Đọc TRUYỆN SEX "Vì Sao Em Dâm Đãng?" tại TruyenSex88.Info!

Chương 6 – Bạn nhà trọ

Đó là một mùa hè năm Ly vừa học lớp 7 xong, một thiếu nữ gần 14 tuổi lắm mộng mơ. Ly thích đọc truyện tranh lắm nhé, đặc biệt là truyện tranh từ Nhật Bản, khi đó cô mê bộ Sailormoon (tên tiếng việt là Thủy thủ mặt trăng) lắm. Các bạn ấy cùng tuổi cô thôi mà đã biết có bạn trai rồi hôn hít các kiểu rồi, cả đi chơi hẹn hò nữa, 14 tuổi thôi đấy, trong khi Ly đến nắm tay con trai còn chưa dám…
Vào lúc đó, ba của Ly quyết định lấy khoản đất trống phía sau để xây nhà trọ, kinh doanh kiếm tiền thêm, ông là một người thuộc dạng “tham công tiếc việc”, việc gì nếu có thể kiếm ra tiền, ông sẽ làm ngay. Ông thuộc kiểu khá nhạy cảm việc tiền bạc, hồi đó ông cứ dùng cấu trúc câu “tao đánh đĩ ra tiền à” mỗi lần cô xin tiền học, cô cứ đành cắn răng mà xin thôi, chẳng hiểu nghĩa của câu đó nhưng chắc là chửi. Khi đó nhìn người ta phũ phàng cày nát mớ rau bí mẹ cô trồng và cả vài cây bắp con con mà cô mới mày mò chăm bón, đang bắt đầu nhú những phiến lá mỏng đầu tiên, mà họ vô tình cày đạp hết để có đất xây nhà trọ, nhìn đám đất tan hoang mà cô đau lòng khôn xiết…
Nhà vừa mới xây xong không lâu là đã có người đến thuê rồi, người đến người đi, ở cũng chẳng quá 3 tháng. Nhưng đáng kể nhất là một gia đình gồm bà ngoại nhìn mặt còn rất trẻ, chỉ tầm tuổi trung niên thôi, cùng với một đứa cháu trai trạc tuổi Ly, cậu ta tên là Khải Minh. Gần xóm cô chẳng có ai bằng tuổi cả, mà lại là con trai nữa, nên chẳng sớm thì muộn cô và Minh thoáng chốc đã nói chuyện thân thuộc với nhau, nhưng cậu chàng này cứ thích gọi Ly là chị và tự xưng là em, làm cô cũng quen miệng xưng hô y như vậy luôn, do lần đầu chẳng hỏi kỹ tuổi nhau, đến lúc biết bằng năm sinh thì cũng quen miệng quá rồi.
Rồi từ đó Minh quen luôn cả Khuê – cô em họ xinh đẹp của Ly, càng lớn cô bé ngày càng biết chăm sóc cho vẻ ngoài của mình. Đợt đó K-pop nổi như cồn với những bài hát hit của SNSD rồi TVXQ rồi T-Ara các thứ, vân vân và mây mây, cô bé bắt chước trang điểm style Hàn Quốc ăn theo trào lưu K-pop, theo lẽ dĩ nhiên, đúng kiểu hot trend thời đó, cô bé sớm chốc trở nên thực dễ thương và nhiều tên ngốc trên lớp thầm mến thầm thương. Cả Minh, hình như hắn cũng thế, có những khoảnh khắc Ly để ý, Minh thật rất biết cách dỗ dành một cô gái khi giận dỗ, dỗ Khuê ấy, vì nó từng có bạn gái mà. Khi gặp nhau lần đầu, thằng bé có tíu tít khoe một tấm ảnh tầm bé bé vừa lòng bàn tay và đóng khung đàng hoàng, để trên chốc TV của nhỏ bạn gái nó. Haiz, cả đời Ly cho đến thời điểm đó chẳng có thằng nào chịu làm bạn chứ đừng nói có người theo đuổi, nên khi thấy Khuê được quan tâm một cách đặc biệt như thế, cô chỉ biết cười lặng. Cô cũng thầm mong ước giá như mình cũng được Minh quan tâm, dỗ dành mỗi khi giận dỗi như thế. Nhưng có lẽ… người ta đã quen với hình ảnh một Lưu Ly có thể tự mình làm tất cả, tự giận tự dỗ, tự ăn tự uống, tự đi tự làm tất cả mọi thứ tự làm một mình, phải… tất cả mọi người đều đã quen với hình ảnh đó rồi…
Đợt đó Đông Quân – thằng hàng xóm chuyên gây gổ với Ly – đã đi đâu mất hút, nghe đồn đi tù, nên chỉ có Trung Nghĩa – em trai của Quân – là ở nhà. Thằng em này, nó đa mưu túc trí hơn thằng anh nó nhiều, vì Quân mỗi lần gây gổ là mỗi lần để lại hậu quả, ông bố nó lần nào cũng phải đứng đực cái mặt ngu học ra mà bênh vực thằng con ngáo ngổ, thì Nghĩa, lại chơi rất là được, và biết lựa thời thế. Nhiều lúc thằng nhóc Nghĩa làm Ly điêu đứng nhiều lần mỗi khi nó phối hợp với ông anh nó, lúc thì nó rõ là thân với cô, khi khác lại hùa với thằng cùng xóm trêu ghẹo cô. Và đợt Minh chuyển trọ đến, Nghĩa lựa chọn là thân với cả cô và Minh… khôn lỏi kinh hồn…
Chuyện tuổi thơ kể mãi chẳng hết, buồn cũng có mà những ký ức vui vẻ ngọt ngào cũng không thiếu. Ví như có những khi ở nhà rất chán, nhà chẳng có gì ăn, đám con trai chẳng biết thó ở đâu được mấy quả su su xanh mơn mởn, thế là cả lũ ngồi gọt su su thành những sợi nhỏ, rồi đứng bắt bếp, xào chung với xì dầu, nó chưa chín tới còn giòn giòn đã vội vã tắt bếp, ấy thế mà cả lũ tranh nhau chí chóe, chẳng thoáng chốc cái chảo su su sạch bóng chỉ còn lại vết dầu mỡ bóng bóng trên mặt chảo chống dính. Cũng có một ký ức khác nữa, chẳng hiểu sao nhà Minh có rất nhiều tờ giấy trắng khổ A5 (nhìn như tờ A4 nhưng chỉ nhỏ bằng một nửa), Ly rất có hứng thú. Bởi vì cô thích vẽ, và cô cũng thích gấp Origami, cô cũng thích nghệ thuật cắt giấy Kirigami nữa, nên cô cứ mỗi ngày lại xin Minh một tờ giấy. Nghĩa sau đó cũng sớm phát hiện ra điều này và cũng lanh chanh le te bắt chước cô, cũng học đòi đi xin giấy A5, chẳng biết để làm gì. Chính vì cả Ly và Nghĩa cùng xin, nên Minh đôi khi lại trêu ghẹo và bày trò ai thắng thì được giấy. Ly lớn tồng ngồng vậy chứ vẫn ngố cực, thua óc gian xảo từ bé của Nghĩa lắm, cô thua nó hoài.
Bà ngoại của Minh làm nhân viên ở căn tin thuộc bệnh viện đa khoa địa phương, có lúc bà quên đồ nhờ Minh mang lên bệnh viện, Minh sau một hồi nhõng nhẽo lòng vòng không chịu đi, một lúc cũng miễn cưỡng đi. Hắn quay sang chị em Ly bảo đi cùng không, không giận á, nhưng chị em cô thật sự không đi được, hắn giả làm mặt giận rồi bỏ đi hờn dỗi. Tính Khuê bây giờ là chẳng buồn quan tâm, cho nó giận, nhưng Ly lại khác, cô cảm thấy rất bứt rứt, cắn rứt lắm luôn á. Lại thêm thằng Nghĩa cứ dặm mắm thêm muối bảo này bảo nọ rằng là Minh giận luôn không chơi lại với Ly nữa, rằng là đủ mọi thứ trên đời. Nên thành ra Minh đi được một lúc thì Ly vội vã chạy đuổi theo đường lên bệnh viện, cô sợ mất những người bạn lắm hiếm hoi này lắm. Cuối cùng cũng gặp được Minh ở giữa đường, hắn thấy Ly chạy đến thì bật cười, bảo về đi, cô ngây ngốc cứ hỏi lại nhiều lần thật không sao chứ, Minh lại càng cười, điều này chọc cho Ly ngày càng quê độ, đáng giận. Cô lại lóc chóc đi về nhà, rồi giả bộ mắng Nghĩa, sao lại nói này nọ làm cô ngờ nghệch tin theo chứ. Mà cô đúng cũng ngu, đi nghe theo cái thằng nhóc bé tí rồi giờ lại tự đi than thân trách phận.
Những cái ngây ngốc thời đó của cô, những tổn thương mà từng một từng một thằng đốn mạt quanh cô dành “tặng” cho cô, càng làm cô thêm thù địch con trai, càng khiến cô mất niềm tin vào lũ chúng nó. Mà số của Ly đúng chó má, cho đến tận trước khi xuống Sài Gòn đi học, ở nhà, cô lúc nào cũng gặp những thằng đàn bà đúng nghĩa, không mồm mép thì cũng ẻo lả, mồm buôn dưa còn hơn mấy con mụ bán cá bán thịt ngoài chợ, hoặc vô dụng lôi khuyết điểm của cô ra trêu chọc như một trò tiêu khiển, kiểu bây giờ gọi là body-shaming đó.
Cả cái nhà cô đang ở nữa, ai cũng kiểu trọng nam khinh nữ, giờ nhìn đi, cái lũ con trai mà các cô các chú các dì các bác ca tụng, bọc như bọc trứng, tất cả chúng nó bỏ học từ cấp hai hết, chỉ có cô, chỉ còn cô, là học được đến Đại học, hiểu chứ, nhưng mà ra trường khó vãi đạn, ráng lết cho qua mùa quít thôi, hu hu… Khéo có khi mấy ổng nghỉ sớm, ra trường đời sớm lại dày dạn hơn cô, ăn nói lại khéo mồm hơn cô, cô lại thua trong tranh luận mãi nữa thôi…
Bản thân Ly chẳng biết tự khi nào đã đề ra cho mình một quy tắc bất thành văn, con trai làm được thì mình cũng phải làm được. Nhà cô làm nông, nên công việc tay chân cô đã đụng đến ngay từ khi còn rất bé. Chắc cái số cô trước khi xuống Sài Gòn thì gặp toàn cái lũ đàn ông mặc váy, tính đàn bà đéo thể tả nổi, nhiều khi cô thấy cô còn menly hơn cả chúng nó. Từ Đông Quân dám làm mà đéo dám nhận để ông già gánh hộ, gây hấn với Ly xong rồi đổ thừa lại để cô lãnh mọi hậu quả. Xong đến bà cô ruột của Ly đi nghe người ngoài nói ngon nói ngọt thì nghe, còn cô cháu ruột mình uất hận giải trình thì đéo nghe, thẳng tay một bạt vào mồm cô đến xây xẩm cả mặt mày. Cho đến lũ con trai vô tích sự trên lớp học, Ly tính ít nói, lại trông cứ nghèo nghèo bẩn bẩn, có thằng công tử trắng như trứng gà bóc ngồi gần bàn học với cô, sỉ nhục cô trên lớp bằng câu “da chân tao còn trắng hơn da mặt con Lưu Ly”, thêm nhỏ bên cạnh giả bộ ngây ngốc hỏi lại thằng cu vừa nói gì, Ly cắn răng đùa theo nói lại câu xúc phạm bản thân mình vừa nãy, nhỏ lại tiếp tục giả đò mà Ly không nhận ra, cô lần nữa lại khó chịu lặp lại, rồi lặp lại, ngu người, không biết đã lọt vào trò cười của tụi nó. Mà đâu phải có mỗi trò đó đâu, có đứa trong lớp lén chụp ảnh Ly vào điện thoại, rồi gửi ảnh cho một thẳng kiểu dân chơi trong lớp, ghẹo cô là bạn gái của nó, rồi cùng cười trêu chọc. Phải, Lưu Ly, chính là cái trò tiêu khiển kinh điển của tụi nó. Cô cũng chẳng có quyền để trách tụi nó, vì căn bản cô nhu nhược để tụi nó trêu, cô không phản kháng nên tụi nó càng lấn tới là điều dễ hiểu.

Đọc Thêm Truyện Sex

Những Câu Chuyện Tình

Có lẽ nhiều bạn sẽ luôn nhớ về người con gái đầu tiên mình yêu và sẽ luôn nhắc đến họ khi có cơ hội,...

Góc Khuất (Chị Hàng Xóm)

Kể ra trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra, dù là hãn hữu. Đấy, hãy nhìn vào Hà. Xinh xắn, đẹp, sang trọng...

Độc Tôn Cửu Kiếm

Thế giới ảo này được chia ra làm bốn phương tám hướng, lấy trung tâm làm chính gọi là Trung thổ. Gồm có phương Đông,...

Vợ Tôi Và Anh Thợ Hồ

Nhóc đó chơi hay ghê anh. Ừ, nó chừng 6-7 tuổi mà trượt giỏi quá. Sau này con của tụi mình cũng dễ thương vậy...

Nhật Ký Vợ Tôi

Ngày… tháng… năm… Hôm nay, trong lúc soạn lại sách báo cũ, mình vô tình nhìn thấy quyển lưu bút thời cấp 3. Những kỷ...