Đọc TRUYỆN SEX "Truyện Dịch: Người Muỗi (LL)" tại TruyenSex88.Info!

Hôm sau, chủ nhật.

Sáng sớm, Tiểu Minh đã hẹn trước với cô Đới, cùng đi đến bệnh viện thăm cô Lương cũng với Triệu Quân chồng cô.

Đến bệnh viện, Triệu Quân đã tỉnh, cô Lương đang ngồi bên giường bón cháo cho hắn. Hắn mặt vẫn lầm lì, không thèm nhìn đến cô Lương, miệng thì vẫn ừng ực ừng ực nuốt cháo không ngừng.

Thấy hai người đến thăm, hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không la hét bực dọc gì.

Không biết hắn có còn nhớ chút gì chuyện hôm qua hay không …

Đút cháo xong, cô Lương đi rửa cà mên, cô Đới đi rửa trái cây, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người.

Đột nhiên, Triệu Quân không duyên không cớ nói một câu: “Tên quái vật này, tao sẽ theo dõi mày!”

Tiểu Minh ngẩn người kinh ngạc.

Lúc này, hai cô giáo đã quay trở lại, Triệu Quân vẻ mặt trở lại lầm lì như cũ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tiểu Minh trong lòng thắc thỏm, ngồi một lát, liền rủ cô Đới đi về.

Đi trên đường, cô Đới hỏi: “Tiểu Minh, hôm nay trò có định đi chơi đâu không?”

Tiểu Minh đáp: “Có hẹn Đổng Bằng đi tiệm truyện tranh, còn cô?”

Cô Đới lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, nói: “Cô à … cô đi hẹn gặp mặt!”

“Hả? Cô Đới xinh đẹp như thế kia, còn phải có người dẫn đi gặp mặt sao?”

“Hết cách, lớn tuổi rồi, trong nhà cứ thúc giục mãi…”

Tiểu Minh ồ một tiếng, không biết tại sao, trong lòng chợt cảm thấy buồn bã.

“Tiểu Minh.” Cô Đới chợt nắm hai vai Tiểu Minh dựng lên, nói: “Cách buổi gặp mặt trưa còn ít thời gian, trò đi theo cô chọn mua mấy bộ đồ đi!”

Tiểu Minh bị cô ôm như vậy cảm giác hơi là lạ, giống như anh trai ôm em trai vậy.

Có điều có thể ở cùng cô Đới thêm một lúc, Tiểu Minh cũng rất là vui vẻ, nó gật đầu: “Được.”

OLQUINU, trung tâm thời trang lớn nhất thành phố Hồng Khê.

Tiểu Minh trước kia vẫn đi theo mẹ đi shopping, vì vậy đối với việc này cũng không xa lạ gì.

Cô Lương chọn ra mấy bộ quần áo, đi vào phòng thay đồ nhất nhất mặc thử. Mỗi khi mặc thử xong một bộ, liền đi ra cho Tiểu Minh xem một cái, hỏi ý kiến của nó. Cô Đới vóc người cao ráo, như người mẫu vậy, Tiểu Minh thấy cô mặc bộ nào cũng đẹp, thật rất khó lựa chọn, vì thế thử cả buổi vẫn không chọn được bộ ưng ý nhất.

Cô Đới hơi mệt, bèn nói với Tiểu Minh: “Cứ thử thế này thật là rắc rối! Không bằng trò vào trong phòng thử đồ cùng cô, cô thử một món trò nhìn một món, như vậy sẽ nhanh hơn.”

Tiểu Minh có chút do dự, khẽ giọng nói: “Như vậy … không hay lắm đâu.”

Cô Đới tiến sát tới Tiểu Minh, cúi đầu xuống, khẽ cắn lỗ tai nó, nói thì thầm: “Sợ cái gì, cũng không phải là chưa từng cho trò xem qua…” Nói xong, mặt đỏ như quả táo.

Tiểu Minh chợt cảm thấy nhịp tim như rớt nửa nhịp, lơ tơ mơ, đã cùng cô Đới đi vào phòng thử đồ.

Phòng thử đồ của cửa hàng này rất rộng rãi, nhưng cũng rất kín đáo.

Lần này, cô Đới chọn mấy món quần áo khá là hở hang, như áo hở bụng, đầm hở lưng, đầm yếm vân vân…, lúc mặc thử phải cởi cả áo ngực ra.

Khi cô Đới thử đồ mặc dù sẽ đưa lưng về phía Tiểu Minh, nhưng trong phòng thử bốn phương tám hướng đều là gương, căn bản không có góc khuất. Khi hai nụ hoa đỏ bừng trước ngực cô Đới bại lộ ra trong không khí, Tiểu Minh đã nhìn trợn tròn mắt … Lúc này, vách bên kia mơ hồ truyền tới một tràng âm thanh rì rầm, dù đã cố hết sức nén lại, nhưng chỉ cần lắng nghe cẩn thận là có thể nghe được rõ ràng.

Tiểu Minh đương nhiên là biết bọn kia đang làm cái gì, nhưng vẫn ra vẻ như không biết.

“Cô Đới, bên kia đang làm cái gì thế nhỉ?”

“Đương nhiên là làm tình rồi.”

“Nó là cái gì chứ?”

Lúc này cô Đới đã mặc vào một chiếc váy yếm ngắn màu xanh vỏ cau, cô khoanh hai tay trước ngực, xoay người lại hỏi Tiểu Minh: “Thấy cô có đẹp không?”

“Đẹp hết sức luôn!”

“Vậy trò có thích cô không nào?”

“Dĩ nhiên là thích rồi.”

Đột nhiên, hai cánh tay khoanh trước ngực của cô Đới chợt thõng ra, chiếc váy từ trên thân thể ngọc ngà của cô từ từ tuột xuống, lộ ra thân hình ngọc ngà bên trong. Khi chiếc váy hoàn toàn rơi xuông, Tiểu Minh nhìn muốn nổ đom đóm mắt – cô Đới từ lúc nào đã cởi cả quần lót?

“Tiểu Minh, ôm chặt cô.”

Không cần nhiều lời, Tiểu Minh đem cô Đới ôm chặt vào lòng, hai người bắt đầu điên cuồng hôn nhau.

Miệng cô Đới có một mùi hương thơm thoang thoảng, có chút giống như mùi hoa lài. Đầu lưỡi Tiểu Minh cùng đầu lưỡi cô Đới điên cuồng quấn lấy nhau, tham lam mút bú, liếm láp lẫn nhau. Chỉ thoáng chốc, mùi thơm hoa lài đã tràn ngập trong vòm họng của Tiểu Minh.

Hồi lâu … hai môi rời ra, nhưng vẫn liên kết với nhau bằng một sợi dây nhỏ trong suốt lấp lánh.

Cô Đới chậm rãi ngồi xổm xuống, cởi quần short cùng quần lót Tiểu Minh, đem con mãnh thú đã bị nhốt kín bên trong rất lâu thả ra.

Kể từ khi Tiểu Minh ‘lành bệnh’ xong, cô Đới đã không còn ngậm qua nơi này. Lúc này, cô thận trọng bưng cây gậy thịt nóng hổi trong tay, áp vào mặt mình, nhắm mắt lại để cảm thụ sự nóng cháy, cứng rắn, co giật của nó … Vẻ mặt cô hiện lên nét như mê như say.

Cô Đới ngẩng đầu nhìn ánh mắt Tiểu Minh, rồi lè lưỡi, bắt đầu từ hai hòn trứng, một đường vòng quanh rồi hướng lên, đầu lưỡi từng chút từng chút quét qua mỗi tấc da thịt của dương vật, cho đến đỉnh cao nhất. Sau đó, cô há miệng, nhắm ngay cây gậy thịt của Tiểu Minh, chậm rãi ngậm vào …

“A…!” Tiểu Minh làm sao không khao khát cảm giác trong miệng của cô Đới, bị cô ngậm vào một cái như vậy, cả linh hồn như tan mất một nửa.

“A…a…a…” Vách bên kia đã bắt đầu vào giai đoạn cao trào, Tiểu Minh cũng không nguyện bị tước khí giới ở trong miệng cô Đới. Nó đỡ đầu cô nâng lên, đem thằng nhỏ nhẹ nhàng rút ra.

“Cô Đới…Có thể nằm xuống được không? Em muốn nhìn phía dưới của cô…”

Cô Đới nghe vậy đứng lên, ưu nhã xoay người một cái, dạng hai chân ra cúi người quỳ sấp xuống, đem cặp mông căng tròn đẹp đẽ không chút dấu giếm hiện ra trước mặt Tiểu Minh.

Tiểu Minh cũng quỳ sụp xuống nhìn hạ thể của cô Đới – chỗ đó của cô Đới lông cũng không quá dày đậm, hai bên khe suối nhẵn thín, lúc này đang lấp lánh ánh sáng trong suốt…

Tiểu Minh chìa lỗ mũi vào hít sâu một hơi, mùi hương nồng nặc thuần chất tràn vào khiến nó mê đắm. Nó lè lưỡi, nhằm vào khe suối đang chảy nước róc rách kia liếm tới…

“Ya…!”

Cô Đới cùng người đàn bà vách bên cạnh cùng phát ra một tiếng rên rỉ.

Tiểu Minh tăng nhanh tốc độ liếm mút.

“A…A…A…A…” Vách tường hai bên âm thanh liên tiếp vang lên, tựa như muốn so kè nhau, nên âm thanh càng lúc càng lớn.

Liếm láp một phen, thanh âm bên vách kia chợt dần dần ngừng nghỉ, không lâu sau, truyền ra một tràng âm thanh phành phạch phành phạch…

Bọn họ chơi trước!

Cô Đới kéo Tiểu Minh lại gần, nắm lấy dương vật nó, nhắm hướng khe suối đã nhầy nhụa của mình lấp vào.

“Phụp….” Cây gậy thịt đã ngập vào tận gốc.

Cô Đới cất tiếng khêu gợi: “Nhanh, chơi cô đi!”

Tiểu Minh tuân lệnh! Bắt đầu ra sức cực mạnh nhấp vào rút ra.

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”Hai bên vách tường ai cũng không chịu thua ai. Cô Đới dường như càng lúc càng hăng hái muốn so bì, mỗi khi Tiểu Minh ưỡn mông dập một cái, cô cũng liền vểnh mông lên, phối hợp với Tiểu Minh. Cứ như thế, âm thanh phát ra càng thêm bạch bạch vang dội.

Luận thể lực, sợ rằng không ai có thể so với Tiểu Minh sau khi biến dị. Vách bên cạnh đại chiến một hồi, theo một tiếng gầm gừ của người đàn ông, đã tháo trống thu chiêng, bị người đàn bà bên ấy ca cẩm một hồi.

Nhưng hai người họ cũng không có ý định rời đi ngay khỏi phòng thay đồ. Thấy vậy, hai người Tiểu Minh càng thêm thỏa sức bình sinh, tận tình hưởng thụ hương vị chiến thắng, mỗi một cú dập đều đem thanh âm vang đến tận cùng, để cho vách bên cạnh nghe được rõ ràng.

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

Sau khi đã đại chiến ba trăm hiệp, Tiểu Minh mới đem đám con cháu đại biểu cho thắng lợi toàn bộ phun vào trong âm đạo cô Đới, khiến cô phát ra một tràng rên rỉ thật dài. Mà lúc này ở vách bên kia, cũng ẩn ẩn truyền tới hai tiếng thở hổn hển.

Cuối cùng, cô Đới quyết định mua bộ váy yếm ngắn màu xanh vỏ cau này, cùng một bộ quần áo tương đối đàng hoàng khác.

Lúc tính tiền, Tiểu Minh tò mò muốn biết vách bên kia là ai, bèn len len liếc vào một cái. Nào ngờ đâu, người đàn ông vách bên kia nó hoàn toàn nhận biết! Không những nhận biết, có thể nói là nó hết sức quen thuộc – bởi vì người đó, chính là ba của nó! Mà người đàn bà kia, Tiểu Minh cũng nhận ra – đó không phải là dì Tống đồng nghiệp mẹ hay sao!

Hóa ra, người ngoại tình cùng ba, chính là cô ta!

Dì Tống tên là Tống Tuyết, năm nay 33 tuổi, là đồng nghiệp, cấp dưới kiêm bạn gái thân của mẹ. Ở công ty, làm ma cũ, mẹ rất là quan tâm giúp đỡ cô ta, không chỉ chỉ bảo rất nhiều trong công việc, còn nói rất nhiều lời hay cho cô ta trước mặt lãnh đạo. Trong cuộc sống sinh hoạt, hai người thân mật khăng khít, dù dì Tống nhỏ hơn mẹ mấy tuổi, nhưng hai người không có một chút khoảng cách, mẹ có chuyện gì cũng thích tâm sự với cô ta, còn hay giới thiệu mối mai khi thấy cô ta còn độc thân.

Không ngờ, mối mai mai mối tới lui, lại đem chồng mình mai mối mất.

“Uổng công mẹ bình thường đối xử tốt với cô như vậy, cô lại có thể đối xử với mẹ vậy sao!” Tiểu Minh giận đến run cả người.

Cô Đới phát hiện Tiểu Minh có chút khác thường, hỏi hắn bị gì.

Tiểu Minh vốn không muốn đem chuyện nhà nói ra ngoài, nhưng mình mới vừa cùng cô Đới như vậy, Tiểu Minh đã không còn coi cô như người ngoài, thế là năm mười mười lăm nói hết cho cô nghe.

“Trò tính làm gì chứ? Trò đừng làm gì mất lý trí nha!”

“Cô Đới yên tâm đi, em sẽ không làm bậy, cô bây giờ phải đi ra mắt đó, không cần phải để ý đến em.”

Nhớ tới việc ‘ra mắt’ này, cô Đới đỏ mặt, gật đầu nói vậy cũng được.

Tiểu Minh gọi điện thoại cho nhóc mập báo hôm nay có việc bận, sau đó liền bám theo ba cùng dì Tống đi ra khỏi khu thương mại.

Thị lực của Tiểu Minh được tăng cường, chỉ cần từ xa xa đi theo bọn họ, không sợ bị mất dấu, cũng chẳng sợ bị phát hiện.

Hai người mua xong quần áo, lại đi dạo qua mấy cửa hàng bán đồ xa xỉ, toàn những thứ mà Tiểu Minh cũng không biết tên là gì. Ba mua cho dì Tống rất nhiều thứ – ông ta vốn là một người rất khô khan, trừ hoa ra, còn chưa từng thấy ba từng tặng cho mẹ những thứ tốt như vậy.

Ba mua rất là nhiều, túi lớn bao nhỏ đầy tay, tay xách nách mang, nhìn có vẻ khá là tốn sức. Có điều, trên mặt ba lại mang theo một nụ cười rất ngứa mắt – nụ cười này Tiểu Minh từng thấy – trước đây khi ba mua hoa tặng cho mẹ, mẹ thường hay cười như thế. Mẹ nói, đây chính là hạnh phúc.

Tiểu Minh trong lòng cảm thấy rất khó chịu, rất ghen tức, âm thầm quyết định nhất định phải chia rẽ bọn họ ra!

Hai người lại đi dạo một hồi, xem ra là cũng đi mệt mỏi, bèn tìm một chỗ ngồi nghỉ, ba đi mua nước uống cho dì Tống.

Nhân lúc ba không có mặt, Tiểu Minh từ trong góc chui ra, đi tới trước mặt dì Tống, nói: “Dì Tống, là dì à! Cháu là Tiểu Minh đây! Hồi còn bé mẹ hay dẫn cháu đến nhà dì chơi đó!”

Dì Tống rõ ràng là bị dọa giật bắn mình, mà ba đang mua café về cũng không dám ló mặt, núp trong quán café không dám đi ra.

“A! Cháu là con nhà chị Diêm đúng không? Đã lớn thế này rồi! Cháu ở đây làm gì thế?”

Giả ngây! Giả ngây tiếp đi!

“Cháu hẹn bạn đi cửa hàng truyện tranh, nhưng nó đột nhiên có chuyện, không tới được.”

“A, là thế à.” Dì Tống không muốn tiếp chuyện với Tiểu Minh nữa, muốn mau mau đuổi nó đi cho yên chuyện, nhưng Tiểu Minh lại cứ không để cô ta được như ý.

“Dì Tống, dì đi dạo phố à?”

“Ừ, đi dạo chơi chơi một chút.”

“Có một mình dì?”

Dì Tống suy nghĩ một chút, nếu lại đi dạo tiếp, nói không chừng sẽ bị Tiểu Minh bắt gặp, không bằng đi chỗ khác.

“Dì đi cùng bạn tới đây shopping một chút, giờ cũng mua đủ đồ rồi, đang chuẩn bị đi về.”

“Vậy thì tốt quá! Vừa hay cháu cũng không đi quán truyện tranh được, không bằng chúng ta cùng về đi, cháu nhớ nhà dì với nhà cháu là cùng một đường!”

Dì Tống lúc này hận không thể vả mồm mình một cái, nhưng trẻ con nhờ vả không tiện cự tuyệt, chỉ đành phải đồng ý.

Cô ta len lén gửi một tin nhắn, đại khái bảo ba Tiểu Minh tự về nhà trước, sau này lại gặp gỡ, bảo ba Tiểu Minh tùy cơ ứng biến v.v…Sau đó là bị Tiểu Minh lôi lên xe buýt.

Lúc lên xe, Tiểu Minh rất ‘lịch sự’ nhường dì Tống đi trước mình. Khi dì Tống bước lên xe, Tiểu Minh nhân cơ hội cô ta nhìn xuống thềm, nhắm ngay mông của cô ta cho một mũi châm lút cán, còn chưa đã ghiền, lại trái phải trên dưới chích thêm mấy mũi.

Dì Tống giật mình bước hụt chân, thiếu chút nữa ngã xuống.

Tiểu Minh bước lên một bước đỡ lấy, vờ vịt hỏi: “Dì Tống, dì không sao chứ?”

Phía dưới của dì Tống lúc này giống như rơi vào tổ kiến vậy, âm đạo, lỗ đít như đồng thời bị hàng ngàn hàng vạn con kiến cắn, gặm nhấm, loại cảm giác ngứa ngáy tê tái mãnh liệt đó như khiến dì phát điên. Nhưng ở trên xe là nơi công cộng, không dám lộ ra, chỉ đành nghiến chặt răng chịu đựng.

Tiểu Minh thầm nhủ ‘xem dì còn có thể chịu được bao lâu’!

Cuối cùng xe buýt cũng đi đến đích, nhà của dì Tống.

Tiểu Minh đột nhiên làm bộ ra vẻ rất đau đớn, nói với dì Tống: “Dì Tống, cháu muốn đi ỉa, nhanh … sắp hết nhịn nổi rồi!” Tiểu Minh rất quen thuộc khu này, xung quanh cơ bản là không có nhà vệ sinh công cộng.

“Dì …Tống, nhà dì ở gần đây, có thể …cho cháu đi nhờ nhà vệ sinh không?”

Dì Tống trong lòng muốn sụp đổ, thầm nói mông của dì cũng sắp cháy rồi, dì còn cần đi nhà cầu hơn!

Nhưng Tiểu Minh dù sao cũng là đứa bé, cô thật sự ngại phải từ chối, đành nhắm mắt đồng ý nó.

Nhà dì Tống rất gần trạm xe buýt. Vừa vào đến nhà, Tiểu Minh liền chui tọt ngay vào nhà cầu, ở lỳ bên trong không đi ra, làm dì Tống đang ngứa ngáy bấn loạn hết sức sốt ruột.

Qua một lúc lâu, Tiểu Minh mới từ trong đi ra, phát hiện bên ngoài đã không còn bóng dáng dì Tống.

Tìm một vòng quanh nhà, nó liền phát hiện dì Tống đang trốn trong phòng ngủ của mình, từ trong phòng đang truyền ra những tiếng rên rỉ…

Tiểu Minh cười khẩy một tiếng, co chân đạp bung cửa.

Dì Tống lúc này đang nằm trên giường, hai chân dạng ra hết cỡ, hai cái tay đang ra sức gãi móc.

Tiểu Minh lặng lẽ móc điện thoại di động ra, bấm phím chụp.

Dì Tống sợ hãi, vội vàng kéo ga giường che phía dưới của mình, kêu to với Tiểu Minh: “Tiểu Minh, cháu …cháu đang làm gì thế!”

“Dì Tống, dì hẳn đang ngứa lắm phải không?”

“Cháu…Cháu nói bậy bạ gì đấy?”

Tiểu Minh đặt điện thoại của mình lên bàn, bấm phím quay, giữ cho thăng bằng, vừa hung tợn nói: “Dì dụ dỗ ba tôi, thì chắc hẳn phải nghĩ đến cái hậu quả này!”

“Á! Cháu…Cháu muốn làm gì! Cháu đừng tới đây!”

Tiểu Minh nhảy chồm tới, đè ngửa dì Tống ra giữa giường, thô bạo vẹt áo dì ra.

“Uhm, hiệu OLQUINO, có phải là mới mua ở khu thương mại không?”

“Cháu…cháu sao biết được?”

“Dì Tống à, việc gì làm ở phòng thử đồ, tôi nghe rõ mồn một!”

“Á, sao cháu biết …Chẳng lẽ …hai người vách bên cạnh lúc ấy, có một người là cháu sao!”

“Thì sao? Lúc ấy nghe có sướng không?? Có muốn được tôi phạch phạch phạch một lần không?” Nói xong, Tiểu Minh cởi quần mình xuống, để lộ khẩu pháo 20cm hùng dũng của mình.

“Cháu…!Phì…Ai mà thèm!”

“Dì không thèm, nhưng tôi thèm!” Tiểu Minh thô bạo xoay ngược người dì Tống lại, nâng mông của dì lên, làm thành tư thế quỳ vểnh mông. Nó cầm chym chọc thẳng, không có màn dạo đầu, một phát cắm thẳng lút cán!

“A a a a a a a…………!” Tiểu Minh ra sức dập mông, mỗi một nhát cũng dùng hết sức toàn thân, để đâm vào sâu nhất.

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

Những âm thanh bành bạch như từng quen thuộc vang khắp căn phòng.

“Tiểu …Minh, dì với ba…của con, bọn dì là… thật lòng yêu nhau, bọn dì chưa … chưa từng nghĩ đến làm tổn thương …bất cứ ai…A! Nhất …Nhất là… chị Diêm cùng …con….A a a!”

“Dì… câm đi, đừng có … có mà giả vờ giả vịt!”

“Tiểu Minh… Dì … Không có lừa con… Dì… với ba con … sống với nhau … rất … rất vui sướng … Con… sẽ không hiểu…”

“Vui… Sướng? Có … sướng như lúc này không?”

Tiểu Minh đột nhiên tăng nhanh tốc độ dập của mình, dì Tống vốn còn định nói điều gì, thì đã bị tiếng rên rỉ như thủy triều tràn đến che khuất.

“Tiểu Minh… Con còn… nhỏ… Sớm muộn có ngày … Con sẽ hiểu …Nếu không có tình yêu … tình dục thì … chẳng có gì vui sướng thỏa mãn … Con … Con muốn làm gì … thì cứ làm đi…” Nói xong câu này, dì Tống liền nhắm hai mắt lại, không nói thêm gì nữa, mà cũng không phản kháng nữa.

Người ta thường nói – cuộc đời giống như bị hiếp dâm vậy, nếu đã không thể chống lại được, chi bằng cứ thoải mái tận hưởng đi!

Tiểu Minh cũng chẳng nói thêm gì nữa, cả phòng chỉ còn vang lên âm thanh da thịt va vào nhau.

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

“Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch… Bạch bạch bạch…”

Không biết qua bao lâu, mà cũng chẳng biết ở lỗ đằng trước lẫn đằng sau của dì Tống bắn vào bao nhiêu lần, Tiểu Minh chỉ nhớ mình đã tả xung hữu đột, cho đến khi mình kiệt sức, mà hai cái lỗ ở người dưới của dì Tống cũng bị chơi đến sưng đỏ không nỡ nhìn, nó mới bò từ trên người dì xuống.

Tiểu Minh úp đầu lên trên ngực dì Tống, khóc tu tu, nước mắt như thác lũ chảy tràn xuống gò má nó, tuột xuống đầu vú của dì Tống, xuống bầu vú, rồi thành dòng chảy xuống bên dưới …

“Các người … Sao các người có thể làm như thế? Mẹ… mẹ tôi đáng thương biết bao! Hu huh u…”

Dì Tống dịu dàng ôm lấy đầu Tiểu Minh, yếu ớt nhưng vững vàng nói: “Tiểu Minh, dì tin tưởng, con nhất định sẽ khiến cho mẹ con hạnh phúc.”

Tiểu Minh thở dài một tiếng – nhớ đến nụ cười hạnh phúc của ba nó khi ở bên dì Tống, nó chợt cảm thấy một sự chán nản tột cùng. Giống như khi nhìn tên Triệu Quân dù say bí tỉ, nhưng cô Lương vẫn lo lắng sốt ruột vậy.

Tiểu Minh lảo đà lảo đảo đứng lên, đem chăn khoác lên người dì Tống – lúc này dì ấy đang quá yếu mệt, nếu không giữ gìn sẽ bị cảm lạnh.

Tiếp theo, Tiểu Minh đi đến bên bàn, mở clip vừa quay lúc nãy, bấm nút xóa.

“Đối xử với ba tốt một chút, dạ dày ông ấy không được tốt, không ăn được đồ lạnh, đồ cay, cũng không thể uống rượu.”

Dì Tống ngẩn ra, ừ một tiếng.

Tiểu Minh xoay lưng lại, lau mạnh nước mắt trên mặt, mở cửa phòng, rời đi không quay đầu lại nữa.

** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ***

Về đến nhà, đã là buổi tối.

Mẹ đã làm rất nhiều món ngon, chờ Tiểu Minh về nhà – bộ dáng của mẹ lúc này, giống như một cô vợ mới đang chờ đón chồng của mình về nhà.

Nhưng Tiểu Minh hôm nay trải qua những chuyện kia, làm gì còn khẩu vị để ăn.

Mẹ thấy Tiểu Minh không vui, bèn dịu dàng nói: “Làm sao thế? Con mệt à?”

Tiểu Minh cúi đầu đáp: “Hôm nay con nhìn thấy ba.”

Vẻ mặt mẹ chợt sựng lại, ngay sau đó liền như không có gì xảy ra nói: “Vậy sao.”

Tiểu Minh nói tiếp: “Con còn thấy cả dì Tống nữa.”

Mẹ cười khổ sở nói: “ Hóa ra con đã biết tất cả … Vốn định tối nay sẽ nói hết cho con hay.”

Tiểu Minh ngẩng đầu lên, không tin nổi hỏi: “Mẹ, hóa ra mẹ đã biết từ lâu, vậy tại sao…”

“Tại sao không vạch trần bọn họ sao?” Tiểu Minh gật đầu.

“Vạch trần rồi thì còn có thể làm gì tiếp đây? Cuối cùng thì ba của con cũng sẽ không quay trở lại…”

Tiểu Minh từ trong đôi mắt của mẹ thấy được rất nhiều cảm xúc phức tạp: bất lực, bất đắc dĩ, đây là ánh mắt mà chỉ người lớn mới có, ánh mắt này Tiểu Minh từng thấy ở mẹ, cũng từng thấy ở dì Tống, mà ở mắt cô Lương nó cũng từng thấy qua … Thế giới người lớn, chính là như thế sao? Tiểu Minh đột nhiên cảm thấy, thì ra lớn lên cũng không phải là một việc tốt đẹp như mình tưởng…

Mẹ ôm chầm lấy Tiểu Minh, đem đầu nó tựa sát vào ngực mình, nói với nó: “Mẹ đã từng cho rằng là mình rất yêu ba của con, cũng từng cho rằng mình rất hận ba của con, nhưng bây giờ mẹ mới phát hiện, mẹ đã không còn quan tâm đến ba con nữa, điều mẹ quan tâm bây giờ, chỉ có con, Tiểu Minh của mẹ.”

Tiểu Minh kinh ngạc nhìn mẹ, nước mắt chực trào bên khóe mi.

“Chúng ta sống cuộc sống của chúng ta, quan tâm gì đến người khác đâu.”

“Nhưng mà họ…” Tiểu Minh vẫn còn có chút dây dưa.

Mẹ xoa xoa đầu Tiểu Minh, nói: “Chuyện trên đời mười phần có tám chín phần không được như ý, quý trọng hiện tại mới là quan trọng nhất, đáng tiếc là mẹ đến từng này tuổi mới hiểu được đạo lý này.”

Tiểu Minh cái hiểu cái không, ngẫm nghĩ một hồi, lộ ra nụ cười ngây ngô.

Hai người rất vui vẻ ăn xong bữa tối, Tiểu Minh xung phong gánh nhiệm vụ rửa bát, đi vào phòng bếp bắt đầu leng keng loảng xoảng làm việc.

“Rửa xong rồi!” Tiểu Minh vẩy vẩy nước trên tay, xoay người lại, phát hiện mẹ đang mặc một bộ đồ ngủ bằng sa mỏng rất nóng bỏng đứng ở cửa bếp, bên trong hoàn toàn không có gì.

“Mẹ …mẹ…”

“Kỳ ‘đèn đỏ’ đã hết rồi đó, không bằng hai ta bắt đầu quý trọng hiện tại đi!”

Tiểu Minh chỉ thấy lỗ mũi mằn mặn, dường như có một dòng chất lòng đang muốn trào ra.

“Đến với mẹ nào, Tiểu Minh, những thứ trước kia mẹ từng cho ba con, giờ mẹ cũng sẽ cho con, trước kia chưa từng cho ba con, bây giờ cũng sẽ cho con…”

Đọc Thêm Truyện Sex

Những Câu Chuyện Tình

Có lẽ nhiều bạn sẽ luôn nhớ về người con gái đầu tiên mình yêu và sẽ luôn nhắc đến họ khi có cơ hội,...

Góc Khuất (Chị Hàng Xóm)

Kể ra trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra, dù là hãn hữu. Đấy, hãy nhìn vào Hà. Xinh xắn, đẹp, sang trọng...

Độc Tôn Cửu Kiếm

Thế giới ảo này được chia ra làm bốn phương tám hướng, lấy trung tâm làm chính gọi là Trung thổ. Gồm có phương Đông,...

Vợ Tôi Và Anh Thợ Hồ

Nhóc đó chơi hay ghê anh. Ừ, nó chừng 6-7 tuổi mà trượt giỏi quá. Sau này con của tụi mình cũng dễ thương vậy...

Nhật Ký Vợ Tôi

Ngày… tháng… năm… Hôm nay, trong lúc soạn lại sách báo cũ, mình vô tình nhìn thấy quyển lưu bút thời cấp 3. Những kỷ...