Đọc TRUYỆN SEX "Cave Biển Đông" tại TruyenSex88.Info!

Hai hàm răng đang mọc dở của tôi ghì chặt lấy vú mẹ để mút sữa, tổ cha mấy thằng anh con chị của tôi, chúng nó cậy là anh là chị mà chẳng nhường tôi lấy một giọt sữa nào, chúng cậy chúng đô con hơi tôi, lực mút mạnh hơn tôi nên mẹ có tẹo sữa nào là béo chúng nó hết. Nhiều lần tôi để ý, mẹ vừa sủa “Gâu gâu, grừ grừ!” vừa cạp vào gáy anh chị tôi để nhấc ra khỏi bầu sữa nhường cho tôi bú. Lúc đó tôi mới thấy giá trị của thằng Út là như thế nào, loài người thường nói “giầu con út, khó con út” cũng là có cái lý của họ.

Tôi là út trong đợt sinh này của mẹ, trên tôi còn có 4 anh và 3 chị nữa, nhưng tôi chẳng ưa anh chị tôi gì cho lắm, bởi anh chị tôi thường xuyên bắt nạt tôi. Nói bảo là kể khổ, nhưng chúng thường hùa nhau bắt nạt tôi, không cho tôi chơi quả bóng nhựa mà thằng chủ của chúng tôi ném cho, rồi lúc bú mẹ chúng còn hè nhau đẩy tôi ra cái núm vú sát tận đít mẹ, mà cái núm cuối ấy thì làm gì có sữa đâu cơ chứ. Và còn nhiều lắm nhưng tôi không thèm kể, vì nếu kể loài người lại bảo tôi là tủn mủn, nói xấu người nhà.

Nói đến đây chắc quý vị biết tôi là ai, đúng những suy nghĩ của quý vị rồi đấy. TÔI LÀ MỘT CON CHÓ. Nhưng không phải là mấy cái loại chó thường mà quý vị vẫn thường thấy ở trên bàn nhậu đâu nhé. Tôi là một loài chó có nguồn gốc từ nước Đức xa xôi, một giống chó Becgie nổi tiếng khắp thế giới, hay chính xác hơn, người ta gọi chúng tôi là loài chó Working, một loài chó có chỉ số IQ cao hơn hẳn những loài chó bình thường khác, chúng tôi thường làm bạn và giúp đỡ con người ở rất nhiều việc khác nhau. Nào là trông nhà, giữ của, chăn nuôi gia xúc, thậm chí một số đơn vị đặc biệt còn sử dụng chúng tôi để trấn áp tội phạm, cứu hộ cứu nạn, phát hiện ma túy, thuốc lắc, vân vân và vân vân. Nói chung là chúng tôi được việc.

Tôi mới được hơn tháng tuổi thôi, các anh chị của tôi tính ngày tính giờ thì cũng bằng tuổi tôi nhưng tính theo phút thì hơn tôi tẹo. Mẹ tôi cũng là một con chó Working thuần chủng, còn bố tôi thì ………… Hayza, nói ra mà buồn. Tôi có sủa “ẳng ẳng” lên vài lần hỏi mẹ “bố con là ai?”, nhưng đáp lại là cái sủa “gâu gâu” to tướng của mẹ, mẹ bảo: “tao mà biết bố chúng mày là ai tao chết liền”.

Nhưng cả tôi và mấy anh chị đều không cam chịu cảnh biết mẹ mà không biết bố, vậy là chúng tôi nhộn nhịp đồng thanh sủa “ẳng ẳng”, đó có lẽ là lần duy nhất anh chị em tôi đoàn kết đến vậy, chúng tôi sủa inh ỏi lên đòi quyền lợi:

– “Ẳng ẳng ẳng, chúng con có quyền biết bố là ai, mẹ đừng giấu”.

Lúc đó, tôi thấy thằng chủ của chúng tôi phi từ trong nhà đi ra, trên tay nó cầm một chiếc dép tổ ong nhìn cũ mèm, vật này nó không phải dùng để đi vào chân như những người khác mà là để ném chúng tôi. Khi nó chỉ còn cách chúng tôi chừng 5 mét thì nó ném mạnh cái dép vào ngôi nhà của chúng tôi (hoặc là cái chuồng của chúng tôi theo cách hiểu của loài người các vị), vừa ném nó vừa làu bàu chửi:

– Địt mẹ mấy con chó này, làm gì có ai mà sủa nhặng cả lên làm bố mày không xem được Cô dâu 8 tuổi.

Ném xong nó vừa thò tay xuống gãi đít qua cái quần đùi bạc phếch, vừa quay vào nhà xem tiếp. Từ lúc tôi được sinh ra đến giờ, sáng tôi thấy nó xem phim này, chiều tôi cũng thấy nó xem phim này, giờ đang là tối tôi cũng thấy nó xem phim này. Tôi đéo hiểu là phim gì mà sao nó dài thế không biết.

Thấy chúng tôi đoàn kết quá, lại thấy thằng chủ nổi điên, mẹ tôi thôi không sủa nữa, mẹ nằm nghiêng xuống cái ván gỗ ở trong cái chuồng bằng sắt của chúng tôi, mẹ phơi hai hàng vú mầu hồng, núm vú dài thượt ra cho chúng tôi bú, khi chúng tôi đã mỗi đứa nhằn một núm đâu vào đấy rồi, tất nhiên tôi vẫn phận mỏng phải nhằn cái núm dưới cùng chẳng còn mấy giọt sữa nào, lúc đó mẹ mới kể lại chuyện, cứ ư ử thôi nhưng chúng tôi hiểu cả:

– Tao mà nói dối chúng mày, tao không bằng con chó! Đợt tao động dục, cứ cách ngày thằng chủ lại đưa tao đi một nhà làm một nháy với mấy con đực, vài ngày đầu còn ngó ra đằng sau xem mặt mũi thằng đang cưỡi ở đít tao nó thế nào, sau nhàm dần tao cũng đéo thèm ngó lại nữa, nó xong việc tao còn nhe răng ra dọa làm nó chạy mãi tận đâu. Thế nên tao cũng chẳng biết bố chúng mày là ai, nhưng theo tính toán của tao thì có thể khẳng định, 8 đứa chúng mày là 8 thằng bố khác nhau. Vậy nên đừng bao giờ hỏi tao về chuyện này nữa. Bú nhanh lên, ăn khỏe lên để tăng cân rồi xuất chuồng, nhất là thằng út, mày còi như một con mèo ấy. Chúng mày xuất chuồng để tao còn làm lứa khác.

Nghe mẹ nói mà ấy anh chị em chúng tôi buồn rười rượi, đúng là kiếp chó, khổ tận cam lai, đến bố mình là ai cũng không biết. Thôi đành vậy, cuộc sống mà.

Đang thiu thiu ngủ, chúng tôi đồng loạt mở mắt vì có ánh đèn sáng ở sân, nơi đặt chuồng chó. Một lúc sau thì thằng chủ của chúng tôi đi ra, nó không mặc quần đùi cởi trần giống mọi khi nữa mà nó mặc một cái quần dài đến đầu gối và cái áo màu đen nhạt. Nói để quý vị biết, tôi nghe chủ tôi nói là có mầu đỏ, màu xanh, tràm tím gì đó, nhưng với loài chó chúng tôi chỉ có mầu đen, màu trắng, mầu lam và màu vàng thôi . Trên tay thằng chủ tôi là một cái làn nhựa, cái mà thỉnh thoảng mẹ của thằng chủ vẫn xách đi lúc sáng sớm rồi khi về thì bên trong đựng linh tinh đủ thứ đồ, trong đó có đồ ăn của chúng tôi, phổi lợn, trứng vịt lộn, thịt bầy nhầy bạc nhạc .v.v.

Mẹ tôi tinh lắm, linh cảm có điều gì đó chẳng lành, mẹ sủa lên inh ỏi. “Gâu gâu gâu, grừuuuuuu, grừuuu”. Và đúng như dự đoán của mẹ tôi, thằng chủ bẩn tính lại gần ngôi nhà của chúng tôi rồi nhẹ nhàng nói với mẹ tôi bằng cái giọng mà tôi chẳng thấy nó nói bao giờ:

– Misa, tao đưa một đứa con của mày cho người khác nuôi nhé, cũng đến tuổi xuất chuồng rồi, mày rộc đi vì nuôi con rồi này.

Misa là tên mẹ tôi, còn anh chị em chúng tôi chưa ai có tên cả, mẹ bảo là:“cái nhà này nó bạc lắm, nó chỉ nuôi mẹ để đẻ con cho chúng nó bán lấy tiền thôi, chứ nó không nuôi đứa con nào của mẹ cả, thế nên nó không đặt tên cho các con mà để chủ mới đặt tên”.

Mẹ tôi biết là rồi cũng đến ngày này thôi, tính cả lứa chúng tôi, mẹ đẻ đã được 4 lứa rồi. Lứa nào cũng chỉ nuôi được độ hơn tháng tuổi là bị bán đi hết. Nhưng tình mẫu tử thiêng liêng, đến lúc rời xa con của mình mẹ cũng có chút ngậm ngùi, bằng chứng là mẹ sủa ngậu cả lên làm thằng chủ cũng sợ không dám thò tay vào bắt chúng tôi.

– Địt mẹ con chó cái này, nói nhẹ không nghe bố mày lại đập cho một trận bây giờ. Mày tưởng tao nuôi chúng mày làm từ thiện chắc. Nghề của tao là nuôi chó bán lấy tiền biết chưa.

Mẹ vẫn sủa nhưng chắc là mẹ không dám cắn lại đâu, bởi mẹ biết và chúng tôi cũng biết, nó vẫn là chủ của chúng tôi, mà loài chúng tôi không bao giờ cắn chủ của mình cả. Mẹ sủa là mẹ thương chúng tôi vẫn còn bé, vẫn còn đang ti mẹ giờ phải đi thôi. Chúng tôi thì không hiểu mô tê gì, từ lúc đẻ ra đến giờ vẫn chỉ quanh quẩn trong cái chuồng này, quanh quẩn bên mẹ, nay tự nhiên thấy có kẻ bắt mình đi, không biết điều gì sẽ chờ đợi mình nữa, ấy thế nên chúng tôi sợ, chúng tôi cũng ăng ẳng nép sát vào mẹ, nép sát vào thành chuồng để khỏi bị bắt đi.

Thằng chủ chắc cũng biết là mẹ không bao giờ cắn nó, nó là nó không sợ chứ người khác nhìn thấy mẹ tôi nhe răng có mà đái ra quần. Nó thò tay vào quờ quờ định vơ lấy một con trong số chúng tôi. Nhưng tôi nhầm rồi, con chó mà nó nhằm tới không phải anh chị tôi, mà là chính tôi. Vì sao ư? tôi chẳng biết nữa.

– Hà hà hà, con này cọc nhất đàn, bán ra ngoài chắc là giá thấp nhất đây. Cũng may, đỡ tiếc.

Và thế là nó túm được vào gáy tôi nhấc ra khỏi chuồng, cánh cửa chuồng vừa đóng lại là lúc mẹ tôi sủa lên to nhất, các anh chị của tôi cũng nhìn theo tôi sủa inh ỏi. Lúc này tôi mới hiểu được việc gì sẽ xảy ra, đúng rồi, tôi phải rời xa mẹ tôi, phải rời xa anh chị của tôi. Tôi không hiểu sao lúc đó tôi lại không sủa lên giống như mẹ và anh chị mà tôi chỉ nhìn họ một lượt, cái nhìn của kẻ sắp phải rời xa tổ ấm của mình. Tôi ư ử nói với mẹ và anh chị:

– Mẹ ơi, anh chị ơi!!!!.

Mẹ cũng thôi sủa mà ư ử:

– Út của mẹ, nhớ cẩn thận. Đừng làm mất mặt chó nghe con.

Anh chị tôi cũng hùa theo mẹ, tỏ vẻ tiếc thương:

– Út ơi. Út à! Ẳng ẳng ẳng.

Thấy tôi không có biểu hiện chống cự, thằng chủ có vẻ hài lòng lắm:

– Chó ngoan, chó ngoan, tao cho mày về ở nhà mới. Chó ngoan.

Nói xong nó đặt tôi vào trong cái làn, rồi lấy dây buộc miệng làn lại với nhau rồi xách ra chiếc xe máy ở sân.

Nó đặt tôi ở chỗ trống trên xe, ở giữa háng của nó. Tôi nhìn lại ngôi nhà của tôi lần cuối, không biết tôi còn có thể trở về đây được nữa không? có còn gặp lại mẹ tôi, các anh chị tôi lần nào nữa không? Rồi cuộc đời tôi sẽ đi về đâu? Hàng loạt câu hỏi đang hiện lên trong óc chó của tôi, tôi gục đầu xuống làn cam chịu để thằng chủ tôi chở tôi đi. Ngoài trời tối đen như mực.

Lần đầu tiên tôi bước ra khỏi vòng tay mẹ, mọi thứ với tôi đều là mới mẻ, cũng may trời tối nên những thứ tôi thấy không có nhiều, nếu thấy nhiều chắc sốc mất bởi vì tôi mới chỉ là một con chó hơn 1 tháng tuổi, tuổi thơ tôi chỉ là vài ngày ngắn ngủi nhằn ti mẹ và những lần tranh đấu với đám anh chị của tôi.

Nói thì vậy nhưng tôi cũng thấy rất nhiều tòa nhà cao cao, nhiều loại máy móc khác với cái xe của thằng chủ tôi. Thằng chủ tôi nó đi vòng vèo một hồi, rồi khi tôi nhìn thấy một cái nhà cao lắm mà tôi không nhớ là bao nhiêu tầng, sau này tôi mới biết đó là một cái nhà chung cư, nó chui xuống đất, ngay dưới chân tòa nhà ấy, ở đó tôi thấy có rất nhiều loại xe nhang nhác giống xe của thằng chủ tôi.

Gửi xe ở đó, nó xách cái làn có chứa tôi đi vào một cái hộp gì đó bằng sắt, lúc này tôi mới thấy sờ sợ, nó cho mình vào đó không biết để làm gì, cũng may là nó đi cùng, chứ nếu nó thả tôi một mình ở trong cái hộp đó chắc là tôi phải chống cự đến cùng. Rồi những hàng chữ mầu đỏ bên sườn cái hộp sắt đó cứ từ từ lóe lên, đầu óc tôi có chút choáng váng, có cảm giác mình đang bay lên trời thì phải.

Tôi nghe tiếng “Koong” ở cái hộp sắt phát ra một cái thì thấy cánh cửa mở ra, hú hồn, ô, tôi lại nhìn thấy sàn nhà.

“Quái lạ, bay lên trời mãi mà vẫn ở dưới đất là sao?”, tôi nghĩ như vậy.

Xách cái làn, thằng chủ tôi ngó ngó nghiêng nghiêng tìm cái gì đó. Tôi nghe rõ tiếng nó lẩm bẩm:

– Phòng 1803, địt mẹ không biết có được thổi kèn không? Đây rồi.

Tôi chẳng hiểu mô tê gì? Nó đi thổi kèn thì xách tôi đi theo làm gì, lúc đó tôi chỉ xác định là thằng này xách tôi đi bán cho chủ mới. Tôi thì thắc mắc không biết chủ mới của tôi là ai, ai cũng được miễn không phải là cái thằng chủ này của tôi. Mẹ tôi, các anh chị của tôi và đương nhiên là cả tôi nữa đều không ưa gì cái thằng chủ này. Tôi chửa bao giờ thấy nó vuốt vào cổ tôi cái nào, nó mở miệng ra địt mẹ, địt cha, là chó là má nghe mà phát bực.

Nhưng nếu thế thì cũng chưa đáng ghét cho lắm, cay nhất là nó còn ăn bớt phần của chúng tôi, chả là cứ cách một hôm là chúng tôi mỗi đứa có một quả trứng vịt lộn do bà chủ là mẹ cái thằng chủ này mua về cho chúng tôi. Nhưng mười hôm như một, 8 quả trứng vịt lộn thì bị thằng này giấu nhẹm đi một quả làm cái mả mẹ gì thì tôi chịu, thân tôi là út bé nhất đàn nên thường không tranh kịp với các anh chị tôi, thành ra tôi chả mấy khi được ăn trứng vịt lộn. Ghét vậy nên tôi gọi tên chủ này “thằng”, chứ chẳng có “ông” “bà” chi hết.

Tôi thấy làn của tôi dừng lại trước một tấm gỗ, tôi theo bản năng hít hít cái mũi mình đánh hơi, tôi cảm nhận rất rõ mùi này giống mùi của bà chủ tôi, mùi đàn bà đang ở trong cánh cửa kia, nhưng có khác hơn một chút là còn có thêm rất nhiều mùi khác nữa mà sau này tôi biết là mùi son phấn, mùi nước hoa. Tôi nói cho quý vị con người biết chưa ấy nhỉ? loài chó chúng tôi mặc dù mầu sắc thì hơi kém một tý nhưng các giác quan khác thì hơn hàng trăm lần so với loài người, đặc biệt là mũi cực tinh, chúng tôi có thể ghi nhớ và phân biệt được cả triệu loại mùi khác nhau, ngửi được mùi ấy từ rất xa. Ngoài ra tai thính thôi rồi, mắt rất tinh nhìn được cả ban đêm. Thôi tôi không chém gió nữa kẻo loài người lại chửi tôi là đồ con có khoác lác. Trở lại với thằng chủ của tôi nào.

Thằng chủ tôi đưa cái tay còn lại lên đập đập vào cửa:

– Cộc cộc cộc.

Một lúc sau, tôi thấy tiếng cửa mở. “Ôi chao! Cô chủ mới của tôi đây sao? Nhìn gọn gàng hơn bà chủ của tôi ở nhà nhiều”, tôi nghĩ như vậy và khịt khịt cái mũi ghi nhớ những mùi phát ra từ người cô chủ mới của tôi. Cô chủ mới mặc một cái áo hai dây, quần thì cộc đến sát tận chỗ gặp nhau của hai chân. Hình như cô chủ mới không đoái hoài gì đến một con chó con đang nằm trong một cái làn nhựa thì phải, nghĩ mà thấy tội cho kiếp chó thật. Tôi thấy cô chủ mới nhìn vào thằng chủ của tôi rồi hất hàm nghe chừng không muốn tiếp một thằng mặc quần cộc nhìn bẩn bẩn bựa bựa cho lắm:

– Anh tìm ai?

Thằng chủ tôi đúng là nhìn thấy gái thì mê tít, tôi nghe thấy cả tiếng động trong quần nó vừa phát ra, là cái buồi của nó ngóc đầu dậy, tôi còn ngửi thấy cả một mùi nước vừa rỉ ra khỏi cái đầu buồi ấy. “Tởm thật đấy, tởm hơn cả chó”

Đặt cái làn đựng tôi xuống đất, thằng chủ tôi đưa tay lên gãi gãi gáy của nó rồi nói nhát gừng:

– Anh ….. anh …. à, anh được người ta giới thiệu ………. đến tìm em. Em có phải là Quỳnh Anh không?

Cô chủ mới của tôi đẩy hẳn cái cửa ra nhưng có vẻ như vẫn không hết thái độ nghi ngờ, cô nói ra một từ mà tôi chẳng hiểu là cái gì nữa:

– Pass?

– “1369”, thằng chủ tôi đọc nhanh con số này, nó nói ra tôi mới nhớ, trên đường đi đến đây nó lẩm nhẩm mấy con số này, hóa ra nó nhẩm trong miệng để khỏi bị quên. Bố cái thằng ngu, có mấy con số mà cũng không nhớ được.

Cô chủ mới của tôi mở hẳn cửa ra rồi ngó ngó sang hai bên nhìn xem có ai không, khi thấy không có ai thì cô chủ vẫn cái vẻ mặt khinh khỉnh mời nó vào nhà:

– Vào đi.

Thằng chủ tôi hơi cúi người xuống xách cái làn đựng tôi đi vào bên trong, cô chủ mới của tôi đóng cửa rồi cũng vào theo. Tôi mải ngắm cô chủ của tôi, người sắp tới sẽ nuôi tôi, cho tôi ăn.

Trong nhà chẳng có ai, thằng chủ tôi đặt tôi ở dưới đất, ở cạnh một cái tủ bằng gỗ chỗ cửa ra vào. Cô chủ mới lúc này mới để ý thấy tôi, nhìn qua loa vào tôi rồi cô chủ mới nói với thằng chủ:

– Anh mang theo chó làm gì?

Thằng chủ tôi lúc này mặt đỏ gay, nó lấp liếm ý định bán tôi mà nói dối một cách trắng trợn:

– À, anh tiện mang nó đi cùng, ở nhà không có ai trông. Nó là con chó mà anh yêu quý lắm. Đi đâu cũng phải mang theo.

Nhưng cô chủ tôi hình như không phải là người thích động vật cho lắm, cô chẳng thèm nhìn tôi lâu một cái nào, cô ngồi đối diện với thằng chủ tôi, hai chân cô vắt lên nhau làm tôi chỉ nhìn thấy cái đùi trắng tinh và dài thượt. Cô nói với thằng chủ:

– Anh Hải xoăn báo giá cho anh chưa?

Mắt thằng chủ tôi hình như sắp lòi ra đến nơi rồi, bên mép thì nước bọt phòi cả ra nhìn đến là bẩn. Mắt nó nhìn vào ngực cô chủ mới của tôi, một tay đưa lên quệt mép lau nước bọt, nó nói:

– Rồi, 5 củ từ A đến Z.

Cô chủ mới của tôi đổi chân làm mắt thằng chủ sáng quắc lên:

– Vậy nhà vệ sinh trong kia, anh vào tắm qua đi.

Tôi vẫn nằm trong cái làn mà thè thè lưỡi ra thở và quan sát tình hình, tôi cũng để cái mũi mình được tự do khám phá trong cái nhà này có cái gì. Có cái thì tôi biết vì đã được tiếp xúc qua rồi, nhưng ở nhà này có rất nhiều mùi lạ mà tôi chưa từng biết, tôi tò mò nghĩ mình phải từ từ tìm hiểu, thế giới quả là bao la rộng lớn. Mới rời chuồng có một lúc thôi mà đầu óc tôi quay cuồng vì biết bao nhiêu là những điều mới mẻ.

Thằng chủ của tôi nó bẩn thì thôi rồi. Khổ thân con chó là tôi, mũi thì thính mà phải ở với cái thằng 1 tuần may ra nó tắm qua một lần, nó hôi nách, mùi mồ hôi, mùi háng làm tôi phát ọe mấy lần làm mẹ tôi tưởng tôi bị hóc xương dăm cá. Nó hình như mắc bệnh sợ nước hay sao ấy mà nghe cô chủ mới của tôi nói đi tắm mà nó rụt cái đầu lại nhìn đến là buồn cười.

– Phải tắm sao em?

Cô chủ mới của tôi cố tình giấu vẻ nhăn mũi nhưng chỉ giấu được thằng chủ tôi thôi, tôi nghe rõ tiếng “khịt khịt” phát ra từ cái lỗ mũi của cô chủ, cô cũng đánh hơi giống loài chúng tôi thì phải:

– Anh tắm đi, em vừa tắm rồi. Nhanh lên ra đây em chiều.

Thằng chủ của tôi nó ưỡn ẹo đứng dậy rồi đi về phía nhà vệ sinh theo hướng chỉ tay của cô chủ. Lúc này chỉ còn tôi và cô chủ mới trong gian phòng này, chắc là chẳng có việc gì làm cô chủ mới để ý đến sự có mặt của tôi. Cô vẫn ngồi im ở cái ghế và nhìn tôi một lúc khá lâu, tôi thấy mắt cô chủ đen láy, ơ, hình như cô ấy huýt sáo gọi tôi hay sao ấy, tôi thấy đôi môi cô ấy co lại thành hình tròn chúm chím nhìn đáng yêu chết đi được.

Đáp lại lời mời gọi ấy, tôi cũng nhìn lại cô chủ, lưỡi tôi thè ra hết cỡ, tôi tự hào vì lưỡi tôi dài lắm, dài hơn anh chị của tôi. Loài chó chúng tôi so độ đẹp thì lưỡi dài là một tiêu chí không thể thiếu, nó quyết định xem có phải là một con chó đẹp không? Tôi hơi ư ử trong cổ họng, bốn chân của tôi đạp đạp vào cái làn, đuôi tôi quẫy quẫy, tôi nói: “Hế nhô cô chủ!”, nhưng tôi đoán không lầm thì cô chủ chẳng hiểu tôi nói gì. Nhưng tôi dám cá luôn, cái ánh mắt nhìn của tôi, cái lưỡi của tôi, cái quẫy đuôi kiểu mừng mừng của tôi cũng làm cô chủ hiểu rằng tôi rất đáng yêu và cả đáng thương nữa. Thời buổi này, mình xuống nước lấy lòng người ta phút đầu gặp gỡ một tẹo cũng có mất đi cái gì đâu, người ta thương yêu mình thì sẽ cho mình ăn ngon, tôi nghĩ đơn giản vậy thôi.

Vì tôi đang ở trong cái làn không chạy ra được, nếu tôi mà được tự do, chả tội gì tôi không chạy lại phía cô chủ mới mà liếm liếm vào cái bắp chân cô ấy, biết đâu lại được một quả trứng vịt lộn luôn không biết chừng.

Tiếng huýt sáo tắt lịm khi tiếng nhà vệ sinh mở ra, vậy là thằng chủ của tôi nó tắm xong rồi đấy. Tôi đéo thèm quẫy đuôi nữa kẻo thằng kia nó lại tưởng tôi đang mừng được gặp lại nó.

Thằng chủ tắm xong, nó cởi trần, quấn cái khăn ở ngang bẹn, trên tay nó cầm bộ quần áo của nó. Tôi khịt mũi ngửi cái mùi trên người nó, mùi hôi ở háng nó thì còn lại rất ít, mùi hôi nách thì vẫn còn rất nồng đậm, nó không tắm xà bông vì tôi chỉ ngửi thấy mùi nước bình thường thôi.

Nhìn thấy thằng chủ tôi, cô chủ mới không còn nhìn về phía tôi nữa, cô thay đổi giọng ẻo lả khác hẳn với lúc ban đầu:

– Anh thích làm ở đây hay là vào trong phòng?

Nghe cái giọng ẽo ẹt của cô chủ mới, dương vật thằng chủ tôi nó ngửng dậy đội cái khăn tắm thành một cục u ở háng làm cô chủ mới cười khúc khích.

– Ở đây luôn đi, anh chưa từng ….. địt …………. trên ghế sô pha.

Cô chủ đứng dậy, cô ngoáy cái mông của mình rồi cho tay lên cởi cái cúc quần cộc rồi tụt xuống đến chân:

– “Khiếp, anh nói bậy thế”, vừa gập lại cái quần cộc gọn gàng, cô chủ mới của tôi vừa nói.

Tôi cứ tưởng là cô chủ mới cởi cái quần thì sẽ chẳng còn gì, tôi sẽ nhìn thấy háng của cô chủ nhưng tôi lầm, vẫn còn một cái quần nhỏ hơn nữa. Loài người thật là phức tạp, quần to rồi còn quần nhỏ làm chi cho nó mệt nhỉ, không biết trong cái quần nhỏ kia còn cái quần bé hơn nữa không? Lại một lần nữa tôi tò mò.

Tôi liếc xem thằng chủ của tôi nó đang như thế nào. Nhìn thấy cô chủ tôi mặc cái quần bé xíu mà mắt nó như lòi cả ra, mồm mép lại chảy nước dãi ra nhìn đến phát tởm. Nó lắp ba lắp bắp tiến lại gần cô chủ tôi:

– Quỳnh Anh, em đẹp quá, đúng là lần đầu tiên anh nhìn thấy người đẹp như thế này, thật là đáng mất một con chó.

Nghe bảo vậy thì cô chủ tôi trợn mắt tỏ vẻ không hiểu:

– Anh bảo sao, sao lại đáng mất một con chó.

Biết là mình nói nhầm hay sao ấy, thằng chủ tôi nó chữa:

– Không, ý anh bảo là đáng đồng tiền bát gạo.

Nói đến đây thì thằng chủ tôi cũng tiến đến gần được cô chủ mới, nó khép nép ngồi ngay bên cạnh cô chủ, một tay nó đặt lên cái đùi trắng nõn trắng nà của cô ấy, tay nó run run thì phải. Cô chủ tôi cũng không phải có cản trở gì nó, cô đưa tay xuống cái áo hai dây của mình rồi đưa lên trời lột cái áo hai dây ra. Tôi lại thêm một sự ngạc nhiên, lại thêm một cái áo nhỏ nữa ở bên trong cái áo to, đến giờ này tôi khẳng định luôn, loài người là phức tạp nhất trong các loài vật. Tôi nhìn thấy cái áo nhỏ ấy nó vồng lên, hình như bên trong có một cái gì đó to lắm, to như cái bát đựng thức ăn ở trong chuồng của tôi ở nhà.

Thằng chủ tôi xoa xoa vào cả hai đùi của cô chủ tôi, rồi nó lần lần lên tới háng, tay nó miết miết vào điểm nối giữa hai chân của cô chủ. Cô chủ thấy vậy thì hơi dạng chân ra một chút rồi cô ấy ghé nói khá nhỏ nhưng tôi nghe vẫn rõ như thường:

– Từ từ đã anh, để em làm cho anh trước. Anh nằm xuống đi.

Nói rồi cô chủ tôi nhẹ nhàng gỡ cái khăn tắm mầu trắng ở trên háng của thằng chủ tôi ra, vậy là thằng chủ tôi nó đang trần truồng, giống tôi, không một mảnh vải nào trên thân. Dương vật nó lòi ra ngoài, chổng ngược lên trên. Tôi không biết là dương vật của nó to hay nhỏ vì tôi không biết cái thứ 2 để mà so sánh.

Thằng chủ tôi bị cô chủ mới đẩy nằm tựa lưng lên ghế sô pha, cô chủ ngồi vào giữa hai chân nó rồi từ từ cô chủ cúi đầu mình vào háng nó. Tôi không biết cô chủ định làm gì, ở góc nhìn của tôi không nhìn thấy mặt của cô chủ, tôi chỉ nhìn thấy đầu cô chủ gật gật thôi. Còn thằng chủ tôi thì mặt nó nhăn như kiểu ăn phải thứ gì đó kinh lắm. Nhưng miệng nó thì tỏ vẻ sung sướng:

– Quỳnh Anh ơi, em mút buồi giỏi quá, đúng như lời đồn. Nhẹ thôi em không anh ra mất.

“Mút buồi là sao ta? Ủa, chẳng lẽ cô chủ làm giống chúng tôi khi mút một đoạn xương, tức là cho khúc xương ấy vào mồm rồi mút mút, nhằn nhằn lôi những miếng thịt dắt ở trên khúc xương ấy ra. Không lẽ cô chủ đang đưa cái dương vật của thằng chủ tôi vào trong mồm rồi nhằn nhằn. À, hóa ra mút buồi giống như mút xương, tôi đã có thêm một kiến thức mới, mà hai người đang làm gì vậy nhỉ?.

Tôi nghe rõ mồn một tiếng “sụp soạp” phát ra từ miệng cô chủ, cô vẫn không ngừng gật gật cái đầu.

– Nhẹ thôi em, nhẹ thôi ……. Aaaaaa, nhẹ thôi không anh ra mất.

Thằng chủ tôi kêu lên rồi nó lấy hai tay mình đẩy đầu của cô chủ tôi ra, cô chủ tôi cười hì hì:

– Sao, anh sợ ra mất hả.

Thằng chủ tôi tỏ vẻ xấu hổ:

– Em làm giỏi như thế, anh mà ra mất có mà phí tiền.

– “Giờ anh muốn gì tiếp theo nào?”, cô chủ mới của tôi đứng dậy.

Nhìn thấy cô chủ mới đứng dậy, thằng chủ đưa mắt nhìn theo:

– Em cởi hết đồ ra đi.

– “Muốn nhìn thấy người ta trần truồng hả”, vừa nói cô chủ mới vừa tụt cái quần bé xíu ở trên háng xuống đến tận gót chân.

“Ô, hai cái đít cô chủ mới của tôi nó to thế không biết, núng nính như một cục thịt mỡ, đít loài người khác hẳn loài chó”.

Rồi cô chủ vòng tay ra đằng sau: “à thì ra cái móc của cái áo nhỏ nó nằm ở sau lưng, lạ nhỉ, móc của cái quần thì đằng trước, móc của cái áo thì ở đằng sau, sao người ta không làm luôn ở đằng trước đi cho tiện nhỉ, con người quả là lắm chuyện”.

Rồi chiếc áo lót cũng rời ra khỏi người cô chủ mới, cô cũng trần truồng giống như thằng chủ, và giống cả tôi nữa.

Thằng chủ tôi thốt lên, mắt nó sáng rực nhìn vào khoảng giữa giữa thân người cô chủ mới:

– Vú em đẹp quá, to quá.

Cô chủ mới quay người một vòng, lúc này tôi mới nhìn thấy thân trước của cô chủ, lại thêm một điều ngạc nhiên, thằng chủ nó vừa nói “vú”, vậy chắc là hai cái cục thịt vùm vùm ở ngực của cô chủ kia là vú rồi. “Ê, sao chỉ có hai vú thôi vậy, ít thế, mẹ tôi có cả chục cái vú cơ mà. Vú con người là vậy sao, vú cô chủ mới của tôi chỉ giống vú mẹ tôi ở cái núm thôi”.

Rồi ở khoảng giữa hai cái chân, tôi nhìn thấy một chùm lông đen tuyền, dài thượt. Cô chủ đang đứng nên tôi không nhìn rõ bên dưới là cái gì nữa.

Quay một vòng rồi cô chủ mới ngoắc cái tay nhìn về phía cái thằng đang ngồi như chiêm ngưỡng một nữ thần:

– Liếm em không?

Thằng chủ tôi nó gật gật cái đầu tỏ vẻ đồng ý.

Vậy là cô chủ tôi kéo thằng chủ đứng dậy, cô ngồi vào đúng vị trí cũ của thằng chủ, chân cô dạng rộng ra hai bên. Lúc này tôi mới nhìn thấy bộ phận ở dưới chùm lông đen, tôi cũng không biết tả như thế nào cho phải nữa mặc dù tôi nhìn rõ mồn một từng chi tiết nhỏ trên cái bộ phận ấy, tôi chỉ biết ở dưới chùm lông có một cái hột gì đó lòi ra, rồi xuống dưới một tẹo là hai cái gì đó như hai cái lá bằng thịt xòe ra hai bên, còn có hai cái lỗ nữa, một lỗ nhỏ và một lỗ to. Chỉ đến khi thằng chủ của tôi hô lên: “lồn em đẹp quá”, thì tôi mới biết cái đó gọi là cái lồn. Gần giống với của mẹ tôi nhưng có nhiều điểm khác. Tôi vừa mới biết thêm một loạt kiến thức, hai cái cục thịt ở ngực gọi là vú, bộ phận ở dưới đám lông đen gọi là lồn. Nghe cũng ngộ ngộ.

Rồi hai tay thằng chủ tôi đặt lên hai đùi của cô chủ mới, xong xuôi nó lại vục mặt vào lồn cô chủ mới, đầu nó cũng gật gật giống như cô chủ vừa làm lúc nẫy. Cô chủ tôi thét lên nhưng không phải là tỏ vẻ đau đớn gì:

– AAAA, sướng quá, anh liếm em.

À hóa ra, là thằng kia nó đang liếm lồn cô chủ. Hành động giống như vậy mà cô chủ làm gọi là mút buồi, còn thằng kia làm cho cô chủ thì gọi là liếm lồn. Tôi ghi nhớ trong đầu những kiến thức mới.

– Nước lồn em ngọt quá, soạp soạp, tách tách.

“Nước lồn, là cái gì vậy?”, tôi tự đặt câu hỏi trong đầu một khái niệm mới vừa mới tiếp nhận, tôi khịt khịt cái mũi mình đánh hơi. Đúng là một mùi rất khác, mùi này phát ra từ nước chảy ra ở bên trong lồn của cô chủ mới, cái này tôi định danh là nước lồn và tôi ghi nhớ nước lồn nó có mùi như thế nào. Mùi nước ở rỉ ra ở đầu buồi thì tôi biết rồi. Cái mùi ấy đang nồng lên trong mũi tôi, chứng tỏ thằng chủ của tôi nó tiết ra rất nhiều.

– Nữa đi anh, đá lưỡi đi anh.

Tôi không nhìn rõ thằng chủ đang làm như thế nào, “mẹ kiếp cái làn này làm bố mày không chạy đi được để nhìn cho rõ”, tôi chỉ nghe thấy tiếng lách tách, à đúng rồi, nó giống tiếng phát ra khi tôi uống nước, dùng lưỡi cuốn nước ở cái bát lên mồm. Chắc là thằng chủ tôi nó đang dùng lưỡi vẩy vẩy vào lồn cô chủ tôi rồi.

Được một lúc như vậy, chắc là không thể chịu được nữa, thằng chủ tôi nó rời lồn cô chủ mới ra, nó đứng dậy cầm buồi vẩy vẩy trước mặt cô chủ tôi:

– Quỳnh Anh, cho anh địt.

– “Vào đi anh, bao đây”, cô chủ mới đưa cho thằng chủ tôi một vật gì đó mà tôi ngửi thấy mùi nhựa, sau đó thằng chủ tôi lồng vào buồi.

“Địt là gì nhỉ?”, tôi phân vân trong đầu và chú ý quan sát.

Cô chủ thì vẫn ngửa lưng tựa vào ghế so pha giống nữa vừa rồi, còn thằng chủ sau khi đeo xong cái mà cô chủ gọi là bao thì quỳ xuống sàn, buồi nó ở háng nó gần chạm vào háng cô chủ.

– “Anh đút buồi vào lồn em đây”, thằng chủ tôi hấp tấp hẩy háng nó vào háng cô chủ.

“À, hóa ra địt là đút buồi vào lồn, mẹ tôi gọi mấy lần mẹ đi cho con đực nhảy lên lưng để đẻ ra chúng tôi là đi phối giống, với loài người chắc cũng vậy nhưng họ gọi là địt”,

Tôi vẫn không nhìn rõ buồi thằng chủ tôi nó vào lồn cô chủ như thế nào, ở góc nhìn của tôi, chỉ thấy háng thằng chủ ưỡn ra ưỡn vào háng cô chủ, những tiếng “bạch bạch, óc óc” liên tục phát ra từ vị trí lồn cô chủ.

Những hành động như vậy liên tiếp diễn ra được chừng một lúc thì tôi thấy có sự khác thường, thằng chủ nó làm động tác đó nhanh hơn, mạnh hơn, mồm nó phì phò, hổn hển thở:

– AAAAA, sướng quá, địt lồn Quỳnh Anh sướng quá đi. AAAAA, anh ra đây. AAAA.

Cô chủ mới của tôi vuốt vuốt lên ngực của thằng chủ, cô hình như đang động viên nó:

– Ra đi anh, ra nhiều vào.

– “Hự hự hự, phụt phụt phụt”, tôi nghe rõ mồn một tiếng một thứ chất lỏng nào đó phụt ra khỏi buồi nó nhưng bị chặn lại bởi cái bao mà thằng chủ vừa mới lồng vào.

Cô chủ tôi cũng hét theo, nhưng tôi nhìn thấy nét mặt cô không tỏ vẻ gì là thích thú cả:

– Aaaaaa, em cũng sướng, tinh trùng anh bắn ra nhiều quá.

“Vậy là thứ vừa bắn ra khỏi buồi kia là tinh trùng, biết vậy”.

Thằng chủ sau khi phụt ra thì giữ háng một lúc rồi nó kéo cái háng mình ra khỏi háng của cô chủ. Sau đó nó đứng dậy, tháo cái bao lồng ở buồi nó ra, tôi nhìn thấy một chất lỏng mầu nhờ nhờ, đặc đặc. Tôi hít hít xem nó có mùi như thế nào, hơi ngai ngái là mùi tinh trùng, hòa quyện cùng mùi nhựa của cái báo ngửi mà phát tởm.

Cô chủ tôi hình như là xong việc rồi thì phải, tôi thấy cô vơ lấy quần áo mà cô vừa cởi ra rồi đi vào nhà vệ sinh. Thằng chủ tôi cũng buộc đầu cái bao lại rồi vứt vào thùng rác bằng nhựa ở cạnh cái bàn uống nước. Xong xuôi nó mặc lại cái bộ quần áo bẩn thỉu của nó, trở lại với hình dạng của thằng chủ mà tôi ghét cay ghét đắng.

Ở bên trong phòng vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng nước chảy, tôi ngửi thấy một mùi rất thơm, chắc là mùi này là mùi gì đó mà cô chủ dùng để rửa cái lồn của mình rồi.

Một lúc sau, cô chủ mở cửa nhà vệ sinh đi ra, tiến lại gần cái bàn nơi thằng chủ tôi ngồi sẵn ở đó. Cô nói:

– Cảm ơn anh đã đến chơi với em. Giờ em xong việc rồi, anh cho em quà.

Cô ngửa tay về phía thằng chủ, lúc này tôi nghe thấy tiếng tim nó đập thình thịch kiểu như đang sợ một điều gì đấy. Nó ấp úng mãi mới nói lên lời:

– Quỳnh Anh ……….. anh ……………. Anh …………. Không mang tiền mặt.

Cô chủ mới của tôi mặt xám lại tỏ vẻ thất vọng, cô giận giữ thì phải:

– Ô, anh điên à, không mang tiền mà đi chơi gái? Anh định bóc bánh không trả tiền à? Chỗ anh Hải xoăn giới thiệu em mới không đòi anh tiền trước. Giờ anh tính thế nào?

Thằng chủ co rúm lại khi bị cô chủ mới chửi:

– Ý anh không phải thế, anh chỉ là không mang tiền mặt thôi. Anh có cái này để trả em.

Cô chủ mới chưa kịp hiểu gì thì thằng chủ của tôi nó đứng dậy, hình như nó đi về phía tôi. Quả đúng như vậy, nó lại gần tôi và xách cái làn đựng tôi trở lại bàn uống nước. Đặt tôi lên bàn nó nói mặc kệ cho cô chủ mới của tôi mồm chữ O:

– Chẳng giấu gì em. Nhà anh nuôi chó bán lấy tiền. Đây em xem. Đây là con chó Becgie Đức, giống Woking thuần chủng cả mẹ lẫn bố. Nó được hơn 1 tháng tuổi, nó là con đẹp nhất trong đàn, em nhìn xem lông đen tuyền từ trên xuống dưới, tai vểnh, đốm lưỡi, chân huyền đề. Giống chó này rất thông minh, biết nghe lời và rất được việc. Nuôi thêm độ nửa tháng nữa bán không dưới chục triệu đâu.

Tôi đang ở hoàn cảnh nào vậy trời. Tôi đang ở trên bàn, giờ tôi đã hiểu, thằng chủ mất dậy, bẩn tính của tôi không phải mang tôi đi bán cho cô chủ mới, mà nó mang tôi ra làm vật đổi lấy việc địt cô chủ tôi. Tôi có đáng vậy không hả trời, đúng là kiếp chó mà. Tôi chỉ biết vẫy vẫy cái đuôi, ư ử trong họng và nhìn về phía cô chủ tôi mà thôi.

Còn cô chủ nghe một hồi mà tôi có cảm tưởng cô không hứng thú gì cho lắm, chắc là cô chẳng quan tâm đến chuyện thuần chủng hay không thuần chủ, đốm lưỡi, huyền đề gì đâu. Tôi thấy cô chắp hai tay lại trước ngực:

– Tôi lạy anh, từ thủa nguyên thủy đến giờ, tôi chưa từng biết là có người lại mang chó đi chơi cave bao giờ. Anh đứng lên cho tôi lạy anh một cái.

– Kìa, Quỳnh Anh. Nếu em không nhận thì cho gửi con chó này ở đây. Đúng nửa tháng sau anh gọi người đến lấy con chó này cho em. Được bao nhiêu tiền là của em cả.

Cô chủ tôi không còn gì mà nói với cái thằng mang chó đi địt như cái thằng này, hình như cô cũng không muốn đôi co với nó làm gì cho mệt, cô đứng dậy, chỉ tay ra phía cửa:

– Anh về đi, anh cút đi. Đừng bao giờ gặp lại tôi nữa. Cút đi.

Như được mở đường thoát, thằng chủ tôi lanh lẹ đứng dậy quay đầu đi thẳng ra phía cửa. Cô chủ tôi không thèm ngó lấy nó một lần, cô ngồi phịch xuống ghế, đưa hai tay lên bóp đầu ra vẻ suy nghĩ gì đó.

Thằng chủ cũ của tôi đi rồi, vậy là tôi không còn là của nó nữa, tôi chỉ còn là của cô chủ tôi thôi. Mặc dù cô chủ không phải bỏ tiền ra mua tôi như tôi tưởng tượng, nhưng cô chủ cũng là làm việc mới có được tôi. Tôi nghĩ cô ấy chính xác là cô chủ của tôi và tôi có nhiệm vụ phải ở cùng cô ấy, phó mặc đời mình cho cô. Tôi chỉ hoang mang rằng, với thái độ vừa rồi có vẻ như cô ấy không thích tôi, không muốn có tôi. Tôi nghĩ mình phải làm một cái gì đó.

Tôi rên ư ử trong cổ họng, tôi sủa nhưng rất nhẹ nhàng dễ thương: “ẳng ẳng ẳng”, tôi vẫy vẫy cái đuôi, chân tôi cào cào vào cái làn để gây sự chú ý của cô chủ. Và quả là có hiệu quả, tôi thấy cô chủ ngẩng mặt lên nhìn tôi, cô thở dài một cái rồi nhìn tôi mà nói:

– Chó nhỏ à, ngoan đi. Khốn nạn thật. Đời tao là một con cave, bán thân nuôi miệng còn không xong. Giờ nuôi mày thế nào đây?

“Nuôi tôi dễ mà cô chủ, cô chủ ăn gì cho tôi ăn nấy, thỉnh thoảng cho tôi quả trứng vịt lộn, vài lạng thịt bò, thịt lợn, rồi lòng mề phèo phổi, thịt bầy nhầy bạc nhạc thế nào cũng được, rồi tôi làm bạn với cô chủ, tôi sẽ bảo vệ cô chủ, tôi sẽ giúp việc cho cô chủ. Đi mà, nuôi tôi đi mà, tôi không muốn về lại nhà cái thằng chủ cũ của tôi đâu”

Tôi nói một thôi một hồi nhưng chắc là cô chủ không hiểu gì, cô chỉ nghe thấy tiếng rên ư ử kiểu não lòng của tôi thôi.

À mà không, hình như cô chủ hiểu thì phải, tôi thấy cô chủ đặt tay lên cái làn, cô cởi cái dây buộc ở trên cái làn ra. “Vậy là tôi sắp được tự do rồi sao. Ha ha ha, tôi được tự do rồi”

Dây buộc làn vừa bung ra, cái làn cao quá tôi không nhảy ra được, tôi cào cào chân vào thành làn tỏ ý muốn ra. Cô chủ như hiểu được ý tôi, cô dùng cả hai tay sốc vào nách ở hai chân trước của tôi nhấc ra khỏi làn rồi đặt tôi xuống đất.

Được tự do, tôi tung tăng chạy khắp căn phòng, tôi ngửi từng đồ vật một trong căn nhà, tôi phi cả vào trong gian bếp đánh hơi và ghi nhớ tất cả đồ vật và mùi của nó trong đầu. Tôi lăng xăng như vậy một hồi, thỉnh thoảng tôi có nhìn về phía cô chủ tôi, tôi thấy cô hơi nhoẻn cười, nhưng cái cười đó tôi cảm nhận không hẳn là cô đang vui mừng. Khi các đồ vật trong nhà được tôi ghi nhớ kỹ thì tôi chạy lại phía cô chủ, tôi thè lưỡi liếm vào cái bắp chân của cô, rồi tôi nằm bịch xuống sàn nhà, đầu tôi dụi dụi vào bàn chân cô giống như là dụi vào bầu vú mẹ tìm hơi ấm như tôi vẫn thường hay làm.

– Chó nhỏ ngoan lắm, ngoan lắm. Có đói không? để tao lấy cho mày đồ ăn nhé.

Tôi nghe thấy được ăn liền quẫy đuôi mừng rỡ, đúng là bụng tôi đang đói cồn cào đây này, giờ này nếu ở nhà là tôi đang mút sữa mẹ rồi, không được nhiều nhưng mút lâu cũng làm tôi đỡ đói.

Thấy tôi quẫy đuôi, cô chủ tôi mỉm cười nhẹ rồi đứng dậy đi vào trong bếp, tôi cũng đi theo như một con chó, à mà không phải là như một con chó, tôi đúng là một con chó mà.

Cô chủ tôi lấy một cái đĩa con, cô xới một ít cơm trắng vào trong đĩa, rồi cô mở tủ lạnh gắp một khúc cá kho rất to đặt vào đĩa. Ôi trời, tươm rồi, vừa ngày đầu về nhà mới có cơm trắng cá kho ăn ngay. Kể ra kiếp chó cũng không đến nỗi tệ.

Tôi cứ quẩn ở chân của cô chủ, cô mang đĩa thức ăn ấy ra chỗ phòng khách rồi đặt xuống đất cho tôi ăn. Tôi vừa ăn lại còn được cô chủ dùng bàn tay trắng muốt của mình vuốt vuốt vào cổ như mát xa cho tôi, đời còn gì hơn thế.

Tôi đang nhằn nhằn miếng xương cá ra thì nghe cô chủ tôi nói giọng buồn buồn:

– Chó nhỏ à, tao không nuôi được mày đâu, nghề của tao nay đây mai đó, nuôi mày mà không chăm được cho mày thì tội nghiệp lắm. Mày ăn no đi rồi tao đưa mày đi. Chúng ta không có duyên làm bạn với nhau.

Tôi xuýt bị hóc xương, vậy là cô chủ cho tôi ăn xong rồi đuổi tôi đi. Vậy mà tôi cứ tưởng mình được vào chỗ tốt, được cô chủ thương yêu. Nhưng hình như cô chủ có nỗi khổ gì đó mới không nuôi tôi, chứ tôi cảm nhận trong ánh mắt, trong cái vuốt ve của cô chủ rằng cô cũng quý tôi mà.

Tôi không ăn nữa mà im ỉm nằm rạp xuống cạnh bàn chân của cô chủ, tôi thè lưỡi thở phì phò tỏ vẻ buồn rầu.

– Sao, mày buồn à, mày thích ở lại đây à?

Tôi quẫy quẫy cái đuôi, ngoáy ngoáy cái mông ngẩng đầu chó lên nhìn cô chủ “Cho tôi ở lại đi mà, sướng khổ thế nào tôi cũng chịu”.

– Khổ thân mày thật, nhưng tao không biết làm thế nào cả. Tao chỉ cho mày được một bữa ăn thôi.

Tôi lại buồn rồi, lại nằm xuống đếch thèm vẫy đuôi nữa, cầu xin người ta đến vậy rồi mà chẳng thèm rủ lòng thương lấy một cái, loài người thật là độc ác.

– Hay tao cho mày thêm một cái tên nữa làm kỷ niệm nhé. Gọi mày là gì bây giờ nhỉ. Vừa nãy thằng khách nói mày là đen tuyền, tai vểnh, đốm lưỡi, chân huyền đề …………….. À, phải rồi, tao gọi mày là Đốm nhé. Đốm. Đốm. Tên nghe hay phết nhỉ. Mày thích tên Đốm không?

Tôi có tên rồi sao? Ô kìa cái tên Đốm nghe hay phết nhỉ. Vào tai phết. Tôi quẫy đuôi lắc mông sủa “ẳng ẳng” lên tỏ vẻ mừng rỡ.

– Ha ha ha, thích phải không Đốm. Vậy là mày có tên rồi nhé Đốm. Tao chỉ làm cho mày được có vậy thôi Đốm ơi. Ăn đi, ăn nhiều vào.

Cô chủ lại trở lại giọng buồn buồn làm tôi cũng chẳng thiết ăn. Có vẻ như cô chủ vẫn không thay đổi ý định giữ tôi lại mà vẫn quyết đuổi tôi đi. Đuổi người ta đi rồi thì còn đặt tên cho người ta làm gì, để chủ mới nữa đặt tên có phải không. Tôi chẳng thèm van vỉ nữa, tôi chỉ buồn bằng cách nằm rạp xuống nền mà thôi.

Rồi cái giây phút ấy cũng đến. Cô chủ thấy tôi không ăn nữa, cô bế tôi lên đặt vào lòng mình rồi vuốt ve vài cái vào cổ tôi. Xong cô đứng dậy đi ra phía ngoài cửa, tôi ở trên tay cô chủ chui vào cái hộp sắt mà vừa rồi tôi lên cùng thằng chủ cũ.

Xuống đến mặt đất, tôi được cô chủ bế vào một khu công viên ở ngay bên cạnh tòa nhà, cô ngồi vào cái ghế đá, ôm tôi lần nữa rồi nói nhỏ như sợ ai nghe tiếng:

– Đốm, mày đợi ở đây, rồi sẽ có một người chủ mới đến đón mày. Người ta có điều kiện để nuôi mày, còn tao thì không. Mày chỉ cần đợi thôi, sẽ có người đến đón. Đốm, vĩnh biệt.

Nói rồi, cô chủ tôi đặt tôi sang bên cạnh, cô đứng dậy rồi quay lưng về phía tôi đi trở lại vào tòa nhà cao tầng. Tôi đứng trên ghế đá nhìn theo bóng cô chủ, mùi cô chủ tôi đã ghi nhớ kỹ trong đầu. Tôi biết cô cũng không muốn xa tôi đâu, nhưng có lẽ cô không đủ sức nuôi tôi thật, tôi biết giờ tôi còn bé, ăn còn ít, chứ vài tháng nữa thôi, khi tôi cao lớn thì nuôi được tôi không phải là vấn đề đơn giản.

Trước khi khuất khỏi tầm mắt tôi, cô chủ còn ngoái lại nhìn tôi thêm một lần nữa, tôi nhìn lại cô xem có níu kéo được gì không. Nhưng chẳng được gì, cô chạy một mạch rời khỏi tầm mắt của tôi. Vậy là cô bỏ tôi thật rồi, tôi đã chính thức trở thành một con chó vô chủ.

Tôi chui xuống gầm cái ghế đá để co ro lại cho khỏi lạnh, trời đêm sương xuống, mặt ghế đá lạnh buốt, cũng may là cái bụng tôi vẫn còn no no. Dưới cái gầm ghế đá, tôi nhìn ra xung quanh, tôi nhìn rõ mồn một từng thứ, nhưng tất cả đều xa lạ với tôi, tôi chẳng biết gì về cái thế giới rộng lớn này. Tôi cứ nằm vậy chờ cho trời sáng, bởi vì lúc đó tôi chẳng biết mình sẽ đi đâu và về đâu.

Đọc Thêm Truyện Sex

Ác Mộng Hiếp Dâm

Nhà tôi ở một vùng biển đẹp. Vì thế nên nơi đây là một trong những nơi hội tụ của nhiều du khách thích tắm...

Đứa Con Gái 12 Tuổi (LL)

Chú Hoàng ngồi xuống cái ghế thấp chủn và kêu một tô hủ tiếu bò kho. Cô bán hàng bưng ra cái tô nhìn qua...

Yêu Trộm Mẹ Dâm

Tuổi dậy thì của em đến sớm và dữ dội lắm, học lớp 7 là em đã nứng quay quắt suốt ngày, một phần do...

Cực Phẩm: Nga Tây

Nga vừa mở cửa xe định bước xuống thì cơn mưa rào ập tới. Từng giọt mưa rơi như ném đá xuống mái tôn của...

Bí Mật Của Mẹ

Năm tôi 15t. Gia đình tôi là một gia đình bình thường ở một xã nghèo, cũng có thể nói là gia đình khá giả...