Đọc TRUYỆN SEX "Lá Sầu Đâu" tại TruyenSex88.Info!

“Mới đó mà gần tới Rằm tháng Mười rồi…”

Nằm vắt vẻo trên chiếc võng giăng ngoài bìa vườn, Thiện bâng quơ nói một câu.

-Đúng rồi! Nhanh thiệt!

Thốt xong mấy lời thành tiếng, anh chàng chẳng nói thêm gì nữa. Đưa chân xuống đất để chiếc võng ngừng lại, Thiện ngước lên nhìn những vòm lá trên đầu. Đôi mắt thâm trầm của cậu trai trẻ được thả đâu đó nơi nền trời.

Trên kia có rất nhiều lá. Trong số đó, lá nào sầu đâu? Sầu Đâu cũng tức Sầu Đông. Cùng là một thứ lá quen thuộc nhưng được gọi với hai tên khác biệt. Thiện lại nhớ về những chuyện xưa. Trời đã trở lạnh rồi. Một mùa bấc nửa sắp sửa về. Tính theo bài bản ngày tháng, bây giờ cũng cũng kể như đầu mùa đông. Ấy thế, ở xứ sở của nắng và mưa này không có mùa đông đích thực. Chẳng qua là trời dịu đi một chút, khô ráo hơn chứ nào có lạnh lẽo, ảm đạm gì. Trong khoảng thời gian nhàn rỗi này, mùa đông kiểu ấy chẳng làm mấy ai muộn sầu. Chỉ là lúc này, tự dưng lại khiến Thiện nhớ về những tháng hè xưa cũ ôi ã. Mùa hè đó, Thiện biết Diệp. Trong những ngày hạ ngắn ngủi đó, một cậu trai đã được biết những chuyện người lớn và hiểu thêm sự đời….

-Mà thôi, đã thành chuyện đã quá vãn rồi…

Bỏ lửng câu nói, anh chàng đưa tay về phía những đám cây xung quanh, ngắt ngẫu nhiên một nắm lá. Nắng trên đầu đã dày hơn. Loang lỗ từng mảng sáng chồng chéo nhau ẩn hiện qua những kẽ hở của chiếc vòm xanh. Nắng đổ vàng lên người và lá bên dưới. Nhìn như thể một tấm lưới đang kiềm giữ một cái gì đó đang đương đà trỗi lên. Thiện vẫn nằm đó, bàn tay hờ hững lật giở từng chiếc một.

-Lá nào sầu đâu?

Tự dưng Thiện lại thấy chua chát lạ thường. Từ lâu, anh chàng đã dửng dưng và chẳng buồn tranh đấu với đời. Bao nhiêu cái lớn lao, vĩ đại giờ đây đều vô nghĩa với Thiện. Âu cũng theo lẽ bù trừ. Nếu anh đã biết thế nào là sướng, là vui thì tất cũng phải nếm đủ ngần đó những buồn, những khổ.
Thiện lại nhớ về chuyện xưa. Những ngày đã quá xa xôi. Quãng ngày ấy, ai nấy đều còn vô tư.

Nguyên sơ và bình dị nhất có thể. Mơn mởn và căng đầy. Thiện dõi mắt về cây sầu đâu cuối vườn. Tháng Mười, sầu đâu đương thay lá và đôm những bông hoa trắng muốt. Thân đại thụ đang bệ vệ đứng vắng kia, tưởng như là bậc lão làng trong đám cây cối ở đây thực chất là kẻ riệu rã nhất đang cố sức duy trì tại khu vườn này. Cao lớn, uy nghiêm đến mấy, cuối cùng cái còn lưu lại được chỉ lại một cội cây trơ trụi.

Sau này, mấy ai còn nhớ ngày trước ở đây từng có một rặng sầu đâu xanh mướt. Kể cũng lạ. Hồi đó, tất cả những thân cây đều thon thả và thước tha như những cô thiếu nữ. Bây giờ thì chỉ còn trơ lại một lão già rã rời kia. Cây cối vốn dĩ là thức vô tri. Diệp không cho điều đó là đúng. Cô nàng vẫn hay đặt để tình cảm con người vào cỏ cây. Thế nhưng với Thiện bây giờ những chuyện ấy đã không còn quan trọng. Cây cỏ vẫn hoàn là những sinh vật vô tri.

Thiện buông xuôi. Uất ức, hận thù và buồn khổ, mới hôm qua hôm kia còn sôi trào trong anh mà bây giờ đã lắng xuống. Dưới những tán lá sầu, cỗi lòng cậu thiếu niên như thể được vỗ về phần nào. Ấy thế, chúng vẫn ở nguyên đó. Như vậy lại càng kiến một kẻ chẳng buồn tranh đấu với đời thêm khổ tâm, dằn vặt…

Anh ta cũng chẳng thể là gì hơn.

Dưới tán lá sầu đang phủ vây là những tháng ngày tuổi xanh thân ái và diệu kỳ…

Những ngày xa xôi thuở trước..

Đọc Thêm Truyện Sex

Mẹ Tôi Là Kiều Nữ

Tôi sinh ra tại một vùng quê nghèo , nơi mà đồi núi trập trùng phủ xanh bởi những rừng sim xanh xum xuê ....

Cô Gái Chơi Đàn Vĩ Cầm

Nốt nhạc cuối cùng vút cao và nhỏ dần để chấm dứt đoạn độc tấu của cây đàn vĩ cầm từ tay cô gái trẻ,...

Tiểu Chủ Nhân, Ta Yêu Người!

– Oách ! Đây là Thiên Giới sao đẹp quá ta …! Quỳnh Anh hét lên vui vẻ, mới mười bốn tuổi nên tính cách...

Một Lần Dã Ngoại Biển

Hằng và Hoa là hai bạn thân hồi đại học, cả nhóm bạn này Hoan đều biết nên cũng khá thân do đó khi Hoa...

Bảo Mẫu Bí Ẩn

Chương 1 : Người Bí Ẩn Mỗi một con người khi sinh ra đều có một linh hồn, đến khi chết đi thì linh hồn...