Đọc TRUYỆN SEX "Em Và Em" tại TruyenSex88.Info!

Tôi thật sự nhạc nhiên trước sự xuất hiện của bác và anh Bình, phần thì nhìn bộ dạng của tôi lúc này không khác gì một con chuột cống, đã 3 ngày tôi ko tắm và ko ăn, râu ria đã mọc điểm vài sợi thò ra ngoài. Phần vì chắc là bác vẫn còn giận tôi, nhìn khuôn mắt bác là biết. Bác bước vào với bộ mặt lạnh tanh. Bác bươc thẳng lên giường ngồi vắt chân chữ ngũ.
– Tôi thật sự không biết giờ có thể nói gì với cậu. Tôi thật sự rất hận cậu. cậu ko biết con bé giờ sống khổ chết khổ thế nào vì cậu đâu. Tôi hiện tại đang rất nhẫn nhục để ko tiếp tục đánh cậu.
Tôi thực sự ko thể nói gì lúc đó chỉ biết đứng đực ra đó đôi tay buông thõng. Bác nhìn thẳng vào tôi với vẻ mặt thực sự thất vọng. Mãi một lúc tôi mới có thể cậy đc cái miệng ra để hỏi.
– Bác…. Giờ Phương Anh sao rồi ạ.
– Cậu còn dám hỏi tôi à…..
Bác đứng thẳng dậy mà nắm lấy cái cổ áo tôi mà sốc thẳng lên.
– Tao không cần biết mày bỏ bùa gì mà nó giờ ko ăn ko uống, không nói chuyện giờ nó như một cái xác không hơn ko kém. mày tin giờ tao cho mày về gặp tổ tiên luôn ko.
Dứt lời bác đẩy tôi ngã xuống đất mà ngã ra sàn nhà, nhưng tôi thật sự ko đâu, với tôi là khi biết em như vậy tôi mới đau. Thực sự em đã vì tôi mà như vậy. Anh Bình thấy thế kéo 1 bên nách tôi để đứng dậy. nhưng tôi ko còn sức lực để đứng, đôi chân tôi như ko còn sương.
– Đứng lên….. lát nới chuyện với anh chút.
Bác lại ngồi xuống giường nhưng lần này bác lấy trong túi quần 1 bao thuốc, lấy 1 điếu châm lửa rít 1 hơi mà để định lại tinh thần mà nói.
– Con bé là tất cả những gì tôi có. Nó là động lực để tôi sống đến bây giờ. Mẹ nó là người mà tôi yêu nhất nhưng có lẽ đời này tôi mắc nợ quá nhiều khiến ông trời lấy cô ấy đi từ tôi. Tôi sẽ không để ai làm hại con bé khi tôi còn sống, cậu hiểu ý tôi chứ…..
Nói tới đoạn này bác đã lăn dài trên giương mặt đầy đồi mồi 2 dòng nước mắt. Tôi cũng lặng người không nói gì. Ai là bố cũng thế, ai cũng muốn bảo vệ cho con và muốn con của mình những điều tốt đẹp nhất ( nhắc đoạn này nhớ bố vcl mà em phải gọi về cho bố hơn 10 phút ).
– Hiện tại cậu không xứng với con bé, tôi khẳng định là vậy và mãi mãi cũng không bao giờ xứng với nó. Xin cậu hãy buông tha cho nó, nếu cậu yêu nó thật lòng thì buông nó ra, còn nếu cậu yêu nó vì tiền…..
Đến lúc này bác vẫy a Bình lấy trong cặp cọc tiền dầy ko rõ là bao nhiêu đc bọc trong tờ giấy báo, anh để lên giường chỗ bác đang ngồi trước sự ngạc nhiên của tôi.
– Hãy coi đây là 1 vụ trao đổi, cả 2 sẽ cùng đạt đc mục đích của mình. Con bé sẽ sang Đức học và ở bên đó, vài ngày nữa nó sẽ bay, thế nên từ giờ tới lúc đó cậu đừng xuất hiện trước mặt nó nữa mà tốt nhất là đừng bao giờ nữa……
Tôi thật sự nhạc nhiên trước cách xử sự của bác vậy, tôi định hỏi bác sao lại đối xử với tôi như vậy thì bác bước đi thẳng ra xe. Tôi gọi bác để nói cho rõ ràng thì bác ko nghe, a Bình cũng can tôi lại để tôi ko lao ra cánh cửa đó, anh ném tôi ngã xuống giường.
– Đã có lần anh nói với cậu rằng cậu chỉ cần lừa tôi thì cậu sẽ ko còn toàn mạng nữa, cậu nhớ chứ. Cậu thấy chưa, vì cậu mà con bé giờ nó ko còn là người nữa, cậu đã hả lòng hả dạ chưa, thực sự nó là 1 con bé ngây thơ sao cậu nỡ làm vậy với nó….. cho dù cậu yêu nó thật lòng nhưng cậu lấy giừ để nuôi nố trong khi bản thân chưa nuôi đc. tôi xin cậu tha cho con bé
Tôi lúc này đã quỳ xuống chân anh mà cầu xin
– Anh…. Em biết em sai, anh cho em gặp Phương Anh một lần nữa thôi, em hứa sẽ ko bao giờ làm hại cô ấy 1 lần nữa. Một lần thôi anh.
– Đủ quá rôi…. tiền đó…. mong cậu đừng gặp con bé nữa.
Nói song anh bước 1 mạch ra mặc tôi vẫn đang khóc lóc cầu xin anh. Anh và bác lên xe đi nhưng tôi vẫn còn khóc ở trong phòng, thực sự thứ tôi cần lúc này đã sắp xa tôi rồi.
Vài ngày trôi qua, tôi ko buồn đi học nữa, ko làm gì chỉ thu lu trong phòng 1 mình, chỉ có anh chị phòng bên thương quá thì có mua sữa và ép tôi uống để tôi còn sức khóc tiếp. Điện thoại từ khi tôi bị đánh thì đã ko còn gọi đc cho em nữa. Tôi thật sự bế tắc với hiện thực trước mắt. Trưa nay con Tâm lại đến, nó nói gì đó với anh chị phòng bên rồi cũng đi vào. Nhìn thấy bộ dang tôi nó cũng ko cầm nổi sự tức giận.
– Sao mày lại cứ phải như vậy. con PA nó đã làm hồ sơ nghỉ rồi đó….
Tôi ko nói gì chỉ tiếp tục ngồi như vậy.
– Ăn đi…. thay vào cứ buồn như vậy sao ko nghĩ con PA nó qua bên đó nó sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc hơn. Tao gặp nó rồi, nó còn thảm hại hơn mi….. Thôi buông xuôi nói đi. Ngày kia nó đi rồi. Đừng buồn nữa…..
Bất giác tôi buồn nhưng trong tâm lại nghĩ đúng, yêu tôi đâu có gì…. mình phải vui cho em mới đúng. Nhìn tâm cầm bát cơm đút tôi ăn thì tôi cũng đã đưa ra quyết định.
– Mi biết chỗ bố PA làm ko…..
– Sao mi hỏi tao…. ko…. tao biết sdt a Bình mi có thể hỏi ông Biình đấy…..
Cầm đt gọi cho a Bình…. tút…. tút…. tút…..
– Alo tôi Bình xin nghe.
– A Bình ơi em V đây.
– Hôm bữa tôi nói chưa rõ vơi cậu à….. tha cho PA đi….
– Không anh ơi…. em nghĩ thông rồi…. em chỉ muốn gặp bác 1 lần thôi. em hứa là lần cuối em xuất hiện…..
Nghe sự khẩn khoản 1 hồi của tôi thì a cũng lưỡng lự và cho tôi 1 cái lịch tối đó nhưng a bảo ko chắc bác sẽ ra gặp tôi. Tôi như cá gặp nước cầm bát cơm lên mà ăn ngấu nghiến như chết đói trước sự bất ngờ của T.
Tối đó tại quán caffe a hẹn. Tôi chuốc bỏ hình tượng hôm nọ thay vào đó đã chăm chút cho cơ thể sau vài ngày như chết trôi. tôi ngồi đợi khoảng 15 phút thì bác cũng xuất hiện. Bác ngồi xuống ko chào ko hỏi vào thẳng vấn đề.
– Chắc hôm bữa cậu chưa nghe rõ lời tôi nhỉ. Buông tha nó đi….
– Dạ ko…. cháu nghĩ rồi, cháu sẽ rời xa PA nhưng cháu muốn thương lượng với bác.
– Thương lượng…. cậu nên biết bản thân cậu ở đâu mà dịnh đòi thêm hả….. tôi biết ngay là cậu yêu nó vì tiền mà….. cậu nói cái giá đi….
– Dạ không bác….
Nói tôi lôi cọc tiền hôm bữa ra đặt trước mặt bác bằng 2 tay.
– Cháu yêu PA thật lòng…. cháu muốn dùng chỗ tiền này và mong bác cho cháu đc gặp PA lần cuối và để cháu tự chấm dứt. Mong bác hiểu cho cháu…. 1 lần thôi và cháu sẽ ko bao giờ xuất hiện trước mặt PA nữa….
Nói đến lúc này mặt bác đã dãn ra ko còn nhìn căng thẳng như lúc trước.
– Sao cậu lại phải làm như vậy
– Bác cũng đã yêu 1 người mà…. bác cũng hiểu chứ….
Nói rồi bác ko nói gì 1 hồi lâu. Bác cầm bọc tiền mà nhìn rồi nói với tôi.
– Sáng ngày kia nó đi sớm, trưa bay, tối mai mong sẽ là lần cuối mà cậu xuất hiện trc mặt con bé….
Nói rồi bác đứng dậy đi luôn trong sự ngõ ngàng, tôi dứng dậy cảm ơn bác.
Rồi cũng tới 6h chiều hôm sau, tôi đã chuẩn bị sớm mượn xe hàng xóm mặc bộ cánh ko đắt tiền nhưng mà là đẹp nhất của tôi đến nhà em bấm chuông thì a Bình ra mở cửa.
– Anh nghe bố nói rồi…. cậu quyết định vậy à…
– Dạ…. vâng anh….. em nghĩ đó là tốt cho 2 đứa.
– Cậu đợi đây để tôi gọi con bé.
Ở cổng đợi 10 phút rồi cũng thấy em…. thực sự úc này tôi đau như ngàn con dao cắm thẳng vào tim. Giương mặt hốc hác, dầu tóc bù xù, mắt thì sưng to và thâm như gấu trúc. Thấy tôi em như đất hạn gặp mưa rào, em lao vào người tôi ôm mà khóc to.
– Đồ chó…. anh ko yêu em nữa đúng ko….. sao anh ko tìm em sớm. em vưa khóc mà vừa trách móc tôi, khung cảnh thật não nề
– Ngoan…. anh đến đây rồi còn gì….
Lúc này tôi đẩy em ra, 2 bàn tay đưa lên má em mà lau 2 hàng nước mắt.
– Đã xấu như ếch rồi mà giờ còn thành gấu trúc nữa.
Em lúc này đang khóc mà phụt cười đấm nhẹ vào ngực tôi….
– Nhanh thay quần áo anh cho đi chơi, nhanh lên.
Em ngước nhìn tôi với sự bất ngờ rồi em nhìn vào nhà, bố em đang đứng trước cái của gỗ trong nhà mà khẽ gật đầu. Em như 1 đứa nít đc quà, đôi mắt lại cười híp cả lại.
– Đợi em tý nhá….
Em chạy nhanh vào nhà ko quên đến chỗ bố mà ôm ông hôn nhẹ vào má bá như thay lời cảm ơn. Em thay hết hơn 30 phút. Hôm nay em thật xinh, em chọn cho mình cái quần đùi bò ôm vào hông, mặc cái áo bóng rổ che cái quần nhìn như kiểu em ko mặc quần vậy, mặc cái áo 3 lỗ màu đen bên trong nữa. Em còn búi tóc 2 Na Tra 2 bên nữa, nhìn em dễ thương lắm, tôi nhìn em mà cười mỉm.
Đèo em trên xe đưa em đến khu vui chơi hôm bữa, 2 đứa lại chơi cả khu vui chơi cho đến khi mệt lử, đôi chân như ko còn lết nổi mà em vẫn muốn đi chơi. Đến bên xe kem mà mua cho 2 đứa mỗi đứa 1 cái, ngồi ghế đá em ghé đầu vào vai tôi mà ăn kem nhìn em lúc này đang thực sự có sức sống trở lại ko giống như lúc nãy. Bỗng em hỏi tôi.
– Sao anh lại thuyết phục đc bố em vậy ????
– Anh gặp bố em nói chuyện thôi…. hehe…. có gì làm khó đc anh chứ…..
Em cười tủm tỉm làm lộ cái má lúm của em mà vui vẻ ăn nốt cây kem, tôi lén bỏ vào túi em 1 lá thư nhỏ. 2 đứa lại tiếp tục khám phá hết cái khu vui chơi cho đến khi khá muộn thì đưa em về. Đường về em ôm tôi rất chặt vừa cười vừa nói chuyện thật vui vẻ. Cũng tới cái cổng nhà em. em xuống xe mà vẫn cười từ lúc tới giờ.
– Anh về cẩn thận nha…
– Anh biết rồi mà…. vừa nói tôi vừa béo má em.
– Nghịch em….. nhưng từ đây bố em cho anh và em bên nhau rồi thì sẽ là mãi mãi đúng ko….
Mặt em thì hứng thú với câu hỏi nhưng với tôi thực sự đó là 1 câu hỏi khó, lòng tôi vặn lại có dặn ra lời nói dối.
– Rõ ràng….. mãi mãi chứ sao nữa.
Mặt em đỏ ửng mà cười e thẹn. em chạy vào cổng mà nói vọng ra.
– Mai đi học gặp anh nhé….. em cười nhìn tôi đầy âu yếm.
Có lẽ em chưa biết đc rằng bố em đã quyết đinh sẵn việc tương lai của em.
– Phương Anh….. Anh Yêu Em….
– Kỳ vậy….. đang ngoài đường mà hét rõ to….
– Em yêu anh ko ????
– Hỏi kỳ ghê….. ko yêu anh yêu ai. về sớm đi anh.
Tôi nhìn em bước vào nhà 1 cách yêu đời vì ko biết mọi việc, ở ngoài thì 2 hàng nước mắt đã lăn trên má tôi. Tôi nghĩ đây là lần cuối cùng đc nghe ” Em yêu Anh” từ em. Cuộc tình của tôi thôi coi như đã chắm dứt. Vừa đi trên đường, dù đã cố ko đc khóc mà 2 hàng nước cứ chảy. Đêm hôm đó tôi ko ngủ, ko ngủ vì Tôi Yêu Em rất nhiều….
Đêm hôm đó tôi ko ngủ, vì tôi đã nói dối em là sẽ bên em mãi mãi mà giờ đây đã phải chia lìa. Tôi gặm nhấm nỗi buồn đó 1 mình tôi, lủi thủi chỉ 1 mình trong căn phòng trống mà thiếp đi lúc nào ko hay biết.
Tiếng đập cửa liên hồi, đã 3 giờ chiều.
– V mở cửa cho tao, mau lên….
Tiếng Tâm gọi ngoài cửa. Tôi lê bước chân ko còn sức nặng mở cửa rồi lại quay lại cái giường mà nằm tiếp.
– Tao vừa tiễn con PA đi rồi….
Tôi ko nói gì chỉ quay mặt vào trong để giấu đi những giọt nước mắt lăn dài….
– Nó vui vẻ lắm…. ko còn bướng nữa…. mi yên tâm…. bên đó nó có người quen nên cuộc sống sẽ tốt….
Con Tâm ngập ngừng nói tiếp.
– Nó kêu nhớ mi và hỏi sao mi ko ra tiễn nó…. nó đưa tao lá thư kêu tao đưa cho mi. Nó bảo trong đó có email của nó. Kêu rảnh thì send nó cái tin…..
Nó để lá thư đầu giường…
– Tao đi chơ mua đồ cho mi ăn…. lát tao quay lại đừng khóa cửa….
Nó nói vậy nhưng tôi biết là nó đang cho tôi 1 lúc để 1 mình. Tôi ngồi dậy quay lại. Cái phong bao màu hồng nhỏ, ghi dòng chữ ” Gửi anh người em yêu nhất ” đc ghi cẩn thận. Tôi cầm lá thư mà khóc to lên. Tay che miệng như ko muốn cho tiếng phát ra. Thực sự tôi đã cho em cái hy vọng mà giờ tôi lại dập tắt nó. Tôi muốn mở nó ra xem nhưng lại ko đủ can đảm để mở nó ra. Rồi tôi quyết định cất dưới gối. 2 hàng vẫn lăn thì con Tâm về.
– Mi đọc chưa…..
Tôi khẽ lắc đầu….. nó nhìn tôi vs 1 ánh mắt buồn….
– Tao hôm nay mua thịt lợn kho trứng cho mi nhá…. tao ko biết mi thích gì cả…..
– PA lúc đi ra sao…. có buồn ko….
Tâm bất ngờ nhìn tôi rồi lại cúi xuống thái thịt….
– Lúc tao tiễn nó thì thấy nó vui vẻ lắm. Đã ko còn như mấy hôm trước nữa…. nhưng…. nó nói nhớ mi…. nó nói sao mi ko ra nhìn nó lấy 1 lần nữa….
Nói đến lúc này tôi như 1 đứa trẻ lại khóc nấc lên….. Tâm thấy thì cũng ra ôm tôi vào lòng nó mà an ủi.
– Mi làm gì mà nó đã vui vẻ hơn thế…..
– Tao viết cho cô ấy 1 lá thư và kêu cô ấy quên tao….. nhưng giờ tao lại ko quên đc…. tôi nói trong nghẹn ngào….
Tâm vẫn tiếp tục vỗ về tôi, nó để tôi tiếp tục như thế….
– Chú Bảo chú nói cảm ơn mi vì PA nó đã vui vẻ sang đó nữa. Chú nói nếu có khó khăn gì thì bảo chú…. Mà thôi con trai gì mau nước mắt vậy. Nó nói rồi lấy khăn giấy lau đi nước mắt rồi nó để tôi nằm xuống….
Nó ra tiếp tục thái thịt…..
– À tao còn mang cho mi sách vở tuần nay mi ko đi học nữa đó. Liệu mà ghi vào. Tao ghi vắng phép cho mi đó…..
Tôi ko nói gì đc nữa….. nó nấu song suôi thì nó cũng đi về….. đồ ăn cùng cơm nó đã cắm tử tế nhưng tôi nào có tâm trạng để ăn….. tôi vật vạ cả đêm nhớ tới bóng hình em. Hình ảnh cô gái ngây thơ đã đi xa khỏi cuộc đời tôi ( lúc đó thôi :v)……
Vạ vật cũng 2 ngày thì tôi cũng đã ổn hơn về mặt tinh thần nhưng vẫn ko khác gì 1 con nghiện. Quần áo sộc sệch, đầu tóc bù xù, nói chung tôi lúc đó như chạm đáy vực thẳm….. như 1 thằng bất cần mà đến lớp….. cả lớp thì có để ý tôi nhưng chỉ có con Tâm là thực sự chuyển chỗ đúng chỗ em hay ngồi để hỏi han tôi.
Cái ngày đầu tiên trở lại 5 tiết tôi ngủ cả 5. Các ngày sau cũng vậy….. ko nhớ đã bao lâu để từ lúc tôi như vậy. Dạ dày cũng sôi ùng ục vì đã bao lâu chưa đc bỏ vào miệng thứ gì. Ko chịu đc nữa, cơ thể bắt tôi xuống căng tin. Mua vội cái bánh mì ăn ngấu nghiến thì thg Tùng đã ở đó mà đi ra….
– A…. cán bộ của chúng ta đi học rồi à….. nó người sặc sụa cùng đám bạn mà chế diễu tôi.
– PA đâu….. à đúng rồi…. đi Đức rồi còn gì…. ôi đáng thương bạn tôi bỏ ăn bỏ uống…. thôi tôi cho bạn cái bánh này…. ăn đi lấy sức mà vậy tiếp nhé….
Nó cầm cái bánh trên giá mà ném vào tôi…. tôi lúc này thực sự đã ko còn cần gì cầm cái bánh lúc nó ko để ý mà nhép thẳng mồm nó. Nó ngã xuống đất. Đôi mắt tôi như bùng ngọn lửa cầm cái bánh mà ấn ấn thẳng vào cái mồm của nó. Tất nhiên lũ bạn nó ko để tôi làm thế. Chúng bó lao vào 2 thằng giữ tay tôi kéo tôi lên. Thg Tùng nhổ miếng bánh trong miệng ra mà chửi.
– Mày ngon lắm…. hôm nay mày tới số rồi.
Đá rồi đấm….. những đòn của nó cứ tìm đến thẳng tôi. Chỉ biết chịu trận, nó tiếp tục đánh rồi đấm đến lúc bảo vệ tới thì nó mới tha.
– Từ nay…. gặp tao hãy đi thật nhanh. Mới bắt đầu thôi đó.
Nó vả tôi vài cái rồi đi…. ngồi dậy với tấm thân đó…. tôi bước thẳng về ko buồn về lớp lấy cặp nữa….. Tối đó tôi tìm tới rượu….. uống thật day để quên đi sự đời…..

Đọc Thêm Truyện Sex

Dục Vọng Cuồng Say

Vừa đóng cửa taxi cho chồng, Nga nhanh chóng quay vào nhà, khoát vội chiếc áo khác bên ngoài vào rồi cát tiếng gọi con...

Tình Già

Bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc nằm trên một con phố lớn tại Hà Nội, bệnh viện này là một bệnh viện tư...

Cháu Gái Chung Nhà

Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t và 1 đứa 18t…tụi...

Nô Lệ Yến Nhi

Tôi tên Trần Yến Nhi, nữa năm trước tôi còn là một cô nữ sinh năm nhất đang theo học ngành xã hội học tại...

Thanh Xuân Khoái Lạc

– Nhanh đi Vân Anh trễ giờ rồi ! Mạnh gọi vọng lên trên lầu – Rồi ! Tui xuống liền ! Giọng nói từ...