Đọc TRUYỆN SEX "Hạnh Phúc Không Ngọt Ngào" tại TruyenSex88.Info!

Các bạn có ai gặp phải trường hợp tương tự như tôi hiện nay chăng ? Tôi chắc là không và cũng không mong các bạn đừng vướng vào sự thiếu may mắn này. Tôi xin lần lượt kể lại từ đầu đến cuối hầu các bạn nắm được mà nghiền ngẫm tránh.

Tôi là người không may phải kẹt lại đất nước sau ngày biến cố. Trong hơn 20 năm phải chịu cảnh nuốt bo bo thay cơm nên thấm thía vô cùng về câu “ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH “. Gia đình tôi làm đủ thứ nghề, từ hợp pháp đến trốn chui, lắm khi bị phường khóm dọa chụp ảnh nêu ra ở trụ sở vì thuộc loại phe phẩy, lười lao động.

Cũng đỡ là bố tôi vốn có bằng cấp kỹ thuật nên sau một thời gian đố kỵ, các bố đành vời bố tôi ra làm phụ tá chuyên môn cho họ. Nhờ đó cái lý lịch đen ngòm của gia đình mới phai lạt dần, rồi thêm nhờ giỏi luồn lách và kể cả điếu đóm nên địa vị của bố tôi đỡ hơn lên.

Từ một thành phần bị hoạnh họe từ anh khu vực đến bất cứ ai, nay được lưu dung, chính mấy bố dạo trước lăng xăng kiếm chuyện, giờ lại tỏ ra thân mật hết cỡ. Đi làm ở cơ quan, thỉnh thoảng bố tôi về kể chuyện tiếu lâm vui hết biết. Chẳng hạn, có lần bố tôi được tay thủ trưởng hỏi ý kiến là thằng Tám nào đó xin 6 người để khiên một cái “ bu di “ thì liệu đủ chưa.

Bố tôi suýt bật cười, nhưng nghĩ nếu kể thực ra, có khi cậu Tám nào đó sẽ bị cho nghỉ việc, nên lấp lửng nói : anh cho vậy tạm đủ, nếu cần thì thằng Tám phụ vô cũng xong. Sau này tay thủ trưởng biết nhưng lịm đi vì hé môi ra chỉ tổ bị chê cười vì dốt, dù trong lòng lão rất ức.

Tôi lớn lên làm đủ thứ nghề : chạy chợ, mua tem phiếu, sang tay các món hàng tuồn ra từ hợp tác xã. Dù làm gì cũng rắp tâm tìm đường vọt. Bố tôi biết tôi thèm xuất khẩu lắm nên nhắn nhe : mày có đi thì liệu mò tuốt xuống đất Mũi, để rủi có gì tao còn chống chế được. Đừng dại trốn đi ngay tại chỗ, bị tóm là tao tiêu luôn tán đường.

Cái số tôi hết sức lận đận, đi mười lần thì bị tóm hết chin, khai nhăng nhít, dấu tiệt gia cảnh, nên ở tù bị cạo đầu trọc lốc mà đành sống cảnh mồ côi, không được ai thăm nuôi. Đến thời mở cửa, những củ sâm, dân đài, phi, thái, mã kéo nhau vô đầu tư rụp rụp, mới bày đặt có phong trào môi giới đi lấy chồng thiên hạ.

Dăm con bạn tôi nhăm nhe tham gia. Bọn rủ tôi, tôi cóc chịu. Nghĩ mình danh giá thế này mà đem thân cởi truồng cho mấy thằng già dịch sờ mu bóp vú, nặn hột le, bắt xoay tới xoay lui, coi dị hợm, nên thà đói chớ hổng ham. Mấy con nhỏ bạn trải qua khám xét về chửi um bọn mất dạy. Thằng thì điên, thằng thì điếc, thằng thì hâm, thằng thì dẹo, vậy mà dòm thấy lồn thì mắt sáng trưng, bịnh tiêu đâu hết. Tụi nó lật vú, bóp nắn coi có cứng và cúi banh háng dòm hau háu vào lồn, khen chê đủ chuyện.

Phải ngậm miệng cho chúng nó rờ rẫm, măn vuốt đã đành, đến mấy thằng môi giới cũng theo đuôi ăn có mới nực nên tôi đếch chơi. Nhăm nhăm chỉ mong có tay Việt Kiều nào thì mới ưng làm bạn.
Thời may có người giới thiệu một tay mới ở “ bển “ dìa, ngó cũng cao ráo, lịch sự. Tay này vừa đốt băng mớ tiền hì hụi để dành vô sòng bạc nên đang “ khát “, cần có chỗ bù đắp. Nói trắng ra là ảnh cóc cần vợ mà chỉ cần ai xỉa một món là biểu gì ảnh cũng làm. Thương đứa con suốt ngày ham đi Mỹ, Úc, Gia, Đức, Pháp (đâu cũng được miễn lọt thì thôi), nên hai ông bà già sắp đặt ngả giá hết. Dù không cam kết thành văn mà hai phía tôn trọng còn hơn ký hiệp định.

Ảnh bằng lòng nhận tôi là fiancée với đầy đủ hình ảnh, thư từ, biên nhận gọi điện thoại hà rầm, kể cả lễ vấn danh, đình đám đông ra phết. Nếu xong xuôi, ông bô bà via tôi tặng cho sắp nhỏ vài chục đô làm vốn, kỳ thực là trả công cho ảnh. Tôi sẽ theo ảnh, giữ lễ với nhau 5 năm rồi có tính tếch chia tay thì tính.

Anh cũng là tay chì, dù đi lẻ với tôi vẫn tỉnh khoeo, chẳng vồ vập, ôm níu gì hết. Có hồi tôi theo ảnh lên tận Saigon, ở chung một khách sạn, nằm chung một giường, vậy mà ảnh cũng vẽ một lằn ranh tưởng tượng, rồi vuốt tóc nằm xây lưng ngáo thẳng. Tôi phục anh sát đất, có lúc nghĩ hay là ảnh lại cái.

Mon men với nhau tới lui mấy lần, tiền vé đi về của anh đều do phía tôi lo. Cuối cùng thì làm đám cưới và ảnh lo thủ tục để tôi đi đoàn tụ. Lúc này tôi mới nôn dữ, lỡ ảnh giở quẻ hổng chịu thì “ em ơi nếu mộng không thành thì sao “. Được cái anh rất trung trinh, nên lo toan đầy đủ và chừng ít lâu thì tôi có giấy gọi đi phỏng vấn.

Tôi mừng hết lớn, bữa xuống đò, tôi cặp tay anh vô nách, xà nẹo đi dựa hẳn vô anh. Anh im re cho tôi vịn. Coi như một cặp vợ chồng thiệt. Sang bờ anh mới nói bâng quơ, hồi nãy cưng dựa anh, cái vú chạm vô tay, lúc đầu anh tưởng đâu là miếng mút, chừng tỉnh ra mới thấy là vú thiệt. Anh bay qua tả chân : ôi sao nó mềm và êm dữ vậy.

Tôi thẹn đỏ mày, nhưng anh chỉ nói vậy thôi, chớ không càm ràm đòi bốc hốt. Vô tòa tổng lãnh sự mới thấy anh đóng kịch bậc thầy, lúc đưa miếng khăn giấy cho tôi lau giọt mồ hôi đượm trên trán, lúc nắm lấy bàn tay tôi mà xiết như dồn sức mạnh sang tôi, làm mấy tay chủ trì thấy tụi tôi yêu nhau ra rít, chớ hổng phải đòn phép giả tạo.

Thế nên họ OK cái rụp, chúc mừng và hẹn ngay tái ngộ của hai đứa tôi. Thú thiệt bữa đó tôi mừng quá xá, muốn tung hê hết dè dặt trong lòng. Giả như anh có ép tôi uống chút rượu hay chèo đò mời tôi vô phòng ngủ, đòi sơi tái tôi thì chắc tôi cũng ưng. Ảnh đã tạo cho tôi cơ hội thì tôi còn tiếc sá gì. Vậy mà anh đưa tôi một mạch về quê, giao tận tay cho tía má tôi rồi mới lững thững dọt.
Tôi thương ảnh quá mức. Lụi hụi muốn kiếm cớ giữ anh lại chờ tối cho anh nựng vú hay sờ lồn một chút trả ơn. Ai dè ảnh tỉnh rụi, coi như hổng ham. Đêm nằm nghe ếch ộp kêu sốt cả ruột, tôi trăn trở hoài. Bà má thấy tôi rục rịch phải dặn : mày nôn gì nôn ác vậy gái. Từ từ rồi cũng đi, họ thuận rồi chỉ còn chờ ngày thôi.

Bữa ra sân bay, tôi diện váy và áo lụa rộng. Hồi may tôi đã chê thợ đơm nút thưa quá, gió lòn làm bay đội khe áo hết trọi. Họ nói xứ mình nóng, mặc vậy cho mát. Giờ tôi cố tình bận để ảnh có thèm thò tay rờ trộm tôi cũng hổng la.

Thời gian bay hơn 20 tiếng, nghe u u điếc đặc lỗ tai. Đêm mênh mông, đèn tắt lờ mờ, tôi kêu lạnh, kéo mền đắp cao che ngực, mục đích dụ anh thò tay vô măn cho hết ngày giờ. Anh nằm ngủ liên miên, tôi rục rịch mấy cũng mặc.

Tới Mỹ, anh đưa tôi về chỗ thuê trọ. Đồ đạc anh chỉ có tấm nệm vứt trên sàn. Hai đứa nằm chung ở đó. Mệt oải bằng chết, anh giục tôi đi tắm, tôi nghĩ chắc giờ ảnh mới bắt đầu giở quẻ. Nào dè tôi rửa mình mẩy qua loa xong, vì lạnh đâu dám đột ngột tắm, anh biểu tôi lo ngủ đi cho lại sức.

Tôi nằm nhớ mông lung còn anh thì loay hoay làm gì hổng biết. Cả đêm êm ru bà rù. Tôi thức dậy thì anh còn ngủ khoèo. Tôi âu yếm dòm qua, anh như thiên thần nhỏ đang chìm trong giấc điệp. Tôi muốn lay anh dậy mà ngại. Bề gì tụi tôi cũng là vợ chồng có giấy tờ, dẫu anh có bội ước đè tôi ra thì cũng chịu chớ sao. Hổng lẽ đi tố cáo bị ảnh hiếp để lãnh cái án trục xuất.
Tôi bơ vơ như con ốc nằm trên cát một mình. Cảm thấy hoang mang về những ngày tháng trước mặt. Đi đâu anh cũng dẫn tôi theo, từ mua sắm, đi chợ hay thăm xem cảnh. Anh cũng có nắm tay dung dăng dung dẻ, nhưng không đi quá giới hạn từng cam kết.

Ông bà già mỗi tuần gọi qua mấy lần, cứ nhong nhóng coi có chuyện gì xảy ra hôn. Tôi khen anh hết mình, làm hai thân tôi vui lây, cho là nhà có phước. Ở lâu dần thành quen, anh coi tôi nửa như vợ, nửa như em. Dặn dò tôi đừng ra đường trời tối, đừng mở cửa khi thấy người lạ, đừng thế này, đừng thế kia…

Tối đến hai đứa vẫn ngủ chung, anh nói vợ chồng phải vậy, lỡ thình lình nhân viên di trú đi kiểm tra thì mình cũng chứng tỏ là không nói láo. Nhiều hôm nằm gần hít hơi hướm của anh cũng loạng choạng. Tôi nghĩ nhớ nhà mà sao anh dửng dưng vậy.

Có bữa, tôi bạo dạn gác thử giò lên đùi anh, anh nhẹ tay nhấc bỏ ra. Còn đá gà theo : tôi hứa với ba má cô, đừng để hai bác mất tin tưởng. Tôi vừa sùng vừa nể, nên lùm xùm mất cảnh giác lần. Trước thì bỏ bớt cái yếm để hai vú được thong dong, sau cố ý bận váy ngắn để hễ cúi xuống thì khoe mông, khoe đít. Hoặc ảnh không nhìn thấy, hoặc chính anh lại kéo váy xuống giúp cho. Tuy vậy anh cũng khen : cô có cặp xôi bự dữ. Tôi nghe muốn xính vính, như vậy ảnh đâu phải đui điếc gì, tại sao lại kềm giữ được lòng dục trước đứa con gái như tôi mới lạ.

Trong thâm tâm, tôi quyết tìm cách thử anh mới rõ. Tôi xàng xê bận đò mỏng bệu lượn quanh anh, có khi còn giả bộ quên cài cái nút áo để lộ hẳn đường rãnh chia hai vú. Anh trợn trạo dòm rồi nói kháy : chèn ơi đang đói mà thấy bánh bao, bánh ú bày ra, thèm muốn chết. Chỉ lửng lơ cá vàng vậy thôi.

Một bữa, tôi đánh bạo nhờ anh : người ta nói dân mới tới hổng quen, tắm nước nóng quá, da dễ bị nứt nẻ. Em có cảm tưởng như đang bị chứng đó. Anh tận tình nhủ tôi đưa cho coi. Tôi làm bộ mắc cỡ nói chỉ nơi đầu vú bị nứt, còn các nơi khác hổng có. Anh lăng xăng biểu phải coi kỹ, cần thì mua thuốc mỡ bôi cho mau lành, chớ khinh thường mà bịnh lan ra dần, nguy hiểm.
Tôi ấm ứ một hồi mới bạch mở áo ra cho anh xem. Anh lăm lăm dòm làm đầu vú tôi như bị truyền điện cứng vón lại. Anh đưa ngón tay định măn rờ xem chỗ nứt thế nào, nhưng lại sợ tôi nghĩ sai nên thôi. Tôi phải đưa đẩy : anh cứ tự nhiên, tại em muốn nhờ anh mà.

Anh dùng ngón trỏ khảy khảy lên chỗ tôi chỉ bị nứt nẻ. Sự va chạm làm tôi rủn cả người, hai đầu vú được măn cùng lúc mọng cứng lại. Anh tỏ vẻ thích vì thấy nó xun xoe dưới ngón tay. Tôi nhúc nhích thân mình làm ngón tay anh bị trượt, anh nhìn đăm đăm tôi. Thấy tôi cựa cậy nhiều, anh phải bợ bàn tay dưới lườn hai vú và dùng ngón trỏ vê măn núm vú.

Có lẽ da tay anh làm giãn các tế bào mỡ ở vú căng ra, nên các chỗ nghĩ là bị nứt phẳng phiu lại. Nhưng thấy tôi đưa đà thì anh không ngừng mà vê măn riết. Tôi thở ì ạch như vác đá. Anh khảy một chặp thì ngưng và bảo : cô tường lầm chớ vú cô có nứt gì đâu.

Tôi bẽn lẽn không biết nói làm sao. Chỉ sợ anh nghĩ tôi mượn cớ để được anh rờ măn vú. Tuy vậy, anh giúp tôi chữa cháy bằng cách kéo vạt áo che hai vú lại. Thấy tôi đờ đẫn ngồi đó, anh phải lần cài từng hột nút lại. Sự rột rẹt của ngón tay anh làm tôi thấy lăn tăn nơi khắp vú. Anh vẫn làm mà khen um : cô có đôi vú nặng và đầy đặn à nhe. Ai mà làm chồng cô được cho ngậm bú chắc khoái tỉ.
Anh nói nghe dễ ợt mà tôi thì mặt đỏ tía tai vì nực mà cả vì mắc cỡ nữa. Anh cài xong áo thì bảo tôi đứng lên, lo đi làm việc gì thì làm. Tôi nhấc người lên hổng muốn nổi, lề mề ì ra đó.

Đọc Thêm Truyện Sex

Độc Tôn Cửu Kiếm

Thế giới ảo này được chia ra làm bốn phương tám hướng, lấy trung tâm làm chính gọi là Trung thổ. Gồm có phương Đông,...

Hoa Anh Túc

Vân bắc nồi cơm xuống, sắp bát đũa vào mâm chuẩn bị dọn bữa tối. Cái nóng nực dưới bếp khiến trán nàng lấm tấm...

Nhân Duyên

Tôi, 1 gã bình thường như bao gã đàn ông khác.Mọi thứ tới nay dường như ổn định và êm đềm.Cái thanh xuân nhiều giông...

Mẹ Tôi (CUCKOLD)

– Ủa?! Nam, nhớ tao hông mậy? Tui giật nảy mình quay lại. Trời, thằng Thanh! Cơn ác mộng của tui thời trung học. Nó...

Vợ Nguyện Dâng Lồn Cho Sếp

Bà xã mình là một hot girl sở hữu gương mặt gợi dục và body rất sexy . Tiềm ẩn trong người em là một...