Đọc TRUYỆN SEX "Vợ Hư Tại Ai? – 1001 Lí Do Ngoại Tình" tại TruyenSex88.Info!

Sau hơn 2 tuần về nước, công việc của tôi và Yến vẫn vậy, chỉ có điều cái khoản đàn ông của tôi tự dưng hơi yếu. Có lẽ đó là hậu quả của việc thủ dâm quá nhiều, cho nên giờ đây khi lâm trận cái đầu ra nhanh quá. Nếu hôm nào chẳng may chơi dai dai được một tí thì súng ống lại không được cứng như ban đầu, mấy lần tôi toàn phải dừng lại bảo vợ mút cho cứng để chơi tiếp. Có lẽ Yến không được thỏa mãn, tôi biết nàng ít khi được lên đỉnh và nhiều khi tôi xấu hổ vì đang chơi thì chim cứ mềm. Yến chắc thấy phong độ của tôi tự dưng ko được như trước nên nàng hỏi :

– Từ ngày anh về nước sao tự dưng lại yếu thế nhỉ? Trước kia tuy không phải là khỏe nhưng trên 10 phút hay 15p vẫn ok cơ mà. Bây giờ toàn dưới 5p là sao? Ở bên Pháp làm cái gì khai ra mau!

– Làm cái gì đâu. Tại thủ dâm nhiều quá chứ sao. Sáu tháng trời không có vợ bên cạnh nên ngày nào cũng phải quay tay 1 cái mới nhắm mắt ngủ được. Những ngày nghỉ ở lì trong phòng còn thủ dâm 2-3 cái nữa cơ. Cho nên bây giờ xuất nhanh như thế này thì chắc là tại cái đó.

– Khiếp! Làm gì mà ham muốn dữ vậy?

– Chẳng biết được. Tại không được chơi, với cả nhớ vợ nữa nên lúc nào cũng thèm. Trước khi đi ngủ cứ phải quay tay nên làm nhiều đâm ra thành thói quen không bỏ được.

– Anh không biết thủ dâm nhiều là có hại à?

– Biết chứ. Nhiều hôm cũng lo vì sóc còn chẳng cứng lên ý. Nhưng người cứ ham muốn thì biết làm sao được. Từ hôm về có vợ bên cạnh thì anh cũng hạn chế rồi còn gì nữa.

– Sao không bỏ luôn đi lại còn hạn chế?

– Hihi…vì anh cũng thích thủ dâm. Thủ dâm cũng có cái sướng của nó đấy chứ.

– Chắc thủ dâm nghĩ đến con nào phải không ?

– Làm gì có con nào mà nghĩ ngoài con vợ của anh. Nói thật..hehe.. cứ nghĩ đến cảnh em với anh Lâm hôn nhau mà quay tay đã thiệt. Có khi còn thích hơn cả chịch trực tiếp ấy chứ.

– Đồ hâm! Anh đi khám đi! Tiện thể khám luôn cả súng ống nữa. Mà từ bây giờ anh cũng dành ít thời gian chơi thể thao đi. Cũng sẽ cải thiện đáng kể đấy.

– Thời gian đâu mà thể dục với thể thao. Chiều làm về nếu em đón được con thì anh sẽ chơi ngay.

– Sao không có? Nếu anh muốn thì ngày thường nếu bận anh có thể dậy sớm chạy bộ vài phút, rồi cuối tuần ba ngày từ 6 đến chủ nhật anh có thể đi đá banh hay chơi cầu lông thay vì đi uống bia với bạn bè.

– Thôi thôi ngại lắm. Em thừa biết từ thời đi học anh có bao giờ chơi thể thao đâu.

– Thì bây giờ chơi có muộn đâu. Công việc của anh cả ngày chỉ ngồi với đống giấy tờ, không vận động rồi, lúc về nhà thì lại chỉ biết có mấy cốc bia, lại thêm cái khoản từ ngày đi Pháp về anh hút hơi nhiều thuốc đấy nhé. Bây giờ còn được dăm phút, cứ như vậy chắc mấy năm nữa chim chẳng lên được ấy chứ.

– Thôi vợ đừng nói nữa được không. Nói ra làm anh sợ phát khiếp đi được. Đang khỏe mạnh thế này mà chim không cửng được thì chắc anh chết cho xong.

– Nếu biết sợ thì phải thể dục thể thao vào, hạn chế bia rượu đi.

– Uh được rồi. Anh sẽ làm theo lời vợ. Sao hôm nay vợ anh nói nhiều thế nhỉ?

– Chẳng qua mọi hôm không muốn anh xấu hổ nên không nói thôi. Thanh niên gì chưa đến đầu ba mà mới dập được mấy phút đã bắn tung tóe rồi, lại còn mềm nữa chứ…nhiều lúc chẳng thấy sướng gì. Anh mà không nghe lời em, không chịu khó rèn luyện rồi cứ cái kiểu chưa đến chợ đã hết tiền thì có ngày em cho thằng khác chịch thay đấy.

– Chẳng cần phải nói thì cũng có 2 thằng chịch thay rồi còn gì nữa…hehe..cho nên có thêm thằng nào nữa thì cũng có sao đâu.

– Bó tay với anh! Thôi em ngủ đây.

– Hehe..thế thằng tây ở cty thế nào rồi? Có gặp nhau không?

– Chẳng thế nào cả. Thỉnh thoảng mới gặp, nhưng đi làm đống việc thì đầu óc đâu mà nghĩ đến chuyện khác. À mà anh nhớ cái Hồng người nghệ an học cùng khóa, cùng khoa với vợ chồng mình không?

– Hồng nghệ an có cái răng khểnh duyên duyên đấy á?

– Vâng đúng rồi. Hồng mà suốt ngày chỉ thấy ôm sách vở trên thư viện, tính hiền lành nhát nhát đấy.

– Anh nhớ rồi. Sao hả em?

– Nó mới vào làm cty em được hơn 3 tháng, chiều qua nó rủ em đi ăn chè và hai đứa buôn chuyện linh tinh.

– Thế thì có gì đâu, tưởng chuyện gì quan trọng.

– Thì từ từ nghe em kể nốt đã chứ. Hôm nọ em có bảo là thằng tây giờ cặp với đứa khác rồi, tưởng ai hóa ra không ngờ là nó lại cặp với đúng cái Hồng.

– Oạch! Em Hồng này cũng không phải là xinh cho lắm, ngày xưa thấy chẳng yêu ai cả, ngoan và chỉ biết có học thôi. Thế mà không ngờ cũng mê chim tây cơ đấy. Đời đúng là không biết đâu mà lần! Chắc cái Hồng cũng chồng con rồi chứ?

– Chưa. Làm cùng nhau nhưng ít gặp lắm. Thỉnh thoảng chỉ vô tình gặp nhau khi đi ăn thôi.Lần trước thấy nó bảo là cũng yêu một thằng đồng hương cùng quê,nhưng thằng đó lại kém cái Hồng 2 tuổi. Hai đứa yêu nhau cũng 4 năm rồi và hiện cả hai sống chung trên hà nội như vợ chồng.

– Sao không làm quách đám cưới đi nhỉ? Cái Hồng bằng tuổi vợ chồng mình thì cũng 27 rồi còn gì.

– Chúng nó muốn cưới lâu rồi nhưng bố mẹ thằng kia không cho phép. Ông bà không muốn thằng con lấy vợ hơn tuổi.

– Thế thì căng rồi. Thế bây giờ cặp với thằng tây thì chắc là bỏ thằng người yêu rồi à?

– Chưa. Hôm qua đi ăn chè thì nghe nó kể là thằng người yêu nó yêu con này lắm. Đợt này hai đứa cãi nhau suốt vì con này muốn chia tay. Nó bảo không cưới thì chia tay chứ yêu làm gì nữa nhưng thằng kia ko muốn buông.

– Thế thằng người yêu có biết Hồng đang thậm thụt với thằng tây không?

– Biết.

– Biết mà vẫn để yên và vẫn sống cùng nhau à?

– Thì cái Hồng nó cũng bảo chia tay đấy thôi. Nhưng thằng kia không muốn nên đành chấp nhận mọc sừng.

– Khó hiểu nhỉ?

– Em cũng chẳng hiểu.

– Thế cái Hồng có biết ngày xưa em và thằng Tây cũng đã có tí ti rồi không?

– Nó biết, nhưng hai người ít nói đến chuyện đó lắm.

– Sao em không hỏi là chim thằng tây đấy có ngon không..hehe.Cả hai đều được ăn rồi thì tâm sự đêm khuya đi còn gì nữa.

– Anh vớ vẩn. Anh cứ làm như ai cũng dâm như anh thích nói chuyện đến vấn đề đấy không bằng.

– Vâng..các bà toàn đứa dâm ngầm thôi.Mà công việc của em thế nào rồi? Lương lậu được tăng tẹo nào chưa?

– Chẳng tăng đồng nào cả. Việc thì nhiều mà thưởng có tí tẹo. Em đang chán lắm đây. Cầy như chó mà lương không lên được 10 triệu.

– Vậy à? Hay em có muốn về cty anh làm không? Vì hôm kia đi ăn trưa với ông đồng nghiệp làm cùng phòng, hai anh em có nói chuyện qua về công việc và gia đình. Ông ấy bảo sao anh không giới thiệu em về làm cùng cty để vợ chồng gần nhau và lương lậu cũng khá hơn.

– Xin có được không? Nếu xin được thì anh xin luôn đi…hihi..làm cùng chồng cho sướng, đỡ bị bắt nạt. Chứ làm ở đây lương lậu kiểu này thì biết bao giờ mới trả xong nợ. Lại còn kế hoạch mua ô tô nữa chứ.

– Tất cả mình còn nợ bao nhiêu em nhỉ?

– Cả ngân hàng và bạn bè thì vẫn còn hơn 100 triệu thôi.Mấy tháng vừa rồi anh ở bên pháp thì em toàn dùng lương của anh để trả nợ đấy.

– Thế thì chưa đến 1 năm là sẽ trả hết thôi. Em cứ dùng hết số lương của anh để mà trả nợ, còn lương của em thì để chi tiêu gia đình.

– Vâng, em vẫn làm thế đấy chứ. Thế anh có nghe ngóng về chuyện đề bạt thăng chức cho anh sau khi về nước không?

– Ôi zời mấy cái chuyện đấy anh chẳng quan tâm cho lắm. Đề bạt thì đề, không đề cũng chẳng sao.Cũng thấy mấy người bảo anh dễ lên chức chưởng phòng lắm, nhưng chẳng thấy cấp trên nói gì.

– Sao anh cứ hồn nhiên như cô tiên thế nhỉ! Sao lại không quan tâm? Nghĩ đơn giản như anh thì đến bao giờ vợ chồng mình mới khá lên được. Anh nghĩ tự dưng người ta bế anh đặt lên ghế chắc? Anh phải linh hoạt và thậm chí là cố gắng thân thiện lấy lòng cấp trên chứ.

– Ôi zời đau hết cả đầu. Cũng chỉ vì chiếc ghế đó mà tự dưng ông chưởng phòng của anh bây giờ đâm ra ghét và không ưa anh đây này.Chắc ông ấy sợ anh đá văng chiếc ghế của ông ấy bây giờ.Mà anh có làm gì đâu, chỉ là những lời đồn thổi của mọi người trong cty thôi.

– Việc mình thì mình cứ làm thôi. Anh cứ hiền lành quá người ta bắt nạt…hihi…nghĩ đến về cty anh làm, có chồng là chưởng phòng cũng oai ra phết đấy nhỉ.

Sau khi thấy chồng có ý định bảo xin cho về công ty làm cùng, Yến cũng đồng ý ngay.Vì đối với cô hay đối với phụ nữ nói chung cái quan trọng nhất vẫn là tiền. Chỗ nào công việc như nhau mà lương cao thì làm. Và một điều nữa Dũng không biết đó là Yến cũng nghĩ rằng đã đến lúc nên chấm dứt vụng trộm với Tuân. Thứ nhất là Yến sợ nguy hiểm nếu ai đó biết được. Thứ hai là cô cũng muốn Tuân lấy vợ chứ ko thể mãi đeo bám hình bóng của cô được. Ngày nào hai người còn làm cạnh nhau thì Yến sợ hai người không thể dứt ra được, và về làm cùng cty chồng cũng là một cách hay để Tuân có thể quên được cô. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng nói được ra mới là khó. Đã gần một tuần rồi, mấy lần Yến muốn nói ra cho Tuân biết mà cô không tài nào nói được.

Nhưng rồi kế hoạch của hai vợ chồng bị đổ bể khi Dũng không những không được đề bạt thăng chức mà còn bị thuyên chuyển công tác về trụ sở cty mẹ. Cũng tại Dũng hiền lành, đầu óc không mưu mẹo nên đã bị lão trưởng phòng đá bay đi nơi khác. Những ngày qua lão trưởng phòng mất ăn mất ngủ chỉ vì sợ mất chiếc ghế mà lão đang ngồi. Lão biết là lão cũng đã già và cty muốn thay thế lớp trẻ năng động hơn, và lão biết ở trên mọi người đang nhắm Dũng để thay thế lão. Nhưng nhờ sự quen biết, nhờ vào sự dẻo mép mà lão đã thuyết phục được cấp trên thuyên chuyển Dũng về làm ở phòng tín dụng của cty mẹ. Nói là cty mẹ cho oai, chứ làm ở phòng tín dụng đa số toàn người tài giỏi, học thức cao. Dũng cũng đạt yêu cầu về năng lực,về chuyên môn, nhưng tại đó thì anh chỉ là con đom đóm bé nhỏ giữa các vì sao sáng. Đa số những người làm việc tại phòng tín dụng của ngân hàng nếu ko phải là con ông cháu cha thì cũng toàn là những thạc sĩ, tiến sĩ tốt nghiệp
ở nước ngoài về. Thử hỏi Dũng về đó làm, đứng bên cạnh toàn là những người giỏi, quen biết thì không thì đến bao giờ mới đến lượt mình để mà được thăng tiến.

Nhưng Dũng cũng có cái may mắn khi được cấp trên điều về đó làm bởi vì không phải ai cũng xin được. Cấp trên họ biết nhìn người và họ cũng không muốn chôn chân một người giỏi làm ở một chi nhánh bé nhỏ. Sau khi đầu tư cho Dũng 6 tháng học tập và công tác ở bên Pháp thì họ muốn Dũng làm ở một môi trường khốc liệt hơn, môi trường đòi hỏi trình độ năng lực cao và tất nhiên nếu anh vượt qua được thì tương lai cũng rất sáng…Tất cả những cái đó Dũng và Yến vẫn còn trẻ làm sao hiểu được những ý đồ của các ông lãnh đạo đầu nhiều sỏi.

Việc Dũng bị chuyển về nơi khác làm việc thì cũng coi như là tắt ngóm kế hoạch xin cho Yến về làm cùng ở chi nhánh cũ. Trong khi đường thăng tiến của Dũng bị vỡ thì Yến lại gặp may không ngờ. Sau cuộc họp của tổng công ty, vào đầu giờ chiều Tuân rủ Yến đi ăn trưa, nó thông báo một tin rất tốt lành cho Yến biết :

– Anh thông báo cho em một tin tốt lành đây này.

– Tin gì vậy anh? Yến tỏ ra tò mò về lời Tuân nói.

– Mấy hôm trước và tối qua trong lúc anh ăn cơm cùng bác anh, anh có nói về em và đề cập tiến cử em làm trợ lý cho bác. Vì ông trợ lý cũ bác đã cho nghỉ được 1 tháng nay rồi mà vẫn chưa tìm được người ưng ý để thay thế.

– Ôi có chuyện đó à? Nghe mà thấy hồi hộp quá. Vậy bác anh nói sao?

– Bác bảo để bác xem xét đã. Nhưng sáng nay sau khi kết thúc cuộc họp, bác có dò hỏi về em qua giám đốc điều hành và giám đốc nhân sự. Hai ông kia cũng có nhận xét tích cực về em lắm nên bác cũng đã 90% là đồng ý rồi.Vừa nãy anh có hỏi và bác bảo để bác xem qua kỹ hồ sơ về em cái đã rồi nếu bác ưng thì ngay đầu tháng sau bác sẽ thuyên chuyển em vào vị trí trợ lý TGĐ. Em có biết là chức vụ trợ lý TGĐ thì lương vừa cao, và nếu làm tốt thì bác còn thưởng riêng hậu hĩnh lắm.

– Anh làm tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi đây này. Thế này thì em làm sao mà ngủ được cho đến đầu tháng đây.

– Hai tuần nữa chứ mấy.

– Hai tuần anh cứ làm như là hai ngày ý. Mà anh có biết vị trí đấy lương lậu thế nào không?

– Ăn gì mấy cái đồng lương cứng đó. Chắc mỗi tháng chỉ được từ 15-20 triệu thôi. Ăn là ăn ở các khoản khác mà bác sẽ thưởng cho ý nếu như công việc tiến triển tốt.

– Vậy à? Nghe mà đã thấy sướng rồi. Thế thì anh phải cố gắng giúp nói thêm vào hộ em nhé.

– Tất nhiên rồi. Lúc nào anh chẳng giúp em. Nhưng mà công việc đấy cũng có nhược điểm là giờ giấc lung tung, đa số là phải về muộn và hay phải đi công tác xa nhà đó. Bác đi đâu là em phải theo đó đấy. Liệu em có sắp xếp được công việc gia đình không?

– Được hết. Miễn sao xiền nhiều là ok..hihi..

– Bây giờ nghe thì thấy hứng vậy, anh sợ lúc vào cuộc rồi thì em lại kêu mệt.

– Bao lâu nay ở cạnh em mà anh vẫn chưa hiểu em nhỉ? Nhiều công việc còn mệt hơn mà em còn vượt qua được cơ mà.

– Thì anh lo như thế. Mà sang tuần cty tổ chức đi nghỉ mát cho các nhân viên, em có định cho cả gia đình đi không?

– Có chứ. Làm sao mà chồng cho đi một mình được.

– Vậy à? Buồn nhỉ!

– Sao buồn?

– Thì tại có chồng em đi bên cạnh.

– Không biết anh ấy có xin nghỉ để đi cùng được không. Mà kể cả anh ấy ko đi thì cũng có làm gì được đâu, ở đấy có bao nhiêu người mà.

– Nhưng vẫn còn tốt hơn là phải nhìn hai vợ chồng em tay trong tay.

– Hihi..lại ghen đấy à?

– Uh, cũng hơi hơi. Chiều nay đi làm về mình gặp nhau tí được không em? Nhớ quá!

– Thôi! Về muộn chồng lại nghi.

– Có mấy khi em phải về muộn quá đâu mà nghi. Một tiếng thôi mà em! Cứng lắm rồi đây này!

Tuân cầm tay Yến đưa xuống gầm bàn dí vào cái đũng quần, Yến cảm nhận được một cục to tướng cứng ngắc bên trong. Nghĩ đến việc Tuân sắp giúp mình đổi đời thì cô cũng không nỡ từ chối, không nỡ để nó buồn nên cũng gật đầu đồng ý.Thêm nữa là mấy hôm nay Dũng cũng bận và mệt mỏi vì chỗ làm mới nên hầu như tạm thời hai vợ chồng đặt lưng là ngủ luôn.

Làm việc trước những người giàu kinh nghiệm thương trường, chuyên môn cao, cộng thêm áp lực của công việc nên mấy ngày đầu tôi tỏ ra khá căng thẳng và stress nặng. Hôm nay được bàn giao nghiên cứu mấy dự án nhỏ, nghĩ là chắc sẽ về muộn, tôi đang định nhắn tin cho Yến bảo cô ấy xin về sớm đón con thì không ngờ cô ấy lại nhắn tin trước,và cũng kêu hôm nay bận việc sẽ về muộn. Không muốn đôi co vì ai cũng bận nên tôi đành xuống nước về đúng giờ để đón con và phụ trách luôn cái khoản nấu nướng.

Về nhà vẫn như mọi hôm là chỉ có hai bố con vì Yến thường một tiếng sau mới về. Vừa nấu ăn vừa trông con, thỉnh thoảng con gái lại cứ bắt bế hay cứ gọi nheo nhéo bật kênh này, chuyển kênh nọ nên đâm ra tôi hơi bực mình mắng nó. Mất bao nhiêu công nấu,bảo về muộn một tí mà vợ về muộn tận tiếng rưỡi làm tôi càng thêm bực. Đến khi tắm cho con gái xong, nhìn đồng hồ thấy đã 8h thì tôi cũng ru cho con ngủ trước thì mới thấy Yến vác cái xác như không hồn về.

Nhìn vợ đặt cái túi sách lên giường rồi nằm vật ra luôn trông vô cùng mệt mỏi thì tôi cũng động lòng thương chứ cũng không tỏ thái độ gì là bực tức cả.Mình là đàn ông không lo được hết kinh tế, để vợ cũng phải lăn lộn còng lưng kiếm tiền lo cho gia đình thì làm sao tôi không đau lòng cho được.Ngồi cạnh xoa má vợ, tôi nói nhẹ nhàng :

– Vợ xuống ăn cơm đi, hai bố con ăn trước rồi vì chờ lâu quá.

– Hai bố con đói thì cứ ăn trước không phải chờ em đâu.

– Uh, hôm nay nhiều việc lắm hả em?

– Vâng. Mẹ cái thằng trưởng phòng giao cho một đống việc, lại còn bảo cố gắng làm xong trong ngày mới lộn ruột chứ.

– Mệt lắm đúng không?

– Vâng, mệt chẳng muốn ăn. Em đi tắm cái đã rồi chắc ngủ luôn. Mai Anh ngủ lâu chưa anh?

– Nó vừa ngủ thì em về. Hôm nay hư cứ đòi mẹ nên bị anh mắng cho khóc.

– Vậy à! Khổ thân con.

Yến mặt trông hơi buồn rầu rồi lầm lũi im lặng mở tủ lấy quần áo đi vào nhà tắm.Thấy vợ không muốn ăn thì tôi xuống dọn dẹp và làm cốc càphê xem TV chút để lát làm nốt công việc mà chiều ở cty vẫn chưa làm xong. Cà phê chán chê xong tôi lên phòng thì đã thấy vợ ngủ rồi. Nhẹ nhàng tắt điện để cho Yến ngủ, tôi cũng đi tắm rồi mới làm việc.

Vào nhà tắm cởi quần áo ra vứt vào sọt để quần áo bẩn, thấy chiếc quần lót đen của vợ vừa mới thay nằm dưới cái áo sơ mi thì đột nhiên tôi tò mò muốn kiểm tra. Lâu rồi tôi chẳng bao giờ kiểm tra vợ cái gì kể cả là điện thoại, nhưng hôm nay thấy vợ về muộn, mà đợt này tôi lại hơi yếu nên trong lòng dù không nghi ngờ gì nhưng vẫn muốn kiểm tra một chút xem sao. Cầm chiếc quần lót đen trên tay, tôi tá hỏa, tim đập mạnh khi thấy đáy quần lót là những vệt màu trắng đã đóng cục. Cái khoản này thì tôi hơi ngu ngơ vì cũng chẳng biết nó là khí hư hay tinh trùng của đàn ông nữa. Nhưng lúc đó thấy chất màu trắng đục thì đầu tôi chỉ nghĩ đến đó là tinh trùng hoặc là dâm thủy thôi. Giấu luôn chiếc quần lót đó vào một chỗ kín để hỏi tội sau, tôi tắm thật nhanh rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Yên tâm thấy vợ đang thở đều đặn báo hiệu là đã ngủ say, tôi ngồi vào bàn bật chiếc đèn nhỏ chỉ đủ sáng lờ mờ rồi nghĩ lung tung về cái quần lót kia. Thật trùng hợp là tại sao hôm nay cô ấy lại về muộn? Nghĩ lại lúc tôi bảo con gái cứ khóc đòi mẹ thì trông vẻ mặt Yến tỏ ra buồn buồn như đã làm gì có lỗi…

Tôi bước thật nhẹ lên giường, luồn tay dưới cái gối mà Yến đang nằm để lấy chiếc đt. Yến đi ngủ có thói quen hay để đt dưới gối và luôn tắt chuông vì cô ấy nói rằng đã ngủ là không muốn ai làm phiền. Tôi mỉm cười khi cầm chiếc đt trên tay đi ra bàn ngồi mà không để cho Yến biết. Rất may cái mật khẩu của máy là 6789 vẫn chưa thay nên tôi dễ dàng mở được máy ra.Hồi hộp kiểm tra các tin nhắn đt và tin nhắn fb mà tôi chẳng thấy được điều gì khả nghi khi chỉ thấy những tin nhắn của những người quen còn lưu lại.Kiểm tra lịch sử các cuộc gọi thì cũng chẳng phát hiện ra được điều gì, chỉ thấy nghi nghi ở mấy cuộc gọi chỉ hiện số nhưng không lưu tên. Không có tên nên tôi không thể biết là ai, nhưng tôi xem kỹ lại và cũng đánh dấu được 1 số khi thấy số này hay gọi. Tôi liền nghĩ ngay ” tại sao hay gọi cho nhau mà lại không lưu tên vào máy???”Có cơ sở nghi ngờ nhưng tất cả vẫn chỉ là đoán vì tôi không thể tìm ra được bất cứ điều gì về số máy lạ này.

Đặt chiếc đt lên bàn, đầu tôi lưu ngay số đt này lại để có dịp sẽ theo dõi giờ giấc các cuộc gọi để hỏi Yến cho ra nhẽ. Muốn tập trung vào công việc nhưng lúc đó tôi không thể nào làm được gì vì bao nhiêu câu hỏi về chiếc quần lót vẫn chưa được trả lời.

Cầm chiếc đt của vợ xuống dưới phòng khách ngồi hút thuốc vì tôi thấy hơi căng thẳng.Từ ngày đi Pháp, phải sống một mình hơi buồn nên đâm ra tôi đã hút hơi nhiều thuốc lá. Ngày xưa chỉ khi nào vui đi chơi với bạn bè tôi mới hút, nhưng giờ thì một ngày hết tận nửa bao rồi.

Vừa phì phèo điếu thuốc vừa nghĩ đến làm cách nào để biết cái số đt hay gọi cho Yến là ai mà ngồi mãi tôi ko nghĩ ra được cách nào. Đang định lên phòng ngủ cho đỡ mệt óc thì bất ngờ đt của Yến rung lên báo có tin nhắn. Như kiểu đã bắt được tên trộm mặc dù chưa biết là ai nhắn nhưng tôi thực sự vừa mừng vừa tò mò. Mở đt ra thì tôi tắt ngóm hy vọng vì người nhắn thấy hiện tên là ” Hồng nghệ an”, bạn học cùng khóa của vợ chồng và cũng là đồng nghiệp của Yến hiện nay.

– Ngủ chưa hả bạn Yến xinh gái? Nếu rảnh thì buôn tí đê!

Thấy Hồng nhắn vậy thì tôi cũng chỉ có ý định trả lời vu vơ :

– Chưa, đang nằm lướt facebook thôi. Buôn bán gì giờ này hả bà?

– Hehe..buôn tối muộn mới thích chứ. Ông Dũng đang nằm bên cạnh còn thức không hay là ngủ rồi?

– Đang nằm bên cạnh đây và ngáy như sấm.

– Vậy à? Thế thì vô tư thoải mái buôn và không sợ rồi.

Thấy Hồng nói vậy thì tôi đâm ra cũng hơi tò mò, và cũng biết rằng có thể khai thác các thông tin từ Hồng. Tôi bắt đầu nhắn lại với ý đồ thực sự :

– Có gì đâu mà sợ hả bà? Bà cứ làm như tụi mình buôn bạc giả ý.

Và Hồng nhắn lại,cái tin nhắn mà tôi mong chờ muốn biết suốt từ nãy đến giờ.Nhưng đọc mà cũng thấy nóng phừng phừng cả mặt khi biết rằng đầu mình lại mọc thêm cái sừng nữa rồi.

– Không buôn bạc giả nhưng chiều nay tôi nhìn thấy rồi nha. Lúc làm về bà với thằng Tuân đi đâu mà đi song song trên đường láng hạ? Cẩn thận không ông Dũng lại biết thì chết.

– Biết làm sao được mà biết. Tôi cố kiềm chế để nhắn lại cho Hồng. Cái tên Tuân tôi chưa từng được nghe đến trong đám bạn của vợ.

– Thì tôi chỉ lo đi đêm có ngày gặp ma thôi. Tôi với thằng Chính chưa cưới xin gì nên tôi cũng không sợ. Còn bà với ông Dũng đang hạnh phúc, con cái nhà cửa đàng hoàng thì bà phải giữ. Ông ấy mà biết thì rách việc lắm. Là bạn tôi chỉ biết khuyên vậy thôi.

Tôi ngồi suy tư một hồi, vừa muốn biết về Hồng thế nào, vừa muốn chát chít chuyện tế nhị với Hồng nên tôi liều nhắn lại đi sâu vào chuyện thầm kín của chị em :

– Uh tôi biết mà, tôi cám ơn bà nhé. Tôi cũng sợ và muốn dừng lại lắm nhưng lão Dũng yếu quá, toàn chưa đi chợ đã hết tiền. Nhiều lúc tức anh ách

Tôi mỉm cười đắc trí, chim cò cũng dựng lên ngay được khi đọc tin nhắn của Hồng nhắn lại :

– Kaka…vậy à? Cái này thì tôi biết và thông cảm cho bà được. Vì người yêu tôi cũng vậy, chẳng qua nổi phút thứ 5 hiệp thứ nhất. Chính vì vậy tôi mới muốn chia tay, nhưng ông ấy lại yêu tôi nhiều quá. Nhiều lúc cũng chẳng biết làm thế nào bà ạ.

– Haizza…vẫn chưa cưới thì bà vẫn còn cơ hội để suy nghĩ xem nên có lấy nhau không. Tôi nói thật chứ lấy nhau về mà cái khoản kia không đáp ứng được thì bức bối khó chịu lắm. Bà suy nghĩ kĩ đi không mai kia lại ân hận đấy.

– Tôi biết rồi và cũng suy nghĩ nhiều. Nhưng lão ấy không buông ý, cứ bám và xin tôi đừng bỏ ông ấy. Ông ấy vẫn cứ nghĩ tôi muốn chia tay là vì bố mẹ ông ấy không đồng ý cơ nên cứ bảo tôi là từ từ anh sẽ thuyết phục ông bà.

– Uh cái khoản kia thì ngại nói ra thật. Mà ngày xưa đi học không thấy bà yêu đương gì, cứ tưởng bà là người không ham muốn lắm. Không ngờ cũng cao vút trời luôn..kaka..

– Khiếp..bà nói cứ làm như tôi máu lắm không bằng ý . Thì ngày xưa chỉ muốn tập trung vào việc học nên không thích để ý đến chuyện khác. Giờ đầu óc thoải mái hơn, chỉ lo mỗi việc kiếm tiền nên nhu cầu dâng cao ..hihi..

Đọc mà nứng hết cả con cặc, tôi phải đưa tay xuống đũng quần bóp bóp, day day vài phát cho sướng rồi mới tiếp tục nhắn tiếp :

– Nhưng bà có chàng tây rồi còn gì. Vừa to vừa khỏe thế thì lo gì hạn hán .

– Hehe…nhiều khi phát mệt ấy chứ. Không đến thì thôi, lần nào đến nó cũng chơi đến 3h sáng mới cho ngủ. Không biết bạn tôi ngày xưa có bị thế không nhỉ ?hihi

– Cũng rứa thôi! Có hôm còn đến tận 4h sáng ấy chứ. Cũng mệt nhưng mà thướng!

– Thướng thế sao lại thôi?

– Ờ…thì ăn mãi rồi cũng phải thôi chứ…còn để cho người khác ăn…hoa thơm mỗi người ngửi một tí..kaka..

– Chắc là có thằng Tuân rồi mới thôi phải không? Bà không nói thì tôi cũng biết. Vì tôi hỏi thằng Rô bớt rồi. Nó bảo đợt đấy cũng thấy thằng Tuân đang tán tỉnh bà.

Vậy là tôi đã rõ mọi chuyện. Lúc tôi vắng nhà thì Yến đã lần lượt lên giường với hai người đàn ông. Thằng Tây thì Yến đã khai, nhưng thằng Tuân thì Yến vẫn giấu và hiện giờ vẫn đang thậm thụt với nhau. Đang sướng vì nứng nhưng nghĩ đến quả bị đâm sau lưng thế này thì tôi lại thấy đau,chim cò cũng xìu xuống nhanh như lúc nó cương lên. Mọi việc coi như đã sáng tỏ không cần khai thác thêm nữa, cũng không biết nói chuyện gì tiếp với Hồng nên tôi quay sang chát chít về sex với Hồng khi thấy rằng Hồng cũng ko ngại tám mấy cái chuyện thầm kín này cho lắm :

– Công nhận súng ống thằng Rô bớt đẹp bà nhỉ? Nghĩ đến mà ướt cả quần.

– Quá đẹp luôn ấy chứ. To nhưng mà trông sạch sẽ. Chơi lại khỏe, không như mấy ông Vn làm ăn như mèo.

– Nghe bà nói mà tôi lại thèm. Tôi lại nứng trở lại khi đề cập vấn đề này.

– Thèm thì hôm nào cho mượn một hôm đấy!

– Thật không đấy? Không đùa đâu đấy nha!

– Ai đùa làm gì…Hôm nào bà cứ trốn được ông Dũng cả buổi tối đi thì tôi cho mượn liền à. Chỉ sợ bà không dám.

– Thích thì nhích thôi..sợ gì mà không dám. Bà cho tôi mượn nó thì hôm nào tôi cho bà mượn chồng của tôi … kaka..

– Thôi thôi…nghe bà bảo ông ấy yếu như thế thì tôi không cần. Thế hôm nào cần thì cứ báo trước để tôi sắp xếp cho nhé.

– Oki! Hay hôm đi nghỉ mát bà nhỉ?

– Nghỉ mát á? Hôm đó cũng được đấy chứ nhỉ? Nhưng ông Dũng có đi không?

– Có

– Ông Dũng đi thì làm ăn kiểu gì được hả bà?

– Bà yên tâm, thiếu gì cách. Thôi cứ biết thế nhé. Tôi đi ngủ đây! Nói chuyện sau.

– Ok tôi cũng thấy buồn ngủ rồi. G9!

– À mà bà đừng có kể chuyện cho ai biết về tôi với Tuân đấy nhé.

– Con hâm này! Ai đi nói làm gì. Không biết bà nói câu này bao nhiêu lần rồi. Bà không tin tôi hay sao mà cứ dặn mãi thế?

– Hihi..tại tôi sợ nên cứ nhắc cho chắc ăn.

– Thôi ngủ đi…Hâm!

Tôi lập tức xóa sạch tin nhắn vừa chát với Hồng, nghĩ đến cô sinh viên với cái mặt trông rõ hiền ngày nào vậy mà ko ngờ cũng lại dâm dữ vậy. Lập tức lôi chim ra, lần này tôi vừa sóc vừa tưởng tượng đến Hồng với thằng tây. Chính cái mặt ngoan hiền nhưng lại dâm dâm khi ở trên giường làm tôi thấy kích thích. Rồi đầu óc tôi tưởng tượng ra cảnh cả Yến và Hồng cùng đang quần nhau với thằng tây thì tôi không thể chịu nổi được nữa, lập tức phọt ra ngay đầy tay những dòng nước trắng đục nhớt nhớt….

Xuất xong rửa tay thì tôi đi lên phòng ngủ. Bây giờ tôi mới lo ngày mai…lo ko biết Yến gặp Hồng nói chuyện gì và có phát hiện ra tôi lại đóng kịch lần nữa không. Tại vì Yến rất ghét tôi giả danh là cô ấy để nói chuyện với người khác, nếu biết chắc chắn Yến sẽ lại mắng tôi xối xả. Rồi tôi lại nghĩ sang vấn đề của vợ với thằng Tuân nào đó cùng làm. Tôi lưỡng lự không biết ngày mai sẽ nói toẹt ra hay là sẽ âm thầm theo dõi. Vì nghĩ đến cái cảnh rình trộm thằng Tuân đang chịch vợ mình, tôi vừa ghen và cũng vừa thích….Nghĩ đến chuyến nghỉ mát sắp tới…chắc chắn biển sóng rất to nên bằng mọi giá tôi phải xin cty nghỉ mấy ngày để đi cùng chứ không thể ngồi yên ở nhà mà tưởng tượng được….

Đọc Thêm Truyện Sex

Dục Vọng Cuồng Say

Vừa đóng cửa taxi cho chồng, Nga nhanh chóng quay vào nhà, khoát vội chiếc áo khác bên ngoài vào rồi cát tiếng gọi con...

Tình Già

Bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc nằm trên một con phố lớn tại Hà Nội, bệnh viện này là một bệnh viện tư...

Cháu Gái Chung Nhà

Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t và 1 đứa 18t…tụi...

Nô Lệ Yến Nhi

Tôi tên Trần Yến Nhi, nữa năm trước tôi còn là một cô nữ sinh năm nhất đang theo học ngành xã hội học tại...

Thanh Xuân Khoái Lạc

– Nhanh đi Vân Anh trễ giờ rồi ! Mạnh gọi vọng lên trên lầu – Rồi ! Tui xuống liền ! Giọng nói từ...