Đọc TRUYỆN SEX "Em Và Em" tại TruyenSex88.Info!

Em là 1 đứa con trai sinh ra là lớn lên ở 1 huyện nghèo. Gia đình cũng chỉ đủ nuôi 2 anh em đi học tử tế. Em tên Vương. Gia đình ko khá giả. Học hành cũng chỉ tạm ổn. Thân hình ko vạn vỡ, khá là gầy. Nói chung là em ko đc cái gì ngoài khuôn mặt có 1 chút xinh trai ( mũi em khá cao cộng với cái má lúm nên em tự nhận là khá duyên). Tất nhiên nhũng điều kể trên thì em là 1 đứa có tuổi thơ rất bình dị. Qua 3 năm cấp 3 em chỉ 1 lần duy nhất biết đc mùi có ny ( sau em sẽ kể vì em ny này là 1 người ảnh hưởng rất nhiều tới em hiện tại) nhưng nó trôi qua lãng xẹt lắm. Sau 4 tháng cày cuốc đại học thì em cũng đủ điểm đậu 1 trường đại học hạng trung. Em thì muốn đi sửa chữa ô tô. Thầy u thì muốn cho đi sư phạm ( vì ko phải đóng học phí ). Em cũng hiểu hoàn cảnh gia đình nên cũng thuận theo thầy u.
Tháng 8 tới. Ngày mà em nhập đơn vào đại học đã tới. Do có chính sách ở xa thì đến ngày đi học thì nộp hồ sơ cũng đc nên mãi tới ngày đi học nội quy em mới mang hồ sơ tới. Đạp con xe đạp của thầy u cho háo hức đến nộp hồ sơ. Đến gần tới cổng thì có 1 con ô tô đi khá láo đâm phải hông xe em. Do bị bất ngờ em ngã xuống. 1 ông anh nhìn rất dữ tợn xuống xe:
– Mắt mày bị mù ko biết đi xe hả ?!?
Tất nhiên nhìn lão gấu quá em ko dám làm gì rồi. Cãi lại lại thâm con mắt lại khổ.
– Mày tính sao đây. Có đền ko hay là tao móc con mắt mày để đền cái xe.
Lúc đó em hãi quá. Chỉ dám nép mình lại nghe chửi. Mọi người quây lại khá đông. Bỗng nhiên 1 cánh tay thò ra từ vễ sau vẫy ông đó lại nói gì đó.
– May cho mày lần này bố mày tha. Đừng để lần sau bố gặp lại. CÚT ?!?
Em cuống cuồng dựng xe. Cảm ơn rối rít…. nhưng tò mò muốn coi ai là người ngồi sau ( vì em lúc đó nghĩ chắc người ngồi sau là sếp. Nói vs anh kia tha ). Liếc qua ô cửa ô tô thì thấy 1 gương mặt xinh đẹp. Trạc tuổi em thôi. Tóc ngắn ngang vai. Gương mặt ưa nhìn. Đôi mắt to…. Tuy chỉ thoáng qua mà em rất nhớ gương mặt ấy.
Chạy vội vào hội trường vì đã muộn 10 phút. Vào em đã đc cô quản lý của khoa thông báo là em đc làm Bí thư. Nhìn qua nhì lại thì ôi thôi. Sư phạm bạt ngàn gái. Chỉ lác dác vài anh con trai. Đưa em tờ giấy điểm danh, em nộp vội hồ sơ cho cô. Em tìm chỗ ngồi thì phát hiện còn 1 cái ghế trống. Cúi người tới ghế ngồi 1 cách nhẹ nhàng nhất thì thấy cô gái ấy…. Cô gái ngồi sau xe ô tô. Bây giờ lại ngồi cạnh mình. Giờ em mới có thể nhìn đc gương mặt ấy. Gương mặt xinh xắn. Đôi mắt to, long lanh. Bờ môi căng tô son hồng nhẹ. Mũi cao. Làn da trắng. Mái tóc ngắn ngang vai ko cột lại. Em mặc áo sơ mi trắng kèm quần bò bó. Đôi chân dài, thẳng vắt chân lại. Em sững người lại vài giây thì em quay sang tôi nhìn và nở 1 nụ cười tỏa nắng. Em có má lúm. Răng khểnh. Đôi mắt cười híp lại, cảm giác cười là em ko thấy mặt trời đc nữa…. Em quay mặt đi né tránh vì lúc nãy còn vừa va phải xe của em ấy. Ngồi trong tiết mà người nóng rực. 1 phần vì ko có quạt. 1 phần sợ em nhận ra mình lại bắt đền tiếp. Cả 2 ko nói gì. Bỗng nhiên:
– Giấy điểm danh à ? Bạn là cán bộ lớp hả ?
Em giật mình làm rơi cả bút. Em đang nói chuyện với mình….
– À ừ…. tôi là bí thư. Cũng mới biết thôi à. Đến muộn quá nên cô giáo kêu mai điểm danh. ( bọn em phải học nội quy hết 4 ngày trước khi học quân sự).
– À…. ra thế. Để tôi coi có tên tôi ko nào ?
– Em với người sang bên tôi. Wow… 1 mùi thơm ko thể thơm hơn. Ngăn ngát mùi hoa nhài. Thơm thơm. Man mát.
– A…. có này…. Phương Anh. Tôi vs ông cũng lớp đó.
Em tên Phương Anh. 1 cái tên đẹp. Em lại cười nụ cười ko thấy mắt ấy với tôi và cả 2 lại chăm chú nghe giảng tiếp. Và buổi học cuối cùng cũng hết. Ra khỏi phòng giả vờ vào WC cho em đi ra trước. Một lúc sau mới dám ra vì sợ lại gặp mặt ông anh kia. Đạp xe về cái dãy trọ nhỏ. Lụp sụp. Nằm dài trên gường thầm nhớ tới gương mặt em. Gương mặt chắc sau ko thể quên đc. Mai lại đc gặp em rồi.
Ý nghĩ về em khiến ko thể nào ngủ đc. Mong sao đến sáng mai thật nhanh để lại đc gặp PA nhưng lại sợ chả biết nói gì. Mãi gần 1h sáng chằn trọc thì mới chợp mắt đc 1 lúc. Rồi buổi sáng cũng đã đến. Lại con xe đạp. Đạp nhanh qua con đường đế tới trường. Sự háo hức như lộ rõ trên khuôn mặt em. Cho xe vào bãi đỗ. Chạy hết tốc lực vào lớp…. PA vẫn chưa tới. Từ háo hức chuyển thành thất vọng. Ko hiểu sao lúc đó mặt em đần thối ra. Điểm danh lớp ko quên điểm danh hộ PA. 1 tiếng rồi 2 tiếng rồi trống về. PA hôm nay ko đến. 3 ngày học nội quy còn lại PA đều ko đi. Em nghĩ có khi nào PA rút hồ sơ nghỉ học ko. Ko ! Em vẫn chưa kịp nói chuyện vs PA mà…. 3 ngày chỉ làm quen đc vs bọn con trai và mấy em trong lớp thực sự ko thể làm em quên đi đc PA. Phải chăng em đã nhớ PA rất nhiều.
Hết 3 ngày học nội quy. Bọn em chuyển qua học quân sự. Đạp xe đạp 10km. Ôi chết mất…. đã xa thì chớ. Hôm đó em đến muộn. Đạp như mắc ỉa đến trường quân sự. Thở hổn hển, cất xe chạy vào lớp…. PA…. PA lại đi học lại rồi…. lòng em như mở hoa trong bụng, như quên hết mọi mệt nhọc. Nhưng lúc đó em ko thể hiện ra sắc mặt. Em vẫn kiểu ko quan tâm PA lắm đâu. Lặng lẽ vào lớp ngồi cạnh PA. Em chủ động hỏi:
– Sao mấy hôm PA ko đi học nội quy
– Ngồi nóng. Tôi ko chịu nổi. Nên nghỉ ở nhà
Lại điệu cười ko thấy mặt trời. Ôi lúc đó thời gian như muốn dừng lại để em có thể ngắm nụ cười đó.
– Tôi điểm danh hộ PA rồi đó. Sau đừng nghỉ như vậy nữa nhé.
– Thế á…. cảm ơn nhé. ( lại cười tiếp )
Ôi…. cái nóng tháng 8 thật đáng sợ. Học trong lớp mà như lò thiêu. Đến lúc ra chơi. Cả lớp nhao nhao như đàn ong vậy. Lao 1 mạch ra căng tin.
– Mua hộ tôi hộp sữa nhé. Sáng chưa có ăn sáng.
Tôi bất ngờ vì em nhờ tôi vậy. Cầm tiền em vui vẻ đi xuống căng tin. Gọi cho mình 1 cái bánh bao. Ngồi cạnh lũ con trai khoa kinh tế dù ko quen biết.
– Chúng mày ơi. Bên khoa sư phạm cũng học ở đây kìa. Tao tia đc mấy em xinh vcl.
– Tao hỏi dò đc con bé đi SH hôm nay tên PA. Học sư phạm đó.
Nghe loáng thoáng đc câu chuyện vậy. Thì ra PA đc nhiều người để ý thế. Ko phải mình tôi. Lặng lẽ mua cho em 1 hộp sữa và 1 cái bánh bao. Mang lên đưa em.
– Tôi uống sữa thôi mà. Sao mua gì bánh nữa
– Ăn đi. Tôi tặng đó
Lúc đó trong thâm tâm em lại suy nghĩ 1 đứa như mình PA thích sao đc. Em vừa xinh vừa có điều kiện. Thần thái khác hẳn em. 1 đứa vừa nhỏ vừa nhìn chả có gì trong tay ( sau em mới biết đó là tự ti). Em nhẹ nhàng lấy cái cặp cũ. Mang sang bàn đối diện ngồi. Mặc kệ ánh mắt PA như chưa hiểu chuyện gì.
Suốt 2 tuần đó. Em ko quan tâm mọi thứ. Cũng dần xa lánh PA lúc nào ko hay cho tới 1 ngày. Ngày bọn em phải phục vụ 1 ngày công. Lao đọng dọn cỏ. Tất nhiên khoa sư phạm bọn em nhiều gái đc ưu ái nên việc rất ít. Chỉ có mỗi việc. Lấy gạch từ chỗ góc về phía nhà ăn đang xây. Đi qua bao nhiêu khoa kỹ thuật, kinh tế. PA vẫn là đóa hoa nổi bật nhất. Những ánh mắt, nhưng lời nói như tán tỉnh PA. Em thực sự…. khó tả. Rồi….. Á Á Á. Cái cán của PA bị gãy. Gạch đè lên chân PA…. Trước cái nhìn đầy bất ngờ và do dự của mọi người. Em nhanh chóng ra chỗ PA. Cõng lên lưng chạy vào phòng y tế. Do ko trường cũng bé. Nên cán bộ y tế là đảm nhiệm cả ở trường học và trường quân sự. Nên lúc đó ko có ai trực. Em đành lấy oxi già. Rửa cái châm đau của PA. Cái chân phải bé nhỏ. Em nhẹ nhàng nâng niu lau. PA sót lắm. Chỉ biết nhắm mắt lại mà rên cắn răng chịu đựng. Lau vết thương. Cất đồ tử tế. Em định ra ngoài làm tiếp thì.
– Đi đâu đó. Sao dạo này lạnh nhạt vs tôi vậy

Đọc Thêm Truyện Sex

Dục Vọng Cuồng Say

Vừa đóng cửa taxi cho chồng, Nga nhanh chóng quay vào nhà, khoát vội chiếc áo khác bên ngoài vào rồi cát tiếng gọi con...

Tình Già

Bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc nằm trên một con phố lớn tại Hà Nội, bệnh viện này là một bệnh viện tư...

Cháu Gái Chung Nhà

Chuyện là vầy tui có 2 đứa cháu gái hiện đang sống chung với tôi chung 1 nhà 1 đứa 27t và 1 đứa 18t…tụi...

Nô Lệ Yến Nhi

Tôi tên Trần Yến Nhi, nữa năm trước tôi còn là một cô nữ sinh năm nhất đang theo học ngành xã hội học tại...

Thanh Xuân Khoái Lạc

– Nhanh đi Vân Anh trễ giờ rồi ! Mạnh gọi vọng lên trên lầu – Rồi ! Tui xuống liền ! Giọng nói từ...