Gái Gú Việt Nam

Cha con ông bảo vệ – Tác giả 69deluxe

Phần 29
Hiền Mai xách theo một túi đồ, thẫn thờ bước lên xe taxi. Cả chiều nay, ông Phương không ở nhà, rồi lại nhắn cô tự đi đến địa chỉ nhà lão béo đó. Hiền Mai không hiểu Athletic là chất gì mà đặt tên như môn thể thao điền kinh. Loại hoá chất quý hiếm như thế nào để ông Phương sẵn sàng đánh đổi nửa triệu đô la và thân xác của chính cô. Số tiền nửa triệu đô đối với chồng cô chẳng đáng là bao, vậy thì thân xác này như món quà tặng kèm càng không đáng giá.

Hiền Mai đã suy nghĩ rất kỹ, cô không muốn làm món đồ chơi trao đổi cho ông Phương nữa. Cứ nghĩ đến khuôn mặt đầy mỡ của lão béo đó là cô muốn buồn nôn. Cô sẽ về nhà riêng của mình, tìm luật sư chuẩn bị đệ đơn ly dị. Mãi suy nghĩ, Hiền Mai chẳng buồn để ý gã tài xế mặt rổ chằn chịt cứ cho xe chạy đi, không hề hỏi nơi cô đến theo thông lệ.

– Chào cô Hiền Mai…

Đột nhiên một giọng con gái thánh thót vang lên trong xe. Hiền Mai giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp ánh mắt trong veo của gã tài xế ngồi phía trước đang nhìn mình qua gương chiếu hậu.

– Xin cô đừng ngạc nhiên… Vì tình thế bắt buộc nên tôi mới phải cải trang như thế này…

Hiền Mai há hốc không tin nổi vào tai và mắt mình. Một chất giọng thánh thót như một đứa con gái mới lớn lại phát ra từ miệng một gã đàn ông mặt rổ chằn chịt.

“732… tổng đài gọi 732… Vui lòng báo cáo hành trình…” – Điện đàm trong xe chợt kêu lên.

Gã dửng dưng bốc lên, đằng hắng một cái, rồi bấm nút trả lời:

– 732… đang chở khách về Khu Biệt thự Green River – Q. 7… Báo cáo muộn… Xin lỗi Tổng đài…

– Ahh… Không… Tôi không muốn đi nơi đó… – Hiền Mai bưng miệng, ánh mắt hoảng loạn nhìn xuống tay nắm cửa như muốn nhảy ra khỏi xe.

Hắn vừa trả lời tổng đài bằng giọng khàn khàn khô khốc của đàn ông chính hiệu. Không những vậy còn biết rõ địa chỉ của lão béo, dù đó là nơi cô không bao giờ muốn đến. Mặt cô tái mét như gặp ma giữa ban ngày. Chiếc xe chợt đỗ lại bên đường. Hiền Mai luống cuống vừa mở cửa xe, thì một bóng người chặn lại. Hắn đẩy ngược cô vào trong, chui vào băng sau, đóng sập cửa lại. Cô hoảng hốt toan hét lên, thì kẻ đó cởi bỏ mũ và mắt kính. Hiền Mai chợt nhận ra một khuôn mặt quen thuộc.

– Anh Thiên… – Hiền Mai mừng rỡ rối rít như gặp vị cứu tinh. – Mai sợ chết mất… Có chuyện gì xảy ra vậy…

Thằng Thiên vui vẻ choàng tay qua đôi vai tròn lẳng run rẩy của Hiền Mai, hai chân gác lên ghế trước.

– Ha ha… Không sao… Có anh ở đây… Không ai ăn hiếp Mai nữa ah… – Nó hùa theo bàn tay Hiền Mai, vuốt vuốt bộ ngực sữa phập phồng.

– Hừ… – Gã taxi chợt ra vẻ không vui.

– Chạy đi… nhìn cái gì?

Thằng Thiên láu cá, đá chân lên nệm ghế. Chiếc taxi gầm lên giận dữ, lao vút ra đường.

– Sao anh phải ngụy trang như vậy? Còn hắn ta… Hắn ta là nam hay nữ? – Hiền Mai phát hiện tay hắn đang mân nhẹ ngực mình, đỏ mặt, gạt xuống.

– Hắn là con gái chính hiệu ah… Không những là con gái, mà còn rất… rất xinh đẹp ah… – Thằng Thiên nháy nháy qua kính chiếu hậu.

– Hứ… – Phương Trinh đang lái xe lại phản ứng, nhưng lần này có vẻ khá hài lòng.

– Còn chuyện của hai cha con anh… Ngay ngày mai em đọc báo sẽ biết thôi… – Giọng thằng Thiên chợt trầm xuống. – Nhưng anh muốn em biết rằng… Dù có báo chí có nói gì… toàn bộ đều là giả… không có một điểm sự thật…

– Chuyện dụ giỗ, quyến rũ nữ sinh không đúng sao? – Phương Trinh nói xen vào.

– Ah… Hem… Chuyện đó… khó phân định như vậy ah… Chẳng qua là trời sinh có chút nhan sắc… – Thằng Thiên nhe răng cười.

– Hi hi… Tinh tướng… – Hiền Mai che miệng cười, khuôn mặt đỏ hồng xinh đẹp như một đóa hoa xuân.

– Thôi… Vào chuyện chính… – Thằng Thiên chợt nghiêm túc hẳn, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp long lanh của Hiền Mai.

– Quốc gia đang cần em…

Trong một gian phòng khách sạn nhỏ ấm cúng.

Cánh cửa phòng tắm bật mở. Thùy Vi tủm tỉm cười bước ra, chiếc khăn tắm nhỏ bé quấn ngang hai bầu vú căng phồng, cặp đùi tròn lẳng mịn mà lộ ra gần như trọn vẹn. Đối diện với con bé là hai người thanh niên mặc quân phục đang nhấp nhỏm hồi hộp.

Sơn và Tùng, hai đứa dân phòng ngày đó, nay đã gia nhập ngành cảnh sát, tuy chỉ làm