Đọc TRUYỆN SEX "Vì Sao Em Dâm Đãng?" tại TruyenSex88.Info!

Chương 11 – Ngoại tình thử

Lần gặp nhau gần đó nhất, Ly đòi Long mua nhẫn, chẳng biết có dớp nào không, nhưng chưa cưới mà mua nhẫn, cả một đống chuyện xảy ra, đến giờ nhẫn thì vẫn giữ nhưng chẳng còn ai đeo nữa… Mà tính cô thì thích đẹp lại chẳng nghĩ đến yếu tố bền vững, đi mua mấy nhẫn bạc của PNJ, về lâu dài nó hỏng nó lỏng, đấy cũng là một phần lý do làm cả hai tháo nhẫn ra. Chẳng biết linh tính hay là gì, nhưng mỗi lần nhẫn của Long hỏng là mỗi lần Ly làm chuyện có lỗi, khi hòa với nhau giải quyết xong xuôi thì nhẫn cũng sửa xong đúng lúc đó.
Hè năm ấy, ba cô cũng một lần nữa dẫn cô về Bắc chơi để ăn đám cưới của thằng em họ, sẵn cũng dẫn cô vi vu mấy điểm du lịch ở miền Bắc. Như đi theo cao tốc Nội Bài – Lào Cai về thẳng Sa Pa mù mây để chinh phục đỉnh Fanxipan cao ngút ngàn, đi về nơi biên giới Y Tý rồi ra mốc biên giới chụp ảnh tự sướng các kiểu. Vòng ngược lại Hà Nội đón cô ruột cùng hai thằng cu nhỏ con của cô để đi về vịnh Hạ Long đi tham quan động Thiên Cung rực rỡ sắc màu, hòn Trống Mái nổi tiếng, sau cùng đi tắm biển ở đấy, nhìn nước thì trong mà cô nghe họ hàng kể có người còn thấy cục cứt ông bà nào rặn nổi lềnh phềnh trên mặt biển, đến sợ…
Khi này Long đã ở Hà Nội nên đã có thể thoải mái gặp gỡ cô hơn, nhưng không gặp nổi, vì lịch trình ba cô để kín mít. Cơ mà ông cứ để ý cô cứ nghe điện thoại của Long cũng khó chịu, thành ra cô cũng đề xuất với ông có muốn gặp Long không. Kể lại, chuyện cô quen với Long, cô chẳng nói cho ai biết cả, có Khuê và những người thân cận không “chim lợn” lăng nhăng cho người lớn may ra thì biết một chút. Vì người lớn biết chắc chắn ngăn cản rồi hỏi han cả đống lằng nhằng, giải thích mắc mệt. Như ba cô, yêu cầu học xong đại học rồi muốn yêu ai thì yêu, xin thưa đến lúc đó thì ế ỏng ế eo lên cả rồi. Mà Ly thì nghe lời đã cam, lông bông từ năm lớp 8 yêu ảo qua Audition rồi, và cả năm 12 ôn thi tốt nghiệp là đồng hành với Long. Đến khi ông vô tình biết chuyện là khi lượn lờ facebook thấy cô để ảnh đại diện là hình Long mới phát hiện ra rồi tra khảo cô đủ kiểu. Nên thành ra khi cô đề nghị gặp Long như thế, ông đồng ý ngay, để xem thằng này là thằng nào. Khi đó cô đang ở Thanh Hóa về thăm người quen, đi trên đường và nghĩ đến hai người đàn ông quan trọng của đời mình sẽ đối diện với nhau, cô không ngừng lo lắng cho cuộc hẹn gặp sắp tới đó. Chiều hôm sau cũng đến lúc ra mắt, cô mặc áo phông mới mua ở vịnh Hạ Long, đứng đường không khác gì mấy em ở Trần Duy Hưng để trông ngóng Long đang sắp đến. Đợt đó Long vẫn chưa có xe máy, anh đi xe buýt từ trường và kết hợp với đi bộ tìm đường tới con phố nơi cô đang ở tá túc người quen nốt đêm cuối trước khi mai bay về Sài Gòn. Cô cứ ngóng về phía đường mà cô hay đi để vào đến đây, ai dè một cái vỗ vai từ hướng ngược lại, Long đeo ba lô to đùng vui vẻ nhìn cô hạnh phúc. Cô vỡ òa, lại được gặp anh lần nữa rồi, hai tay cô bối rối nắm hai cánh tay anh để chắc chắn đây không phải là mơ, đây là thực, là anh, ngay trước mặt cô đây rồi. Chợt sực nhớ ra nhiệm vụ chính, cô kéo anh về phía nhà nơi ba cô đang ngồi tán dóc, cô giới thiệu anh cho ông. Long cũng khá bối rối, nhưng anh biết cách nói chuyện, anh là độc tôn mà lị, kinh nghiệm đối đáp găm vào xương máu cũng không ít. Tối đó nhà cô làm bữa cơm, mời anh ăn cùng, cô mới bất ngờ tửu lượng của anh. Ba cô thì lý do sức khỏe nên ít đụng bia rượu, hút thuốc cũng từng nhưng cho đến năm lớp 12 cô dính phải tai nạn giao thông, shock tâm lý không hề nhẹ nên từ đó ông cũng bỏ hút thuốc. Lúc đó cô đi xe đạp để đi học thêm, có thẳng sửu nhi chưa đủ tuổi đi xe máy ở làn đối diện muốn vượt con taxi trước mặt, thế là vượt phải lấn làn đường ngược chiều nơi cô đang đi theo hướng ngược lại, nó đã vượt ẩu lại còn vọt ga, thế là húc thẳng vào bánh xe nơi mà cô đang ngơ ngác ngồi trên yên đạp mà chưa hiểu chuyện gì. Mọi người kể lại khi đó cô bay lên đập đầu lên vỉa hè, máu từ tai chảy ra, xe đạp đã nhẹ thêm người cô cũng chỉ 50kg nên cô bay như siêu nhân là phải. Người dân khi đó rút chìa khóa xe thằng kia để giữ nó lại, cô vẫn tỉnh nên người dân bên đường hỏi cô số điện thoại người thân rồi đưa cô đi cấp cứu. Nằm được trên cáng bệnh viện, không lâu sau ba cô lên tới nơi, chửi um cả cái bệnh viện, cái thằng húc cô lãnh đủ, cả mẹ nó nữa. Mà nỗi cái xin lỗi cô là nạn nhân chính thì ít, mà xin lỗi bố cô thì nhiều, khốn nạn. Đàn ông mà muốn cai hút thuốc, chẳng gì đủ động lực bằng một cú shock tâm lý đâu, ví như tin đứa con gái đầu lòng nuôi 17 năm trời đang yên đang lành lại nằm cấp cứu trên bệnh viện chẳng hạn. Quay trở lại bữa cơm hôm đó, anh khi đó uống rượu cân luôn cả mâm. Cô ở nhà thì quen cách người nhà cô uống rượu rồi, uống kiểu lai rai, miệng nhấp từng ngụm nhỏ, còn anh thì chắc quen cách nhậu ở nhà anh, cạn ly nào ực một phát hết ly đấy, uống hùng hục như trâu ấy. Khiếp thật, anh vừa ăn, vừa tiếp ba của cô cùng với họ hàng của cô, lại vừa thi thoảng nhìn cô ra dấu có vẻ ra mắt OK đó. Ăn xong thì cô xin lên gác nghỉ để người lớn ở lại nói chuyện, và anh cũng được gửi lên trên lầu nốt. Vừa lên trên đóng cửa lại một phát hai đứa lập tức quấn môi vào nhau không dứt được, hơi thở của anh phả cùng men rượu làm cô thấy anh thật nam tính, lưỡi anh tham lam chọc thẳng qua kẽ răng của cô mà liếm mút lấy khoan miệng cô. Đến khi cô chủ động đẩy lưỡi anh ngược lại để cô tham quan khoang miệng anh thì anh chơi đểu nút chặt lưỡi cô, làm cô phải cật lực đẩy anh ra mãi mới thu hồi lưỡi của cô về được, hai đứa cười xòa. Trong lúc anh vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng cho đỡ mùi rượu thì hai thằng cu nhỏ em họ của cô leo lên gác chơi. Thật đúng là chẳng riêng tư được lâu, hai đứa nó bày đồ hàng trong cái hộp thiếc bánh Danisa ra vọc ấy. Thấy Long, hai thẳng khoái lắm, chọc phá anh tưng bừng, đập đập cái hộp thiếc xuống phản gỗ ầm ầm choáng cả tai. Còn anh thì gối đầu lên đùi cô úp mặt vào háng cô hít ngửi, còn miệng thì cứ trêu chọc lại hai thằng trời đánh. Chơi chán, hai đứa cô thấy gần tối thì xuống nhà xin đi chơi. Ba cô tất nhiên không đồng ý cho hai đứa đi chơi riêng với nhau, và chỉ duyệt sau khi cặp vợ chồng mới cưới mà cô mới đi đám lúc ở quê, và cô em họ Ngân Hà đi cùng – Hà hơn Ly một tuổi, ở gần nhau cũng biết nhau từ bé đến lớn. Cả đám xin đi ra hồ Hoàn Kiếm đi dạo phố đi bộ, Long vô tư thoải mái với mọi người, trong đó có cả Hà, nhưng trong mắt nhỏ, những hành động thoải mái đó biến Long thành một thằng sở khanh điển hình không hơn không kém… Dạo hồ Gươm xong thì tạt qua Kem Tràng Tiền gần đó, mỗi đứa quất một cây kem to ụ, xong rồi dạo ra công viên gần đấy, chơi chán chơi chê rồi thì mọi người thấy hơi muộn nên lại muốn về. Cô luyến tiếc chưa muốn đi, nhưng rồi cũng đành phải thế. Về đến nơi, anh định lo xe tự đi về nhà nghỉ thì ông người quen làm tài xế taxi lo đưa đón ba con cô mấy bữa nay ngỏ ý bảo để ổng đưa Long về, từ chối không nổi nên anh đồng ý, anh thuê nhà nghỉ gần sân bay để sáng mai đi ra sân bay sớm để tiễn cô và gia đình. Đêm đó hai đứa nhắn tin cho nhau nhiều lắm… Cô ra ngoài Bắc gần cả tuần nhưng lại ở Hà Nội có đúng một đêm, hai đứa gặp nhau còn chưa được trọn 6 tiếng đồng hồ nữa… Mệt quá rồi cô ngủ quên lúc nào chẳng hay, anh thì khó ngủ, sáng hôm sau đã trả phòng lúc 5h sáng và đi ra sân bay ngồi chờ cô đến. Sáng đó, lúc xếp hàng để kiểm vé và quét hành lý để vào khu cách ly, cô cứ lần chần mãi chưa muốn vào. Ba cô biết ý bảo ông với Hà vào trước, cô vào sau đi, thế là cô ở lại với Long thêm được một lúc. Hai đứa nấn ná ngồi cạnh nhau chỉ biết nắm tay, môi bối rối chạm vào nhau vội vàng. Long dặn cô gắng học hành, ra trường sớm hai đứa cưới rồi sẽ được ở bên nhau, anh dặn cô tin tưởng anh, anh dặn nhiều thứ lắm… Cô muốn ở lại lâu nữa, nhưng chính anh chủ động bảo cô đi vào sớm đi, còn lên máy bay nữa… Quyến luyến nhìn theo bóng anh, cô đi qua máy quét, bối rối nhìn anh vẫy tay đầu bên kia… Rồi cô đi vào, lại đi chuyến bay đáng ghét kéo dãn khoảng cách giữa anh và cô lên cả ngàn cây…
Cô bay vào Sài Gòn, và nhà chú ăn bữa trưa rồi tối lên xe khách để về nhà lại. Hè đó là tiền đề cho cả mớ sóng gió sau này của cô. Cô lại đi làm phụ giúp ba mẹ, làm toàn công việc tay chân thôi. Cô và anh lại quay về cảnh nói chuyện với nhau qua cái màn hình điện thoại, kể lể nhau nghe buồn vui mỗi ngày, lại quặn lòng nói nhớ nói thương. Bàn tay với mãi nhưng chẳng thể chạm được vào nhau, lạnh lẽo cảm thấy khoảng không hiu quạnh vây quanh… Ban ngày thì cô đi làm phụ việc đến chán nản, công việc này cô chẳng thích tí nào, đến tối về thì cô chơi Liên Minh Huyền Thoại để giải khuây bực bội trong ngày. Long vào đợt thời gian này cũng rất bận rộn, bản thân anh từ lúc nào đã xem Ly như vợ rồi, mà đàn ông, đối xử với người yêu và đối xử với vợ khác nhau lắm… Mà cô thì lúc đó đã mường tượng được chữ “chồng” là gì đâu, trong mắt cô anh trông giống như đang chủ quan, giống như anh chỉ mải bận rộn với những dự án của riêng mình. Về đến phòng cố gắng nói chuyện với cô được tầm đến tối tối rồi anh cảm thấy đuối nên xin đi ngủ trước. Cô cũng cảm thấy buồn nhưng cũng chẳng lâu, lại mở Liên Minh lên và chiến với bằng hữu để xả bớt stress trong ngày, làm với ba cô stress lắm, tính cô thì lại bướng, thành thử ra cứ căng thẳng với nhau mãi. Trong Liên Minh, con gái mà, ở đây, tất nhiên được ưu tiên tuyệt đối, nhất là cái rank Đồng – Bạc đoàn kỳ cựu như cô nữa. Cô lập được một nhóm 4 người cứ cày hạng liên miên suốt tối thế, đợt đó xài Alo!Alo! chứ chưa có hội thoại trực tiếp trong game như bây giờ, cô mở lên nghe call nhưng không nói được vì lúc đó mọi người đi ngủ hết rồi, cứ thế nghe call hằng đêm hằng đêm, cày game cũng cứ hằng đêm hằng đêm, mang lại cho cô chút niềm vui ít ỏi mỗi khi hè về cày lưng ra đi làm…
Có một buổi tối Ly đi chơi cùng với Khuê và Hà, Hà đợt đó có chuyện vướng mắc gia đình, nhỏ mới tốt nghiệp cao đẳng xong thì về nhà đi làm phụ, mà bên nhà Hà cũng kiểu dạy dỗ con cái stress ngang ngửa nhà Ly nên nhỏ lại dự định xuống Sài Gòn lại. Tối đó về cô định tạm biệt đi vào nhà nhưng Hà níu cô nán lại để tâm sự nhẹ với cô. Vòng vo chuyện bản thân một hồi thì Hà cũng nhảy vào vấn đề về mối quan hệ giữa cô và Long. Trước đó Hà với Khuê cũng bàn về chuyện này trước rồi nhưng không để cô biết. Ly thì vốn kín tiếng, chỉ khi có những lúc đau khổ quá, mắt lộ rõ mọng nước chứng tỏ mới khóc đêm qua xong, thì Khuê cũng hỏi han Ly như thế nào… Là những lần Long vô tình năm lớp 12 đó, Ly đau khổ nhưng biết kể cho ai, chỉ nhịn một mình, lộ quá như mắt sưng một cục thì nói qua loa, nói ít nhất có thể để cho Khuê đỡ nhiều chuyện. Vì thế hình ảnh của Long trong mắt Khuê từ khi nào nó đã trở thành rất tệ, vì ngay cả đến cả chính Ly cũng hiểu lầm luôn cả Long, những gì anh hy sinh vì cô có bao giờ anh kể ra đâu, không nói làm sao mà biết… Đã thế cô lại chẳng nhạy cảm, thành thử ra không nói là cô cũng không biết luôn. Anh điềm nhiên xem cô là như là vợ rồi nên chẳng tận tâm quan tâm hỏi từng ly từng tí như người ta, mà đợt đó anh cũng mệt nhiều, bản thân anh cũng nản việc học hành của Ly khi cô chểnh mảng đến như thế, nên đôi khi cũng chán chẳng buồn nói chuyện với cô. Thành ra khi Hà đặt vấn đề này cô cũng giật mình, nhỏ bảo đợt đó đi chơi ngoài Hà Nội, Long vô tư quá, còn sờ tóc Hà nữa, Hà nghĩ như thế chứng tỏ Long kiểu chẳng phải nghiêm túc đâu, chắc quen nhiều gái quá mới thoải mái tự nhiên như thế, rồi nó cũng kể lể cả việc nó cũng nói chuyện với Khuê rồi. Những chuyện đó, rồi Hà khuyên Ly nên rõ mối quan hệ với Long là gì, quen với người như vậy có xứng đáng không các kiểu. Ly gật gù nghe Hà nói cho qua, cô cũng cảm thấy lời khuyên của nhỏ có vấn đề, nhưng cô đã sai lầm khi không nói rõ quan điểm ra ngay, cứ im im để cho nhỏ nghĩ sao nghĩ, vì chính bản thân của cô cũng bị ảnh hưởng bởi những lời nói đó, cô bắt đầu hoài nghi về mối quan hệ này…
Rồi cũng đến lúc cô nhập học lại, cô vui mừng đặt chân lên chuyến xe đi xuống Sài Gòn, thoát khỏi được công việc quay cuồng ở nhà mà mừng rơn. Chẳng lâu sau cái team 4 của cô trên Liên Minh đó hẹn nhau đi offline, cô là bóng hồng duy nhất, cũng được ưu ái phết. Gặp nhau đi cà phê, cô chỉ biết im lặng rồi ai hỏi gì đáp đó, duy có một ông đặc biệt “săn sóc” cô hẳn so với mấy người còn lại, kiểu muốn chăn rau đấy mà. Nhưng cô lúc đó còn ngây ngô nên nào có thể nhận ra, nghĩ là mấy người còn lại lãnh cảm chắc vì thấy cô xấu xí chứ đâu nghĩ được họ thật sự nghiêm túc chỉ muốn đi offline gặp mặt vui vẻ với nhau và không phải thấy gái là cứ tươm tướp tươm tướp. Còn cái ông “đon đả” kia sau một hồi giới thiệu thì cô biết ổng tên là Phúc Thịnh. Hắn tận tình hỏi cô muốn uống nước gì, cô bảo uống cà phê sữa, lại khéo miệng nhắc nhở bảo con gái uống cà phê không tốt, không đẹp da mặt, mất ăn mất ngủ đủ kiểu. Cô hồn nhiên như con chó điên vui vẻ tinh nghịch bảo lại cô đâu có uống nhiều đâu, chỉ là thỉnh thoảng nhấm nháp cho có vị thôi. Cô nhân viên phục vụ mang thức uống lên cho cả bốn, và phần của Ly là một ly thủy tinh ống cao bỏ đá, một ly riêng có phin cà phê đang nhỏ giọt xuống phần sữa đặc ở dưới đáy ly, một gói đường riêng. Cô đến chóng mặt, bình thường sinh viên cô đi mua cà phê sữa, toàn người ta pha cho sẵn rồi đổ vào cốc đá, rồi mang đi uống thôi, chứ đâu có màu mè hoa họe như thế này. Đang lơ ngơ chưa biết làm gì sau khi phin cà phê chảy gần hết thì Thịnh đã nhanh tay lấy phin ra và quấy sữa cùng cà phê giúp cô, lại hỏi cô có muốn uống đường không, thế là xé giúp cô gói đường và quấy giúp, tan xong ly cà phê sữa nóng hắn rót vào ly đá cho Ly. Phản ứng của Ly ư? Ngại ngùng và thích thú là hai từ có thể diễn tả được cảm xúc lúc này… Cả một quá khứ suốt ngày gặp thằng nào chiến thằng đấy như thế, cả Long thì lại là dạng nghiêm túc nào biết tán gái, lãng mạn cũng kém, mồm miệng tất nhiên đâu dẻo sớt được như Thịnh, mà con gái thì lại yêu bằng tai, nên những hành động “đưa đả” rồi tỏ vẻ hỏi han quan tâm như thế này là lần đầu tiên Ly được nhận. Cô chỉ biết bối rối quấy quấy ly cà phê sữa đá của mình và ngậm ống hút mút ngây ngốc. Uống cà phê xong mọi người lại rủ nhau đi ăn lẩu, cô tất nhiên không từ chối, máu quẩy của cô cũng đâu vừa. Hồi đó cô chơi thì ngu mà cứ đòi cầm AD, vị tướng tủ là Jinx, tại nó lép là một, nó manh động là hai, rất giống cô nên cô thích chơi Jinx lắm. Lâu lâu thi thoảng bắn trúng được quả sau đi nửa bản đồ thì được khen, tất nhiên Thịnh khen nhất, phải lấy lòng cô gái duy nhất chứ. Đến lúc đi ăn lẩu thì Thịnh lại lần nữa nhanh tay múc mì trong nồi lẩu cùng với thịt cùng rau vào bát cho cô sẵn, cô hầu như chẳng phải đụng tay làm bất cứ cái gì, Thịnh lo hết, thành ra cô cũng thích thích. Đến lúc tạm biệt nhau, cũng muộn, lại hết các tuyến xe buýt, Thịnh lại ngọt sớt ngỏ ý để hắn đưa cô về cho an toàn. Đúng là an toàn thật, cô ngồi giữ một khoảng cách rõ xa, và cũng về đến nơi cô ở, tạm biệt nhau rồi ai về đường nấy.
Những hành động đó của Thịnh làm Ly cảm thấy rất thích, cô muốn được chăm sóc tận răng như thế một lần nữa. Mà sau đó mọi người cũng bận nên ít thời gian lên game hẳn, rồi cứ thế cứ mất liên lạc dần. Cô thì cũng chỉ còn giữ liên lạc với Thịnh qua facebook thôi. Trung thu năm đó mọi người đi chơi, cô nhìn đường phố mà muốn tủi thân, đếnchán nản, Long thì lúc đó bận chạy sự kiện mất rồi. Nghĩ thế nào cô đi nhắn tin cho Thịnh bảo Trung thu cô đơn chẳng biết đi đâu chơi, hắn đương nhiên đâu thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, cũng khéo lời nhắn lại hắn cũng đang mọc rễ ở nhà đây. Và thế là lại một cuộc gặp offline lần nữa, nhưng lần này chỉ riêng cô và Thịnh. Đi phố thì đông nghẹt nên thành ra hắn chở cô đi ăn trước. Hắn chở cô đi ăn bánh xèo, cô chủ quán chiên xong được xấp bánh rồi mang bánh tráng rau lá các thứ và cả nước chấm đến bàn của cô. Ly đang định cầm bánh tráng lên cuốn thì Thịnh lại lần nữa “nhanh tay” cản lại. Để hắn cuốn cho, tất nhiên cô bé Ly ngờ nghệch ngại ngùng đến đỏ cả mặt, nhận miếng cuốn rồi chỉ biết lặng lẽ ngồi ăn, được mớm cho ăn đến no. Rồi sau đó đến một quán cà phê siêu đẹp, có hồ nước nhỏ và cả vòi phun, nhiều tầng, đông nghẹt khách, nhưng vẫn có chỗ cho cô và hắn ngồi với nhau. Cô gọi ly Cocktail B52, vì đọc truyện có nhân vật làm nghề pha chế thích thú kiểu này nên cô gọi uống thử cho biết. Nhân viên quán mang đến, và đốt lửa trên bề mặt, trong truyện kể đã thích rồi, giờ nhìn trực tiếp thật tuyệt. Sau một hồi quay phim, chụp ảnh đến chán cả chê, cô mới thổi tắt lửa đi. Thịnh gọi ly sinh tố dâu hay dưa hấu gì thì phải, lúc Ly gọi B52 hắn nhìn cái menu cũng hơi lâu rồi ngó nhẹ sang cô cười trừ, chắc hắn đang nghĩ rau này chăn cũng tốn tiền quá. Ly thì vốn trước giờ có bao giờ bia rượu đâu, nên quất cái ly nhìn thì bé như mắt muỗi nhưng độ nặng thì khỏi chê, lại còn là rượu pha, nó cay nó nồng, cô hối hận biết thế cứ thủy chung với trà sữa trân châu cho rồi, cô cứ gắng nhắm mắt uống từng nhấp từng nhấp một cho mau chóng hết cái ly. Hai người nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất, mà thật ra thì Thịnh nói còn cô thì nghe. Hắn kể lể hết từ những bất mãn trong công ty hắn đang làm, vẽ ra một tương lai muốn sau này tự lập công ty riêng, rồi thì hắn quan trọng trong cái công ty đó đến thế nào, đủ cả. Cô chỉ gật gù nghe, thỉnh thoảng cô cũng ráng nhét câu chuyện của mình vào nhưng hắn cũng chẳng tỏ vẻ quan tâm lắm, rồi lại quay lại độc thoại về bản thân. Cô thì vẫn cứ nghe nghe vậy thôi, vì cô muốn được hắn tỏ vẻ ga-lăng, còn hắn thì muốn có người lắng nghe câu chuyện bản thân.
Rồi cũng tối muộn, cô ngỏ ý muốn đi về, thế là hắn chở cô về. Ngẫm lại đợt đó cô chửi thề, xe có hỏng hóc gì không mà đi với tốc độ 40km/h cứ rề rề cả buổi như thế mãi mới về đến chỗ cô ở. Căn bản cô nào nghĩ chở gái phải câu giờ chứ chợi, đi nhanh quá gió vù vù nói gái hổng có nghe. Mà đúng là câu giờ thật, hắn xin mượn tay cô, đặt lên eo, mượn nốt tay còn lại, thế là trọn một vòng ôm. Một tay giữ lái, một tay giữ hai tay cô không để cô rút tay về, cô đành để tay như thế, nhưng khom người không để vòng một tiếp xúc lưng hắn, thành thử ra nguyên cả chuyến đi về mỏi nhừ cả lưng.
Trong suy nghĩ của cô khi đó, con trai trước giờ toàn thẳng ẻo lả, không đàn bà thì cũng mồm năm miệng ba. Tất cả mọi thứ cô đều phải tự làm, con trai ga lăng nó chết hết cmnr. Đến cả Long cả năm 12 đối xử với cô nghiệt ngã như vậy, nhưng cô cứ ngây ngốc mà đâm đầu vào, đến giờ có vẻ ổn hơn nhưng Long vẫn cứ vô tâm như vậy. Thịnh xuất hiện chẳng biết có phải lựa lúc hay không, nhưng tất cả những hành động của hắn làm xáo động cảm xúc của Ly. Trên tay cô vẫn luôn đeo nhẫn mà cô đã mua cùng với Long, chẳng biết hắn thấy hay không nhưng thái độ đon đả vẫn không ngừng tiếp tục. Cô cảm thấy… hình như cô thích Thịnh mất rồi… Cô muốn được đi chơi lần nữa, chẳng muốn đợi lâu, ngay ngày hôm sau cô đánh liều rủ Thịnh đi chơi thêm một lần nữa. Hắn tất nhiên hiểu, cá đã cắn câu rồi. Chẳng biết hôm đó đi ăn đi uống ở đâu, dạo mãi thì hôm đó về muộn, hắn cũng lại chở cô về với cái tốc độ rùa bò đấy. Lần này tay của Ly đã an phận trên eo của hắn rồi, và đã dám tì vú lên lưng hắn, và hắn hiểu, thời cơ đã đủ chín mùi. Lúc gần về đến chỗ cô ở, thì hắn tấp xe vào ven đường dừng xe lại “nghỉ ngơi”… Tâm trạng của cô cũng rối bời, ở đây toàn sáng đi học tối về phòng, có đi chơi ôm ấp ai đâu… Giờ tự nhiên lần đầu tiên có người tỏ vẻ cua gái thế này, thú thực đây là lần đầu tiên cô được trai cua đấy, à thì chăn rau, nhưng cũng cứ xem là cua đi. Bản thân cô đúng thật lúc đó cũng không muốn về sớm, nên Thịnh dừng xe lại, bản thân cô cũng mừng thầm. Đêm khuya khoắt 11h có một cặp nam nữ đứng bên đường, cô cũng cảm thấy không khí thật quá ám muội, cô ngồi lên yên xe và vẫn đeo khẩu trang, chắc cũng nghĩ “sợ” ổng làm gì. Thịnh đứng trước cô, hai tay nhẹ nhàng đưa lên cởi khẩu trang của cô ra, cô ngượng ngùng ngoảnh mặt đi… Chẳng cần đoán việc tiếp theo, như phim Hàn Quốc, hắn đưa hai tay lên giữ đầu cô và ép hôn. Nhạt quá… cô chỉ mới từng hôn Long, nhưng cảm xúc khi Thịnh hôn nó nhạt toẹt, chẳng có gì cả, có lẽ vì cô không có tình cảm thật sự với hắn, có lẽ vì người cô thích thật sự là Long… Hắn đứng gần hơn, kéo cô xuống ghế đứng lên đường, dương vật hắn cứng một cục cứ ép ép vào bướm cô, môi thì bị hắn chiếm. Được một lúc thì hắn nhả ra và bảo “giờ em muốn đi với anh không, anh lo cho em hết” hay tương tự vậy… Cô ngây ngốc lắm rồi, chỉ biết gật đầu dù lương tâm đánh động rằng không, dừng lại, dừng lại ngay. Thì ra là cũng có khách sạn còn đón khách sau 11h đêm, cô mới vỡ lẽ ra, thế mà lúc đó lại không biết, để cô và Long vật vã cả đêm ngoài tiệm net như thế… Nhưng quan trọng là bây giờ, cô ngượng ngùng, vẫn cố không tin là cô sắp bị Thịnh nuốt gọn. Hắn đi trước cô cả khoảng rộng, thấy cô đi chậm rồi cứ lẽo đẽo theo sau, chắc đoán em này kiểu ngây thơ chưa biết gì đây. Mở cửa phòng thì cô nào nghĩ gì, ra đến giường ngồi cất đồ đạc lại. Hắn sấn tới đè cô lên giường, hắn không hôn cô nữa, cái hôn bên đường đó là đầu tiên và cũng là duy nhất giữa cô và Phúc Thịnh. Môi hắn liếm cổ cô, bàn tay từng bước từng bước tháo dần từng chiếc cúc áo sơ mi trên người cô ra. Cô đã hiểu, nhưng có vẻ máu nghệ thuật hơi cao, cô lại bắt đầu giả bộ, kiểu phản kháng nhẹ nhàng lại những cũng tỏ ý đang thấy nóng nực trong người. Hắn luồn tay vào áo lót cô mà nắn bóp bầu ngực nhỏ bé đó, cô cảm thấy run rẩy, thật sự thích. Tay hắn bắt đầu lần mò xuống tìm nút quần của cô mà cởi ra, kéo luôn khóa quần xuống, rồi hắn lùi lại để cởi quần cô ra. Tay hắn thò vào quần lót của cô sờ soạng, rồi bất ngờ hắn kéo tụt quần lót cô ra, rồi vội vã đè lên người cô. Cô vẫn tỏ vẻ giả bộ chống cự, nhưng đúng là lúc đó Thịnh có gồng sức giữ hơn thật, hắn vội cởi quần rồi cố gắng tìm hang động của cô mà nhét cái cục cứng ngắc của mình vào. Trước đó hắn đã đeo bao cao su từ bao giờ, cô chỉ mới mất trinh cách đây vài tháng, lại bị bởi con cặc to đùng của Long. Thành ra, hàng của Thịnh nhỏ bé làm sao, dù để cả mấy tháng mạng nhện mọc kín, nhưng mà Thịnh đâm một phát một tụt vào trong luôn, rồi nhấp nhấp, cô chẳng cảm thấy được cái mẹ gì cả. Sau một hồi cật lực chưa đầy 5 phút, hình như hắn ra, giữ con cặc trong lồn cô, hắn bồi hồi hỏi “đây là lần đầu tiên của em à”. Cái đm, vãi cả lần đầu tiên, nói dối là trái với lương tâm nên cô thật thà bảo hắn là người thứ hai. Cô ngược lại hỏi hắn, thì hắn bảo cô là người thứ ba.
Chăn được rau rồi thì đến bước bỏ rau thôi, nhưng Ly vẫn muốn được Thịnh quan tâm mình, chứ không phải muốn địt. Sau lần đó cô hẹn hắn thêm 3-4 lần nữa, ý muốn đi chơi, nhưng hắn toàn chở thẳng cô vào khách sạn. Cô cũng không nói rõ cô muốn đi chơi, hắn thì nghĩ chắc con này nó cuồng địt, nên cứ địt. Họa may có tư thế cưỡi ngựa mà cô với hắn cùng ngồi, cô bám cổ hắn mà nhấp nhấp xuống, còn hắn thì thúc thúc lên, may ra cô có tí cảm giác, và rút ra đi rửa thì có tí rát. Được một lúc thế thì hắn để ảnh đại diện mới có cô gái khác. Ly ngẩn người, hắn… Cô ib hỏi hắn, người yêu hắn sao, hắn xác nhận, tự đó cô cũng hiểu tự ngắt liên lạc… Vì cô khi đó có thích hắn thật, hắn lại như thế, nên cô chẳng biết làm gì, hận thì biết tìm ai, căm, khoảng cách giữa yêu và hận chỉ rất nhỏ, thật sự nhỏ… Khốn kiếp…
Long à, cậu mọc được một cái sừng đầu tiên mà cậu không hay biết rồi đấy!

Đọc Thêm Truyện Sex

Mùa Nước Nổi

Chương 11: Túp lều chú Lãm Những cơn gió từ phía Bắc thổi về làm Hà Nội chợt se se lạnh báo hiệu mùa đông...

Những Kẻ Biến Thái

Trời Hà Nội những ngày mùa hè 2019 nóng như đổ lửa, thậm chí chiều tối nhiệt độ mặt đường bốc lên vẫn khiến người...

Chúng Ta Là Một Gia Đình (Cuckold)

Ánh sáng mặt trời chiếu qua lỗ hổng trên rèm phòng ngủ, chiếu thẳng vào mặt tôi. Nó giống như một cái đồng hồ báo...

Hoa Anh Túc

Cu Mít chăm chú dán mắt vào cái tivi cỡ lớn. Bên trong nhà tắm, mẹ nó đang đụ nhau với người đàn ông khác...

Bạn Thân Tôi Làm Gái (Full)

Chap11 : Kí Ức Tôi đi một mạch tới cửa lớp mà không một giây phút nào quay lại ngước nhìn nó… …Cái khoảng khắc...