Đọc TRUYỆN SEX "Cave Biển Đông" tại TruyenSex88.Info!

Chương 2: Là đàn bà, không ai muốn làm cave đâu.

Loài người các bạn đã bao giờ trần truồng ngủ ngoài công viên qua đêm bao giờ chưa nhỉ? Tôi dám cá là có nhưng rất là hiếm hoi. Ấy vậy mà tôi đang trần truồng ngủ dưới gầm cái ghế đá ở cái vườn hoa bên cạnh tòa nhà cao tầng của cô chủ tôi đây này.

Tôi cũng chẳng biết bây giờ là mấy giờ rồi nữa, chỉ biết rằng trong mắt tôi lúc này chẳng có lấy một bóng người, ánh đèn nhỏ chỗ cửa ra vào tòa nhà là ánh sáng duy nhất. Tôi ngủ chập chờn. Lần đầu tiên trong đời tôi rơi vào hoàn cảnh này, cảnh không nhà không người thân. Nếu giờ này ngày hôm qua, có lẽ tôi đang rúc ở vú mẹ, bên cạnh các anh chị của tôi mà tìm hơi ấm. Ngày đầu tiên xa mẹ, tôi đã phải chịu cảnh này rồi, chẳng biết có ai thương tôi không nữa. Chắc là chẳng có ai đâu, bởi vì tôi chỉ là một con chó mà thôi.

Tôi nghe lời cô chủ tôi, cố chờ đến sáng xem có tấm lòng hảo tâm nào đến nhận tôi, cho tôi ăn không. Giấc ngủ chập chờn lắm bởi tôi cứ lo sợ một điều gì đó bất an sẽ đến với mình trong lúc ngủ. Tiếng một chiếc lá rơi cũng làm tôi giật mình thon thót, tiếng gió lùa vào chân chiếc ghế đá vun vút cũng làm tim tôi đập thình thịch.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng “Kong” rất nhỏ phát ra từ cái hộp sắt, điều đó báo hiệu có người vừa mới rời cái hộp ấy đi ra ngoài. Và lạ lùng hơn nữa, đập vào mũi tôi là một mùi rất quen thuộc, đúng rồi, đó chính là mùi của cô chủ tôi. Trời vẫn còn chưa sáng, không biết cô chủ tôi đi đâu? Tôi tỉnh hẳn ngủ nhưng vẫn nghi ngờ điều gì đó chẳng lành, ấy thế nên tôi không có kêu lên một tiếng nào, tôi nép sát vào cái chân ghế đá và quan sát tình hình.

Và tôi nhìn thấy bóng dáng của cô chủ xuất hiện ở cửa của tòa nhà, vẫn bộ đồ cộc tối hôm qua nhưng tôi thấy cô chủ khoác thêm bên ngoài một chiếc áo dài nữa, chắc là cô chủ sợ lạnh nên làm như vậy.

Cô tiến lại gần phía công viên nơi tôi đang trốn trong gầm ghế, hình như cô ấy đang tìm tôi thì phải, tôi thấy cô chủ ngó ngó, căng mắt tìm một thứ gì đấy, ban đêm người ta đã tắt hết điện ở khu vực này, tôi lại đen tuyền nên cô không nhìn thấy tôi.

Cô đã đến chỗ cái ghế đá nơi tôi đang ở dưới gầm ghế, bàn chân cô chủ đang ở sát ngay cạnh tôi, nhưng tôi vẫn im lặng không nhúc nhích, tôi chưa biết được cô chủ định làm gì với tôi nữa. Bỗng tôi nghe thấy tiếng cô chủ gọi tôi nho nhỏ, nho nhỏ rồi to dần:

– Đốm ơi! Đốm ơi! Đốm ơi! Mày đâu rồi?

Ô, hóa ra cô chủ đang tìm tôi thật sao? Nhưng tìm tôi để làm gì? Hôm qua còn lạnh nhạt đuổi tôi đi cơ mà.

Tôi nghĩ thầm trong đầu: “Tìm làm chi? Định thịt tôi chắc?”

Rồi cô chủ đi quanh quẩn khắp cái khuôn viên tìm ở những hốc những khe xem tôi có trú ở đó không? Nhìn bộ dạng của cô chủ tôi đoán hình như cô cũng lo cho tôi thì phải, tôi bắt đầu bớt sợ hơn, bắt đầu cảm nhận được sự an toàn đến từ hành động của cô chủ, rằng cô hình như đã thay đổi ý kiến của mình rồi thì phải. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn phải xem thế nào đá rồi mới lên tiếng, mẹ tôi vẫn thường dậy anh em chúng tôi rằng: “Con người là loài vật phức tạp nhất trong thế giới động vật, không biết đâu mà lần các con ạ”.

Rồi cô chủ lại trở về cái ghế đá, cô không ngồi mà vẫn đứng, cô nói nhỏ nhưng với đôi tai của tôi thì nó giống như tiếng hét vậy:

– Chắc là Đốm được người nào đó mang về nuôi rồi. Thôi vậy cũng được, chỉ mong là người ta sẽ đối xử tốt với nó.

Cô chủ còn tần ngần độ một lúc nữa mới bước chân trở lại tòa nhà cao tầng kia, nhưng khi cô vừa bước đi được vài bước chân thì đó là cơ hội cuối cùng của tôi. Lúc đó tôi suy nghĩ đơn giản lắm, tôi nghĩ là “cô chủ quan tâm đến mình, lo lắng cho mình vậy chắc là cô chủ có tình cảm với mình rồi. Vậy mình cũng nên cho cô chủ một cơ hội được nuôi mình chứ”.

Tôi sủa nhẹ, tiếng sủa của một con chó con đến tôi nghe còn thấy vừa lòng nữa là: “Ẳng ẳng ẳng”.

Rồi tôi chạy ra khỏi gầm ghế một đoạn, tôi quẫy quẫy cái đuôi, lắc lắc cái mông, thè lưỡi ra thở phì phò giống như kiểu chó mừng chủ. Tôi cảm giác mình dễ thương chết đi được.

Cô chủ nghe tiếng sủa của tôi, cô đứng khựng lại rồi lập tức quay lưng nhìn về phía tiếng sủa của tôi. Rồi cô bước từng bước một nhưng nhanh dần mà chạy lại phía tôi, mới gặp nhau một lúc thôi nhưng tôi có cảm giác cô chủ quyến luyến tôi lắm:

– Đốm! Đốm.

Tôi lại “ẳng ẳng ẳng” thêm một tràng nữa thể hiện sự vui mừng khi gặp lại, vừa sủa tôi vừa bước đều bốn chân về phía cô chủ. Rồi cô chủ cúi xuống, xốc nách tôi lên rồi lồng tôi vào chiếc áo khoác bên ngoài. Tôi thấy tay cô chủ ướt vì sương đọng lại trên bộ lông đen hẵng còn mỏng của tôi.

– Đốm, mày lạnh lắm hả, tao thấy người mày ướt đẫm đây này. Thôi tao đưa mày về nhà.

Tôi không dám dụi mạnh mình vào người cô chủ để tìm hơi ấm giống như tôi đã từng làm với mẹ, tôi sợ cô chủ sẽ ướt cái áo mỏng bên trong. Chừng đó thôi cũng làm tôi vui sướng lắm rồi. Ai đã từng ở ngoài trời lạnh buốt cả đêm mới thấu được một hơi ấm nhỏ nhoi thôi cũng quý giá biết chừng nào.

Cô chủ trùm kín tôi vào trong cái áo khoác của cô rồi đi lại về phía tòa nhà. Tôi lại nghe tiếng “koong” của cái hộp, giờ thì thực ra tôi không cần nghe tiếng đó cũng biết là mình đang ở trong hộp, mùi sắt, mùi người hỗn độn là đủ để tôi biết rồi.

Và thế là tôi lại trở lại ngôi nhà của cô chủ, mà giờ đây tôi nghĩ nó cũng chính là ngôi nhà của mình.

Cánh cửa phòng đóng lại, cô chủ thả tôi ra khỏi cái áo khoác, tôi không còn ngơ ngác nhìn căn phòng nữa, mới đây thôi nhưng tôi đã quen thuộc mọi thứ cả rồi. Tôi rũ mình một cái theo phong cách chó làm những hạt sương trên lông bay tung tóe khắp căn phòng, nhìn thì đẹp mắt nhưng tôi lại thấy cô chủ nhẩy dựng lên la tôi:

– Đốm, mày làm ướt hết sàn nhà rồi.

Lông tôi vẫn còn ướt, lại bị xù sau cú lắc mình thần thánh nên nhìn tôi giờ chắc buồn cười lắm. Nhưng tôi không dám cười vì tôi vừa bị cô chủ dễ thương của tôi mắng, và tôi ngầm hiểu rằng hành động này làm phiền cô chủ, từ nay tôi sẽ không thế nữa. Tôi thè lưỡi nhìn cô chủ như muốn nói : “Em biết lỗi rồi”.

Cô chủ đi vào nhà vệ sinh, cô lấy ra một cái khăn to tướng rồi lại gần tôi trùm từ cổ xuống đến tận đuôi. Cô chủ ngồi phệt xuống sàn, cạnh cái bàn uống nước, vừa lau người cho tôi cô vừa nói, tôi hiểu rằng cô đang tâm sự với tôi:

– Khổ thân mày Đốm, không có ai nhận mày phải không? Thôi, kể như tao với mày cũng gọi là có duyên. Mày ở với tao vậy, cuộc đời tao đến nước này cũng chẳng có ai làm bạn, thôi thì lấy một con chó như mày làm bạn của tao.

Cô chủ lau tỉ mỉ từng tí một, tôi cảm thấy cô như mẹ tôi vậy. Tôi còn nhớ, có lần lúc được vài ngày tuổi, lúc mẹ con tôi đang chơi ở ngoài sân thì từ trên trời rơi xuống những giọt nước. Mẹ thì chạy vào trong chuồng cho khỏi ướt, còn mấy anh chị em chúng tôi thì thích quá, lần đầu tiên được như vậy nên không chịu vào, cứ ở ngoài sân mà đùa nghịch đớp những giọt nước mát ngọt ấy. Đến khi mẹ ở trong chuồng sủa inh ỏi : “Gâu gâu gâu! Mấy con chó điên kia, có vào không ướt hết lông bây giờ”, chúng tôi mới nối đuôi nhau đi vào chuồng. Mẹ mắng thì mắng vậy nhưng mẹ lại dùng bộ lông rất dầy của mẹ cọ cọ vào người chúng tôi, riêng tôi mẹ còn ưu ái dùng lưỡi liếm liếm vào những chỗ lông chưa khô hẳn nữa.

Giờ tôi lại được cô chủ lau khô người, tất nhiên là cô không dùng cái đám lông ở chỗ háng của cô lau cho tôi giống như mẹ từng làm, cô cũng không dùng lưỡi của cô liếm vào lông tôi giống như mẹ, nhưng cái khăn kia làm thay bộ lông rồi. Tôi thích thú mừng ra mặt, chắc là ánh mắt của tôi biểu hiện điều đó hay sao ấy, tôi thấy cô chủ tôi mỉm cười. Tôi còn nằm ngửa ra, co bốn chân lên trời cho cô chủ lau bụng cho tôi nữa. Cô vừa lau vừa nói:

– Tao cũng chẳng biết là có nuôi nổi mày không Đốm ạ. Nhưng mà thôi kệ bố đời đi nhỉ. Tao đang phải nuôi một ông bố nát rượu người không ra người, đang phải nuôi một bà mẹ bệnh tật liên miên, đang phải nuôi một đứa em trai học cấp III, giờ nuôi thêm mày nữa cũng được chả sao. Khó thì khó rồi.

Nghe cô chủ kể như vậy, tôi cũng chưa hiểu mô tê gì, nhưng trong giọng nói của cô chủ có vẻ gì đó buồn lắm, chắc là cô vừa kể khổ cho tôi nghe rồi. Cô chủ buồn làm tôi cũng buồn lây, tôi không còn quẫy đuôi, co chân nữa, tôi lật người trở lại rồi liếm liếm lưỡi vào bàn chân của cô chủ, “Cô chủ ơi, đừng buồn nữa, cuộc sống mà”.

– Đốm, buồn, ghê chết đi được.

Chắc cô chủ buồn cười vì tôi liếm vào chân. Nhưng tôi không thấy cô chủ đẩy đầu tôi ra, chỉ kêu vậy thôi. Chắc là cô chủ thích thì phải, tôi ghi nhớ rằng hành động này của tôi làm cô chủ vui.

– Mày ở cùng tao thì phải chịu khổ nhiều đấy, nếu không chịu được thì tao cũng đành thôi. Giờ giấc làm việc của tao lung tung, cơm cũng có hôm có hôm không. Chó không được chê chủ nghèo.

Điều này thì cô chủ không phải nhắc tôi cũng hiểu. Mẹ dậy anh chị em chúng tôi rồi. Mẹ bảo, “phận làm chó như chúng ta sống nhờ vào chủ, chủ cho gì ăn nấy, chủ bảo làm gì làm nấy, phải biết bảo vệ chủ, bảo vệ đồ đạc tài sản của chủ, không bao giờ được chê chủ nghèo, không bao giờ được phản lại chủ của mình. Các con nhớ chưa”. Đó là những bài học đầu đời mà mẹ thường tua đi tua lại mỗi lần chúng tôi ngoan ngoãn bú tí của mẹ.

Lau người cho tôi xong, cô chủ tôi lại đi vào nhà vệ sinh, tôi vẫn ở ngoài phòng bên ngoài, tôi lại hít hít mọi thứ và lập tức tôi ngửi thấy cái đĩa cơm mà tôi ăn dở tối hôm qua, nó ở một góc của cái bếp, cô chủ vẫn chưa đổ đi. Cô chủ đã cho rồi nên tôi cứ thế mà ăn thôi. Đêm qua mới được ăn lót dạ nên giờ tôi đang đói cồn cào trong bụng. Lúc đang ăn, tôi nghe tiếng trong nhà vệ sinh có tiếng “xè xè” phát ra, mũi tôi đã phân biệt được mùi nước tiểu nên tôi biết là cô chủ đang đái ở trong đó, tiếng động vừa rồi là tiếng nước tiểu bắn ra từ lồn cô chủ. Về hành động này, cô chủ giống loài chó chúng tôi, chúng tôi cũng đái. Tôi chỉ không biết là khi cô chủ đái có giống tôi không thôi. Tôi có 4 chân, khi đái thì tôi co một chân lên và đái thôi. Cô chủ chỉ có 2 chân, chắc kiểu đái có khác. Hôm nào tôi phải nhìn phát xem có khác không.

Rồi một tiếng nước chảy rất là to phát ra, tôi chưa hiểu là nước ở đâu mà phát ra tiếng như vậy.

Các bạn biết đấy, tôi vẫn còn rất nhỏ, lại mới xa vòng tay mẹ, mọi thứ trong cuộc sống của loài người tôi biết rất ít, hầu như tất cả đều là mới. Nhưng tôi tin với trí thông minh của mình, chỉ cần nhìn thấy một lần đầu là tôi có thể ghi nhớ một cách rất kỹ càng, không bao giờ quên.

Rồi cô chủ tôi bước ra, tôi thấy cô đưa tay xuống háng mình mà giật giật cái quần cộc của cô, tôi không hiểu hành động này của cô là gì. Tôi đánh hơi thấy vẫn còn mùi của nước tiểu ở lồn cô chủ, chắc là nước tiểu ở lồn làm cô chủ khó chịu mới phải làm như vậy. Biết thế.

– Á à, đói phải không? Ăn đi, đồ ăn của mày tối hôm qua đấy. Thôi cũng gần sáng rồi, tao không ngủ lại nữa. Giờ tao lên mạng xem mày là loài chó gì nào, nhìn mày không giống mấy con chó ở quê tao. Hôm qua thằng chủ cũ của mày bảo mày là loài chó gì ấy nhỉ, để tao nhớ xem nào. Hình như là becgie Đức, Working, làm việc gì đấy. Tao phải học để biết cách nuôi mày, còn dậy mày nữa. Không mày đái ỉa lung tung trong nhà này thì khách nó đến nó chạy mất dép.

Tôi nghe thấy cô chủ bảo là “lên mạng”, không biết là lên đâu. Cô chủ chui vào một cái phòng nhỏ ở bên cạnh nhà vệ sinh, rồi cô chủ đi ra luôn, cầm trên tay một cái vật gì đó giống như cái của thằng chủ cũ, mỗi lần thằng chủ cũ đưa cái vật ấy lên tai là nói chuyện một lúc. Cái của cô chủ chắc cũng có chức năng như vậy.

Tôi vừa ăn vừa ngóng, cô chủ ngồi lên cái ghế mà tối hôm qua cô trần truồng cho thằng chủ cũ địt, cô cầm cái vật vừa lấy ra để ở trước mặt mình, nhưng tôi không thấy cô nói chuyện mà chỉ nhìn chằm chằm vào đó thôi. “À hóa ra như vậy gọi là lên mạng à”

Tôi ăn đến hạt cơm cuối cùng, miếng cá cuối cùng thì thè lưỡi ra liếm vài đường làm cho cái đĩa thức ăn của tôi sạch trơn. Bụng tôi êm êm và tôi buồn ngủ. Cô chủ chưa sắp chỗ ngủ tôi nên tôi chỉ biết lại gần chỗ cô chủ mà thôi. Và tôi có một giấc ngủ thật sâu, thật ngon ở dưới sàn nhà, gần chỗ cái ghế, nơi cô chủ tôi đang nằm “lên mạng”.

Tôi đang ở nhà một mình, vừa nãy cô chủ đã đi ra khỏi nhà, trước khi đi, cô còn vuốt vuốt vào cổ tôi mấy cái như thương tôi hay sao ý:

– Đốm, mày ở nhà, tao phải đi mua mấy thứ đồ dùng cho mày, rồi còn mua thức ăn cho mày nữa. Trời ạ, tao mà biết nuôi mày phức tạp như thế này đêm qua tao đã không đón mày về rồi. Ở nhà ngoan, không được sủa linh tinh kẻo hàng xóm người ta sang biết chưa.

Nói xong cô chủ mở cửa đi mất, tôi có làm vài động tác quấn quýt ý bảo là muốn đi cùng nhưng chắc là cô chủ không hiểu được ý tôi. Đành vậy. Tôi một lần nữa đi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm trong ngôi nhà mới của mình. Phòng khách có cái bàn và phòng bếp có đồ ăn thì hôm qua tôi đã sục sạo cả rồi. Tôi đi ra chỗ có ánh sáng nhiều nhất, ở chỗ đó có thể nhìn thấy bên ngoài, nhưng cô chủ đã đóng cửa mất rồi, tôi chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài qua cái cửa kính mà thôi. Rồi tôi đi vào phòng vệ sinh, hôm qua, sáng nay cô chủ đái ở trong này, tôi suy nghĩ như vậy và quyết định kể từ bây giờ tôi cũng sẽ chui vào đây mà co một chân lên đái.

Rồi tôi vào cái phòng nhỏ ở bên cạnh nhà vệ sinh, tôi nhìn thấy một cái giường rất là rộng, một cái vật rất là to làm bằng gỗ, một cái bàn nhỏ trên đó có rất nhiều lọ, còn có cả một cái gương nữa. Trước cái bàn đó còn có một cái ghế, tôi định nhẩy lên đó xem thử nhưng cái ghế cao quá so với tôi nên đành chịu. Tôi khịt khịt mũi đi một vòng quanh căn phòng, mỗi một thứ đều có một thứ mùi khác nhau, tôi liên hệ và ghi nhớ giữa mùi và hình dạng đồ vật để phân biệt.

Vậy là tính từ giờ phút tôi bước 4 chân vào nhà này đến nay tôi đã ghi nhớ và phân biệt được tất cả các đồ vật ở trong nhà rồi. Tôi thật là tự hào về mình. Tôi vẫn còn nhớ, mẹ bảo tôi là, “loài chó giỏi nhất là đánh hơi, muốn đánh hơi được thì phải ngửi và nghi nhớ cái mùi đó trong đầu. Sau này muốn tìm thì chỉ cần lần theo dấu vết của mùi là sẽ tìm ra”.

Chơi mãi cũng chán, nhà này không có đồ vật gì để tôi có thể chơi được, như một quả bóng chẳng hạn, tôi rất thích chơi với quả bóng. Nhìn quả bóng tròn tròn lăn lung tung là tôi phấn khích vô cùng. Điều ấy không biết có phải do bản năng của loài chúng tôi không, hay đơn giản tôi thích bóng là vì hồi tôi ở nhà toàn nhìn anh chị tôi chơi với quả bóng mà thằng chủ ném cho, tôi không được chơi đâm ra thèm khát có được một mình một quả bóng để chơi cho thỏa.

Rồi tôi nằm im mà lắng nghe những tiếng động phát ra xung quanh mình. Mặc dù đang ở nhà mình, nhưng tai tôi có thể nghe được những tiếng động từ rất xa. Bằng chứng là tôi đang nghe thấy tiếng nước chảy giống như tiếng cô chủ tôi đái sáng nay ở căn phòng ngay bên cạnh, tôi còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tiếng người nói chuyện, tiếng xột xoạt gì đó. Nói chung là rất nhiều âm thanh hỗn độn mà tạm thời tôi chưa thể phân biệt được âm thanh đó phát ra là của hành động nào.

Còn mùi thì sao, tôi cũng ngửi thấy rất nhiều mùi phát ra từ những phòng ở bên cạnh. Mùi người ta nấu thức ăn, mùi mỡ, mùi thịt, mùi rau. Còn có cả một mùi rất lạ nữa, mùi máu người. Quái lạ thật, ở đây sao lại có mùi máu người nhỉ? Tôi biết thì biết vậy thôi chứ chưa định nghĩa được sự thật của mùi máu người là gì.

Mải mê hít và nghe cuộc sống xung quanh, rồi tôi chợt thấy mũi mình ngửi thấy một mùi rất quen thuộc, là mùi của cô chủ tôi. Mùi này phát ra từ rất xa, ở dưới tận mặt đất gần chỗ tôi nằm cả đêm hôm qua. Vậy là cô chủ tôi đã về rồi, chắc cô còn phải chui vào cái hộp nữa rồi mới lên được đây.

Chỉ cần như vậy thôi là tôi đã mừng lắm rồi, tôi tự vẫy đuôi, tự ngoáy đít cho mình xem, tôi đã ra đứng ở sát cái cửa ra vào chờ cô chủ tôi lên. Tôi làm việc đó cũng là có mục đích của mình, đó là lấy lòng cô chủ. Khi cô về thấy tôi đón ở cửa, thấy tôi mừng chắc là cô chủ sẽ vui lắm, cô chủ vui biết đâu sẽ có món ngon gì đó cho tôi.

Tôi khịt mũi lần nữa và biết chắc rằng mùi cô chủ đang ở rất gần. Và quả đúng như vậy, tôi nghe tiếng “lạch cạch” vài lần và rồi cái cửa mở ra. Cô chủ tôi về.

Trên cả hai tay cô là lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đùng mà tôi không biết là cái gì, còn có cả một túi nilong rất nhiều thức ăn nữa, có cái một cái túi rất to, trên đó có in hình một con chó nhìn nhang nhác giống mẹ tôi.

Để ý vậy nhưng việc chính của tôi vẫn là quẩn bên chân cô chủ mà vẫy đuôi.

– Đốm, biết mừng chủ về rồi đấy. Ngoan lắm.

Vậy là tôi được khen, khi tôi làm một cái gì đó mà được cô chủ khen, tự khắc tôi hiểu rằng hành động đó mình được phép làm trong những lần kế tiếp. Còn khi tôi làm mà cô chủ mắng thì tôi hiểu rằng đó là hành động không đúng, giống như hành động rũ lông hôm qua chẳng hạn.

Một túi đồ ăn thì cô chủ mang vào bếp, còn một túi nữa thì cô chủ mang ra phòng khách đặt trên bàn. Giở từng món đồ ra, cô chủ vừa nhìn tôi vừa nói:

– Tốn bao nhiêu tiền của tao mày biết không? Đây là vòng cổ này.

Nói rồi cô chủ đeo cái vòng ấy vào cổ tôi, cái vòng bằng da màu đen này nó vừa xinh với cổ tôi, trên cái vòng còn có một cái móc không biết dùng để làm gì. Tôi có cái vòng trên cổ thấy ngộ ngộ, tôi thích thú quýnh quáng chạy khắp nhà tỏ vẻ vui sướng làm cô chủ tôi cười nắc nẻ. Rồi cô lấy ra thêm một đồ vật khác mà tôi nghe tiếng leng keng của kim loại chạm nhau, rồi gọi tôi lại:

– Đốm lại đây! cái này là dây xích này. Để tao xích mày lại khi nhà có khách này. Còn cái dây bằng da này để thỉnh thoảng tao dẫn mày đi chơi này.

Tôi không thích 2 cái dây này cho lắm. Tôi đủ trí thông mình để biết 2 cái dây này dùng để giữ tôi không được chạy nhảy. Mà tính tôi từ lúc sinh ra đến giờ chỉ thích chạy nhảy lung tung, càng được đi chơi nhiều, càng được chạy nhiều tôi càng thích.

– Đây là cái rọ mõm này, giờ chưa cần dùng nhưng tiện tao mua trước luôn.

Tôi nhìn thấy một cái rọ bằng sắt trắng lóa, rất to, giống hình cái mõm của mẹ tôi, một thứ đồ mà tôi cũng không thích.

– Còn đây là thức ăn khô của mày. Dùng lúc tao vắng nhà lâu. Ây chà, còn đắt hơn cả cho người nữa.

Cô chủ tôi giơ cho tôi xem cái túi to có in hình một chú chó mà vừa nãy tôi nhìn thấy. Cái này là đồ ăn, nó làm tôi tò mò vì tôi chưa từng ăn loại thức ăn này bao giờ.

Đấy là đồ của tôi. Nói xong cô chủ vào bếp nấu thức ăn, tôi quỳ hai chân sau, duỗi thẳng hai chân trước theo tư thế ngồi rất chó mà ngắm nhìn cô chủ tôi nấu ăn. Nhiều mùi thức ăn lắm nhưng tôi ngửi thấy một mùi cực kỳ quyến rũ, đó là một quả trứng vịt lộn. Hayza, tươm.

Vừa tợp xong quả trứng và một ít cơm trắng, cô chủ tôi thì ăn cơm sáng của người ở trên bàn ăn thì có tiếng chuông cửa. Tôi đã ngửi thấy mùi của mấy người chứ không phải một. Tiếng chuông inh ỏi làm tôi có cảm giác gì đó bất an. Cô chủ tôi đang ăn dở phải đứng dậy ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra là một ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên và có phần sợ sệt của cô chủ nhìn vào đám người mới đến, mà người đứng đầu nhìn rất dữ tợn, hắn có cái đầu trọc lóc, trên tay và cổ hắn là đủ thứ hình thù kì dị. Cô chủ tôi ú ớ:

– Anh Hải, sao anh đến không báo trước cho em.

Thằng cha đầu trọc tên là Hải, tôi nhớ như vậy, theo sau hắn còn có 2 người nữa, mặt cũng hằm hằm, băm trợn nhìn sợ chết đi được. Tên Hải tự tay đẩy cửa rộng ra rồi đi thẳng vào phòng khách mà không cần được mời, tôi có cảm giác nó mới thực sự là chủ của ngôi nhà này. Nó ngồi vào ghế còn 2 thằng đi cùng thì khoanh tay trước ngực đứng ở sau lưng. Cô chủ tôi rón rén như một con mèo gặp mưa. Thằng Hải gác chân phải lên chân trái, nó hất hàm về phía cô chủ tôi:

– Tiền phế vụ tối hôm qua, tiền bốc bát họ của tuần này. Tiền trả gốc lãi hàng tháng, tất cả 8 triệu rưởi.

Tôi vẫn ngồi ở cạnh cái đĩa cơm của tôi từ nãy đến giờ, trước khi cô chủ tôi ra mở cửa có dặn tôi ở yên ở đây. Tôi không hiểu 8 triệu rưởi nó là cái gì, to hay bé. Nhưng tôi thấy cô chủ co rúm người lại khi nghe thằng Hải nói như vậy, cô ấp úng xoa xoa hai bàn tay:

– Hôm qua em chẳng thu được đồng nào, thằng đấy nó chơi xong, nó bảo nó không mang tiền.

Cô chủ nói chưa dứt câu thì thằng Hải đã chỉ tay vào mặt cô quát:

– Mày định qua mặt tao à? Nó bảo trả mày 10 triệu. Đưa tiền nhanh lên, tao còn phải qua chỗ con Hồng con Thắm nữa.

– Thằng đấy nó điêu đấy, nó chơi xong nó trả em bằng con chó con chứ làm gì có đồng nào.

Cả ba thằng vừa vào trố mắt nghe cô chủ tôi nói, chắc là chúng nó không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Sau khi trố mắt một hồi chúng chuyển sang cười ha hả như những thằng điên:

– Ha ha ha ha! mày nói dối thì cũng chọn từ mà nói. Từ thủa bé đến giờ tao chưa bao giờ nghe thấy thằng nào mang chó đi trả tiền chơi cave.

Cô chủ tôi chẳng cười nổi nữa, tôi biết điều cô chủ nói là sự thật. Cô chỉ về phía tôi ở góc bếp:

– Kia kìa, anh nhìn xem. Con chó thằng khách trả hôm qua kia kìa.

Tôi lại tưởng cô chủ gọi tôi ra, thế là tôi oai hùng vẫy đuôi đi bằng bốn chân chạy lại phía chân cô chủ tôi ngửi ngửi. Tôi không ưa mấy thằng vừa đến, vì chúng nó làm cho cô chủ tôi sợ.

Mấy thằng nhìn tôi như nhìn vật thể lạ, bọn nó chắc không biết tôi là ai, không biết tôi thuộc giống chó gì, không biết giá trị của tôi như thế nào:

– Ha ha ha ha, 10 triệu một con chó bé tẹo thế này à? Ha ha ha ha, Câm mồm. Mày định lừa tao hả. Không nói nhiều nữa, tiền đâu. Nhanh tao còn đi.

Cô chủ tôi bị quát thì co rúm người lại, cô theo phản xạ nhấc hẳn 2 chân lên ghế. Còn tôi cũng bị tiếng quát ấy làm cho giật mình, tôi cũng sủa “ẳng ẳng ẳng” lên mấy phát. Nhưng có vẻ như tiếng sủa của tôi không có giá trị gì, phải là tiếng gầm gừ “gâu gâu gâu” oai hùng giống của mẹ tôi thì mới làm cho người ta sợ được, cũng bởi tôi còn bé quá, chưa vỡ tiếng.

– Anh Hải, anh đợi em tí. Để em vào lấy tiền.

Và cô chủ tôi thò chân xuống nền sàn nhà, ngay cạnh chỗ tôi. Tôi còn nghe thấy rất rõ tiếng tim cô chủ tôi đập thình thịch, tôi đoán là cô chủ đang sợ lắm, tôi thương cô chủ.

Khi cô chủ đi vào phòng, mấy thằng ngồi ngoài mặt hơi dãn ra một tí, chúng đang hả hê vì đã dọa được cô chủ tôi. Lúc này chỉ còn tôi và 3 thằng vừa mới đến ở ngoài phòng khách. Tôi theo bản năng thì tập trung tinh thần vào đôi lỗ mũi của mình để đánh hơi và phân biệt mùi của cả 3 thằng này. Trên người chúng có một mùi mà tôi nghĩ là rất ít người bình thường có, mùi của kim loại, giống mùi của con dao trong nhà bếp, cả 3 thằng đều có luôn chứ không phải một. Bọn chúng thật là nguy hiểm.

Rồi cô chủ đi ra, trên tay cầm một sấp giấy, chắc là cái này liên quan đến “8 triệu rưởi” mà bọn thằng Hải vừa mới nói rồi. Cô rụt tay tiếc nuối đưa cho thằng Hải:

– Anh Hải, tất cả em chỉ còn có hơn 4 triệu thôi. Anh cầm tạm rồi giới thiệu khách cho em. Có tiền em trả anh ngay.

Một thằng đằng sau thằng Hải tiến lại phía cô chủ giật lấy tập giấy trên tay cô chủ tôi rồi đếm rất nhanh, đếm xong nó đút vào túi:

– Đại ca, 4 triệu 3.

Mặt thằng Hải lại đanh lại làm xương gò má của nó nhô ra, nó từ từ đứng dậy lừ lừ tiến về phía cô chủ tôi:

– Con này, mày đùa tao đấy à? 8 triệu rưởi, mày nghe rõ chưa?

– Nhưng em chỉ còn có từng đấy, nhà không còn một đồng nào. Không tin anh cứ lục mà xem.

– “Bốp”, thằng Hải thẳng tay tát một cái rất mạnh làm cô chủ ngã sống xoài ra đằng sau.

– “Á á á”.

Tôi theo bản năng và cũng không kịp suy nghĩ gì nhiều, tôi sủa hết cỡ “Ẳng ẳng ẳng” và lao về phía chân thằng Hải, tôi há miệng nhe hai hàm răng non của mình ra rồi lấy hết sức bình sinh ngoạm vào chân bắp chân thằng Hải một phát, nhưng miếng ngoạm của tôi không đủ sức, miệng tôi không đủ rộng nên chỉ ngậm mồm được vào cái quần bằng vải rất dày của nó.

– Con chó này, dám căn tao.

Và thằng Hải vẩy cái chân bị tôi ngoạm một cái làm tôi văng ra một khoảng nhỏ, nhưng chưa dừng ở đó, nó phi tới dùng chân sút mạnh một phát vào mạng sườn tôi làm tôi bay như một quả bóng qua cả chỗ cô chủ tôi đang nằm xoa má vào trong khu bếp.

Tôi chỉ kịp “ẳng ẳng” lên vài phát rồi thở dốc, lần đầu tiên tôi bị đau như vậy.

Và tôi nghe tiếng cô chủ tôi thét lên:

– Đốm !

Tiếng gọi đó sẽ in đậm tâm trí tôi cả quãng đời về sau. Tiếng gọi đó tôi hiểu là tiếng lo lắng của cô chủ dành cho tôi.

– Anh Hải, có gì từ từ nói. Em xin anh.

– Loại đĩ chúng mày nói nhẹ không nghe. Tối nay 10h có mặt ở vũ trường Over Night.

Tôi thu lu ở một góc bếp, lần đầu tiên tôi biết cảm giác sợ sệt nó là như thế nào. Tôi mà ra đấy lúc này dễ bị ăn một quả nữa. Tôi ước giờ mình to lớn như mẹ của tôi, răng tôi chắc, hàm tôi khỏe thì nhất định tôi sẽ sống mái với thằng Hải kia một trận. Tôi nhớ như in trong đầu cái cú tát vừa rồi, cái cú đá vừa rồi của thằng Hải đầu trọc dành cho chủ tớ tôi.

Cô chủ tôi lồm cồm bò dậy, một tay cô vẫn còn đặt lên cái má vừa bị đánh, cô gần như sắp khóc:

– Em không đi vũ trường đâu, anh cho em làm việc khác.

Thằng Hải lại ngồi lại vị trí của nó, nó trở giọng ôn tồn:

– Cô em có lựa chọn khác sao? Hay là muốn hạ giá đi hàng rẻ để anh còn biết.

Cô chủ tôi ấp úng:

– Em … không ……….. phải thế. Ý em là anh mối thêm khách cho em. Trước tuần em đi 3 lần thì bây giờ ngày 1 lần đi. Em làm thêm có tiền trả anh.

– Mày khôn nhỉ? Mày tưởng mình mày là cave à? Mối thơm không chia đều chị em chúng mày lại bảo tao thiên vị. Không nói nhiều nữa. Đêm nay không đến vũ trường thì từ mai đi hàng rẻ. Chúng mày, về!

Nó nói xong không để cô chủ tôi phân bua gì, bọn chúng nhanh chóng ra khỏi cửa, đến cửa thằng Hải ngoảnh lại nói:

– Mà đi hàng rẻ thì không còn được ở chung cư nữa đâu.

Cánh cửa đóng cái “rầm”, cô chủ tôi lại giật mình thót một cái. Nhìn cái dáng người cao cao nhỏ bé của cô chủ đang co quắp trên cái ghế tôi thấy cô chủ tôi thật tội nghiệp, thật mong manh và khổ sở.

Chúng đi rồi, căn phòng lại trở lại yên lặng, chỉ còn tiếng ư ử của tôi ở góc bếp. Nghe thấy tiếng tôi, cô chủ vùng đứng dậy đi nhanh như chạy về phía tôi.

Cô bế hẳn tôi lên ấp vào bụng, lưng tôi chạm vào vú của cô chủ, êm giống như vú mẹ tôi. Cô sờ sờ khắp một lượt thân mình tôi xem tôi có bị gãy cái xương nào không:

– Đốm ngoan, có bị đau lắm không. Vì tao mà mày bị đánh. Tao xin lỗi. Mà mày dại lắm cơ, cắn nó làm gì, mày bé như một con mèo thế này thì cắn được ai.

Tôi dụi đầu vào phần dưới vú của cô chủ, cô đang nựng và xót tôi, điều đó làm tôi cảm động lắm, tôi phải hay ăn chóng lớn, phải to như mẹ tôi, phải khỏe như mẹ tôi, có như vậy tôi mới bảo vệ được cô chủ của mình.

Cô chủ ngồi xuống ghế, cô vẫn vuốt ve tôi, hình như cô khóc, tôi thấy có giọt nước rơi xuống sống lưng mình. Cô tự nói một mình nhưng tôi nghe như là nói với tôi:

– Đốm mày biết không? Là đàn bà không ai chọn cho mình con đường như thế này cả. Tủi nhục lắm. Tao đâu muốn vậy đâu. Nhưng tao không còn cách nào khác. Tao đang học đại học dở mà phải bỏ để đi làm kiếm tiền. Nghề này nếu biết làm cũng đủ để trang trải và tích lũy. Nhưng chính bọn ma cô, tú bà mới là những kẻ kiếm được nhiều tiền nhất. Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn để không cho gái trở lại làm người lương thiện. Chúng dồn người ta vào bước đường cùng để mãi mãi làm cỗ máy kiếm tiền cho bọn chúng. Tiền công thì chúng cướp trắng một nửa, rồi chúng cho vay tiền rất dễ dàng nhưng tính lãi thì cắt cổ. Cái vòng luẩn quẩn cứ đeo bám muốn dứt mà không dứt ra được. Muốn trốn mà không trốn được.

Tôi nhắm hờ mắt như đang ngủ trong lòng cô chủ nhưng tai tôi lắng nghe từng chữ một, tôi thật là chẳng hiểu cô chủ đang nói cái gì cả, tôi chỉ biết là cô chủ đang ở hoàn cảnh nào đó rất khổ mà thôi.

– Chúng ép tao phải đi làm gái vũ trường, mày có biết ở đó là hàng xa cạm bẫy đang rình rập không? Tao đã trốn đi vũ trường từ lâu lắm rồi, nhưng đến nước này chắc cũng không thể trốn được nữa. Đành phó mặc cho số phận thôi. Tao cần tiền, mẹ tao bệnh, em tao học. Tao không còn cách nào khác cả. Đi vũ trường thì tiền kiếm được nhiều hơn nhưng mày có biết không, người sẽ chẳng ra người nữa đâu, tao sợ nhất là ………………. Ma túy.

Tôi vẫn co ro trong lòng cô chủ. Cô vừa nhấn mạnh hai chữ “ma túy”, tôi chẳng biết nó là cái gì mà làm cô chủ tôi sợ như vậy. Thôi đành phó mặc tất cả cho số phận vậy, tôi phận chó, cô chủ phận người, nhưng xem ra cả hai đều khổ như nhau. Việc tôi cần làm lúc này là ăn thật nhiều, lớn thật nhanh để có thể bảo vệ được cô chủ của mình. Đời chó của tôi đơn giản chỉ có vậy thôi.

Đọc Thêm Truyện Sex

Những Câu Chuyện Tình

Có lẽ nhiều bạn sẽ luôn nhớ về người con gái đầu tiên mình yêu và sẽ luôn nhắc đến họ khi có cơ hội,...

Góc Khuất (Chị Hàng Xóm)

Kể ra trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra, dù là hãn hữu. Đấy, hãy nhìn vào Hà. Xinh xắn, đẹp, sang trọng...

Độc Tôn Cửu Kiếm

Thế giới ảo này được chia ra làm bốn phương tám hướng, lấy trung tâm làm chính gọi là Trung thổ. Gồm có phương Đông,...

Vợ Tôi Và Anh Thợ Hồ

Nhóc đó chơi hay ghê anh. Ừ, nó chừng 6-7 tuổi mà trượt giỏi quá. Sau này con của tụi mình cũng dễ thương vậy...

Nhật Ký Vợ Tôi

Ngày… tháng… năm… Hôm nay, trong lúc soạn lại sách báo cũ, mình vô tình nhìn thấy quyển lưu bút thời cấp 3. Những kỷ...