Đọc TRUYỆN SEX "Cô Giáo Bướng Bỉnh" tại TruyenSex88.Info!

Vừa tắm xong sau chuyến đi hơn 1000km không ngủ, trên tay chiếc khăn tắm đang lau khô người thì điện thoại có cuộc gọi đến. Là thằng L gọi…

– Nói nhanh kẻo trễ…

– Đm mày không nói đàng hoàng hơn được hả thằng con giời. Về chưa?

– Mày được phép đoán. Haha…

– Đoán đoán con cặc. Trả lời nhanh tao còn tính.

– Tự tính tự giải quyết luôn nhé. Tao mệt. Hơn ngày chưa chợp mắt. Đang nghĩ xem nên ăn chút rồi ngủ hay ngủ luôn đây…

– Về rồi hả. Chạy sang xxx luôn nhé. Vừa gọi cái lẩu. Sang ăn luôn. Có cái này hay lắm…

– Thôi mày liếm đi một mình. Tao giờ chỉ thèm ngủ. Đéo còn sức nữa.

– Chết cũng phải sang. Xong rồi chết tao đéo quan tâm. Đéo sang tao ném đá suốt đêm khỏi ngủ. Haha… tút tút tút…

– Ơ… đm…!

Thế đấy. 2 Thằng chả bao giờ nói chuyện được với nhau cho tử tế. Bốp chát như kẻ thù 2 đầu chiến tuyến. Vậy chứ 1 trong 2 có vấn đề là thằng còn lại bật nhanh như tôm xem như là chuyện của chính mình. Haiz. Nhếch mép cười dù đang rã rời chỉ muốn ngủ 1 giấc thật đã để hồi sức. Mở tủ chọn vội trang phục đắp vào người rồi tót sang với con chó đó, nếu không ngủ sẽ là vấn đề xa xỉ… haiz.

Xuống nhà nhìn con xe mà thảm thương. Cả tuần không ai đụng vào. Bụi bám dày đặc. Không biết còn xăng không nữa. Chắc là còn. Vì có đi bao nhiêu đâu. Đi làm thì đi taxi đến công ty rồi lên xe đi mù mịt mới về. Về thì bắt taxi về nhà. Nếu đi xe máy đến công ty thì chả biết để đâu, với lại mấy ngày không về ai trông cho. Mất cho rồi lại trắng mắt ra. À quên, xin giới thiệu tôi là “ tài xế”. Lái xe tải đường dài!!!

Đến quán quen, vì quán này bọn tôi thường xuyên ghé tụ tập mỗi khi tôi về nên cả nhân viên và chủ quán đều không lạ gì bọn tôi nữa. Biết bao nhiêu trận nằm luôn tại chỗ dần dà thành quen, chủ quán cũng quý bọn tôi xem như anh em. Ăn uống xong quên trả tiền phủi đít về cũng chả ai nói gì, có gì bữa sau thanh toán. Không biết những lần đó ổng có chấm thêm cho vài chai bia vài dĩa mồi không chứ thấy cũng gian gian. Đùa thôi ổng tốt lắm, giang hồ 1 thời mà, ai làm ba cái trò trẻ trâu đó đâu à, ổng tên H!

– A, thằng em lâu ngày ghé anh vậy?

Chỉ mới nghĩ thôi mà đã thấy, nhắc nữa chắc ổng xuất hiện trên đầu mình mất. Ổng sau này mà chết thề lấy tuổi ổng ra đánh lô suốt 1 tháng. Không trúng thề không lấy tiền.

– Anh H. Chỗ của ông anh ở đây à?

– Ơ… à, trong kia chán quá ra đây cho thoáng với tranh thủ lé gái cho mở mang tầm mắt chứ quanh năm con vợ sề đêm nằm chung mà muốn đạp xuống giường quá. Haizzz… vừa nói ổng vừa lắc đầu chép miệng ra vẻ tội nghiệp lắm

– Vâng. Chị N ơi em bảo cái. Bà N là vợ ổng.

Người nhỏ nhắn trắng trẻo, nhanh nhẹn lắm. Cũng dễ thương. Hiền lành chả hiểu sao vớ phải ông này. Nghe đâu hồi trước ổng kéo cái máy hàn đến trước cổng dọa không yêu thì ổng hàn kín cổng lại nội bất xuất ngoại bất nhập đừng mơ ra khỏi nhà. Vậy là yêu. Tình yêu cũng đơn giản nhỉ. Mọi người ai muốn áp dụng thì mua bảo hiểm trước khi làm nhé. Tỷ lệ thành công cũng cao, bác sĩ cũng dễ có thêm việc lắm.

– Thôi anh xin. Chú nguy hiểm quá. 1 Thùng trừ vào hóa đơn được chưa. Xúi quẩy. Gây sự phải thằng chim lợn. Số tôi khổ quá. Cái mồm hại cái bóp. Hic hic.

– Haha. Lát lại làm với em vài li cho lại vốn nhé ông anh.

– Rồi rồi. Chú vào đi

– À con chó nó ngồi đâu vậy anh?

Bọn tôi chơi với nhau gọi nhau không nể nang gì cả. Vậy đấy. Cứ gọi nhau là chó mà chưa thấy sống chó với nhau

– Bàn sát quầy kìa. Gái đâu mà lắm.

– Anh cho em dĩa xương nhé. Hihi

– Làm gì vậy mày. Ơ… à. Thằng này. Bạn bè mà quá quắt.

– Haha thôi chào ông anh. Em vào với tụi nó đã. Lát ghé bàn em nhé

– Cút. Sao quả tạ.

Nhìn vào quầy, tụi nó đang ngồi, thằng L tay múa may mồm thì quay như chong chóng. Không biết nói chuyện gì mà say sưa. Mà sao có 3 con bé lạ vậy. Chưa gặp bao giờ. Tôi bước đến xoa đầu thằng bạn…

– Hu chút chút… xương này cún ngoan…

– Ơ… đm con chó. Sao không ở nhà luôn tao ăn hết phần mày.

Vừa nói nó vừa gạt tay tôi ra rồi đấm cái vào bụng.

– Úi… đau phọt cứt tao rồi. Đậu má. À. Chào mọi người.

Tôi gập người nhăn mặt vì ăn cú đấm của thằng L vào bụng.

– Dạ em chào anh. Nghe kể lâu giờ mới được gặp, khác với em tưởng tượng quá… 2 con bé ngồi cạnh nhau tít mắt cười duyên trả lời. Còn con bé kia thì khoanh 2 tay trước ngực, mắt nhíu lại không biết nó đang nghĩ gì, nhìn vẻ mặt nó hơi khó chịu. Không biết có phải vậy không hay là do tôi nhạy cảm quá.

– Đẹp trai hơn tưởng tượng hả em.

Tôi mỉm cười đểu đểu kéo ghế ngồi cạnh thằng bạn. Nó ngồi 1 mình 1 bên. 3 Con bé kia ngồi 1 bên.

– Anh ơi. Anh xuống đi. Đu trên kia không mệt à.

– Chỗ anh là trên đó mà em. Anh xin xuống mấy lần mà 12 bà mụ không cho bảo là “ mày xuống đó để mà vơ hết gái nhà người ta đi hả”. Cấm, cấm, cấm…

– Hihi. Anh vui tính quá. Cái này thì đúng như tưởng tượng nè. Con bé ngồi ngoài cùng lại tít mắt. Haiz. Mắt to rồi còn hay cười…

Tính tôi rất ít khi nhìn lâu 1 người con gái nào nên bảo tả thì tôi chịu. Nhưng đánh giá chung tổng quan thì tôi nói thẳng luôn: Đẹp! Để khi nào nhìn kĩ tôi tả cho chứ giờ thì ahihi bó tay.

– Cho anh xin 5 phút. Mọi người im lặng.

Tôi ra vẻ nguy hiểm, mắt giả vờ lấm lét nhìn quanh, người khúm núm. Thằng L với mấy đứa không hiểu chuyện gì im phăng phắc chú ý tôi. Con bé kia ngồi đối diện tôi vẫn thái độ đó, vẫn khoanh tay nhíu mày ra vẻ khó hiểu lắm. Tôi kệ. Bố đói thì bố ăn. Ngại thì hại dạ dày. Chưa ai hiểu chuyện gì thì tôi lại lấm lét cầm chén đũa, tự gắp bún chan nước lẩu, từ từ rồi húp lấy húp để trước con mắt ngạc nhiên khó hiểu của cả bàn. Rột rột rộy… 1 chén, rồi chén thứ 2 đang gắp miếng thịt bò thì thằng bạn cười phá lên vỗ lưng tôi…

– Hahahaha. Mày vẫn là thằng luôn nguy hiểm. Tao đến bó tay với mày…

– Để yên tao ăn. Đm hơn 1 ngày không ăn không ngủ mày biết đếch. Soạp… soạp… rột… rột…

– Trâu húc mả…

Đang húp nốt chén bún, nghe tiếng nói con bé kia giọng rất khỏ chịu. Ngước nhìn thấy nó vẫn điệu bộ khoác tay. Mặt thì kênh lên 1 bên không thèm nhìn lại. Lúc này mới nhìn kĩ nó. Tóc xõa mái ngang 1 ít phía trước, còn lại cột cao lên. 2 Bên mai lại để 2 sợi tách biệt không cột chung. Cổ cao, dài, trắng. Mặt bầu bĩnh nhỏ gọn, mi đậm chắc là maccara. Áo pull vàng mỡ gà. Váy jeans ngang gối… cảm giác tôi đang nhìn chằm chằm thì nó ngoắt lại nhìn tôi rồi hất giọng…

– Nhìn gì?

Đậu má nó. Điệu bộ không thể không ghét hơn. Hay là tao úp cái chén vào cái mặt mày giờ. Sư bố mày không phải là con gái thì tao nuốt sống mày luôn. Chửi thầm trong bụng quay sang thằng bạn.

– Tao không muốn thấy nó. Mày biết làm gì rồi đấy!

– Ơ… có chuyện gì mà nặng nề thế. Đừng làm tao khó xử…

– Tao hoặc nó. Đmm

– Thôi nào để từ từ giải quyết. Mày bỏ cái tính nóng như lửa đó đi. Chắc hiểu nhầm gì thôi…

– Hừ. Báu bở lắm…

Lại giọng con bé đó vẫn với cái kiểu khoanh tay trước ngực chân bắt chéo mặt vênh lên 1 bên.

Rầm! Tôi đập tay xuống bàn đứng dậy chỉ thằng L.

– Chủ quán. – Mắt vẫn nhìn thằng L, miệng gọi ông H

Ông H nghe ồn ào vội chạy lại bàn tôi.

– Sao vậy em. Có chuyện gì mà căng thẳng vậy. Còn khách khứa của anh nữa. Để từ từ giải quuết. Ông H để tay lên vai tôi nói nhẹ nhàng

Tôi vẫn nhìn thẳng mắt thằng L. Rồi chậm rãi gằn từng tiếng.

– Mày…! Biết tính tao. Tao ghét nhất cái gì trong bữa ăn, tao ghét loại người như thế nào… thì mày là thằng rõ nhất. Đừng bao giờ lặp lại 1 lần nữa. Tao nói lần cuối!. Xong tôi quay sang ông H

– Anh ghi sổ bàn này lại cho em. Anh mà lấy 1 đồng của tụi nó em đốt quán đi đấy!

Nói rồi tôi kéo ghế đi thẳng ra dắt xe về trước sự ngỡ ngàng của nhiều người. Thằng L thì vẫn đang hả mồm chưa hiểu chuyện gì xảy ra… xong nó trấn tĩnh gọi với theo tôi nhưng tôi không thèm để ý. Bực mình hết sức. Đã mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, đành lòng ra gặp bạn bè xả stress mà gặp cái thứ đâu đâu. Chán chả buồn nói. Trời đánh tránh bữa ăn. Đậu má. Định về nhà nhưng lại không thấy buồn ngủ nữa.

Tôi chạy xe 1 lảo rảo thàn phố dạo mát cho thư giãn rồi dừng trước bar lúc nào không hay… sẵn đang chán thôi lao vào luôn nghe nhạc nhắm mắt cho tạm qua cái sự chán ngắt đang lởn vởn trong đầu. Sư cha nó chứ. Đã mệt thì chớ còn thêm chán nữa… giao xe cho nhân viên tôi vào trong. Chọn bàn ở góc tối có ghế salon. Gọi mấy lon ken rồi ngồi ngữa lưng ra nghe nhạc. Dù tiếng nhạc chát chúa nhưng sẵn đang mệt tôi ngủ lúc nào không hay. Chắc phải lâu lắm. Dù quán chưa nghỉ nhưng chắc do tôi ngủ lâu quá nên nhân viên lại đánh thức dậy.

Mở điện thoại xem thì hơn 12h với hơn chục cuộc gọi nhỡ của thằng L. Tôi không quan tâm tắt máy rồi gọi tính tiền bo thêm cho nhân viên 100k. Ra lủi thủi dắt xe về. Thành phố thật đúng là nơi sống về đêm, dù không ồn ào lắm tạp âm như ban ngày nhưng cũng không phải là yên tĩnh, dân chơi đêm vẫn còn tấp nập lắm. Đang đi thì có điện thoại tôi lấy ra xem thì số lạ gọi… mệt mỏi bấm nghe

– Alo…

– Dạ anh G phải không ạ…

– Tôi đây ai vậy?

– Dạ bạn anh say ở quán aaa không về được. Hỏi gì cũng không nói cứ đòi uống thêm, anh đến được không ạ, đến giờ quán em đóng cửa muộn rồi…

– Uh đợi tôi chút.

Quay xe lại quán aaa trong lòng cũng không rõ bạn mình là ai. Thằng L thì chắc là không vì từ khi chơi với tôi chưa bao giờ thấy nó say, nó uống đến độ mệt là tự nghỉ không ai ép được dù là 1 giọt… thôi kệ cứ đi thôi. Vì dù gì người ta cũng gọi đúng tên mình rồi. Không đi cũng khó coi nhỡ đâu đúng bạn bè thật thì có chuyện gì cũng khó xử. Chạy đến quán dựng xe xuống thì có nhân viên chạy ra.

– Anh là G phải không?

– Uh là tôi. Bạn tôi đâu?

– Dạ chị ấy trong kia…

– Chị? Con gái? – Tôi nhíu mày…

– Dạ vâng. Con gái anh ạ. Say lắm rồi. Tụi em bảo về để đóng quán nghỉ mà chị ấy không chịu. Cứ đòi uống thêm rồi chửi loạn cả lên… giờ thì nằm gục rồi

– Để tôi vào xem…

– Vâng. Bên này anh ạ

Theo chỉ dẫn nhân viên tôi vào bên trong, trong góc thì thấy 1 người con gái nằm gục la liệt mặt nghiêng trên mặt bàn, vỏ chai nghiêng ngả, tay duỗi thẳng đầu thì ép má vào cánh tay. 1 tay thả lỏng xuống đất. Tóc rũ rượi… áo vàng…! Tôi chột dạ. Màu áo quen quen. Hình như… chưa gặp. Tôi lại gần. Ủa… là con bé khó chịu đầu hôm đây mà. Chuyện này là thế nào nhỉ. Tôi quay sang hỏi nhân viên…

– Có đúng là người này không?

– Dạ đúng anh ạ. Em dùng máy của chị ấy gọi mà. May mà máy không có mật khẩu. Với lại cuộc gọi cho anh nằm đầu tiên. Em thấy nhiều lắm nên mới gọi cho anh.

– Được rồi có gì anh hỏi sau. Tính tiền cho anh nhé.

Thanh toán xong tôi lại lay con bé dậy.

– Dậy… dậy. Đồ sâu rượu. Con gái con lứa mất quan điểm quá. Có dậy không thì bảo? 1 Giây 2 giây… 10 giây vẫn im lặng. Trời ạ. Đã mệt thì chớ còn gặp thứ gì đâu vậy trời…

– Anh là… đồ… đồ… vô tâm… ợ… ợ…

– Dậy đi. Dậy nhanh không tôi quẳng ra ngoài đường đấy…

– Anh là… đồ… đồ… ợ ợ.

Haiz. Bó tay với cái thứ này. Bất tỉnh rồi. Khi không mắc cái của nợ từ đâu trên trời rơi xuống. Đành dìu nó ra xe mà chở về chứ biết sao giờ. Dù đầu hôm có ghét nó bao nhiêu thì giờ cũng không thể nhắm mắt ngó lơ được. Dù sao cô ta cũng là con gái. Đêm hôm say xỉn thế này cũng nguy hiểm. Bị vào thế đã rồi không giúp không được. Mà giúp thì chả biết bằng cách nào. Nhà nó ở đâu cũng không biết mới nan giải chứ.

Gọi thằng L để hỏi với kêu nó đến giúp thì không bắt máy. Thằng chó. Giờ này nó không ngủ tôi không làm người. Thằng này có cái kiểu ngủ là chỉ có tự dậy chứ sấm giật bom nổ cũng chả ảnh hưởng đến giấc ngủ của nó. Tôi gọi nó là con trai của thần sấm. Ngủ lằm ngủ lốn… đm nó. Đành ke con bé đó ra xe thôi. Ke người say thì mọi người biết đấy. Nó oằn bên này nó rủ bên kia nó vất va vất vưỡng khó chịu lắm. Tôi đành phải bế thốc nó lên. Không biết là do tôi mệt hay là nó nặng mà cảm thấy nặng vãi. Bế ra xe thì lại tiếp tục vất vả không biết giải quyết thế nào. Nó ngồi thì không được. Nằm thì lại càng không được. Cho nó ngồi trước thì không xong ngồi sau thì không ai đỡ. Có khi chạy về đến nhà nó rơi khi nào không biết. Khổ 1 cái là tôi đi xe côn tay nữa mới mệt chứ. 1 tay bận bóp côn thì xem như phế, còn tay kia vặn ga thì phải làm thế nào.

Haizzz… bế nó ngồi lên sau xe nhờ nhân viên giữ cho nó thẳng mặc dù chả thẳng nổi. Tôi chen lên ngồi trước, vòng 2 tay ra sau xốc thẳng nó lên 1 lần nữa, lưng khom xuống cho nó dựa hẳn vào lưng tôi rồi cám ơn xin lỗi nhân viên quán rồi cho xe đi từ từ. Vừa đi được 1 đoạn thì nó giống như là trượt rơi tự do. Tôi đành buông tay bóp côn ra giữ nó rồi đi số sống luôn (đi số không cần côn, tôi trong nghề nên mấy vấn đề này không khó khăn, căn đồng tốc là vào số mượt mà không nẩy giật). Thực sự không biết đem nó về đâu. Nhà nghỉ khách sạn, nhà nghỉ thì không được rồi. Dù ghét nó nhưng tôi lại sợ mang tiếng. Thà tỉnh táo chứ say xỉn thế này vác vào đó khác gì giơ mặt ra cho thiên hạ đánh giá lừa phỉnh con nhà lành (không biết lành hay không ).

Suy nghĩ không ra, bế tắc nên tôi đành chở nó về nhà tôi. Về đến nhà vất vả lắm mới đem được nó lên phòng mà quăng xuống giường. Mệt rã rời trời ạ. Tôi có nợ nần gì nó đâu chứ. Sao muốn được nghỉ ngơi mà lại gặp phải chuyện mệt hơn thế này. Tháo đôi cao gót cho nó ra, đặt nó lại ngay ngắn, mở điều hòa nhiệt độ vừa phải, lấy cái thau để sẵn đấy lỡ bia rượu với thức ăn trong người nó có đánh nhau thì vẫn còn có nơi mà đánh. Vừa đặt thau xuống thì… ọe ọe ọe. Sư cha trời đất ơi. Tránh đánh thánh đấm con mặt nồi. Tại sao không phải là lúc khác không phải là nơi khác mà lại là nơi này và đúng chỗ này… 1 bãi… 1 bãi… đúng hơn là 1 vũng đầm đìa… còn khủng khiếp hơn là con bé quỷ sứ kia còn lăn rồi vùi đầu vào cái vũng phân không ra phân mà cháo chả ra cháo kia… tôi đến chết mất. Tôi muốn giết nó quá. Mặt mũi tóc tai với nửa thân trên của nó bơi trong đám sình kia. Tôi đến gớm ghiếc mà chết mất thôi.

Tôi muốn cắn lưỡi mà bất tỉnh tạm thời để không phải thấy cái cảnh này nhưng không được. Phòng tôi. Giường tôi. Là giường của tôi đó mọi người ạ… nghiến răng ken két vác nó xuống thay bộ ga mới. Trước khi làm không quên lôi điện thoại ra chụp lại cái cảnh gớm ghiếc kia để sau này còn bằng chứng mà bắt đền. Xong khoản giường chiếu. Nhìn lại nó thì vẫn chả ra cái hệ thống gì. Bèm doèm các bạn ạ. Tôi cắn lưỡi chết mất. Nhưng biết sao giờ… phải phục vụ nó thôi… nhưng mà… nửa trên nó bẹp chẹp thế kia để thì không được mà lột ra thi… nhưng kệ con mẹ nó. Phải lột thôi.

Từ từ vén áo nó lên mà lột thẳng qua đầu nó. Trắng… trắng mịn mọi người ạ… đen… đen mọi người ạ. Có ren nữa… nó không quá to nhưng cái ren ren đen đen kia cũng ôm trọn mà không cần độn thêm gì. Tà tính nổi lên chửi thầm trong bụng… đm mày hành bố bố… bóp chết cmm. Nói là không làm. Tôi không làm đâu mọi người đừng trông chờ gì ở tôi. Nhưng phải lột tiếp và gội đầu lau mặt lau người cho nó thì tôi phải làm. Không thì cái mùi này sẽ được cái điều hòa thần thánh kia buff lên gấp ngàn lần mà tôi sẽ là nạn nhân trực tiếp chịu đựng đầu tiên và sẽ là đứa đầu tiên từ giã cõi trần chỉ vì 1 điều không ra gì. Mệt bở hơi tai rồi cũng xong. Quăng nó lên giường lấy chăn đắp lại cho nó. Tôi dọn vội dưới sàn, rót cốc nước để sẵn rồi lôi gối xuống sàn nằm co ro như chó con lạc mẹ. Mệt quá rồi giấc ngủ cũng tìm đến…

Đang ngủ tưởng chỉ như vừa chợp mắt được 5 phút thì…

– AAAAAAAAAAAAAA… cái… cái… cái gì thế này???

1 giọng hét thất thanh. Đúng hơn là thét mọi người ạ…

Đọc Thêm Truyện Sex

Cô Bé Bán Xôi – Người Tình Không Xếp Hình

Vô tình có 1 lần lướt Fb thấy fb của bà chị có đăng xôi tự làm trông rõ ngon mắt. Ngon thật sự luôn....

Thằng Khốn Nạn Và Em

Đã ba ngày trôi qua từ lúc em bước lên máy bay, mang theo nửa trái tim của tôi đi mất luôn. Uể oải ngồi...

Tán Vợ Lần Nữa

Đừng đổ lỗi cho con tim sai nhịp khi bạn yêu nhầm một ai đó, đừng bao biện cho sai lầm của bình bằng những...

Mẹ Vợ (LL)

Hoàng rất là may mắn có được người vợ như Ngọc. Lần đầu tiên khi gặp nàng trong một dịp lễ tất niên ở công...

Vô Ý Nhất Đao

Đế chế kinh doanh của dòng họ Trần hiện tại nằm trong sự lớn mạnh của Tập đoàn Trần Gia – một công ty tư...