhận được tin nhắn Zalo của anh Trường: “Anh về muộn vì đi tiếp khách, xếp Hoàng giới thiệu cho công ty một đối tác làm ăn ở Lào Cai xuống Hà Nội tìm đối tác khai thác mỏ nhôm”.
Liên nhắn lại: “Anh uống rượu ít thôi nhé, đừng để phải đưa về nhà giống hôm nọ”
Liên vẫn nhớ mãi cái hôm anh Trường uống rượu say phải nhờ cậu Hoàng đưa về.
Anh nhắn lại: “Yên tâm, anh không say đâu, tối nay còn phải bắt đền em mà”
Liên tủm tỉm cười, sáng nay Liên mới nói với anh là “Tối em đền” còn gì. Mà hình như là anh muốn tối nay làm tình với Liên trong khi Liên mặc áo dài. Ghét cái mặt, tự dưng lại nói đến chuyện này làm Liên nứng ơi là nứng.
Liên: “Vâng, tối nay mà say là chít với em. Treo niêu 1 tháng luôn”.
Anh Trường: “OK vợ yêu”.
Vừa nhắn xong với chồng thì điện thoại bàn của Liên lại reo, là số nội bộ gọi, từ phòng của sếp Thục. Liên chần chừ không nghe máy, hôm qua đã bị Sếp cho về muộn hơn tiếng đồng hồ, Liên không muốn lặp lại vào hôm nay nữa, thành thói quen như vậy là không được.
Nhưng cuối cùng cũng nhấc máy: “Em nghe đây Sếp”
Sếp Thục: “Em lên phòng anh có việc một lát nhé”.
Định hỏi anh có việc gì vì hồ sơ tồn đã giải quyết hết chiều nay rồi thì sếp Thục đã cúp máy.
Không thể không đi, Liên cầm theo cái túi xách của mình đi lên phòng Sếp, lát về luôn cho tiện.
Vừa ngồi xuống ghế salon tại bàn làm việc thì anh Thục cầm một cái túi giấy khá đẹp từ bàn làm việc đi ra, đặt cái túi xuống bàn uống nước rồi ngồi xuống. Chưa để anh kịp nói, Liên nói trước:
– Túi gì đây anh?
Khi hỏi, Liên nhìn cái túi rồi nhìn lên anh Thục, thấy anh lảng tránh ánh mắt của Liên, Liên hơi nghi ngờ vì thái độ của anh. Dạo gần đây anh rất lạ, rất hay nhìn trộm kiểu như thế. Liên không thích một tẹo nào. Trong mắt Liên bao nhiêu năm qua anh chưa bao giờ như vậy cả.
– Đây là bộ áo dài đồng phục mới đang thử nghiệm của Ngân hàng mình, mỗi Chi nhánh cử 1 người mặc thử để phản hồi lại nhà thiết kế. Chi nhánh mình anh chọn em mặc thử vì em mặc áo dài đẹp nhất Chi nhánh.
Liên ớ người vì bây giờ mới biết chuyện này. Đáng nhẽ ra, nhà thiết kế muốn may bộ áo dài thì phải đến lấy số đo của người thử, đằng này thì bộ áo dài đã nằm ở đây.
– Nhưng…
Như biết được thắc mắc của Liên, anh Thục nói luôn:
– Số đo của em vẫn có trong số liệu cấp đồng phục, chắc không có thay đổi gì đâu phải không?
– Vầng… nhưng…
Lại thêm một thắc mắc nữa của Liên đối với anh Thục, anh để ý cả số đo của Liên sao? Phải biết là may đo áo dài cần rất nhiều số đo, không chỉ chiều cao, cân nặng, số đo 3 vòng giống như đồng phục quần áo khác.
– Không được từ chối, đây là nhiệm vụ đấy biết không? Ở Chi nhánh mình, em là người nhiều kinh nghiệm mặc áo dài nhất, chọn ai khác ngoài em thì Hội sở cũng không đồng ý đâu.
Biết không thể từ chối được, Liên đành phải gật đầu:
– Vâng, em biết rồi. Vậy em cầm về mặc thử rồi gửi bản đánh giá cho anh.
– Ừ, em về cầm về đi, cuối tuần gửi cho anh là được.
Liên đứng dậy, cầm lấy cái túi rồi đi ra khỏi phòng, khi bước đi, Liên có cảm giác nóng rực ở gáy như có ai đó đang nhìn trộm mình.
…
10 giờ tối, mọi thứ đã xong xuôi, Liên đang nằm chờ chồng về, cái anh này ghét ghê, hẹn vợ tối nay mà giờ này vẫn chưa vác cái chim về nhà. Đừng có mà say giống hôm nọ không thì Liên sẽ buồn lắm đây. Đang nứng ơi là nứng, từ sáng đến giờ chỉ mong tối nay thôi.
À mà còn một việc chưa làm, trong khi chờ chồng về Liên làm luôn vậy. Đó là thử bộ áo dài của Ngân hàng. Từ lúc cầm về đến giờ, Liên chưa giở ra xem lần nào. Nghĩ là làm, Liên xuống giường, đi về phía tủ quần áo, cái túi áo dài Liên để ở đó.
Mở túi ra, 1 áo dài và 1 quần. Nhìn cái áo thì Liên thấy không có điểm khác biệt gì so với cái cũ, nó cũng màu tím, chỉ khác ở phần hoa văn. Cũng phải thôi, màu tím là màu thương hiệu của Ngân hàng, chắc đồng phục ít nhiều cũng phải gắn với màu này. Nhưng khi nhìn đến cái quần thì thấy rõ 2 điểm khác biệt. Điểm thứ nhất là màu, nếu mẫu quần trước màu trắng thì mẫu mới này chuyển sang màu be vàng. Màu này có một điểm vô cùng lợi đối với chị em phụ nữ, đó là có thể tùy ý phối với bất kỳ loại đồ lót nào. Màu trắng thì có thể nhìn xuyên thấu được, vì vậy bọn Liên chỉ có thể mặc quần lót trắng, lại không thể mặc loại kiểu cách được. Nhưng với màu be vàng này, bên trong mặc màu hồng, màu đỏ, màu xanh đều được hết, không ai nhìn thấy cả. Thậm chí có thể mặc cả quần lọt khe cũng được nữa. Nghĩ đến đây, Liên mỉm cười. Vậy là đống đồ lót khác màu thỉnh thoảng vẫn nhặt chỗ chị Mỹ Anh có chỗ trưng dụng rồi.
Điểm khác thứ 2 của cái quần là khóa kéo. Mẫu cũ khóa kéo bên sườn phải, còn mẫu mới khóa kéo ở phía sau mông, đúng đoạn chia đôi giữa hai mông. Thay đổi này cũng không tệ, phải biết rằng, người mặc áo dài mỗi lần ngồi thì toàn bộ phần bên sườn của quần đều lộ ra ngoài, người ngồi bên cạnh sẽ nhìn thấy cái khóa này, mặc dù thiết kế cũng khéo léo giấu kín nhưng vẫn lộ ra một đường gân và cái móc khóa nhỏ. Nếu chuyển ra sau lưng thì che đi được khuyết điểm này, không bị lộ khóa nữa. Chỉ bất tiện một chút cho người mặc là phải vòng tay ra sau mông để kéo khóa. Nhưng cũng không khó khăn lắm.
Về cảm quan lúc chưa mặc như vậy là ổn.
Liên cởi bộ đồ ngủ của mình ra, Liên trần truồng vì không có mặc đồ lót bên trong, vẫn biết rằng lát nữa Nhóc Con còn mang sữa lên, nhưng khi Nhóc Con lên, Liên chỉ việc ngồi trên giường, đắp hờ cái chăn che từ hông xuống là được, mọi ngày vẫn thế.
Nhưng mặc áo dài thì bắt buộc phải mặc đồ lót, như vậy nó mới tôn dáng, nhất là phần ngực. Liên mở tủ lấy một bộ đồ lót mà Liên chưa mặc bao giờ, nó màu phấn hồng. Bộ này chị Mỹ Anh chọn cho Liên, cũng từ lâu rồi mà Liên chưa có dịp mặc lần nào.
Chiếc áo lót vừa vặn ôm trọn hai bầu vú, nâng nó lên cao một chút xíu rất bắt mắt. Còn chiếc quần lót thì xíu xíu, không phải loại lọt khe nhưng cũng ngắn ơi là ngắn, chỉ vượt qua khe mông một chút thôi. Liên muốn mặc thử xem có lộ đường gờ quần lót không.
Rồi sau đó Liên mặc trọn bộ áo dài này vào. Ôi, nó vừa rịt với thân hình của Liên, vừa như không thể vừa hơn. Số đo mà sếp Thục cung cấp thật chính xác, hay nói đúng hơn, số đo của Liên hoàn toàn không thay đổi mấy năm qua. Liên giữ dáng quá tuyệt vời. Tự hài lòng với chính mình, Liên mỉm người nhìn mình trong gương. Dáng người cao cao, thon thon, ngực nở nang căng tròn trong lớp áo dài. Nâng tà áo sau, Liên quay người lại nhìn mông căng tròn, đẫy đà. Điều tuyệt vời là hoàn toàn không nhìn thấy màu của quần lót, vải của quần cũng dầy hơn nên không nhìn thấy đường gờ của quần chíp. Nếu như vậy Liên có thể thoải mái mặc các loại quần lót khác nhau rồi. Thậm chí, không mặc cũng được… Ôi, bậy