Đọc TRUYỆN SEX "Em Và Em" tại TruyenSex88.Info!

Một tuần đi học quân sự. Em vẫn như đang sống trong giấc mơ của chính mình, vẫn chăm chỉ đưa đón PA dù cho quãng đường có xa. Vẫn con xe đạp đó nhưng đã đc em mua một cái gối con nít để PA ngồi đỡ đau mông. Chỉ là những câu chuyện tầm phào trên trời dưới đất, chỉ là những câu chuyện của bà bán hàng rau ngoài chợ. 2 đứa vẫn tỏ ra thích thú và vui vẻ nói chuyện.
Đến lớp thì ko thay đổi. PA vẫn mua đồ ăn sáng cho cả 2 nhưng khác dù cho bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ thì em vẫn mặc kệ. Vẫn vui vẻ cười nói. Nhưng….. chỉ là giống 2 người bạn thân thì đúng hơn.
Kết thúc học phần quân sự. Cuối cùng cũng chính thức vào năm học. PA đã khỏi chân và em cũng thôi việc làm tài xế cho PA nữa. PA cũng đã làm quen đc nhiều bạn hơn, con lớp trưởng và mấy đứa nữa. Em thì vẫn đàn đúm với bọn con trai nhưng em và PA thật sự vẫn giữ đc mối quan hệ rất tốt, nói chuyện với nhau cũng đỡ ngại ngùng hơn. Em vẫn ngồi cạnh PA nha. Ra chơi vẫn rủ PA đi ăn. Vẫn hay chỉ bài cho PA. Còn PA vẫn nụ cười đó…. nụ cười đốt tâm can
Mọi việc diễn ra bình thường cho tới 1 ngày:
– V ơi. Mai tôi tổ chức sinh nhật. Qua chung vui với tôi nhé. Vỗ vai em cái bụp, má đau tim gần chết.
– Ơ…. Tôi nhớ là ngày kia mà. ( Em biết vì đã cầm cmnd của PA nghịch rồi nên nhớ rõ lắm, nhớ để tạo bất ngờ cho PA nữa).
– À…. làm trc vì hôm đó bố PA đi vắng.
– À à…. ờm…. có cần tôi qua giúp gì ko.
– Ừm…. cũng đc á. Để gọi cả Tâm qua 3 đứa làm cho vui.
– Oki. ( Tưởng đc 2 đứa vậy mà mọc thêm con kỳ đà này).
Chiều hôm sau, lớp em đc nghỉ. Như đã hẹn. Em đạp con xe đạp mặc 1 cái áo sơ mi dài nhưng sắn tay cùng 1 cái quần âu. Con T tiến bộ hơn thì có con Wave đến nhà PA. Em mới chỉ vào tới sân nhà thôi nên mọi thứ bỡ ngỡ lắm. Còn con T thì là lần thứ 3 4 gì đó rồi.
Bấm chuông 1 hồi thì PA ra mở cửa:
– A…. vào đi. Chào bố tôi 1 câu rồi chúng ta làm.
PA mặc bộ đồ ở nhà. Mốt dấu quần. Cái áo phông rộng che đi cái quần đùi bên trong. Chân gì mà dài, trắng, ko nốt muỗi đốt. Đi theo sao PA mà thấy sân gì mà to, đủ cho 2 cái ô tô. 1 cái SH. 1 cái future màu xanh nc biển để. Miên man cây cảnh nữa…. đang mân mê mấy cái cây tính vặt cái lá coi sao thì 2 đứa đã vào tới trong nhà rồi. Chạy vội theo vào trong càng choáng ngợp. 1 bức bình phong khá lớn có hình con hổ và đại bàng ( bác nào biết tên xin chỉ giáo). 1 bộ bàn ghế gỗ khá rồi thuốc lào. Mà cái điếu cũng đẹp, bọc bạc rồi khắc khắc các thứ. Ông anh hôm nọ ngồi cái ghế đơn. 1 ông bác mặc sơ mi quần âu đang đọc báo, chắc là bố PA ngồi ghế dài:
– Cháu chào bác.
Em cũng khẽ cúi đầu chào. Bác cất tờ báo nhìn qua cái kính.
– T à….. còn cậu là.
– Đứa hôm nọ lai PA về con nói với bố đó. Ông anh kia đáp ( lúc đó tưởng đây là anh trai PA nhưng ko phải, sẽ giải thích sau).
– À….. 2 đứa tới giúp PA hả. Ờ thì làm gì thì làm. Bác đi có chuyện phải chiều mai mới về. Bác đi luôn cho kịp. 2 đứa vất vả nhé.
– Dạ vâng. 2 đứa cùng đồng thanh.
Đc 10 phút dặn dò gì gì ấy thì bố PA cùng anh kia cũng lên đường ( Ấn tượng ban đầu về bác khá ngắn, chỉ có vậy). Để lại 3 đứa cũng chuẩn bị làm. Cũng chỉ đơn giản là hoa quả cùng làm vài món nhậu đơn thuần ( mình em nấu, 2 đứa kia hót phét với mỗi xếp quả. À quên bố em là đầu bếp nhé cái gì chứ đồ nhậu em thành thục lắm). Ngan sào lăn, cá chỉ vàng, 1 ít bò gác bếp ( nam gọi là hun khói đấy), nem nướng…..
– Wow…. ngon dữ. Ông biết làm đó à. Ko ngờ luôn.
– Biết chứ sao ko. ( Em tôi còn còn thịt đc thì dăm ba món này ngằm nhò gì).
– Giờ tôi với T ra mua bia. Ông ngồi chờ rồi ta ra dọn nhé.
– Ok.
Khi 2 người vừa đi. Em chạy nhanh vào WC vuốt vuốt các thứ. Lôi trong túi cái hộp quà. 1 cái lắc, tuy ko đẹp, ko đắt tiền nhưng em nghĩ PA sẽ thích.
Bày biện song xuôi mà chưa thấy về. Bên ngoài đã lác đác vài anh tầm tuổi PA tới rồi. Lúc PA về mở cửa. Ôi toàn người thành phố. Ai cũng cầm hoa rồi hộp to ơi à to. Có người còn mua con gấu bự bằng nửa người em. PA mải tiếp bạn nên ko để ý em.
– Đợi lâu ko. Dọn rồi hả. Au tu ma tích dễ sợ. T nói.
– Ko dọn đợi 2 bà tới lúc nào mới song.
Cuối cùng đã bắt đầu. Mọi người chải chiếu ngồi quây quần dưới bộ bàn ghế gỗ. Bia đc bật sẵn chỉ đợi nhân vật chính. PA diện 1 cái váy ngắn đen. Áo sơ mi kéo lệch 1 bên vai để lộ cái dây áo màu đen to ( ko phải dây áo con đâu nhé, chả biết miêu tả sao cho các bác). Trang điểm nhẹ, chỉ thêm ít phấn cùng màu son đỏ nhẹ. Mái tóc ngang vai xõa bồng bềnh. Nụ cười mất mặt trời nữa chứ.Bao nhiêu vẻ đẹp của PA đc lộ ra….. kiệt tác.
Vào tiệc thì đc giới thiệu các thứ. Em và con T bị đùn hẳn vào góc. Toàn bạn cấp 3 của PA. Quần áo đắt tiền, điện thoại xịn, tặng cho PA đủ thứ quà mà PA ko cầm nổi. Sao tự nhiên lúc đó em lại cảm thấy ko nên lấy quà của mình ra. Thật xấu hổ khi đem món quà bé tý của mình đặt cạnh nhũng món đắt tiền kia. Bữa tiệc diễn ra. Em và T bị ” ra rìa” vì bạn PA bâu lấy PA ko tha chụp ảnh nói chuyện các thứ. Cảm giác buồn bã. Cầm lon bia lần đầu uống bia tu 1 mạch hết 1 lon ( các bác nghĩ em xạo, biết nấu món nhậu mà kêu lần đầu uống bia. Xin thưa nấu cho nta ăn chứ em đâu đc thầy u cho uống bia rượu).
Lon đầu rồi lon 2 rồi lon bao nhiêu cũng ko rõ cảm giác lâng lâng rồi ko nhớ gì nữa. Em ko thể nào nhớ đc bản thân đã uống mấy lon hay đã làm gì lúc đó. Chỉ nhớ sáng hôm sau, khi tỉnh dậy định mệnh đã đến….
Sáng hôm sau thức dậy. Đầu đau nhức như búa bổ. Họng đã khát khô. Mắt còn quay cuồng vì cuộc bia ngày hôm qua. Nhưng…… có gì đó khang khác. Em hôm qua ko ngủ trong phòng trọ của mình. Nói cách khác là hôm qua em đã ko về. Nhìn xuống thì thấy bản thân ko mặc áo. Để ý sung quanh chỉ thấy cái quần dài nằm ở trên cái ghế bàn trang điểm cạnh giường. Lật vội cái chăn thì đúng thật em đang trần như nhộng. Nhưng lại có 1 vệt máu nhỏ trên tấm ga giường màu hồng ( lúc này em vẫn chưa biết đó là máu gì). Lúc này thực sự ko còn tâm trí để ý xung quanh. Chỉ biết lấy vội cái quần dài lao ra ngoài phòng. Chân vẫn đứng chưa vững.
Chập choạng bước đi xuống cầu thang, vẫn cái bức hoạ ấy. Thôi chết….. em đêm qua ngủ lại nhà PA. Đầu em lại đau như búa bổ. Căn nhà đóng cửa im phăng phắc. Chỉ nghe tiếng bếp gas dưới nhà đang đun gì đó.
Chạy xuống nhà bếp….. ôi….. PA….. người em vẫn luôn yêu để trong lòng….. cô ấy hôm nay mặc mỗi cái áo sơ mi của em….. đôi chân dài miên man cùng cái áo sơ mi rộng cũng ko thể che đc PA đang chỉ mặc mỗi quần lót.
Em như chết lặng đứng nhìn PA ko chớp mắt…. chuyện gì đang xảy ra. Chính bản thân em cũng ko thể giải thích. Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu em.
– V dậy rồi à….
Giọng PA như dài ra. Chạm đến em làm em tỉnh dậy trong sự im lặng….. em chạy đến ôm chặt PA vào lòng. PA đang cầm đôi đũa sau 1 hồi khựng lại vì bất ngờ cũng đưa dần đôi tay thon lên ôm nhẹ bờ vai em. PA đã khóc, khóc ko thành tiếng nhưng PA đã chảy nc mắt vào trong ngực em.
– V xin lỗi. V ko biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì nhưng…..
PA nghe đến vậy nhưng càng đc đà để khóc to hơn. Đến lúc này đã có thể nghe rõ tiếng khóc của PA. Nc mắt đã ướt trọn ngực trái của em rồi.
– Nhưng PA à. Anh yêu em. Đã yêu từ rất lâu rồi….. đừng khóc nữa.
Thả PA rồi nhẹ nhàng đưa 2 bàn tay lên đôi má PA ( à quên, cho dễ hình dung mặt PA kiểu Nancy ấy, tất nhiên là ko đc xinh như thế nhưng cũng đoạn 8 điểm và thêm đc cái má lúm và răng khểnh). Lau nhẹ đôi mắt hoen ướt. PA mở to mắt nhìn em với ánh mắt ngây thơ, trong sáng. Em hôn nhẹ lên trán PA 1 cái. Dường như sau nụ hôn đó. PA đã ko còn khóc.
2 đứa nhìn nhau 1 hồi dài. Em cũng quyết nói lên để xua đi cái không gian nặng nề đó.
– À…. hôm nay mới là sinh nhật em phải ko.
Dần dần từ trong túi quần lấy ra cái hộp quà bé mà chả hiểu sao nó lại bẹp rồi. Đương nhiên nhìn cái hộp quà như vừa bị dẫm lên vâyh em chỉ biết mở to mắt mà ngạc nhiên kiểu thôi rồi ăn lol rồi. PA nhìn vào hộp quà mà cũng bất ngờ như em nhưng may sao vậy mà đã cười luôn. Em gãi đầu cườu trừ. Mở hộp quà thì là cái lắc chân bạc.
– Cái hộp thì hơi bết 1 tý. Quà cũng ko đáng giá. Nhưng đây là cả tấm lòng của anh cho em. Anh biết nó ko có giá trị về mặt tiền bạc. Nhưng…. ( lúc đó tự nhiên lại tuột xích, bí từ).
– Đeo cho em đi….
Em im lặng ko nói nữa. Quỳ xuống chân PA đeo cái lắc vào chân phải PA. PA cũng đã nhấc nhẹ chân lên từ lúc nào. Đứng dậy. PA như nở 1 nụ cười hạnh phúc mà ôm trầm lấy em. Lúc đó với em trái đất như thôi quay.
– Với em. Anh đã trao cho em món quà lớn nhất vào đêm qua rồi. Từ giờ….. anh sẽ là của em….. mãi mãi.
Vừa khóc vừa cười. Em đoán đây là khóc vì hạnh phúc em cũng chỉ biết ôm nhẹ PA vào ngực mà thầm cảm ơn ông trời.
Nhưng ông trời ko cho ai cái gì cả. Đang hạnh phúc vì đc ôm PA vào lòng….. thì đcm cái nồi cháo cháy. Nó lại bắt đầu khét lên. 2 đứa cuống cuồng dập lửa.
1 lúc sau đương nhiên lại là em. Nấu mì tôm 2 đứa ăn. Lúc này PA ngồi trên ghê nhìn xuống cái lắc chân mà cười em mới để ý đến PA ko mặc áo con. Ngực PA ko lớn. Nhưng so với trung bình thì em cảm nhận là to. 1 tay bóp chắc vừa đủ. Tý xịt máu mũi…..
Mang 2 bát mì ăn thì 2 đứa chỉ có nhìn nhau mà cười. Biết sao giờ…. cũng ngại lắm chứ. Ăn song lại cũng là em rửa. PA nhìn em rửa bát mà cười tít mắt.
– Nhìn gì…. anh đẹp quá hả.
– Ko. Nhìn anh vậy mà hôm qua uống hết mười mấy lon bia á….
Biết là bị nhắc đểu em hỏi ngay.
– Thế sau đó anh làm gì. Anh ko nhớ…..
Tất nhiên là PA chỉ nói đến đoạn PA và T dọn. Em thì say sml nằm ở ghế….. còn sau đó PA đỏ mặt ko kể ( mà là có sau em hỏi PA cũng chưa bh kể, vs em thì đêm đó vẫn là 1 bí ẩn).
2 người mới yêu. Ngồi tán phét lung tung. Thực sự cũng ngại quá mà chẳng nói đc gì. Rồi cũng tới 3h chiều. Tiếng đt PA rung. Là bố em gọi. Khảong 5h bố PA về. PA choàng dậy kêu em dậy nhanh. Nhìn PA khó khăn bước lên phòng ( sau mới biết là đau âm đạo). Thay quần áo. Tháo ga giường. Dọn dẹp như chưa chuyện gì xảy ra. 4 h PA tiễn em ra cổng.
– Bố em sắp về. Anh đi nhanh. Về tới nơi gọi nhanh cho em.
Em chỉ biết gật thôi. Nhưng vẫn ko quên hôn nhẹ PA 1 cái. PA mặt đỏ lên.
– Nhanh lên. Còn đùa.
Em đạp trên xe đạp mà sao nắng hôm nay đẹp quá ( xạo chứ vì đợt đó sang thu ko còn nắng, nắng trong lòng vì em đã vượt qua đc ngọn núi cao nhất của cuộc đời em rồi).
Đến đây thôi. Tranh thủ vào WC viết để ny gấp quần áo. Sáng mai đi sớm rồi.

Đọc Thêm Truyện Sex

Dục Vọng Cuồng Say

Vừa đóng cửa taxi cho chồng, Nga nhanh chóng quay vào nhà, khoát vội chiếc áo khác bên ngoài vào rồi cát tiếng gọi con...

Tình Già

Bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc nằm trên một con phố lớn tại Hà Nội, bệnh viện này là một bệnh viện tư...

Cháu Gái Chung Nhà

Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t và 1 đứa 18t…tụi...

Nô Lệ Yến Nhi

Tôi tên Trần Yến Nhi, nữa năm trước tôi còn là một cô nữ sinh năm nhất đang theo học ngành xã hội học tại...

Thanh Xuân Khoái Lạc

– Nhanh đi Vân Anh trễ giờ rồi ! Mạnh gọi vọng lên trên lầu – Rồi ! Tui xuống liền ! Giọng nói từ...