Đọc TRUYỆN SEX "Lý Gia Phiêu Lưu Ký" tại TruyenSex88.Info!

Năm 2069, thế chiến III bùng nổ giữa Mỹ – NATO và Nga – Trung Quốc. Kết cục, đại lục Châu Phi bị thiệt hại nặng nề vì “được” hai bên lựa chọn làm đấu trường chính. Người da đen lưu lạc tha hương khắp thế giới. Kinh tế toàn cầu bị ảnh hưởng và tụt dốc, nhiều nước chật vật điêu đứng để tồn tại.

Giữa lúc đó, một nhóm các trung cường quốc mới nổi đã hợp tác thách thức địa vị của các cường quốc lâu đời như Mỹ, Nga, Trung Quốc,… Họ cho rằng những nước lớn nhất chỉ quan tâm tới quyền lợi của chính mình mà không vì đại cục, tạo nên cảnh “trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết”, khiến những nước nhỏ hơn bị lệ thuộc đến khốn khổ. Nhóm những nước mới nổi này quyết định chia năm xẻ bảy thế giới thành các liên minh: Bắc Mỹ, Nam Mỹ, Trung Đông, Tây Âu, Bắc và Đông Âu, Nam Âu và Bắc Phi, Trung và Nam Á, Đại Đông Á và Đông Nam Á, nhưng không cho phép các nước lớn tham dự. Bảy nước đứng ngoài các liên minh là Mỹ, Nga, Trung Quốc, Anh, Đức, Pháp và Nhật Bản.

Liên minh Đông Nam Á – như cái tên của nó – bao trùm trên một vùng đất và hải đảo rộng lớn mà trước đây là 11 quốc gia độc lập. Dù là liên minh được đánh giá yếu nhất khi mới thành lập, nhưng với sự dẫn dắt của ba anh em họ Lý người Việt, Đông Nam Á đã chặn đứng cuộc tấn công của Úc và New Zealand dưới sự sai khiến của đế quốc Anh. Hơn nữa sau đó, liên minh này còn gây chấn động thế giới khi liên tiếp phản công và chiếm toàn bộ châu Đại Dương làm thuộc địa, khiến Nữ hoàng Anh lúc bấy giờ nổi giận cực độ mà không thể làm gì được.

Lại nói sâu hơn về nội bộ liên minh này. Ban đầu khi mới thành lập, Việt Nam – Thái Lan – Indonesia – Malaysia lập hội đồng đệ tứ để cùng nhau quản lý, nhưng bị các thế lực thù địch ám hại chết cả 4 vị nguyên thủ, nên đành chuyển sang trạng thái độc tài tạm thời do chủ tịch người Singapore nắm quyền. Nhưng liên tiếp chỉ trong 4 tháng, gần 10 vị chủ tịch người Singapore đều bị hạ độc mà chết, nên vị trí đứng đầu tự dưng bỏ ngỏ không ai dám đảm nhận. Trong tình cảnh rối ren, chợt xuất hiện những ứng viên nổi trội. Ba anh em người Việt tên là Lý Gia Vương, Lý Gia Hoàng, Lý Gia Đế “hổ báo” đòi làm minh chủ. Cả liên minh đồng ý, trong lòng nhủ thầm: “Để xem tụi bây sống được mấy ngày?”

Nhưng ba tháng nữa trôi qua…

Anh em họ Lý vẫn sống phởn phơ trên đỉnh cao danh vọng. Mười ba tên đặc vụ nước ngoài tới ám sát lãnh đạo Đông Nam Á đều bị bắt gọn và nhốt trong ngục để moi thông tin. Thậm chí hàng chục pháp sư của liên minh Đại Đông Á trà trộn qua biên giới để ngầm yểm bùa những vùng đất quan trọng ở Đông Nam Á cũng đều bị giết chết. Sau những phi vụ bất thành của gián điệp ngoại quốc, đột nhiên quân đội Úc và New Zealand tổng tấn công Đông Nam Á từ phía nam. Vậy mà dưới sự lãnh đạo của ba anh em họ Lý sở hữu những năng lực kỳ lạ, chẳng mấy chốc châu Đại Dương bị quét sạch và trở thành thuộc địa.

Trên bờ phía Nam của Biển Hồ xứ Campuchia, Lý Gia Vương – anh cả và là thủ lĩnh liên minh – đang tập trung rà soát khu vực bị nhiễm độc. Tên thầy pháp giảo hoạt của Đại Đông Á trước khi bị bắt đã rạch đứt cánh tay để tăng cường độc tính cho đất, khiến mùi xú uế và khí độc lan tỏa khắp hàng trăm kilometre quanh đây. Đi một vòng, Vương lắc đầu chửi: “Mả mẹ nhà nó, phen này về tao sẽ cho mày sống không bằng chết! Đất thế này tốn công xử lý lắm đây!”

Chửi chán chê, gã vươn cánh tay cường tráng đầy gân guốc sang hai bên, rồi bất thình lình cong người đập mạnh xuống đất. Mặt đất rung chuyển, những làn khói xanh di chuyển xẹt qua mặt đất như đan mạng nhện. Nửa tiếng sau, Vương rút tay lên, ưỡn thẳng người hí hà. Mặt đất đã không còn mùi xú uế, khí độc bị đánh tan sạch, hơn nữa long mạch bị gãy đứt trong lòng đất cũng đã được nối lại.

“Còn một bước nữa!” Vương lầm rầm niệm chú, bất chợt trên mặt đất khô cằn lan tỏa màu xanh, rồi cỏ dại trồi lên tươi tốt. “Chỉ cần kêu gọi người dân đến khơi rãnh nước, trồng cây lớn nữa là vùng này lại có thể như xưa rồi!”, gã mỉm cười.

Trở về thủ đô, Vương mỏi mệt ngã người trên ghế. Từ xa có dáng người cao mảnh khảnh nhẹ nhàng đi tới, nhìn ra thì là Lý Gia Hoàng.

“Hoàng, em về rồi à? Ở Mã Lai có cản được dịch bệnh không?”

“Vâng, em xử lý xong rồi! Thôi miên cả chục ngàn người rồi rút Máu Tổ chữa cho họ, giờ em sắp lả rồi đây! Ngoài ra, em phát hiện dịch bệnh này không phải do tự nhiên mà ra, có lẽ là loại vũ khí sinh học mới của Trung hoặc Nhật. Gần đây em có nắm được một số tin tức về công nghệ của bọn họ.”

Vương gật gù. Sau khi các liên minh thành lập thì các nước lớn đều tuyên bố mình là đế quốc số một và không ngừng phát triển về quân sự, có những vũ khí rất nguy hiểm và tối tân hòng triệt hạ những liên minh này, sát hại những nhà lãnh đạo và người phản kháng, bắt họ quay về phụ thuộc nước lớn. Vương dĩ nhiên không hề muốn gần 1 tỷ dân Đông Nam Á rơi vào thảm kịch đó.

“Đế đã về rồi!”, Hoàng đột nhiên nói.

“Đế? Mày đi đâu không hiện thân ra đây mau! Mày định trêu đùa các anh hả?” Vương gầm lên.

“Hihi, em đâu có chọc các anh! Chỉ là đi ngắm gái về chưa kịp thoát chế độ tàng hình ấy mà!” Tiếng cười khúc khích lãng đãng trong không khí rồi tụ lại giữa phòng, cùng với thân hình của Lý Gia Đế vừa hiện ra.

“Mày đi đâu hả? Trong lúc liên minh trăm công nghìn việc, hai bọn tao xoay sở còn không xuể, thì mày cứ biến đâu mất! Thích gái gú thì gọi đến, rồi tập trung mà làm việc đi chứ!”

Đế – lúc này đã hoàn toàn hiện thân – với vóc dáng chuẩn body sáu múi và gương mặt đẹp trai hút hồn đủ sức thu hút bất kỳ cô gái nào, nhưng tính cách thì lại khá trẻ con và háo sắc.

“Em đi công việc thật mà, tụi buôn lậu Thái Lan bị mua chuộc tuồn thực phẩm bẩn và hóa chất độc hại vào Đông Nam Á, em đi giải quyết chúng ngay khi nhận tin còn gì!” Đế cười ha hả, “… nhân tiện check tí hàng họ bên đó ấy mà. Gái Thái công nhận nuột nà, càng ngày càng thích mê…”

Nghe tới đó Vương đập cái “rầm” vỡ đôi chiếc bàn đá: “Mày câm! Thiếu việc thì để tao giao cho mày mà làm! Từ giờ đến trước hội nghị thượng đỉnh Liên Minh thế giới, mày mà còn gái gú thì tao cách chức thủ lĩnh của mày!”

“Gái Việt ngon nhất!” Hoàng đột nhiên nói. “Vả lại nó cũng hoàn thành công việc rồi, xả hơi tí chút cũng có sao?”

“Câm!”, Vương trừng mắt quay nhìn hai thằng em. Hoàng vốn ít nói và nghiêm túc trong công việc, nhưng đôi khi cũng bị Đế rủ rê đi chơi gái, nên cũng ra chiều bảo vệ em út. Cả hai đều là thủ lĩnh liên minh Đông Nam Á gần 1 tỷ dân, mỹ nhân muốn có là có, nhưng như vậy không hứng thú.

Nói về chuyện bậy bạ của Đế và Hoàng, hai gã vẫn thi thoảng cùng nhau ra ngoài check gái. Khi thì Hoàng ra giữa đường phố triển thuật thôi miên để thiên hạ tự tụt quần áo BJ lẫn nhau, xong giải thôi miên khiến cả phố la hét ngượng ngùng, con gái bú cặc bố, rể quý hôn mẹ vợ, … loạn lên rất vui – theo như Đế mô tả. Lúc thì Đế bày trò ngưng đọng thời gian, hai gã đến hiếp đứng mấy em hotgirl ở giữa phố rồi giải ngưng đọng, làm mấy em trần truồng toe toét nước, chỉ thiếu lỗ muốn chui xuống đất .v.v…

Nhưng những chuyện đó không qua được mắt của Vương. Anh cả không chỉ có cơ thể lực lưỡng, sức khỏe hơn người, có thể hóa quái thú khổng lồ, điều khiển cây cối, long mạch,… mà còn có thừa trí tuệ và khả năng quan sát để biết hai thằng em mình đang bày trò gì. Vì thế, dù không trực tiếp vạch tội Hoàng và Đế, Vương vẫn giao thật nhiều công việc cho hai gã, đồng thời sai quân âm thầm đi xử lý hậu quả. Hoàng có tinh thần hơn người, cảm nhận được sự “quan tâm” của Vương, nên luôn ưu tiên trước nhất cho công việc. Chỉ có Đế thường hay “thừa nước đục thả câu”, suốt ngày nhân việc công mà sờ soạng việc tư.

Tuy sở thích bệnh hoạn nhưng không thể phủ nhận anh em họ Lý đã góp công lớn gây dựng liên minh Đông Nam Á vững mạnh, ngày càng trù phú, nhân khí thịnh vượng. Trong vài năm kế tiếp, liên minh này đã trở thành một trong những liên minh hùng mạnh nhất thế giới, đủ sức gây áp lực buộc nhóm các nước đế quốc phải nhượng bộ. Nhưng sức mạnh tăng lên quá nhanh chóng cũng có giá của nó.

Năm 2079, Trung Quốc, Nga và Nhật Bản bắt tay nhau, 3 đế quốc lớn đã thành công cắt đứt viện trợ của các liên minh bên ngoài, rồi tiêu diệt hoàn toàn liên minh Đại Đông Á. Bán đảo Triều Tiên và những đảo nhỏ ven Thái Bình Dương bị chia tách thành nhiều thuộc địa. Liên minh Bắc Mỹ đã bị Mỹ vùi dập từ trước đó, liên minh Nam Mỹ bị cấm vận và khủng hoảng, còn các liên minh khác cũng chống đỡ cực kỳ vất vả.

Không ngoài dự tính của họ Lý, một thời gian sau khi “nuốt gọn” Đại Đông Á, các đế quốc lại lăm le vây giáp liên minh Đông Nam Á. Lần này không như trận chiến với quân Úc, đối phương là 3 đế quốc sừng sỏ bậc nhất thế giới, lại có sự viện trợ của nhiều cường quốc khác. Lý Gia Vương đau đầu mất ngủ suốt nhiều ngày trời. Không khí trong ngoài liên minh cực kỳ căng thẳng, an ninh được thắt chặt đến cực điểm.

Ngày 15 tháng 8 năm 2080, hải quân Đông Á đã tiếp cận sát với lãnh hải biển Đông. Nhật điều động đội quân chủ lực JAV… nhầm đội quân tinh nhuệ Hoàng gia, sử dụng công nghệ rung chấn cường độ cao để phá sập địa hình ở nhiều vùng trọng yếu của Đông Nam Á. Tổng bộ điều hành liên minh đặt tại Đà Nẵng – Việt Nam đang đối mặt nguy cơ bị sụt lún nguy hiểm.

Tai họa ập xuống đầu, dân Đông Nam Á bắt đầu hoảng loạn sợ hãi tột cùng, thì từ ngoài đại dương, bất chợt từng đàn cá voi lớn lao tới khiêng tàu ngầm quân địch nổi lên trên mặt biển rồi tung hứng như những quả bóng. Rong rêu túm lại từng đám lớn lật úp cả thuyền chiến. Bán đảo Sơn Trà lúc này từng tốp quân đội Đông Nam Á đứng nghiêm trang tề chỉnh, ở trước mặt họ là thống lĩnh các lực lượng vũ trang Lý Gia Vương. Vương lúc này nhắm mắt để liên lạc với muông thú đang chiến đấu trên biển, đồng thời tay vận lực rồi đấm thẳng xuống mặt đất. Gần như ngay lập tức, những cơn địa chấn nhân tạo bên bờ biển Đà Nẵng nhẹ dần rồi im bặt, còn phía bên kia, động đất và sóng thần khủng khiếp từng cơn nổi lên đập tan tành những hạm đội hải quân địch thành bọt biển.

Từ phía Nam, dịch bệnh và xác sống quét qua những làng mạc Indonesia, để lại những miền đất chết. Lý Gia Hoàng – người đã nghiên cứu kỹ về vũ khí sinh học của đế quốc Nhật – nhanh chóng tới đây để chỉ đạo việc ngăn chặn thảm họa. Thành phố Jakarta to lớn và nhộn nhịp hôm nay vắng lặng tiếng xe cộ, người người nhà nhà đều tập trung tại sân bóng, siêu thị và hầm trú ẩn theo yêu cầu di tản của chính phủ. Bên ngoài rào chắn, từng đoàn lớn zombies đang phá tan hoang nhà cửa và đùn nhau để trèo lên tiến vào trong thành phố – cảnh tượng chẳng khác nào trong phim WorldWar Z. Nhưng ngay khi con zombie đầu tiên leo lên tường rào chắn, nó chợt rú lên rồi mắt mở to, sáng long lanh như giác ngộ được chân lý cách mạng. Rồi nó quay lại nhảy bổ vào đám zombie khác đang trèo lên. Cơn “giác ngộ” lan tỏa như làn sóng, hàng triệu zombie mắt mở to tròn long lanh nước, lủi thủi quay đầu trở về rừng. Từ trên gác cao, Hoàng soi đôi mắt rực sáng như lân tinh về phía bên kia tường thành, cho đến khi đám xác sống khuất xa hẳn. Bọn chúng đã “được” Hoàng thôi miên, sẽ lao thẳng về phía biển cho đến khi bị sóng đánh văng từng mảnh xương và làm mồi nhậu cho cá.

Cùng lúc đó, tiếng la hét chói tai của dân Thái Lan vang lên từ phía Tây. Họ đang ùa sang Lào, Campuchia và Việt Nam để tị nạn. Binh đoàn robot tự động tối tân do Mỹ và Ấn Độ hợp tác đã nhanh chóng tràn qua biên giới, quét sạch hàng chục thành phố. Ngay khi chúng chuẩn bị tiến xuống Bangkok thì bất ngờ từ đâu, một nhóm thiếu niên đầu chít khăn siêu nhân, tay cầm ná cao su đột nhiên xông ra chặn đường. Từ New Delhi và Washington, các sĩ quan theo dõi mặt trận ôm nhau cười phá lên. Định dùng trẻ con để làm lá chắn sao? Không có tác dụng gì cả, vì đây đều là những robot không gắn cờ hiệu, mã số, không cách nào truy lùng được thủ phạm. Tội ác chiến tranh hoàn toàn có thể né tránh được nếu sử dụng robot, haha!

Những con robot được lệnh bắn tên lửa ngay lập tức. Những chiếc ná cao su cũng được lũ trẻ giương lên cùng lúc. Đá sỏi chọi với tên lửa, ai sẽ thắng? Câu trả lời tưởng như quá dễ dàng, thế nhưng đúng lúc va chạm thì những chiếc tên lửa cầm tay cỡ nhỏ liền quay ngoắt đầu lại phóng thẳng vào lũ robot. Tốp robot đi đầu ngay lập tức bị phá hủy. Những sĩ quan kiểm soát há mồm trợn mắt không thể tin vào mắt mình.

“Bắn! Bắn chết toàn bộ bọn chúng! Ngay lập tức!!!” Tên trung tướng chỉ huy chiến dịch gầm lên giận dữ. Nhận lệnh kích hoạt khẩn cấp qua vệ tinh, những con robot ở Thái Lan lập tức bung thả toàn bộ vũ khí, súng ống và đạn dược trang bị trên người, tung hỏa lực siêu cấp về phía bọn trẻ.

Nhưng lại một lần nữa – gần như ngay lập tức – binh đoàn robot hứng trọn những gì chúng vừa xả ra. Toàn bộ quân cùng máy móc trang bị đi kèm bị hủy diệt hoàn toàn! Khói lửa rực cháy khắp miền Bắc thành phố từng được mệnh danh là “Sin City của châu Á”. Còn ở Washington, tiếng la hét và chửi rủa rúng động cả trụ sở điều hành robot đặt tại Lầu Năm Góc.

Lý Gia Đế hiện thân, tươi cười đập tay với từng đứa nhỏ. Lũ trẻ bắn ná cao su thực ra chỉ là trò chọc tức đối thủ của hắn, còn hắn mới chính là kẻ đã diệt binh đoàn robot. Những đầu đạn, tên lửa, súng laze .v.v.. dù có nhanh đến mấy cũng không thể chống lại sự ngưng đọng thời gian, và Đế chỉ việc thong thả xoay đầu đạn 180 độ, ngắm nghía, đo đạc khoảng cách để làm sao lũ máy móc nổ “bùm!”

Những tưởng những đợt tấn công bị bẻ gãy sẽ là đòn đau vào tham vọng đế quốc, nhưng anh em họ Lý đã nhầm. Tham vọng và sự điên cuồng đã ngấm vào máu thịt của những thành viên phát xít bên phía đế quốc. Hai tháng im ắng trôi qua, cho đến một ngày mùa đông giá lạnh, các tướng lĩnh hiếu chiến của Nga và Đức và quyết định hợp tác tấn công liên minh Đông Nam Á bằng một đòn chí mạng, mặc kệ những đoàn biểu tình trong nước chống cuộc chiến tranh vô nghĩa với các liên minh, và mặc kệ luôn cả sự phản đối của Trung Quốc và Ấn Độ vì lo sợ bị liên lụy… Ngày hôm đó, 45 đầu đạn hạt nhân dạng “quy tâm” (chỉ dồn sức phá hủy một cứ điểm chứ không lan rộng, nhằm hủy diệt các trung tâm đầu não chỉ huy của đối phương) do Nga và Đức góp nhau đã phóng lên từ bệ phóng Bắc Cực – Âu Châu, hướng thẳng về phía đông nam châu Á.

Thật may mắn, chỉ 10 phút trước khi chúng tới đích, Hoàng đã cảm ứng được. Sự nguy hiểm tăng lên chóng mặt từ phía Tây Bắc khiến hắn cũng phải tái mặt. Lập tức nhấc máy bấm “group call” cho Vương và Đế, Hoàng lập tức báo cáo lại tình hình mà hắn nhận biết được.

Nhưng những đầu đạn vẫn bay tới, chỉ còn 5 phút… 3 phút… 1 phút…

Ngay khi các đơn vị phòng không Đông Nam Á nhận biết được sự xuất hiện của chúng và chuẩn bị pháo phòng không (họ chưa biết đó là đầu đạn hạt nhân) thì nhận được lệnh không được phép hoạt động. Tất cả giật mình hốt hoảng, nhưng không dám làm trái. Họ đành trơ mắt nhìn sự hủy diệt bay đến với vận tốc không thể cản nổi.

Tích, tắc! Tích, tắc! Tích, tắc! Tắc luôn! Tắc thật sự! Khi chỉ còn cách mặt đất vài trăm mét, toàn bộ đầu đạn hạt nhân đột nhiên tắc cứng trong không khí. Đám sĩ quan phòng không vẫn đang há mồm – nhưng họ không biết điều gì đang xảy ra – vì họ cũng đang bị đông cứng.

Hạ hai cánh tay run rẩy đến rã rời xuống, Đế nói không ra hơi: “Chết… con mẹ… em… rồi!… Này là… quá… con mẹ… khả năng rồi! Đm… các anh…!”

Hoàng tiến đến vỗ nhẹ vào vai hắn, tươi cười an ủi: “Đm chú, chịch gái cho lắm vào giờ yếu sinh lý rồi sướng chưa! Cứ chịch vừa phải như anh thì sống lâu trăm tuổi! Haha!”

“Được rồi, Đế, chúng ta có bao nhiêu thời gian?” Vương hỏi, giọng nghiêm túc.

Đế mệt mỏi ngã ngửa ra đất, vừa nhìn bàn tay hắn vừa nói, không quay đầu lại: “Tối đa hai ngày… Em đã dùng toàn lực, chắc vài tháng sau mới đủ sức để ngưng đọng thời gian tiếp!”

Thời gian không có nhiều. Cao điểm của trận chiến kinh khủng chính là đây! Vương bảo Đế giải trừ ngưng đọng thời gian với một số thợ cơ khí và chuyên gia lành nghề, rồi để Hoàng thôi miên họ, dẫn họ đến sân bay. Sau đó Đế dẫn họ bay lên vị trí các đầu đạn hạt nhân bằng máy bay trực thăng để nghiên cứu và tháo gỡ chúng (nói ngắn gọn là đi “cưa bom”). Sau khi nhiệm vụ hoàn tất, Hoàng sẽ giải thuật thôi miên cho họ, không một ai sẽ nhớ chuyện gì đã xảy ra.

Trong khi hai em trai bận rộn tháo gỡ mối nguy, Vương đi xem xét một lượt các phòng tuyến xung quanh liên minh. Vừa quan sát, gã vừa trăn trở về sự sống còn của mảnh đất này. “Chúng đã dám dùng tới thứ vũ khí hủy diệt như hạt nhân! Vậy còn gì mà không dám làm nữa đây? Đế tạm thời không thể ngừng thời gian, ai sẽ ngăn chặn những vụ như thế này? Rồi sẽ còn những đợt tấn công tới mức nào? Bây giờ các liên minh khác nếu không tan vỡ thì cũng đang co cụm lại tự tìm cách tồn tại, không có ai để mình hợp tác cả. Bắt tay với nước lớn? Không, 7 nước đều đã bị chủ nghĩa đế quốc thôn tính, dân chúng họ bị che mờ mắt, giờ đây bắt tay với kẻ nào cũng sẽ thành mồi ngon cả thôi!”

Càng nghĩ, Vương càng đau đầu không có cách giải quyết. Chợt đầu hắn nảy lên một ý tưởng: “Hay là trở về nhà thờ họ? Có thể lắm, đó là nơi sức mạnh của ba anh em ta được truyền lại và phát triển. Có thể bà cô cô già khó tính sẽ biết điều gì đó chăng?”

Nghĩ là làm, Vương ngoặt tay lái phóng về hướng nam. Nhà thờ họ Lý – nơi ba anh em họ được nuôi dưỡng và trưởng thành – giờ đây là niềm hy vọng lớn lao nhất của hắn.

Chiếc Vinfast đỗ xịch trước bụi tre gần một lò gạch cũ. Từ đây, Vương phải xuống xe đi bộ men theo bờ ruộng nhỏ, cách xa so với con đường làng. Đứng trước cánh cửa to nặng hàng vài tạ, hắn hơi ngần ngừ rồi đưa tay ra đẩy. Cánh cửa chầm chậm, chầm chậm mở ra. Làn khói độc màu xanh lam bay ra, nhưng Vương đã bịt mặt bằng khăn ẩm chống độc từ trước. Hắn đi vào sâu 20m rồi giật lùi liên tiếp để né tránh những mũi tên bằng đá bắn ra như mưa. Sau 15 bước, hắn điềm nhiên đi tiếp vào bên trong.

Khởi động cơ quan bí mật ở cuối hành lang, Vương lặng lẽ bước qua cánh cửa bằng đồng đen để xuống tầng hầm bí mật. Con đường tới đây sáng lên một vẻ đẹp huyền ảo, trên vách tường đầy những hòn đá ngũ sắc tỏa sáng lấp lánh như lân tinh nhưng có rất nhiều màu, tạo cảm giác bình yên mà lạ lẫm. Vương hồi tưởng lại những ngày tháng hắn còn là thiếu niên, cùng các em háo hức nô đùa trong những căn hầm này. Thời gian bỗng chốc đã vài chục năm trời…

Trong căn phòng u tối tịch mịch, Vương thắp nén hương cầu nguyện tổ tiên. Sau đó, hắn ngó nghiêng một hồi và khẽ gọi: “Bà cô già ơi, bà ở đâu vậy?”. Đợi một lúc rất lâu không thấy hồi đáp gì, hắn thở dài tự nhủ: “Có lẽ bả đi chầu ông bà luôn rồi. Lâu năm vậy chắc ma cũng phải ngủm…”

Nhưng vừa chán nản xoay người đi ra cửa, hắn nghe tiếng thì thào bên tai:

“Vương.. lại đây con…”

“Vương.. mở hộc tủ đó ra…”

Hắn mở cánh tủ nhỏ đặt bên cạnh bàn thờ ra. Trong đó là một bát hương lớn bằng đồng và một viên đá đỏ lóng lánh như ruby. Ngay khi hắn nhòm vào, viên đá rực sáng rồi một bóng trắng vụt ra ngoài.

“Vương… cháu yêu của ta…”, bóng trắng vừa nói vừa cố gắng ổn định thành hình người.

“Cô Thủy khỏe chứ? Thật may là cô còn sống!”, Vương thoạt đầu tươi cười, rồi méo mặt khi thấy “bà cô” hóa hẳn thành hình dạng cũ.

Đó là một thiếu nữ tóc dài, mắt đen láy lộ vẻ tinh nghịch, thoáng qua chắc chỉ độ mười tám đôi mươi. “Cô nàng” chống nạnh, lơ lửng trong không trung nhìn về phía Vương và… mắng:

“Tao khỏe! Tiên sư bọn mày! Tao còn đây… mà chúng mày không thằng nào tới thăm, không thằng nào lo hương hỏa tổ tiên. Mày thích tao đi chầu tổ tiên lắm hả thằng kia!!!”

Khóe mắt Vương giật giật nhưng hắn chưa dám nói gì. Bà cô vẫn đang trong cơn thịnh nộ, động vào chỉ có chết.

“Bọn mày… à không, chỉ có mày à? Hai thằng mất dạy kia đâu? Nhốt tao ở đây cô quạnh, đói khát từng ấy năm, chúng mày có biết chúng mày tội đáng chết lắm không haaaaaaả?

“Vâng, bọn con lắm tội không kể xiết!”, hắn cúi đầu thành thực, “thủa nhỏ nhận ơn dưỡng dục của cô, nhưng ba bọn con phải sớm đi xa rèn luyện, lại còn quản lý cả một liên minh lớn, không thể lo hương hỏa cho chu toàn. Hai em con trẻ người non dạ, nhiều lúc bảo chúng đến thăm cô mà chúng cũng không nghe. Con làm anh cả, xin nhận tội và hứa với cô sẽ dạy bảo lại các em!”

Bà cô (từ giờ sẽ gọi là Thủy cho ngắn gọn) có vẻ nguôi giận, vẩy vẩy đôi tay thon dài kỳ lạ, quay ngoắt ra sau khu bàn thờ. Vương thấy vậy cũng đi theo. Tới đó, hắn thấy Thủy xếp bằng tròn trên một cái chiếu nhỏ, ở giữa là một tô tròn đựng một hòn đá trắng. Hòn đá khá to, có dạng hình cầu méo, đang khẽ xoay chuyển theo sự điểu khiển của Thủy và phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

“Ngồi xuống đi! Vương, con hãy kể ta nghe con mong muốn điều gì? Khi con bước vào đây ta đọc được rằng con không còn như xưa, con đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn, nhiều việc phải lo toan hơn. Ta mặc dù có hơi bí bách trong thời gian qua, nhưng nó chẳng thấm thoắt vào đâu so với những năm tháng bị chôn vùi dưới hầm sâu ngày còn nhỏ. Vì thế ta sẽ không trách các con đâu, yên tâm!”

Vương nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ngồi xuống và kể lại một lượt tình hình trên mặt đất hiện tại. Về chuyện dân tộc Việt vẫn còn, nhưng nước Việt phải lập liên minh với các nước trong khu vực để bảo toàn sự tồn tại trước bè cánh của đế quốc công nghệ cao. Về chuyện liên minh đang gặp mối nguy hiểm như thế nào, và hắn thì chưa tìm ra cách giải quyết .v.v..

Thủy gật đầu, rồi nhìn viên đá trắng lơ lửng trong lòng bàn tay: “Ta không thể nói với con giải pháp lúc này, vì trí nhớ của ta có thời hạn, ta phải lược bỏ rất nhiều thứ để dành chỗ cho những việc quan trọng. Nhưng ta có thể giúp con tự tìm ra giải pháp. Hãy cùng ta chạm vào viên đá này, rồi đọc chú quyết của dòng họ!”

Vương nghe lời, tập trung chạm hẳn lòng bàn tay vào viên đá. Cảm giác mát rượi rồi tê buốt khiến tay hắn khẽ giật giật. Rồi một cảm giác choáng vàng xâm chiếm đầu óc Vương, đưa hắn vào một mảnh không gian xa xăm…

tiếng sóng dềnh vào bờ…

tiếng hò hét, xô đẩy…

tiếng roi quất vào da thịt…

“Đẩy nhanh lên, đều tay vào!”

“Lấy đầy than và chất hết những thùng trong kho ra đây!”

“Merde! (Damn it!) Bọn An Nam chúng mày lười như hủi thế hả!!”

Hắn mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến hắn ngơ ngác. Đây là đâu? Ta đã làm gì thế này?

“Vương! Vương! Nghe ta nói không hả?”

“Cô Thủy?”

“Phải, ta đây! Ta không thể xuất hiện trong tâm trí của con lúc này, nên ta sẽ nói vài câu trước khi mất kết nối. Nơi con đang thấy là bên trong “viên đá trắng” – bảo tàng ký ức của dòng họ kể từ đời ông nội con. Con sẽ không thể hành động, thay đổi hay làm bất kỳ điều gì, nhưng nếu có thể thì con hãy cố gắng ghi nhớ những chi tiết quan trọng. Con có thể dùng sóng não để truy xét sâu hơn trong phần ký ức của ông nội con, nhưng hãy cẩn thận đừng quá sức, kẻo lỡ mất thời gian. Ta sẽ ở đây bên con, đến thời hạn ta sẽ đánh thức cơ thể con dậy! Hãy bảo trọng…”

Giọng nói của Thủy càng lúc càng nhỏ dần, rồi biến mất vào chân trời. Vương tần ngần một lúc, rồi tiến bước về phía bờ biển. Nhưng vụt cái hắn đã xuất hiện ở đó.

“Thì ra là vậy! Ở ngoài kia mình là người trần mắt thịt, còn trong không gian ký ức này mình chả khác gì một linh hồn, muốn tới đâu thì tới, muốn theo ai thì theo. Nhưng… phải đi đâu để tìm ông nội đây? Thủy thật là, đến một bức ảnh cũng không đưa ta xem! Ai dà…”

“Linh hồn” Vương khẽ lắc lắc đầu, rồi vụt biến. Trên thương cảng nhộn nhịp, những người dân An Nam lao lũ kham khổ vẫn đang quần quật làm việc. Sài Gòn những năm 1940 của ký ức, vừa chân thực mà vừa như mơ… ./.

Đọc Thêm Truyện Sex

Những Câu Chuyện Tình

Có lẽ nhiều bạn sẽ luôn nhớ về người con gái đầu tiên mình yêu và sẽ luôn nhắc đến họ khi có cơ hội,...

Góc Khuất (Chị Hàng Xóm)

Kể ra trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra, dù là hãn hữu. Đấy, hãy nhìn vào Hà. Xinh xắn, đẹp, sang trọng...

Độc Tôn Cửu Kiếm

Thế giới ảo này được chia ra làm bốn phương tám hướng, lấy trung tâm làm chính gọi là Trung thổ. Gồm có phương Đông,...

Vợ Tôi Và Anh Thợ Hồ

Nhóc đó chơi hay ghê anh. Ừ, nó chừng 6-7 tuổi mà trượt giỏi quá. Sau này con của tụi mình cũng dễ thương vậy...

Nhật Ký Vợ Tôi

Ngày… tháng… năm… Hôm nay, trong lúc soạn lại sách báo cũ, mình vô tình nhìn thấy quyển lưu bút thời cấp 3. Những kỷ...