Đọc TRUYỆN SEX "Cave Biển Đông" tại TruyenSex88.Info!

Chương 3: Em chỉ muốn làm một người bình thường.

Thế rồi thời gian cứ vậy mà trôi đi, tôi lớn lên bình yên bên cô chủ của mình. Giờ tôi đã được 1 tuổi rồi, nếu tính theo tuổi chó thì tôi đã bước vào thời kỳ thanh niên. Tôi lớn gần như hết cỡ, giờ đã nặng hơn 4 chục kg và cao khoảng 6 chục phân. Răng tôi đã mọc đầy đủ, rất nhọn và chắc. Hàm tôi rất khỏe, những cục gỗ mềm tôi đợp phát một bửa ra làm đôi luôn. Giờ tôi lại nhớ tiếng sủa “ẳng ẳng” của mình hồi mới về với cô chủ mới lạ chứ, cũng bởi tiếng tôi vỡ ra rồi, những tiếng sủa “gâu gâu gâu” trầm hùng mà vang dội, tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng “grừ grừ” cộng với cái há miệng khoe bộ răng của tôi có thể nói làm cho người lạ đái ra quần chứ chẳng đùa.

Bộ lông đen tuyền của tôi giờ đã bóng, mượt, xuôi về phía đằng sau, cô chủ tôi rất thích được vuốt ve bộ lông của tôi. Cô có mua riêng cho tôi một cái bàn chải dùng để trải lông. Hai chân sau của tôi ngắn hơn hai chân trước cộng với cái lưng võng làm những bước chạy, bước nhảy của tôi rất linh hoạt và nhanh nhẹn. Nói chung tôi là một chú chó đẹp trong giống Working Dog. Cũng là nhờ ơn giời, tôi được cô chủ rất quý mến!

Lớn về hình thể đi kèm với trí khôn, đó là quy luật tất yếu. Tôi giờ đây đã có cái nhìn tương đối đầy đủ về thế giới loài người, tôi có thể gọi tên tất cả các đồ vật mà con người sử dụng, rồi cả ngôn ngữ của loài người tôi cũng đã hiểu hết cả rồi. Không còn lơ ngơ giống những ngày đầu tiên nữa, không gọi cái thang máy là cái hộp sắt như những ngày còn thờ bé nữa rồi. Nói thế để các biết rằng, kể từ giờ trở đi, câu chuyện của tôi kể cho các bạn nghe sẽ chân thực hơn mà không phải rườm rà miêu tả như hồi tôi còn bé.

Tôi bình yên nhưng cô chủ tôi thì không vậy đâu các bạn ạ. Kể từ ngày thằng Hải trọc đầu bắt cô chủ tôi phải đi bar hồi tôi mới về với cô chủ, chắc các bạn vẫn còn nhớ. Đêm hôm đó cô chủ tôi bắt đầu phải đi làm đêm rồi. Thời gian cô chủ tôi bắt đầu đi làm là khoảng 8 giờ tối và về thường là 4 – 5 giờ sáng hôm sau, cô về là ngủ đến tận trưa. Quãng thời gian buổi chiều và chập tối là cô dành cho tôi. Đấy là thường thường như vậy, nhưng có những hôm cô đi miết tận 2 hôm mới về. Những hôm ấy tôi được nuôi sống bằng thứ thức ăn khô mà tôi ăn chỉ để lấy no chứ không có hứng thú gì.

Việc làm của cô chủ cứ đều đều như vậy nhưng tôi biết cô chủ không vui thích gì việc mình làm cả. Bằng chứng là ngày nào cũng như ngày nào cô về cũng trong trạng thái mệt mỏi, người rũ rượi, mùi rượu nồng nặc, mùi tinh trùng, mùi dâm thủy trộn lẫn với mùi bao cao su sực nức ở trong lồn cô. Có rất nhiều hôm cô vừa về đến nhà là phi vào trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, cô cọ rửa lồn mình kỹ đến nỗi mà tôi có cảm giác như cô đang tự đánh vào cái lồn mình. Rồi có hôm, cô ở trong nhà vệ sinh vừa rửa lồn vừa khóc. Cô khóc rất to. Tôi không biết buổi đi làm hôm ấy cô chịu ấm ức gì mà cô lại khóc như vậy. Tôi chỉ biết ngó ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô chủ tôi ở bên trong mà không biết làm gì để an ủi cô đừng khóc cả.

Dạo gần đây, cô chủ tôi lạ lắm, cô xuống sắc một cách trông thấy. Cô gầy đi thì đã đành, nhưng khuôn mặt nhợt nhàn, tàn tạ. Miệng thì hay chảy nước dãi và rất hay ngáp ngủ, mặc dù cô vừa mới ngủ dậy xong. Tôi nhìn thấy cô ngồi trước mặt tôi rồi châm lửa vào dưới một tờ giấy bạc, trên giấy bạc có một ít bột màu trắng, khói trắng bay lên và cô chủ hít hết vào trong người. Cô nói tôi mới biết, đó là cô đang chơi ma túy. Mỗi lần chơi ma túy xong, cô chủ đều ngả người ra đằng sau, mắt lim dim, khuôn mặt vô hồn, chân tay múa may loạn xạ như đang ở trên chín tầng mây.

Tôi đang nhắm mắt để đấy chưa chứ có ngủ được chút nào, giờ đã gần sáng mà vẫn chưa thấy cô chủ tôi giống như mọi hôm. Tôi lắng tai nghe mọi tiếng động trong đêm tối, tôi vểnh mũi để tìm cái mùi quen thuộc của cô chủ tôi từ xa bay về nhưng mãi chẳng thấy. Mặt trời cũng sắp mọc rồi mà cô chủ tôi vẫn chưa về.

Rồi thì tôi cũng thấy phảng phất từ xa mùi của cô chủ tôi. Một thứ mùi hỗn độn mỗi lần cô chủ tôi về.

Tôi vẫy đuôi ngoe nguẩy mông đít đứng sẵn ở cửa để đợi cô mở cửa.

– Cạch cạch cạch!

Cô chủ tôi xiêu xiêu vẹo vẹo mãi mới lê được bước chân vào hẳn bên trong nhà. Cô ngã dúi dụi vào lưng tôi, cô vừa cười vừa nói không bình thường chút nào:

– Đốm à, mày sao không ngủ đi. Đợi tao làm gì.

Tôi sủa rất nhẹ: “Gâu gâu gâu”.

– Ngày nào cũng thế, mỗi lần tao về là chỉ có mày đợi tao. Đời tao kể cũng không đến nỗi tệ. Có mày là bạn, ha ha ha, tao có bạn là một con chó.

Rồi cô chủ tôi đá đôi guốc cao ra khỏi chân, cô quay vòng vòng cái túi xách của mình trên cổ tay, cô vừa cười vừa nói mà sao tôi thấy cô như khóc vậy:

– Mẹ cái kiếp đàn bà, ngửa lồn ra cho bọn đàn ông nó đục, đục xong nó còn chửi mình là loại đĩ. Mẹ cái kiếp đĩ.

Hôm nay cô chủ tôi không vào nhà vệ sinh ngay giống như mọi ngày mà cô lại gần cái ghế sopha rồi ngả người nằm thẳng đuỗi ra đấy, tôi vẫn lẳng lặng theo cô, giờ tôi đứng đã ngang với ghế cô nằm, thành ra lưng tôi ngang với thân người cô chủ. Cô đưa tay mình vuốt vào bộ lông rậm rạp của tôi:

– Mày không biết đấy thôi. Mỗi lần đi làm tao có cảm giác mình như đi xuống địa ngục vậy. Đêm hôm nay, bọn khách bắt bọn tao cắn thuốc rồi trần truồng múa cho chúng nó xem. Rồi chúng móc vào lồn bọn tao ngay tại phòng, chưa đã, có thằng còn tọng cả một đầu chai bia vào lồn tao, rồi nó cười ha hả hả. Lúc đó tao chỉ muốn đập đầu vào tường mà chết quách đi cho rồi. Vẫn biết là làm đĩ phải đi chiều khách nhưng tao thấy nhục lắm Đốm ạ, đĩ bọn tao không phải là con người sao?

Tôi thấy cô chủ tôi vừa nhắm mắt lim dim vừa nói, nhưng hai bên khóe mắt của cô có nước mắt chảy ra. Rồi cô lại nói tiếp như dãi bày với tôi:

– Rồi cả bọn chúng nó địt bọn tao ngay trên ghế của phòng hát, một lũ lộm nhộm, quấn lấy nhau như một bầy thú, tao còn chẳng biết thằng nào đang địt vào lồn tao nữa. Bầy nhầy, lẫn lộn, bệnh hoạn. Tao phát nôn phát ọe ra vì cái cảnh nhớp nháp bẩn thỉu. Ấy vậy mà tao vẫn phải chịu, địt mẹ cuộc đời Đốm ạ.

Cô chủ về vẫn chưa rửa lồn, tôi có thể phân biệt khá rõ những mùi gì bốc ra từ cô chủ, mùi người thì rõ rồi, còn mùi nước hoa, mùi rượu mạnh, mùi bia, mùi nước đái, mùi tinh trùng đàn ông, mùi dâm thủy, mùi nhựa, mùi máu nữa. Ôi trong một khoảng không nhỏ bé mà nó chứa được từng ấy mùi sao. Từ ngày cô chủ tôi đi làm đêm, cô không tiếp khách ở nhà nữa nên tôi không nhìn thấy cô chủ địt nhau ở nhà bao giờ, lần cô địt nhau với thằng chủ cũ là lần duy nhất tôi nhìn thấy tính đến bây giờ. Nghe cô chủ nói, ngửi lồn cô chủ, tôi biết cô đi làm cũng là đi địt nhau giống như tôi đã từng thấy.

– Tao nghiện rồi Đốm ạ, tao nghiện cả thuốc lắc lẫn ma túy. Tao sợ chính tao, tao sợ chính bản thân tao rồi Đốm ạ. Ngày nào tao cũng phải chơi ít nhất 1 tép, dạo gần đây còn có biểu hiện tăng liều. Tiền kiếm được bao nhiêu thì trả nợ gốc, nợ lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, tiền chơi ma túy. Nợ càng thêm nợ thế này bao giờ mới dứt ra được đây. Địt mẹ cái bọn chó Hải xoăn, chúng nó như cai ngục, như phù thủy, như ma cà rồng hút máu người. Chúng nó không cho bọn tao lấy một cơ hội nhỏ nhoi làm người. Chính chúng nó từ từ từng bước ép bọn tao phải nghiện, nghiện chúng mới dễ điều khiển, dễ sai bảo. Ha ha ha, đời như cái lồn……. Đời như cái lồn ………. Đời như cái lồn.

Rồi cô chủ tôi thiếp đi trong giấc ngủ mê man, thỉnh thoảng cô còn ú ớ trong miệng: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!!!!!”, rồi thì “Cậu út của chị ……………….. cậu út cố học giỏi biết chưa”….. cứ thế, những cơn mơ làm trán cô chủ tôi nhăn nhó, những tiếng mê sản như vậy kéo giấc ngủ vùi của cô chủ tôi đi.

Khi tôi ra ban công nhìn mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, vậy là cũng sắp đến giờ cô chủ tôi tỉnh giấc, mọi ngày vẫn vậy.

Tiếng đập cửa đánh thức cô chủ dậy. Tôi ngửi thấy mùi của thằng Hải đầu trọc và đám đàn em của nó. Thỉnh thoảng nó vẫn đến đây, cô chủ đếm tiền trả nó xong rồi chúng nó lại kéo nhau đi. Hôm nay chắc cũng vậy rồi.

Cô chủ tôi vừa ngáp vừa đi ra ngoài mở cửa, tiếng đập cửa vào giờ này chắc cô cũng biết đó là ai rồi. Vừa mở cửa ra một cái thì thằng Hải đã xồ vào cô chủ tôi và tát một cái rõ đau:

– Bốp! Địt mẹ con đĩ chó này, đêm hôm qua mày dám làm cái gì. Sao mày đập chai bia vào đầu khách. Mày dám ngược à?

Tôi bất ngờ thấy cô chủ bị đánh, tôi sủa rất to vang vọng cả một khu nhà luôn:

– “Gâu gâu gâu! Gừ gừ grừ, Gâu gâu gâu”.

Giờ đây tôi không sợ bọn thằng Hải nữa rồi, hoặc đúng ra là tôi không biết sợ thì đúng hơn. Mối thù lúc tôi 1 tháng tuổi bị ăn một đá của nó tôi vẫn nhớ như in trong óc. Tôi phi từ ban công ra, khi cách thằng Hải đầu trọc khoảng 5 mét, tôi nhún hai chân sau xuống lấy đà, và tôi bay trên không trung vượt qua đầu cô chủ, tôi nhằm cổ thằng Hải mà phi tới. Khi sắp tới đích, miệng tôi há to hết cỡ, trong đầu tôi đúng ra giờ này đang hoảng loạn, tôi chỉ còn có một ý nghĩ duy nhất chính là phải nhai rau ráu cái đầu của kẻ dám làm cô chủ tôi đau. Đó cũng là bản năng của loài thú chúng tôi.

Cô chủ tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì miệng tôi đã ngắm tới cổ thẳng Hải, tôi khợp mạnh hai quai hàm một cái rất ngọt, răng tôi đã ngập vào cổ hắn, tôi thấy từ kẽ răng của tôi phòi ra máu, máu đến lưỡi tôi có vị ngọt và mát. Theo đà lao, thằng Hải ngã ngửa theo lực quán tính của cú vồ mồi mà tôi vừa tặng cho nó. Tôi dúi theo nó nhưng miệng tôi không dời cái cổ ra.

– “Á á á, ặc ặc ặc!”, thằng Hải chỉ kịp kêu lên có như vậy.

Sự việc diễn ra quá nhanh làm những con người ở đây không kịp phản ứng. Tôi miệng vẫn cạp lấy cái cổ người, cổ họng tôi phát âm thanh “gừ gừ gừ” như muốn nuốt chửng con mồi, răng tôi còn nhay nhay. Thằng Hải chỉ còn biết dùng hai tay ôm lấy đầu tôi, nhưng cánh tay của nó không có một chút lực nào, chỉ như là mát xa cổ cho tôi vậy đó. Chiều nào tôi cũng được cô chủ dẫn đi chơi công viên, tôi rất dạn người và thân thiện với con người, đây là lần đầu tiên tôi cắn người.

Cô chủ tôi lúc này chắc mới hoàn hồn, cô nhìn thấy thằng Hải bị ngã như vậy thì lao về phía tôi, cô túm lấy cổ tôi quát lớn:

– Đốm, buông ra. Buông ra ngay!

Còn hai thằng đàn em đi cùng cũng vậy, chúng cũng cầm đầu tôi mà giằng cái đầu tôi ra nhưng lực của chúng nó tôi chỉ coi là muỗi.

Chỉ khi nghe lệnh của cô chủ thì tôi mới nhả con mồi ra, mồm tôi đầy máu. Mắt tôi đỏ lừng và tôi còn gầm gừ nhìn sòng sọc vào thằng Hải, lúc này nó mới ôm cả hai tay vào cổ, máu vẫn không ngừng chảy ra làm hai thằng em hoảng loạn theo:

– Anh Hải, anh Hải.

Thằng Hải mặt cắt không còn giọt máu, tôi thấy mặt nó trắng bệnh, hình như nó vừa xón đái ra quần thì phải, tôi ngửi thấy cả mùi nước đái ở háng nó. Nó lắp bắp vừa nói vừa thở:

– Đi viện.

Cô chủ tôi thì ôm ghì lấy cổ tôi không để tôi xồ ra làm thêm chập nữa, tôi hoàn toàn chưa thỏa mãn vì con mồi vẫn còn cử động được.

Còn 2 thằng đàn em thì rìu thằng Hải ở hai bên đi mà như chạy về phía cầu thang. Chúng không kịp nói với cô chủ tôi thêm một câu nào. Chúng đi khuất, tôi thỏa mãn phần nào vì đã trả thù được cho cô chủ tôi. Tôi là một con chó, lúc đó tôi không thể biết rằng, chỉ vì một giây nóng nảy mà tôi đẩy cuộc đời của cả tôi và cô chủ sang một trang khác, một trang đời đầy đau thương, đầy máu và đầy nước mắt.

Tôi vẫn hằm hằm nhìn về phía cầu thang, nơi con mồi vừa mới khuất bóng. Tôi chưa bao giờ ở trạng thái như vậy. Đợp được một phát tôi thấy lòng mình hả hê đi nhiều nhưng tia máu trong mắt tôi vẫn không giảm, tôi vẫn “hừ hừ” trong cổ họng. Cô chủ vẫn ôm ghì lấy cổ tôi sợ tôi chạy đuổi theo mấy thằng kia. Cô cứ ghì lấy cổ tôi mà lôi tôi vào trong nhà, tôi không dám cãi lời cô chủ chứ với sức vóc của tôi cô chủ không kéo nổi thân người tôi dịch chuyển:

– Đốm, vào nhà đi. Mày có biết mày vừa làm gì không?

Tim cô chủ tôi đập thình thịch, tôi có nhận biết qua giọng nói và ánh mắt của cô chủ tôi một sự sợ sệt và lo âu không hề nhẹ. Có lẽ tôi vừa gây ra một chuyện gì đó khủng khiếp lắm.

Vào trong nhà, việc đầu tiên là cô chủ lấy điện thoại ra gọi cho một ai đó. Tay cô run run mãi mới thao tác xong và đưa cái điện thoại lên tai, cô không mở loa ngoài nhưng tôi còn nghe rõ cả tiếng người vọng ra từ chiếc điện thoại:

– “Alo, tao nghe đây mày, gì mà gọi sớm vậy”, tiếng trong điện thoại vọng ra.

Cô chủ tôi nói:

– Hồng à, chết tao rồi, chết tao rồi. Tao không biết phải làm gì bây giờ nữa.

– Có chuyện gì? Chắc chuyện hôm qua mày đập chai bia vào đầu thằng khách vì nó đòi đút chai bia vào đít mà chứ gì? Chuyện đấy với chị em mình cũng bình thường mà, cùng lắm là bị phạt thu hết tiền bo chứ có gì.

– Không phải, mà cũng phải. Thằng Hải xoăn vừa đến đây xong, nó đánh tao luôn. Thế rồi nó bị Đốm nhà tao đợp cho một phát vào cổ. Đàn em nó đưa đi viện rồi.

Ở trong điện thoại, tiếng của một cô tên là Hồng ngừng lại trong giây lát rồi mới nói:

– To chuyện mày ơi. Tính thằng Hải xoăn mày biết rồi đấy.

Cô chủ tôi ấp úng nhưng rất khẩn trương:

– Giờ tao biết làm thế nào đây. Nó giết Đốm mất, rồi nó cũng không tha cho tao đâu. Giờ tao sợ lắm Hồng ạ. Mày có cách nào không?

Tôi nghe đến đây mới cảm nhận rõ hậu quả của việc mình vừa gây ra. Nó có thể là mối họa diệt vong đối với tôi, và hơn thế nữa, vì chuyện này mà sẽ làm cho cô chủ của tôi phải liên lụy. Tôi như hối lỗi mà liếm liếm vào bàn chân của cô chủ. Tôi cũng thấy lạ, chuyện lớn như vậy mà cô chủ từ nãy đến giờ chưa mắng tôi một câu nào cả.

– Hay mày trốn đi. Nhân cơ hội này mày trốn đi. Mày chẳng nói với tao là muốn trốn khỏi bọn Hải xoăn bao nhiêu lần rồi còn gì. Trốn đi mày, ở lại cũng chết, biết đâu trốn được còn có cơ hội mà làm lại cuộc đời. Nhưng tao chỉ lo mày không cai được thôi. Cai khó lắm đấy. Tao thử vài lần rồi đều thất bại.

Cô chủ tôi đi vòng vòng quanh nhà, điện thoại vẫn ấp trên tai. Cô đang đắn đo suy nghĩ nhiều lắm, tôi biết như vậy khi thấy cái tay rảnh của cô đưa lên bóp cái trán đang nhăn nhăn lại:

– Trốn đi đâu bây giờ, chuyện bất ngờ quá tao chưa kịp tính. Tao cũng có ý này từ lâu rồi nhưng chưa đủ can đảm nên chưa tính rõ đường đi nước bước.

– Mày về Đồ Sơn đi. Đừng ở Hà Nội nữa.

– Lại làm gái à? Không, nếu đã trốn là tao sẽ trốn luôn cả cuộc đời làm gái.

– Ý tao không phải thế, mày về đấy tao có một ông anh bán đồ hải sản, ông ấy đang cần người giúp. Mày về đấy vừa có chỗ nương thân, vừa có công ăn việc làm. Ông anh này cũng là hiền lành lại tốt bụng lắm. Có thể tin tưởng được.

Cô chủ tôi lại thêm một lúc suy nghĩ nữa, rồi tôi thấy nắm tay của cô bóp chặt lại thể hiện sự quyết tâm:

– Thế cũng được, tôi chuyện đến nước này cũng không thể tính kỹ được. À, sao mày không trốn luôn cùng tao. Ở đây khổ lắm rồi.

– Mày cứ đi trước đi, tao liệu liệu rồi tính, với lại tao ngập sâu lắm rồi, muốn dứt phải đi trại, mà đi trại cả nhà tao biết hết.

– Uh, vậy nhắn tin cho tao địa chỉ và số điện thoại của ông anh mày nhé, điện trước cho ông ấy một câu.

– Uh, tao biết rồi. Cố lên nhé Lành.

– “Tao cảm ơn”, cô chủ tôi cúp máy.

“Lành”, chẳng lẽ đó là tên thật của cô chủ tôi. Mọi người vẫn hay gọi cô chủ tôi là “Quỳnh Anh” cơ mà. Đời chẳng biết đâu mà lần.

Cô chủ cúp máy rồi ngồi xuống cạnh tôi, cô vuốt vuốt vào cổ tôi vài cái theo chiều lông rồi nói:

– Đốm, giờ tao với mày phải trốn. Không chúng nó quay lại đây giết mày mất. Tao cũng muốn trốn cái kiếp làm gái lắm rồi. Tao và mày sẽ vất vả lắm đấy. Cố lên nhé.

Ôi, sao mà tôi thấy cô chủ tình cảm với tôi vậy. Ơn giời, ơn cái thằng chủ cũ bẩn bựa của tôi đã cho tôi được làm con chó của cô chủ. Cả năm qua, tôi ăn sung mặc sướng, nhà cao cửa rộng. Cô chủ có đi làm đêm hôm thế nào nhưng tôi chưa bị đói bữa nào, tôi biết ơn cô chủ tôi lắm các bạn ạ. Đời chó mà, cần gì nhiều đâu.

Nghe cô chủ nói thì tôi đoán biết là tôi và cô chủ phải rời khỏi ngôi nhà thân quen này mà dọn đi đến ở một nơi nào đó mà tôi không biết. Với tôi thì không có quan trọng, cô chủ đi đâu là tôi theo đấy mới là quan trọng.

Chỉ độ 10 phút sau, tôi thấy cô chủ kéo theo một cái vali rất là to và một cái ba lô nhỏ khoác ở sau lưng. Đó có lẽ là toàn bộ gia sản của cô chủ. Cô nhìn tôi rồi nói:

– Đốm, đi thôi. Tao và mày sẽ không bao giờ quay trở về ngôi nhà này nữa.

Cô chủ ngoặc cái dây da vào khuyên ở cái vòng cổ tôi, và thế là tôi và cô chủ rời khỏi ngôi nhà, rời khỏi cái chung cư mà tôi đã ở đó 1 năm vừa rồi.

Chúng tôi đi bộ một đoạn rất xa, chắc phải đến vài cây số chứ không ít. Tôi thì bình thường như không, càng được đi bộ nhiều tôi càng thích. Nhưng cô chủ tôi thì không như vậy. Khuôn mặt cô lấm tấm mồ hôi, đỏ ửng, thở dốc, tôi đoán là cô đang rất mệt. Rồi cô ngồi xuống một gốc cây, lấy tay thấm thấm mồ hôi rồi nói một mình:

– Được rồi, ở đây đón xe được rồi, chắc là bọn nó không lần ra được đâu.

Rồi cô chủ ra đứng ven đường vẫy vẫy cái tay, một lúc sau có một chiếc xe oto tạt vào, kính được kéo xuống thì cô chủ tôi nói:

– Anh có đi xa không?

Một người đàn ông đang lái xe, trên mắt anh ta có chiếc kính râm đen xì, anh ta trả lời cô chủ:

– Đi đâu hả em?

– Em về Hải Phòng.

– “Đi, em lên xe đi”, nói xong anh ta mở cửa xe bước xuống.

Khi anh ta định tiến về phía tôi, chắc là định kéo cái vali của tôi thì tôi phản ứng, tôi không muốn anh ta động vào đồ dùng của cô chủ, tôi “grừ grừ” vài tiếng làm anh ta giật thót mình. Nếu người bình thường mà nghe tiếng rên của tôi thì đã sợ chết kiếp rồi.

– “Ơ, sao có cả chó. Nó cũng đi à?”, anh ta nép vào một bên xe và hỏi cô chủ.

Cô chủ tôi hơi mỉm cười một chút vì phản ứng của tôi, cô biết tính tôi sẽ không cắn bừa cắn bãi đâu, chỉ là phản ứng bảo vệ đồ của tôi mà thôi. Cô quát tôi nhè nhẹ mà tôi nghe đã quen tai:

– Đốm. Nằm xuống.

Tôi khụy 2 chân sau xuống đặt đít xuống đất, hai chân trước tôi duỗi thẳng, tôi thôi không gừ gừ nữa nhưng lưỡi vẫn thè lè ra để thở.

Xong cô quay sang anh thanh niên lái xe trấn an:

– Vâng, anh yên tâm. Con chó này hiền và ngoan lắm. Tôi đảm bảo.

Anh ta lắp bắp:

– Cô chắc không, tôi nhìn nó dữ tợn lắm.

Cô chủ tôi cười cười như để anh ta vững tâm hơn:

– Vâng, nó ngoan lắm. Đốm, vào xe đi.

Tôi thấy cô chủ tôi hô tên và mở cửa đằng sau của chiếc xe, tôi nhẹ nhàng thanh thoát bước lại gần và nhẩy phốc lên hàng ghế sau.

Cửa đóng lại, anh thanh niên mới dám lại gần cái vali và xách nó đút vào cốp sau xe.

Tôi đi xe oto vài lần với cô chủ rồi, nên tôi khá quen và bình tĩnh khi ngồi bên cạnh cô chủ ở hàng ghế sau. Bản năng làm cho tôi thỉnh thoảng vẫn để ý người thanh niên lái xe, tôi để ý xem hắn có định giở trò gì với cô chủ tôi không. Nhưng mọi chuyện không có gì bất thường cả. Cô chủ tôi gục đầu vào cửa kính xe, mắt cô lim dim nhưng tôi biết cô không phải là đang ngủ, bàn tay cô thỉnh thoảng vẫn vuốt vuốt vào bộ lông mềm và rậm của tôi. Tôi tự cảm thấy rằng, mình tuy chỉ là một con chó thôi, nhưng trong giờ phút này, cô chủ chẳng có ai khác ngoài tôi là chỗ dựa cả.

Những cảnh vật bên đường cứ vút vút trong mắt tôi, vậy là cái xe đã đưa tôi và cô chủ rời khỏi mảnh đất nơi tôi đã sinh ra để đến với một vùng đất khác. Tôi không biết là mảnh đất đó là lành hay dữ, nhưng đời mà, cứ đi thôi.

Tôi và cô chủ đứng trước một cửa hàng thì phải, tôi nhìn thấy ở bên ngoài có bày rất nhiều những tủ kính, ở trong đó có con cua, con cá, con tôm, con ghẹ đang bơi lội tung tăng. Ở bên trong bầy rất nhiều những chiếc bàn bằng inox và ghế bằng nhựa.

Cô chủ tôi lếch thếch thật, tôi nhìn lúc này là như vậy. Một tay kéo cái vali to đùng, trên vai là 1 cái balo, tay còn lại thì cầm sợi xích chó, cô không muốn tôi chạy lung tung.

Tôi khịt khịt dí mũi xuống đất đánh hơi những mùi phát ra từ cái nhà hàng này. Đơn giản khịt mũi thôi nhưng tôi cũng đoán biết nhiều được nhiều thứ mùi hấp dẫn rất nồng nàn phát ra từ cái bếp ở đằng sau nhà hàng.

Mà quái lạ, chẳng có một bóng người ở bên ngoài, nhưng tôi ngửi thấy mùi người đang ở trong bếp. Tôi thay mặt cô chủ tôi gọi người ra:

– Gâu gâu gâu.

Cô chủ tôi tưởng tôi làm sao, cô quát:

– “Đốm!”, và tôi im bặt.

Nhưng tiếng sủa của tôi có tác dụng, có người từ trong bếp đi ra, một người đàn ông có khuôn mặt rất hiền lành, tóc để dài dài. Anh ta vẫn còn đeo một chiếc tạp dề ở trước bụng, vừa lau tay anh ta vội vàng đi ra ngoài. Nhìn thấy cô chủ tôi, anh ta hồ hởi:

– Lành phải không em?

Cô chủ tôi cũng nhìn thoáng vào khuôn mặt của người đàn ông, cô hơi cúi đầu xuống giọng nhỏ nhẹ:

– Vâng, em chào anh, anh là anh Huy phải không ạ.

– Uh, vào nhà đi em. Cái Hồng gọi cho anh từ sáng rồi. Em đến Đồ Sơn sao không gọi anh ra đón. Tìm nhà có khó không?

Cô chủ tôi buộc tôi vào cái móc cửa sắt ở phía ngoài cửa hàng, chắc là cô chưa muốn giới thiệu tôi với người mới rồi. Nghe hai người chào nhau tôi cũng thấy bớt căng thẳng, tôi cảm nhận rất rõ rằng cái người đàn ông tên Huy này không phải là mối đe dọa đến cô chủ tôi.

Vậy là tôi ở ngoài cửa nhưng mắt tôi vẫn dõi theo từng bước đi, từng cử chỉ của cô chủ. Trong trường hợp cần thiết, tôi tin là với sức khỏe của mình tôi có thể giựt đứt tung cái vòng bằng da trên cổ tôi để bảo vệ cô chủ.

Cô chủ cởi cái ba lô trên lưng ra, cô đặt nó xuống một cái ghế nhựa, bên cạnh ghế ngồi của cô. Anh Huy thì ngồi ở phía đối diện. Anh Huy mở một chai nước lọc ra và rót vào cốc rồi đưa cho cô chủ tôi:

– Lành uống nước đi, có mệt lắm không? Anh nghe Hồng nói có em về đây phụ anh làm quán anh mừng quá. Thú thực với em là anh đang rất cần người trông coi quán, mình anh làm không xuể.

– “Sao anh không thuê thêm người làm, em nhìn chẳng thấy ai cả”, cô chủ tôi nhấp một ngụm nước nhỏ xíu. Bình thường ở nhà tôi thấy cô tu ực ừng cơ mà, chẳng lẽ cô đang có tình làm dáng.

Anh Huy thở dài nói:

– Thì anh cũng có thuê người, nhưng người ta chỉ đến làm lúc bắt đầu có khách ăn, phụ trách bưng bê, thanh toán thôi. Vả lại họ nay làm mai nghỉ không biết đâu mà lần. Anh thì đứng bếp nên không quán xuyến hết được việc bên ngoài. Nay có em anh yên tâm rồi. Lành cứ yên tâm ở đây làm với anh, vất vả tí nhưng cũng kiếm được. Anh em mình cùng làm, lời cùng ăn, lỗ cùng chịu được không?

Cô chủ tôi nhìn khắp một lượt cả quán:

– Sao anh không bảo chị nhà ra đây cùng làm với anh?

Lần này tôi thấy anh Huy gãi đầu kiểu gì đó ngượng ngùng lắm, tôi nhìn đến là buồn cười. Anh Huy vừa cười nhẹ vừa nói:

– Hì hì hì, anh chưa lập gia đình. Mải làm ăn quá chẳng có thời gian mà nghĩ đến chuyện khác.

Thấy anh Huy bẽn lẽn, cô chủ tôi cũng mỉm cười, lâu lắm rồi tôi mới thấy cô chủ tôi cười như vậy, những lần cười trước chỉ là những nụ cười chua chát lúc cô say rượu mà thôi:

– Vậy ạ, em không biết. Anh Huy bao nhiêu tuổi rồi ạ, em năm nay 24.

– “Anh 30”, anh Huy đáp nhanh. Xong anh lại nói tiếp: “À Lành này, tạm thời em ở trên cái gác kia nhé. Sáng nay anh vừa mới dọn dẹp qua thôi, em xem cần gì thêm thì mua bổ sung. Sau có gì mình tính tiếp”

Cô chủ tôi ngó lên cái gác xép bằng gỗ, có cửa nhôm kính và một cái cửa nhỏ ở bên phải. Nhưng tôi không nhìn thấy cầu thang đi lên mà chỉ nhìn thấy một cái thang rời dựng sát ở mép tường dưới gác xép.

– “Thế anh ngủ đâu?”, cô chủ phán đoán rằng đó là chỗ ngủ của anh Huy thường ngày, nay phải nhường cho cô.

– Anh ngủ dưới này, dọn hàng xong thì kê mấy cái bàn lại là thành giường. Đàn ông bọn anh dễ ấy mà. Em đừng lo. Bao giờ thì em có thể bắt đầu công việc được?

Nói đến công việc, tôi nghe thấy tim cô chủ tôi bắt đầu đập thình thịch:

– Anh Huy này, em không biết là cái Hồng nó nói với anh chưa. Nhưng trước khi bắt đầu công việc, em muốn anh biết về em. Biết đâu anh không dám nhận em vào làm.

Nhưng tôi thấy anh Huy không có vẻ gì làm ngạc nhiên cho lắm, anh bình bình thản như không, bằng chứng là tôi nghe thấy nhịp tim và tiếng thở của anh vẫn đều đều:

– Em nói đi. Anh nghe đây.

Lấy đà bằng hơi một lúc sau, cô chủ mới rặn ra được một câu:

– Mới ngày hôm qua thôi em vẫn còn làm gái.

Anh Huy không nói gì, anh vẫn nhìn vào cô chủ tôi như có ý muốn nghe tiếp, cô chủ tôi nói tiếp sau khi lấy hơi.

– Em đang nghiện ma túy.

Rồi cô chủ tôi nhìn thẳng vào mặt anh Huy, cô muốn dò đoán xem phản ứng của anh như thế nào. Hai người nhìn nhau một lúc khá là lâu. Rồi anh Huy lên tiếng:

– Rồi em định tính tương lai mình ra sao?

Cô chủ tôi bất ngờ vì anh Huy hỏi thì phải, mặt cô đanh lại như thể hiện sự quyết tâm:

– Em muốn làm lại cuộc đời, làm một người bình thường.

– Cai nghiện khó lắm đấy. Em định tự cai hay đi trường?

– Khó mấy em cũng phải tự làm được.

Rồi hai người lại im lặng một lúc lâu nữa, anh Huy rút một điếu thuốc lá ra hút, làn khói trắng bay lên không trung. Tôi thấy cô chủ tôi có biểu hiện bất thường khi nhìn thấy làn khói ấy, chắc là cô đang nhớ đến làn khói từ ma túy mà cô hay hít trên cái giấy bạc. Cô che miệng để giấu cái ngáp vặt thường ngày.

Anh Huy ôn tồn:

– Chuyện em vừa nói anh cũng nghe Hồng kể rồi, anh thì không có va chạm với mấy thứ ấy nên không có kinh nghiệm. Nhưng sống ở đất Hải Phòng chuyện đó với anh cũng không có gì là lạ cả. Anh từ nhỏ chỉ biết làm lụng kiếm tiền nuôi thân, không va chạm, không xích mích và bon chen gì. Anh tin em là người tốt, vì hoàn cảnh xô đẩy mà lầm lỡ thôi. Như thế này đi. Cứ ở lại đây làm hàng quán với anh, rồi tự cai nghiện, kiếm tiền làm lại cuộc đời. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bà con thân thích cũng không có ai. Anh em mình cùng cố gắng làm ăn lương thiện. Anh tin là mọi thứ sẽ tốt đẹp cả thôi.

Hình như cô chủ tôi khóc thì phải, tôi thấy cô sụt xịt, cô rút một tờ giấy ăn ở trong cái hộp đặt trên bàn ra chấm chấm vào hai mắt.

– Anh Huy, em cảm ơn anh đã cho em một cơ hội để làm lại cuộc đời. Xin anh cứ tin ở em.

Anh Huy cười hiền từ như một người anh lo cho cô em gái:

– Thôi nào, đừng khóc, mạnh mẽ lên. Giờ bắt đầu công việc nhé. Anh em mình sẽ phân chia việc làm hai phần chính, việc nấu nướng làm đồ ăn cho khách anh sẽ lo. Còn việc đón tiếp khách, phục vụ, tính tiền, quản lý nhân viên bưng đồ em sẽ lo được không?

Cô chủ tôi gật gật đầu. Tôi thấy khuôn mặt cô chủ rạng rỡ lắm nhưng tôi lại thấy lo lo, vì cô chủ chưa bao giờ làm việc nặng, không biết anh Huy phân việc như vậy cô chủ có cáng đáng được không? Mà sao từ nãy đến giờ chưa thấy nói đến tôi nhỉ.

– À anh Huy này, có chuyện này em cũng muốn xin ý kiến anh.

Anh Huy nhìn về phía tôi, anh nháy nháy với tôi thì phải:

– Chuyện con có to tướng ngoài cửa kia phải không?

Cô chủ tôi gật đầu:

– Em nuôi nó từ bé đến giờ, nó nhìn to lớn và dữ tợn vậy thôi chứ rất biết nghe lời và biết bảo vệ chủ. Anh cho em nuôi nó được không?

Anh Huy lần này có vẻ hơi phân vân:

– Anh cũng thích nuôi động vật lắm, chỉ e là khách vào ăn nhìn thấy nó thì sợ thôi.

– Cái này em đảm bảo, nó rất thân thiện với con người, biết phân biệt người tốt người xấu. Lúc đầu mình xích, rồi khi khách quen thì mình thả nó ra.

Anh Huy miễn cưỡng gật đầu:

– Thôi được rồi, anh mà không cho em nuôi nó chắc em cũng không ở lại đây đâu. Chuyện con chó như thế nào anh cũng được nghe Hồng kể rồi. Tên là gì ấy nhỉ?

Cô chủ tôi mỉm cười thật tươi, cô đang nhìn ra phía tôi với ánh mắt đầy tự hào, tôi thì nghe mình được ở lại bên cạnh cô chủ là tôi quẫy đít, đánh đuôi ra chiều mừng rỡ lắm. Nếu không bị xích chắc tôi cũng chạy lại mà liếm chân anh Huy vài cái, gì chứ kiểu lấy lòng chủ tôi thạo lắm à nha.

– Em vẫn thường gọi nó là Đốm anh ạ!

Thế rồi, cuộc sống mới của tôi và cô chủ bắt đầu từ cái cửa hàng bán đồ hải sản của anh Huy, tôi cầu mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp với cô chủ, nụ cười sẽ luôn ở trên môi cô. Nhưng nói thì nói vậy thôi, chứ tôi vẫn còn lo lắng nhiều lắm, vì mới vừa nãy thôi, cô chủ còn ra vuốt vuốt vào cổ tôi, cô thì thầm:

– Đốm, từ giờ sẽ sống ở đây. Cầu mong cho bọn Hải xoăn không tìm được tao và mày.

Đọc Thêm Truyện Sex

Mùa Nước Nổi

Chương 3: Sông Hồng đến tháng Nghĩa run run vì lạnh trong bộ quần áo mỏng manh không còn ướt nhỏ giọt tong tong nhưng...

Những Kẻ Biến Thái

Trời Hà Nội những ngày mùa hè 2019 nóng như đổ lửa, thậm chí chiều tối nhiệt độ mặt đường bốc lên vẫn khiến người...

Chúng Ta Là Một Gia Đình (Cuckold)

Ok, vậy coi như là buổi gặp mặt đầu tiên đã thành công mỹ mãn rồi. Bước tiếp theo cũng cần chuẩn bị cẩn thận,...

Hoa Anh Túc

Rửa xong đống bát đũa đã hơn 8 giờ tối, Huy trước đó đã đi ra ngoài có việc, Vân tranh thủ khám phá ngôi...

Bạn Thân Tôi Làm Gái (Full)

Truyện đến đây chắc hẳn nhiều người thắc mắc tại sao trình độ đại học mà phải chịu cảnh lang thang, ăn bờ ngủ bụi...